Chân Mệnh Hoàng Hậu - Chương 30

Chân Mệnh Hoàng Hậu
Chương 30
https://gacsach.com

Edit: Tống Thiên Ân

Beta: Hằng Lê

Xe ngựa trực tiếp ra khỏi cửa thành, A Đoàn vén rèm lên nhìn "Chúng ta đang đi đâu?" Lúc này đã ra ngoài thành, hai bên đều là những cây đại thụ che đi ánh mặt trời rực rỡ, so với trong thành thì mát hơn nhiều. A Đoàn đem rèm treo lên móc, ghé đầu vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Nàng thích nhìn liền để cho nàng nhìn, Ngô Đồng cũng không ngăn cản, chỉ là lại lần nữa cầm cây quạt lên, mở ra che trên đỉnh đầu của A Đoàn, có thể che được chỗ nào hay chỗ đấy.

"đi Hà Uyển."

Hà Uyển là biệt viện ở ngoại thành của Ngô Đồng, bên trong cái gì cũng không có, chỉ có một cái hồ lớn chứa đầy hoa sen. Bây giờ liền lấy nơi này là chỗ để nghỉ mát mùa hè. A Đoàn cũng biết điều này, vội vàng quay người lại xác nhận "Bây giờ chúng ta chèo thuyền nhỏ đi hái hạt sen sao? Muội còn không được hái quả bồng bồng đấy!"

Cái này A Đoàn thật sự không có trải qua.

Mặc dù trong hoàng cung cũng có hồ sen, cũng có thể chèo thuyền du ngoạn, nhưng A Đoàn tuổi còn nhỏ, hơn nữa nàng và An Dương không bao giờ ngồi yên một chỗ, đi không chừng lại ngã xuống nước. Hoàng hậu nương nương đã cấm rồi, nếu dám chạy tới mép nước chơi, cái gì cũng không nói, trực tiếp cấm túc một tháng.

Mỗi lần đến hè, hai người họ cũng chỉ dám đứng ở xa nhìn hồ sen một cách đáng thương.

Tận mắt nhìn Ngô Đồng gật đầu, A Đoàn thực cao hứng hoan hô một tiếng, sau đó cúi đầu cam đoan "Thái tử ca ca yên tâm, muội tuyệt đối sẽ không nói cho Hoàng hậu nương nương biết!" Thái tử ca ca thật tốt, Hoàng hậu nương nương còn không nói chính xác khi nào thì mang mình đi chơi, ân, trở về có thể cho An Dương đỏ mắt!

Ngô Đồng cực kì yêu thích bộ dạng xích lại gần thân mật của A Đoàn, cũng cúi đầu "Tốt."

Lúc đến nơi, A Đoàn chỉ hướng bên trong chạy, Giang công công vội vàng đuổi theo, trong miệng còn không ngừng nhắc nhở "cô nương chậm một chút, cô nương chậm một chút, cẩn thận không ngã!" A Đoàn không để ý đến Giang công công, trực tiếp chạy vào, trong này thật sự không có gì, chỗ để nghỉ ngơi cũng không có, cạnh bờ chỉ có một cái đình nhỏ.

Sau đó chỉ cần nhìn một chút là thấy hồ sen rồi.

A Đoàn trực tiếp chạy tới bên cạnh bờ, thò tay đâm vào lá sen, bọt nước bên trên lá sen tích ở lòng bàn tay, nước lạnh buốt. Lá sen và A Đoàn đều cao như nhau, liếc nhìn sang chỉ thấy một màu xanh, ở chính giữa là đóa hoa màu hồng phấn, dùng sức hít một hơi, toàn bộ là mùi lá sen thơm ngát.

Ngô Đồng đứng bên cạnh A Đoàn, cười nhìn bộ dạng hài lòng của nàng.

"Đẹp sao?"

"Đẹp!"

Chớp chớp mắt nói tiếp "Buổi tối muội muốn ăn cháo lá sen."

Được, nhìn hồ sen trước tiên nghĩ đến ăn? Ngô Đồng bật cười, Giang công công bên cạnh tiếp lời "Vậy nô tài đi phân phó người làm cho cô nương! Chẳng qua hôm nay chúng ta ở đây chơi, cô nương đợi lát nữa tự mình hái lá sen, ăn cháo lá sen chính mình hái, chẳng phải ngon hơn sao?"

A Đoàn nghe xong tự nhiên cam tâm tình nguyện, bàn tay nhỏ bé vung lên đầy hào khí "Quần áo muội đều được quấn lại rồi!" nói xong liền lôi kéo Ngô Đồng đi đến chiếc thuyền nhỏ đã được chuẩn bị nhảy lên. Thuyền rất nhỏ, vừa nhỏ vừa chật, tối đa chỉ thể chứa hai nam tử trưởng thành, A Đoàn cùng Ngô Đồng đi lên coi như cũng rộng rãi.

Hoạt động thân thể một chút rồi lại vỗ vỗ vào thân thuyền "Tiểu Giang công công mau tới!" Ngữ khí không thể chờ đợi thêm nữa.

Giang công công đứng bên cạnh bờ, phụ giúp đuôi thuyền trong nước dời thêm vài phần, Thái tử điện hạ cùng với cô nương ở một mình, sao mình có thể đi lên được? Lắc đầu "Nô tài không lên đâu, cô nương chơi vui là được!" Trong khi A Đoàn vẫn còn ngây người, Ngô Đồng đã chống mái chèo, chậm rãi tiến vào thế giới hoa sen.

A Đoàn ngồi tại ghế nhỏ trên thuyền, miệng luôn mở ra, tràn đầy mới lạ, thỉnh thoảng lại thò tay đâm lá sen này, lúc sau lại sờ sờ hoa sen kia, tính trẻ con mười phần. Ngô Đồng đứng sau A Đoàn chậm rãi chèo thuyền, nhìn động tác của nàng, yên tĩnh nói "không đứng lên xem?"

A Đoàn nghe vậy hai tay cầm lấy ghế nhỏ, không có động tĩnh.

Ngô Đồng nhướng mày, sóng mắt lưu chuyển, buông mái chèo ra, bước hai bước đến cạnh A Đoàn, không nói không rằng trực tiếp bế người nọ lên. Thân thuyền lay động, A Đoàn ôm chặt cổ Ngô Đồng, mặt chôn vào hõm cổ.

A Đoàn thế mà sợ nước? Ngô Đồng cúi đầu nhìn thì chỉ có thể thấy hai mắt tiểu cô nương nhắm chặt cùng hàng lông mi run rẩy. Điều này hoàn toàn không biết, bởi vì cho tới bây giờ nàng không có xuống nước, đời trước cũng không gặp phải tình huống như vậy, thì ra còn sợ nước. Vỗ vỗ lưng A Đoàn, nhu hòa nói "Có ta ở đây sẽ không để muội rơi xuống."

Nghe nói vậy, tuy A Đoàn đã mở mắt ra nhưng vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ là trừng mắt nhìn chỗ thêu mây chìm trên cổ áo Ngô Đồng, vẫn không kháng cự.

"An Dương dù muốn cũng không có cơ hội đến đây, A Đoàn muội thật sự không muốn nhìn sao?"

A Đoàn vẫn không nói lời nào, chỉ là chặt chẽ ôm lấy người Ngô Đồng. Ngô Đồng nghiêng đầu nhìn bên cạnh, đột nhiên dùng sức đem A Đoàn giơ lên. Cả thân thể A Đoàn đều cứng ngắc lại, nhưng là một tiếng la cũng không có. Hai mắt trừng tên đầu sỏ gây ra chuyện, gắt gao cắn môi.

Ngô Đồng đáng tiếc nói "Chuồn chuồn bay mất."

Chuồn chuồn? A Đoàn mở lớn hai mắt, khẽ đảo tìm khắp nơi, sau đó đôi mắt sáng ngời, quả nhiên có một con chuồn chuồn nhỏ mới từ bên trên hoa sen bay đi, nhịn không được đưa tay về phía trước, đáng tiếc, chưa bắt được. Miệng trề ra, Ngô Đồng sau lưng lại nói "Bên tay phải muội còn một con." A Đoàn lập tức nghiêng đầu nhìn, quả nhiên còn một con nữa!

Chuồn chuồn đậu ở trên lá sen, A Đoàn không dám lộn xộn, gắt gao nhìn chằm chằm, hô hấp dường như còn nhẹ đi mấy phần.

Ngô Đồng chậm rãi đem người thả xuống không dấu vết, A Đoàn không phát giác, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào chuồn chuồn. Sau đó một bàn tay hiện lên trước mặt, chuồn chuồn đã không thấy đâu! Liền vội ngẩng đầu lên nhìn Ngô Đồng, trong tay không phải đang cầm con chuồn chuồn kia chứ? A Đoàn thoáng cái liền hướng người Ngô Đồng nhảy lên, vừa nhảy vừa hô "Cho muội cho muội!"

Hơi nâng tay lên, khiêu mi hỏi "không sợ?"

A Đoàn động tác có chút trì trệ, cúi đầu nhìn chân mình, buồn bực nghiêng đầu nhìn hai bên nước một hồi lâu. Miệng khẽ động, nhẹ nhàng bước một bước... trên mặt xuất hiện nụ cười, lại thử bước tiếp bước thứ hai, thứ ba...

"không sợ!"

Sợ Ngô Đồng không tin, nàng còn đi đi lại lại thêm lần nữa.

Lúc này Ngô Đồng mới xác định nha đầu này không sợ nước, chỉ là lần đầu nên không dám mà thôi, một lúc sau đi từ đầu thuyền đến đuôi thuyền đều không có chút sợ hãi nào. Chìa tay đang cầm chuồn chuồn đưa tới, cánh chuồn chuồn không ngừng hoạt động, A Đoàn không có cầm lấy, chỉ là lấy tay sờ sờ lên đầu nhỏ của chuồn chuồn.

"không muốn?"

Mắt A Đoàn nhìn chằm chằm vào chuồn chuồn nhưng lại lắc đầu "không muốn. Thải tử ca ca huynh thả nó đi."

Ngô Đồng biết rõ A Đoàn rất thích những động vật nhỏ, trong nội cung chó nhỏ mèo nhỏ nàng đều đã sờ qua, nhưng cho tới bây giờ không có yêu cầu để tự mình nuôi, trước kia còn hỏi qua, muốn nuôi con chó nhỏ chơi không, nàng cũng nói không cần. Lần nữa hỏi "Muội không muốn chơi cùng nó? Ta thả tay ra nó sẽ bay đi không trở lại."

Tuy là không bỏ được nhưng vẫn kiên định như trước "không cần, thái tử ca ca huynh thả nó đi."

nói xong còn quay người chơi với lá sen, không quay lại nhìn chuồn chuồn thêm một lần nào. Ngô Đồng không khuyên nữa, buông tay, ngẩng đầu nhìn chuồn chuồn đang dần dần bay xa. Thò tay hái đài sen, bóc lấy hạt sen bên trong ra, khom người trực tiếp bỏ vào miệng A Đoàn. A Đoàn chưa phát giác ra chuyện gì, đi vào đến miệng liền bắt đầu cắn.

Cắn một chút, mặt liền nhăn lại.

"Phi phi, đắng!"

"Tại sao hạt sen mới hái xuống lại đắng vậy, ăn thực không giống với bình thường nha."

Ngô Đồng mới không thừa nhận chính mình cố ý, cười giải thích "Tim sen đắng, muội ngày thường đều ăn tim sen đấy."

Mặt A Đoàn nhăn lại thành một nắm nhỏ, miệng đắng chát, muốn uống nước lại không có nên hậm hực một lúc. Ngô Đồng một mực ngồi cạnh nhìn, nhìn đủ rồi mới khom người đi vào trong khoang nhỏ của thuyền, lát sau liền đi ra, trong tay đã có thêm một chén nước. A Đoàn thấy thế vội vàng cầm lấy, còn tưởng rằng đó là nước lạnh, cầm lấy rồi mới thấy một màu đỏ hồng.

Cái màu này đối với A Đoàn đã quá quen thuộc.

"Nước mơ ướp lạnh của muội!"

nói xong liền đem chén lên uống hết, lại thò đầu vào trong khoang nhìn thấy thùng gỗ nhỏ, liếm liếm môi, còn muốn uống thêm chén nữa, liền ngẩng đầu nhìn Ngô Đồng nịnh nọt. Ngô Đồng lại coi như không thấy, trực tiếp ngồi xuống thưởng thức cảnh đẹp xung quanh.

"Hắc hắc, Thái tử ca ca ~ "

A Đoàn mỉm cười ngồi xuống cạnh Ngô Đồng, thò tay giật giật tay áo của hắn.

Ngô Đồng nghiêng đầu, nét mặt trong trẻo lạnh lùng "Hửm?" Giống như hoàn toàn không biết A Đoàn muốn làm cái gì.

"Cái kia..." Chỉ chỉ thùng gỗ nhỏ.

Ngô Đồng giật mình "Đó là Giang công công chuẩn bị cho muội, không nhiều lắm, chỉ còn một ly, muội muốn uống bây giờ?"

Thực ra bên trong còn một thùng đầy. Mặc dù đây là đồ uống yêu thích của A Đoàn, nhưng hiện giờ đang trên thuyền, Thái tử cùng cô nương không biết ở chỗ này chơi bao lâu, ngộ nhỡ chơi đến trưa thì sao? Cho dù trong hồ thực mát mẻ nhưng cũng sẽ muốn uống nước. Giang công công tất nhiên cũng đã chuẩn bị xong đồ uống của Ngô Đồng.

"Chỉ còn một ly thôi sao?" A Đoàn tin thật rồi.

"Ừm." Tiếp tục bình tĩnh gật đầu.

không đành lòng nhìn một hồi lâu, nuốt nuốt nước miếng, cuối cùng ngẩng đầu lên "Được rồi, vậy chén còn lại Thái tử ca ca uống a!" không thể ích kỉ, hôm nay nóng như vậy, mình muốn uống nhưng Thái tử ca ca cũng muốn uống, không thể một người uống hết được.

Ngô Đồng vốn chỉ định trêu nàng, ai ngờ lại bị nàng nói cho tâm mềm nhũn ra. Thò tay kéo nàng ngồi xuống, đưa tay nhéo nhẹ cái mũi nhỏ của nàng "Trêu muội thôi, bên trong còn rất nhiều, đủ cho muội uống đến no bụng." A Đoàn lúc này mới biết mình bị gạt, còn chưa kịp ăn vạ thì phát hiện Thái tử ca ca đột nhiên đặc biệt nghiêm túc.

Nhìn thẳng vào mắt A Đoàn "nói cho ta biết, đột nhiên muốn về nhà, có phải thật sự nhớ mẹ và ca ca không?"

Phản ứng của A Đoàn rất lớn, thoáng một cái liền đứng lên lui về sau hai bước.

Trong ánh mắt đều là cẩn thận cùng bất an.

Thái tử ca ca đã phát hiện ra cái gì rồi?

Ngô Đồng không biết vì sao A Đoàn lại phản ứng lớn như vậy, cũng biết lúc này ép hỏi khẳng định là không được, quay người tiếp tục ngắm sen, nói rất bình thường "thì ra A Đoàn muội không tin tưởng ta..."

Sắc mặt bình thường, nhưng giọng sao lại ai oán quá vậy?