Chân Mệnh Hoàng Hậu - Chương 38

Chân Mệnh Hoàng Hậu
Chương 38
https://gacsach.com

Editor: Tống Thiên Ân

Mứt quả phía nam, đồ chơi làm bằng đường ở phố tây, cá chép chiên ở bắc uyển, A Đoàn thực muốn ăn hết tất cả đồ ăn vặt trong hôm nay! Bởi vì hôm nay Thái tử ca ca sẽ không quản nàng. Giang Vạn Lí theo sau trên người treo đầy đồ, ngay cả trong tay Ngô Đồng cũng có vài món.

A Đoàn bừng bừng hào hứng đi ở phía trước, tay cầm chong chóng, thỉnh thoảng đưa lên miệng phồng má thổi.

Ngô Đồng mắt không rời A Đoàn nửa bước, cẩn thận cầm tay nàng trong đám người dắt về phía trước. Hôm nay trời rất đẹp, gió thu nhẹ thổi, là thời điểm tốt để đi chơi. Nhưng bây giờ đã là trưa, Ngô Đồng đã có chút mệt mỏi mà A Đoàn vẫn còn hào hứng nhìn xung quanh.

Chẳng nhẽ tâm già rồi nên thân thể cũng già theo?

Ngô Đồng lặng lẽ quyết định khi trở về nhất định phải tăng cường rèn luyện thân thể.

Đem đồ trong tay ném cho Giang Vạn Lí đang đi đằng sau, làm như không thấy bộ dạng luống cuống tay chân của hắn, bước lên mấy bước ôm lấy A Đoàn đang đứng trước một sạp hàng. không dấu vết hướng nàng đi chỗ khác, vừa đi vừa hỏi "A Đoàn hôm nay chơi có vui hay không?"

"Vui!" A Đoàn còn đang mải nhìn sạp hàng trước mặt, không ngẩng đầu lên nhìn Ngô Đồng.

Ngô Đồng nhìn theo hướng A Đoàn đang nhìn, thì ra là một sạp bán kẹo đường được vẽ rất tinh tế, bên trên đã cắm rất nhiều hoa và những con vật dễ thương, xung quanh là một đám tiều hài tử.

"Nàng muốn hình gì?"

Mặc dù mệt nhưng chỉ cần là yêu cầu của A Đoàn thì sẽ không từ chối, nên lại xoay người bước về sạp kẹo.

"Đợi chút!" Ai ngờ A Đoàn lại gọi lại.

"Chúng ta đứng ở đây nhìn là được rồi, không cần đi qua đó mua." Chu môi nói có chút không cam tâm.

Vì sao lại như vậy? Chỉ là một cái kẹo đường thôi mà, muốn mua là được. Ngô Đồng nhéo nhéo cái mũi nhỏ của nàng "Hôm nay là sinh nhật nàng, tất cả đều nghe theo nàng, muốn ăn hay chơi thế nào cũng được." Ngô Đồng còn nghĩ rằng nàng sợ mình không đồng ý nên không dám ăn nhiều. Chẳng qua là hôm nay bản thân sẽ không phản đối.

"không phải thế."

A Đoàn đáng thương nhìn Ngô Đồng nói.

"Lát nữa còn phải về nh ăn cơm mà trưa nay muội đã ăn quá nhiều đồ ăn vặt rồi, hiện tại bụng đã hơi no, lại ăn tiếp sẽ không ngon. Nếu ăn ít cơm mẫu thân sẽ lo lắng, nàng sẽ hỏi ta trưa đã ăn những gì, vì sao lại không ăn cơm!"

Tựa như nhớ đến kinh nghiệm bi thương của mình, mặt A Đoàn trực tiếp nhăn lại thành một nắm nhỏ.

Được rồi, hóa ra không phải sợ mình không đồng ý, mà là vì chuyện đó. Ngô Đồng nhướng mày, quay đầu nhìn Giang Vạn Lí đang cầm rất nhiều đồ "không sao, chúng ta mua một cái nhỏ ăn cho đỡ thèm, ăn hai miếng rồi để lại cho Tiểu Giang công công được không?" Hướng về phía Giang Vạn Lí mặt đang đỏ bừng bừng "Tiểu Giang công công đã vất vả đến trưa rồi, A Đoàn khao hắn có được không?"

Trong lòng Giang Vạn Lí thầm run lên, sao giọng Thái tử điện hạ nghe có vẻ chua vậy?

Mình là ai? Là thái giám đứng đầu Đông cung, tương lai lại là đại thái giám của Thái tử phi! Làm sao có thể muốn ăn cái này! Hơn nữa cho dù muốn ăn cũng không dám ăn đồ ăn của cô nương a...

A Đoàn nhìn theo ánh mắt của Ngô Đồng, đúng là Tiểu Giang công công phải cầm rất nhiều đồ, nhìn có chút chật vật. Xấu hổ lè lưỡi "Tiểu Giang công công ngươi đói bụng sao?" Vừa nói vừa thò tay ra "Để ta cầm giúp ngươi ít đồ, thật sự mua quá nhiều đồ rồi."

Những thứ này đều là những thứ A Đoàn mua cho các ca ca, Ngô Đồng đương nhiên sẽ không cầm, vậy nên tất cả đều đưa hết cho Giang Vạn Lí.

Giang Vạn Lí mở to mắt nhìn bàn tay nhỏ bé trắng nõn trước mặt mình, ngón tay nhỏ nhắn trắng mềm, nhìn là biết được cưng chiều từ nhỏ. Sau đó liền nhận thấy được một ánh mắt lạnh lùng như vây chặt lấy mình, vội vàng run rẩy lắc đầu, thậm chí còn bước một bước về phía sau.

"Nô tài không sao, cũng chỉ là ít đồ lặt vặt thôi mà, không cần cô nương phải bận tâm!"

"thật sự không cần ta cầm giúp sao?" Tay A Đoàn vẫn vươn về phía trước không rút lại.

cô nương van xin ngài đừng hỏi nữa, Thái tử thật sự muốn làm thịt ta rồi! Giang Vạn Lí nở nụ cười còn khó coi hơn khóc "Nô tài thật sự không sao! Nô tài đói bụng, muốn ăn kẹo đường, cô nương chọn giúp nô tài một cái đi!"

Đói đến mức sắp khóc rồi sao? A Đoàn không hỏi nữa, quay người qua vỗ vai Ngô Đồng "đi, chúng ta đi chọn một cái!" Lúc này Ngô Đồng mới thu hồi ánh mắt đang đặt trên người Giang Vạn Lí, theo A Đoàn đi về phía sạp kẹo. Hai người vừa xoay người đi chỗ khác Giang Vạn Lí đặc biệt thở ra một hơi dài đầy nhẹ nhõm. Quá dọa người rồi, vừa rồi ngay đến hô hấp cũng không dám!

So với bị Thái tử nhìn thì cầm đồ còn tốt hơn!

Hôm nay Quốc công phủ trang trí dùng một câu khoa trương cũng không miêu tả hết, việc đầu tiên làm buổi sáng là treo một cái đèn lồng to trước cửa lớn. Trung thu vốn là ngày đoàn viên, nơi đâu cũng tràn ngập niềm vui, đây là lần đầu tiên sau mấy năm, cửa lớn của phủ Quốc công treo đèn lồng đỏ.

Trần thị biết rõ Thái tử không thích màu đỏ, Trung thu lại là sinh nhật A Đoàn, Thái tử hàng năm đều cùng A Đoàn trở về cho nên mấy năm trước không có vui như vậy. Năm nay không giống như những năm trước, A Đoàn cũng đã mặc y phục đỏ nên cũng không cần nghĩ nhiều như trước, sao không vui cho được!

Đợi đến khi A Đoàn chơi chán mới về nhà thì mắt mở to nhìn khắp nơi, bên này treo dây lụa, bên kia treo hoa giấy, lần đầu tiên thấy nhà mình đẹp như vậy, còn tưởng đi nhầm chỗ! Mắt tròn nhìn ngang dọc, ghé đầu vào trong ngực Ngô Đồng quay qua quay lại một lúc.

Ngô Đồng vẫn nhìn thẳng về phía trước, đối với trang trí bên cạnh làm như không nhìn thấy, môi khẽ mím lại, mặt không cảm xúc.

Đến đại sảnh liền thấy mọi người, thậm chí cả Nhị lão gia đã lâu không gặp, ngoài Nhị phu nhân mới cưới còn có thêm một nữ nhi đang ở cữ cũng đã có mặt. Tình cảnh của Nhị lão gia vẫn bi thảm như trước, rõ ràng là nhi tử, tại sao lại sinh ra một nữ nhi!

Đại lão gia trừng mắt nhìn hắn một cái hắn mới miễn cưỡng thu liễm đi một chút, cùng mọi người đến trước Ngô Đồng thỉnh an.

Ngô Đồng vừa nói vừa đặt A Đoàn xuống ghế. A Đoàn quay qua nhìn Trần thị cười, sau đó phất tay với Ngô Đồng "Thái tử ca ca huynh cùng phụ thân nói chuyện nha!" Hàng năm đều như vậy, mình cùng mẫu thân và ca ca chơi đùa, còn Thái tử ca ca thì cùng phụ thân nói chuyện.

Nha đầu kia vừa về đến nhà liền không để ý đến mình?

Ngô Đồng thầm bực bội, trực tiếp nhéo cái mũi nhỏ của nàng cho đến khi tiểu nha đầu la oai oái mới bỏ ra, sau đó đi theo Đại lão gia cùng Nhị lão gia đến một cái bàn khác ngồi xuống. Từ đầu đều không nhìn đến Hứa Tâm Dao và Hứa Tĩnh Ngữ trang điểm ăn mặc tỉ mỉ. Vốn là muốn mở thêm một bàn tiệc nữa nhưng Ngô Đồng là vì A Đoàn mới đến, nếu không thấy A Đoàn thì cần gì phải đến đây?

Cũng may nhà ít người, thân thích cũng không nhiều, hôm nay lại là Trung thu nên mọi người đều đón ở nhà mình trước, tối mới đến đại sảnh.

đã ngồi cùng một bàn với nhau rồi nên cũng không cần chú ý nhiều như mọi ngày.

Giang Vạn Lí đưa đồ trong tay cho A Đoàn, A Đoàn vui vẻ cười, đây là quà cho mẫu thân, quà cho ca ca, quà cho đại tỷ, quà cho Cẩm Tú. Tất cả mọi người đều có quà, ngay cả bọn nha hoàn cũng có. Trần thị mở quà ra thì thấy một chiếc khăn tay được thêu rất tinh xảo.

Chỉ cần là A Đoàn tặng thì Trần thị tất nhiên rất thích, không xem kĩ mà đã đưa qua cho Cẩm Tú, còn dặn nàng tìm một bộ quần áo hợp với khăn tay. Sau đó vui vẻ ôm A Đoàn vào ngực "Hôm nay là sinh nhật con, làm sao lại mua quà cho người khác? Phải là chúng con tặng con quà mới đúng! A Đoàn nhà chúng ta lại lớn hơn một tuổi rồi!"

A Đoàn chưa kịp trả lời đã bị một đám người vây quanh.

Hứa Tiêu Nhiên dẫn đầu, sau đó là Hứa Thanh Viễn, Hứa Triệt Minh, Hứa Tĩnh Ngữ, Hứa Tâm Dao, mỗi người đều cầm một món quà tặng A Đoàn. A Đoàn luôn tay luôn chân nhận quà, miệng cũng nói lời cảm ơn không ngừng. Mọi người thân mật nói chuyện một hồi lâu, đột nhiên A Đoàn nhăn nhăn mũi "Mùi gì thơm quá vậy?"

Giống như con chó nhỏ đi theo nơi có mùi thơm. Trần thị nhìn cái mũi nhỏ của nàng đang nhăn nhăn liền vui vẻ cười thành tiếng.

Đều nói tháng tám là tháng hoa quế, nữ nhi luôn phải ở trong khuê phòng, thời gian rảnh cũng chỉ có thể chăm sóc hoa. Tuy Trần thị đã là mẫu thân của bốn hài tử nhưng thú vui tao nhã chốn khuê phòng thì vẫn còn, cả vườn hoa quế đều được Trần thị chăm sóc tỉ mỉ, sau đó đem nhưỡng thành rượu chuyên cho nữ tử uống.

Hôm nay đem lên hâm nóng liền bị A Đoàn ngửi được.

Cười A Đoàn đến độ gập cả bụng lại.

"Cái con mèo ham ăn này, đây chính là rượu, con bây giờ chưa uống được, lớn thêm chút mẫu thân sẽ cho con uống nha!"

A Đoàn không để ý, mắt chăm chăm nhìn vào bầu rượu xinh xắn trên bàn, miệng chép chép, sau đó quay người về phía Trần thị làm nũng "Mẫu thân con muốn uống, cho con uống một ngụm nhỏ thôi, một ngụm thôi, một ngụm thôi ~" Trần thị chỉ im lặng nhìn A Đoàn làm nũng, không đáp ứng cũng không phản đối.

Hứa Minh Triệt là người chỉ sợ không đủ náo nhiệt, bắt đầu ngồi cạnh phụ họa "Mẫu thân người để cho muội muội thử một chút đi! Lúc con bằng muội muội không phải cũng đã uống thử mấy ngụm rượu mạnh của phụ thân rồi sao? Huống hồ hoa quế nhưỡng cũng không phải rượu, uống cũng như uống nước, người cho muội muội uống thử một chút cũng không sao!"

Hoa quế nhưỡng quả thực không có mùi rượu, uống vào cũng không sao.

Mọi người đều nói giúp cho A Đoàn, Trần thị cũng không giả vờ nữa, thực ra nàng chỉ muốn nhìn A Đoàn làm nũng thôi! Hưởng thụ đủ rồi liền phân phó Cẩm Tú đổ một ít ra chén, cùng mọi người nhìn biểu cảm của A Đoàn lần đầu uống rượu! Ngô Đồng luôn chú ý đến A Đoàn đương nhiên cũng đưa mắt nhìn sang.

Hướng Đại lão gia gật nhẹ đầu rồi đứng dậy đi qua bàn A Đoàn đang ngồi.

Hứa Tâm Dao đang cùng mọi người nhìn A Đoàn đột nhiên cảm thấy có chút không đúng liền nghiêng đầu, sau đó nhanh chóng mở lớn mắt nhưng cũng nhanh chóng cúi đầu, trái tim đập mãnh liệt, hô hấp cũng nhanh dần.

Thái tử, Thái tử cách mình không xa!

không thể kiềm chế kiểm tra y phục của mình, còn đưa tay lên sờ sờ mặt, xác định không có gì bất ổn, Hứa Tâm Dao không ngừng nhắc bản thân mình phải tỉnh táo, phải tỉnh táo! Rất lâu sau mới cảm thấy hô hấp dần ổn định, liền quay đầu lại nhìn Ngô Đồng.

hắn so với khi còn bé đã xuất sắc hơn rất nhiều, khi còn bé là bộ dạng tiểu đại nhân, hắn hiện tại càng ổn định hơn, đồng thời cũng lạnh lùng hơn rất nhiều... Mặt lúc nào cũng lạnh lùng làm mọi người không dám lại gần, ngay cả đối với Đại bá mẫu cũng vậy. hắn chỉ ôn nhu với duy nhất Tam muội.

Giống như hiện tại, mặc dù đang làm mặt lạnh, nhưng nếu nhìn kĩ thì có thể thấy được ánh mắt ôn nhu của hắn dành cho Tam muội.

Tâm không khống chế được mà khẽ đau, từ khi hắn vào cửa đến giờ chưa hề nhìn mình.

Nhìn Ngô Đồng đã thành bản năng của Hứa Tâm Dao, lần đầu tiên Hứa Tâm Dao nhìn Ngô Đồng cũng đã cảm nhận được, hơi cau mày có chút không vui. Dù sao cũng là người nhà của A Đoàn nên không khiển trách, nhìn xem, hết lần này đến lần khác không có chừng mực! Mặt không cảm xúc nhìn sang, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt Hứa Tâm Dao.

Hứa Tâm Dao vừa vội vàng quay đầu lại vừa đè nén tâm trạng kích động của mình, hắn đang nhìn mình! Mặt liền nhanh chóng đỏ lên, người cũng không dám động đậy, đầu trống rỗng, không biết bản thân muốn làm gì và nên làm gì. Trong tầm mắt đang hướng xuống đất nhanh chóng xuất hiện một đôi giày màu đen.

Lần nữa cứng ngắc ngẩng đầu lên, là Thái tử đang đứng trước mặt mình. Chưa kịp vui mừng đã bị bộ mặt thâm trầm giận dữ của Ngô Đồng làm cho giật mình lui về sau một bước.

"Thái, Thái tử điện hạ?"

Hứa Tâm Dao run rẩy lên tiếng nhanh chóng thu hút tầm mắt của mọi người, tuy chưa hiểu rõ chuyện gì nhưng cũng đi qua bên đó. Nhìn thấy Hứa Tâm Dao đang sợ hãi còn Ngô Đồng lại tức giận.

Chuyện gì vừa xảy ra?

Ngay cả A Đoàn cũng bị dọa sợ, nhanh chóng để chén rượu trong tay xuống rồi chạy tới cạnh Ngô Đồng, tay nhẹ kéo ống tay áo của hắn hỏi "Thái tử ca ca huynh sao vậy?" Ngô Đồng không trả lời câu hỏi của A Đoàn, tay phải nắm lấy tay nàng, mắt không rời khỏi khối ngọc bội màu đỏ trên cổ Hứa Tâm Dao.