Chân Mệnh Hoàng Hậu - Chương 43

Chân Mệnh Hoàng Hậu
Chương 43
https://gacsach.com

Editor: An Nhiên

Chuyện Thái tử ra nước ngoài du học không chỉ gây sóng to gió lớn ở trên triều đình, mà ngay cả khắp dân gian thậm chí cả các cô nương khuê các cũng khó mà tin nổi. Thái tử vốn ổn trọng như thế, mấy năm nay tiếng tăm không ngừng, vì sao lần này lại bất cẩn như thế, hơn nữa là không tình cảnh ngay cả tính mạng mình cũng không để ý.

Hơn thế Hoàng Thượng còn quyết tâm, căn bản mặc kệ các đại thần phản đối, tuyệt đối không nghĩ đến việc đem Thái tử trở về.

Chỉ nói không có việc gì.

Trải qua thời gian cả đêm Trần thị mới ổn định tâm tình, xác định nữ nhi sẽ về nhà, sẽ không lại đi theo Hoàng Hậu nương nương chỉ bảo, rất vui vẻ xong cũng ngạc nhiên, tình huống này của Thái tử là như thế nào? Vốn muốn hỏi A Đoàn, nhưng mà nghĩ nàng còn rầu rĩ không vui, cũng không suy nghĩ nữa, để vài ngày sau rồi nói.

Việc này, ít nhất A Đoàn so với người bên ngoài hiểu rõ sự tình hơn, Trần thị nghĩ như vậy.

Dùng xong ddeierm tâm Trần thị đi xử lý việc trong nhà, A Đoàn ở sân mong đợi nhìn Tiểu Tư đem hoa cùng cây cảnh dời đi, lại có gã sai vặt mang cây ngô đồng vào. Gian Vạn Lí nhìn nàng đối với cái này có hứng thú, mang một cái ghế nhỏ cho A Đoàn ngồi, lại phân phó Cẩm Sắt cùng Bán Hạ đem áo choàng cùng lò sưởi nhỏ lấy ra.

Hai người nhận mệnh lui xuống.

hiện tại Cẩm Sắt cùng Bán Hạ đều là 10 tuổi, so sánh với dung mạo hồi bé, lớn lên không ít. một người ổn trọng, một người hoạt bát. Lúc trước khi trong cung đã đem hai người đi học quy củ, sau này không biết Thái tử gia nghĩ thế nào, chờ hai người học xong quy củ trực tiếp gói lại mang về phủ này.

cô nương không cớ cung nữ thiếp thân hầu hạ, ngoại trừ mình ra, bình thường đều là Thái tử tự mình làm.

Bánh trôi nhỏ ngồi tại cửa hành lang, trong tay ôm lò sưởi nhỏ, ngốc nghếch nhìn đám gia nhân làm việc. Đám gia nhận dọn rồi mang đến cây ngô đồng, cây ngô đồng đã trưởng thành,đám tiểu tư mỗi ngươi đỡ một chỗ, trời đang lạnh mà mặt mày đỏ rực.

A Đoàn hơi bĩu môi, muốn khóc nhưng khóc cũng không được.

Từ ngày hôm qua cùng cha rồi hôm này cùng nương với các ca ca thấy họ muốn hỏi mà không dám, đại khái cũng biết chuyện Thái tử ca ca đi xa thật không đáng tin, vậy vì cái gì hắn còn muốn đi? Yên lành ở trong cung cũng ở bên mình không tốt sao? Tuy rằng có báo cho nàng, nhưng lại không có chào tạm biệt.

Ngay cả đưa tiễn cũng không.

Cái này là như thế nào, đây là chán mình, sợ mình lôi kéo không cho hắn đi sao?

Lúc này Hứa Tâm Dao cùng Hứa Tĩnh Ngữ, chính là tình cảnh, một mặt lạnh lẽo, một mặt tươi cười. Lạnh là Hứa Tâm Dao, cười là Hứa Tĩnh Ngữ. hiện tại tam muội muội về nhà, thuận tình thuận lý muốn đi chào hỏi, rốt cuộc cũng là tỷ muội.

Hứa Tâm Dao quả thật không nghĩ đến, vừa nhìn thấy tam muội muội liền nghĩ đến cảnh tượng của ngày đó, tuy rằng tam muội nói rằng nàng ấy sai, nhưng mà làm sao có thể chứ? Tất cả là do Thái tử ca ca không thích người khác động vào đồ của tam muội muội, cho dù là tam muội muội không cần, mình cũng không thể lấy.

Nhìn thấy tam muội muội liền nhớ đến ngày ác mộng ấy.

Hai người đi đến, A Đoàn vẫn còn ngơ ngác một chút phản ứng cũng không có. Hứa Tâm Dao nhìn thấy lại cảm thấy khó chịu theo, ngày kia mặc dù có là ác mộng, nhưng mà chợt nghe tin hắn rời đi đau lòng lại càng sâu, tam muội muội từ nhỏ cùng hắn lớn lên, nói vậy lần này lại càng thêm gian nan đi?

Đưa tay vỗ vỗ bả vai A Đoàn, miễn cưỡng nở nụ cười.

" Tam muội muội, ta cùng đại tỷ tỷ đến chơi với muội.""

Lúc này A Đoàn mới hồi thần, mắt to có chút tơ máu bất mãn bình tĩnh nhìn Hứa Tâm Dao cùng Hứa Tĩnh Ngữ, sau đó đứng dậy, nghiêm túc thi lễ " Đại tỷ tỷ tốt lành, nhị tỷ tỷ tốt lành."" Còn nhỏ, tư thế thỉnh an ngược lại không có điểm sai xót, chỉ là ngay cả nụ cười cũng không có.

không thích Hứa Tâm Ngữ, lại đồng ý với Ngô Đồng không kết giao với Hứa Tâm Dao, A Đoàn cũng lười kết giao tình, thỉnh an xong lại tiếp tục nhìn đám hạ nhân, một câu cũng không nói.

Hứa Tâm Dao ngượng ngùng đứng ngốc ở một bên, lóa qua tia xấu hổ.

Hứa Tĩnh Ngữ buồn cười nhìn thoáng qua Hứa Tâm Dao, dù cho ngươi nịnh bợ người ta, ngươi cũng không nhận được nửa điểm phản ứng! Sau đó nhìn A Đoàn, lại không hề cố kỵ mở miệng ""Tam muội muội có biết Thái tử điện hạ vì sao đột nhiên muốn ra ngoài du học không? Hơn nữa việc này một điểm nổi bật cũng không có, chính là tiên trảm hậu tấu ( hành động trước, báo cáo sau)"

A Đoàn chỉ lắc đầu, vẫn như trước không nói gì.

Hứa Tĩnh Ngữ cũng không nổi giận, tiếp tục mở miệng "Ngày hôm qua đột nhiên nghe nói tam muội muội muốn chuyển về nhà ở, ta còn nghĩ là cùng An Dương công chúa giận dỗi, hoặc là cùng Thái Tử điện hạ giận, lại không nghĩ là nguyên nhân này. Tam muội muội cùng Thái Tử điện hạ ngày đêm ở chung một chỗ, thật sự không biết nguyên nhân?"

Tầm mắt A Đoàn chuyển lên người Hứa Tĩnh Ngữ, lẳng lặng nhìn, vẫn không nói câu nào.

Thay vào bộ dạng trách cứ " không phải tỷ tỷ nói muội, tuy rằng muội tuổi tác còn nhỏ, không hiểu chuyện. Nhưng mà Thái Tử điện hạ tốt xấu gì cũng cùng tam muội muội ở chung một chỗ, muội cả ngày chỉ biết chơi, một chút cũng không quan tâm người bên cạnh. Nghe nói tam muội muội ngày hôm qua khóc một ngày, nói vậy cũng không biết nguyên nhân đi."

Lấy khăn tay che cằm cười nói " Nếu là biết, cũng sẽ không khóc đã như vậy đúng không? Thái Tử điện hạ nói vậy cũng rất buồn phiền, muội cả ngày chỉ biết chơi, hắn cũng cảm thấy không cần thiết nói cho muội biết nguyên nhân."

"Tam muội muội, ta lời nói có đúng không?"

A Đoàn biết, chuyện này là chuyên môn của đại tỷ tỷ xát muối lên miệng vết thương nên mới nói với mình. Hơi hơi đưa tay, hẩy tay ngụ ý với Giang Vạn Lí đang tức giận cùng Cẩm Sắt Bán Hạ bất bình muốn nói hộ. Nghiêng đầu "không cùng An Dương cãi nhau, cũng không cùng Thái Tử ca ca cáu kỉnh, làm cho đại tỷ tỷ đoán sai, ngượng ngùng rồi.""

không vội không gấp, một chút đều không để Hứa Tĩnh Ngữ trong lòng, nàng ta còn muốn giơ chân đè đầu.

"Nếu đã không phải hai người cãi nhau, tất nhiên là muội muội không đủ quan tâm Thái Tử điện hạ rồi, bằng không muội như thế nào cũng không biết nguyên nhân? Hai người thân mật nhất cơ mà.""

Lần này thái độ thật bức người, đây chính là người nhà? A Đoàn đột nhiên cảm thấy có chút bi ai, đồng thời cũng hiểu được, chính mình cùng Hứa Tĩnh Ngữ là tuyệt đối không có khả năng chung sống hoà bình. Đối với người tuyệt đối không thể chung sống hòa bình, nhìn một cái cũng thấy lãng phí thời gian, A Đoàn đem tầm mắt đặt về sân trong.

Cũng không thèm nhìn Hứa Tĩnh Ngữ, chỉ là thản nhiên nói "Có liên quan gì tới tỷ?""

Lần này đến phiên Hứa Tĩnh Ngữ giậm chân "Ngươi nói lời này là có ý gì? Ta là tỷ tỷ của ngươi đấy""

A Đoàn không thèm để ý, trực tiếp không nhìn.

Giang Vạn Lí chỉ cảm thấy trong lòng khẩu khí này đúng là triệt triệt để để thư thản nha. Lúc trước thấy hai người này tiến vào, kỳ thật là không vui vẻ chút nào.Nhưng đây rốt cuộc là quốc công phủ, hai người này cũng tính là chủ tử, thân phận bất đồng với mình, cũng không thể tại đây giơ tay múa chân, đặc biệt cô nương còn không cho mình lên tiếng.

Thái Tử gia cũng từng nhắn lại, sự tình trong nhà để cô nương tự mình xử lý, nhìn thái độ nàng chẫm rãi theo sau mình dẫn đường, không có nhiều sự việc cần cô nương nhúng tay vào, trừ phi thời điểm nguy hiểm đến tính mạng. Hai người này vừa nhìn liền biết người tới gây chuyện, tuy rằng nhị cô nương không làm gì, nhưng đến giờ không lên tiếng, là thái độ xem kịch vui giả bộ làm người tốt.

Còn đại cô nương?

A, không đề cập tới cũng nhìn ra, quả nhiên chọc cho người khác tức giận, đây mà là tỷ tỷ?

Lúc này cũng hiểu thái độ của cô nương là gì, Giang Vạn Lí cũng không cần cố kỵ nữa. Cười bước lên một bước chặn tại phía trước Hứa Tĩnh Ngữ, ngăn cản nàng tới gần A Đoàn, hơi hơi cong người cung kính " Ý của cô nương là, đại cô nương không có thân phận cũng không có tư cách đến chất vấn cô nương."

Người này đang cười mà nói ra câu làm Hứa Tĩnh Ngữ suýt nữa ngã ngửa.

Nghĩ cũng không nghĩ chỉ vào mũi Giang Vạn Lí mắng ""Ta cùng tam muội muội nói chuyện, cùng nô tài ngươi quan hệ cái gì! Chủ tử nói chuyện, chưa cho phép tự tiện chen vào nói, đây chính là trong quy củ dạy nô tài trong Đông cung? Chẳng qua cũng chỉ thế này!""

"Cho nên ý của đại tỷ tỷ là, ta không dạy nô tài? Hay chính xác là Thái tử không dạy nô tài?"" vốn là hạ quyết tâm không để ý đến nàng ta, để mặc Tiểu Giang công công nói. Nhưng nàng ta ngàn vạn lần không nên đem Đông cung ra nói, nói Đông cung chính là nói Thái Tử ca ca, tuyệt đối không được!

"Tam muội muội ngươi lại vì một nô tài mà giáo huấn ta?"

một chiêu này lấy lùi làm tiến dùng thật khéo, đáng tiếc, A Đoàn đã không có kiên nhẫn, ánh mắt trực tiếp nhìn thẳng Hứa Tĩnh Ngữ.

"Đại tỷ tỷ về sau vẫn là không nên đến viện của muội đi, muội nói này, muội không phân rõ phải trái, chỉ biết bao che khuyết điểm. Đại tỷ tỷ về sau còn giống như ngày hôm nay, muội vẫn sẽ che chở người của muội, đến lúc đó gợi ra mâu thuẫn không tốt giữa tỷ muội. Nếu đã như vậy, về sau ít gặp mặt đi.""

nói xong cũng không thèm nhìn Hứa Tĩnh Ngữ đang sửng sốt, liếc mắt một cái, đối với người bên cạnh phân phó.

" Cẩm Sắt Bán Hạ tiễn khách, nói cho a nương, thân thể ta không khỏe, đoạn thời gian này sẽ không tiếp khách.""

Cẩm Sắt Bán Hạ đã sớm không vui, nghe được lời nói của A Đoàn, trực tiếp đối với ma ma bên cạnh liếc mắt. Mấy ma ma tiến đến lôi kéo Hứa Tĩnh Ngữ cùng Hứa Tâm Dao, trong miệng chỉ đạo cũng dùng chút sức, đem Hứa Tĩnh Ngữ đang muốn nói cái gì đó trực tiếp kéo ra ngoài.

Dùng sức ném hai người vứt xuống ngoài cửa, sau đó trực tiếp đóng cửa lại. Chỉ còn cách cửa môn mắng mấy câu chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, cách môn đều có thể nghe được âm thanh phát giận của Hứa Tĩnh Ngữ. Chèn ép nàng ta một hồi lâu, nhóm ma ma mới cảm thấy mỹ mãn đi trở về, chờ các nàng đến, Cẩm Sắt Bán Hạ đưa cho họ hà bao.

Ước lượng hà bao thật đầy, không hổ là tam cô nương, không uổng công nhiều người như vậy tranh phá vỡ đầu nghĩ đến viện nàng hầu hạ.

A Đoàn tại hành lang đứng đủ lâu, chẳng đề phòng đã có áo choàng nhỏ ấm áp, Giang Vạn Lí lo lắng nàng bị lạnh. Bước lên một bước muốn khuyên nhủ, A Đoàn lại mở miệng trước hắn một bước"Cho người chuẩn bị xe ngựa đi, cũng nói cho nương một tiếng, hôm nay giữa trưa ta không ở nhà dùng cơm, ta đi tìm An Dương trò chuyện.""

Mình khổ sở, An Dương cũng khổ sở, không chỉ Thái Tử ca ca đi rồi, chính mình cũng đi rồi. không nhanh một chút đi tìm nàng, nói không chừng một hồi bản thân nàng ấy sẽ tới tìm giết. Giang Vạn Lí lúc này mới kinh giác, vẫn nghĩ tới cô nương cùng Thái Tử, lại đem một vị tổ tông khác quên mất!Phải vậy chứ phải vậy chứ!

Cũng không phân phó người bên ngoài, chính mình tự chạy ra ngoài chuẩn bị.

Đoàn người chạy thẳng tới cung Hoàng Hậu nương nương, đi ra tiếp người như cũ là Bích Sơ cô cô. Ngắn ngủi một ngày không thấy, A Đoàn lại cảm thấy Bích Sơ cô cô khóe mắt nếp nhăn lại thêm mấy cái, lên tiếng hỏi "cô cô làm sao vậy, tâm tình nhìn có vẻ không tốt, tối hôm qua không có nghỉ ngơi tốt?"

Bích Sơ lúc này sớm bỏ vẻ đạm nhạt lúc trước, chỉ lôi kéo A Đoàn thúc giục nàng đi về phía trước, vừa đi vừa nhanh chóng trả lời.

"cô nương trước đừng hỏi, tối hôm qua An Dương công chúa nháo một đêm, ồn ào muốn đi tìm Thái Tử điện hạ, lại nói muốn đi quốc công phủ tìm người. Hoàng Hậu nương nương nghĩ tâm trạng của người phỏng chừng cũng không tốt, cho nên ngăn cản không cho công chúa ra cung. Kết quả công chúa liền nháo một đêm, bây giờ còn chưa dừng đâu!"

"Nương nương cũng biết người hôm nay là sẽ đến, nói trước không cần thỉnh an, đi trước tìm công chúa rồi nói sau."

Quả thật tính tình của An Dương sẽ làm ra cái việc này, đồng thời cũng cảm kích Hoàng Hậu nương nương ngày hôm qua ngăn cản An Dương không cho nàng ra cung. Bằng không, ngày hôm qua với tâm trạng của mình, nói không chừng cùng An Dương cãi nhau cũng không chừng. Cũng không nói nhiều, bước nhanh hơn, đi theo Bích Sơ hướng tẩm điện An Dương mà đi.

Đến cửa, vừa đẩy cửa ra Bích Sơ còn chưa kịp thông báo liền bay tới một cái gối đầu. Sau đó liền nghe được tiếng An Dương mười phần rống to "Lăn ra! Mẫu hậu không cho ta ra cung ta liền không cần ăn cơm, đều lăn ra ngoài!"