Chân Mệnh Hoàng Hậu - Chương 45

Chân Mệnh Hoàng Hậu
Chương 45
https://gacsach.com

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

IMG

Nếu chỉ yêu ngựa thôi thì đã đành, trời sinh công chúa lại cứ không chịu thua bao giờ.

Năm ấy lúc mười tuổi, Thánh Thượng từng vấn an Dương công chúa có mong muốn gì. Mọi người đều tưởng, công chúa sinh ra cái gì cũng không thiếu, tự nhiên cũng không nghĩ được nàng sẽ muốn cái gì, đơn giản lại là ngựa. Cũng đúng, bất quá không phải ngựa, mà là muốn cùng nam tử trong quân doanh đua ngựa. Nha đầu 10 tuổi nghịch ngợm, muốn cùng nam tử trong quân doanh đua ngựa. Còn đặc biệt yêu cầu, tuyệt đối không thể nhường, tất cả dụng hết toàn lực.

Lúc ấy Thánh Thượng liền cười, cũng thỏa mãn yêu cầu của nàng.

Kết quả đương nhiên là thua thảm thiết, nàng chạy đua được một phần ba đường thì người kia đã đứng tại điểm cuối đầu kia nhìn xa.

Việc này cũng chỉ làm trò cười một lần, công chúa tuổi còn nhỏ, ai cũng không đem việc này là thật. Kết quả năm thứ hai sinh nhật An Dương công chúa lại tới nữa, vẫn là yêu cầu đua ngựa, vẫn là cùng một người năm trước. A, lần này thành tích tốt hơn một chút, lần này giống như trước thua, cùng một khoảng cách cùng là một con ngựa, lần này chạy một nửa.

Hôm nay lại là sinh thần của An Dương, không ngoài dựa đoán của mọi người, quả nhiên lại là đua ngựa.

IMG

"Đó là Thái Tử phi tương lai, Hoàng Thượng miệng vàng lời ngọc chỉ hôn, chỉ cần Hứa gia không xảy ra chuyện, môn thân này là tuyệt đối trốn không thoát. Còn chưa có minh xác hạ chỉ, trên cơ bản đã là chiêu cáo thiên hạ, Hứa tam cô nương này từ nhỏ lớn lên ở trong cung lúc năm tuổi mới về nhà."

"Mấy năm nay vẫn cùng An Dương công chúa như hình với bóng, nhiều nhất cách hai ngày Hoàng Hậu nương nương liền triệu nàng tiến cung làm bạn."

Lúc vừa nói xong, vị kia hoàn toàn ngốc, hơi hơi há mồm, ước chừng ngốc, dường như là bị dạo cho ngốc hơn. Bất đắc dĩ lắc đầu "Thôi, phương diện của nàng ấy cũng không phải là chúng ta có thể tiếp xúc được, ngươi chỉ cần nhớ rõ, đừng đắc tội nàng ấy là được. Đây chính là kim chi ngọc diệp, không giống chúng ta đâu."

Xe ngựa dừng lại, viện trưởng đã đứng đón. Xuống xe trước là hai cô nương cười tủm tỉm, cung trang màu nhạt mặc y hệt nhau, thậm chí ngay cả búi tóc trâm gài tóc cũng giống nhau, ngoại trừ dung mạo có chút khác, xa xa nhìn sẽ tưởng rằng là song sinh. Hai người xuống xe nhìn trên sân, đứng ngang nhau.

"Viện trưởng ngày tốt."

IMG

Ai ngờ quay đầu nhìn lên, phát hiện A Đoàn kinh ngạc nhìn mình, đôi mắt vô thần, đã sớm không biết hồn bay đâu mất, quần áo cũng không thay. Mày liễu dựng lên, trực tiếp giậm chân đi qua, đè lại hai vai lay động "Tỉnh tỉnh, có cháy!"

A Đoàn trực tiếp đưa tay đập rớt móng vuốt của An Dương.

"Mỗi lần đều là có cháy, ngươi không thể thay lời khác?"

Chậm rì rì đứng dậy thay quần áo.

IMG

Cười rất là bình tĩnh, An Dương lại cảm thấy hơi run rẩy, cái lưng nhỏ dựng thẳng tắp lập tức sửa miệng "Ta làm gì có ca ca? Mẫu hậu chỉ sinh một mình ta thôi!" Đuôi mày A Đoàn thoáng nhướn lên, giật mình gật đầu, rồi sau đó quay đầu tiếp tục nhìn mình trên gương đồng, trên mặt, bình tĩnh như nước lặng.