Chân Ái Vĩnh Hằng - Chương 05

Chân Ái Vĩnh Hằng
Chương 5: Đánh cuộc
gacsach.com

☆Editor: Thủy Nhược Lam

Trên mặt biển xa xôi, nước biển tiếp cận đường chân trời một mảnh vàng óng, ngọn đèn trên thuyền được thắp lên, ánh sáng dịu nhẹ xua đi tia nắng cuối cùng của ban ngày.

Thổi xong khúc My Heart Will Go On, tôi rốt cục phục hồ lại tinh thần. Trên sàn tàu cũng chỉ còn lại vài vị khách đang đứng xung quanh tôi, trong đó có một người phụ nữ ở khoang hạng ba tay dắt theo một đứa bé, một người con trai đầu đội mũ,còn có hai thuyền viên vốn đang đứng cạnh cửa chờ nhập hàng. Trong đó có một người mặc tạp dề màu đen, áo sơmi kẻ sọc, màu tóc vàng óng ánh, tay phải đang cầm một quyển vở cũ nát lên tiếng hỏi: “Thủ khúc này thật tuyệt, nó tên là gì?”

Ánh chiều tà chiếu xuống khuôn mặt vẫn còn vương nét trẻ con, làm cho khuôn mặt bị che đi ba phần, giống như thời điểm này thời gian ngừng lại.

Tôi ngửa đầu nhìn hắn, phảng phất như xuyên qua màn hình chiếu phim nhìn thấy hắn, nhưng cuối cùng vẫn phát hiện mình xuyên qua một trăm năm đến đây. Thân thể bởi vì mệt mỏi mà ngồi xụp xuống như một pho tượng bị đổ, trong tay vẫn còn cầm chiếc kèn đã cũ kia. Tôi vốn nên nhảy lên níu chặt lấy cổ áo hắn, nói hắn lên lấy con thuyền đang bỏ neo ở đây, cũng có thể nhảy luôn xuống nước mà không cần thuyền, nơi này là khu vực nước ấm chứ không phải là khu mà núi băng trôi, hắn ở dưới nước nơi này ép buộc bao lâu cũng được. Mà hết thảy điều kiện đầu tiên là, người trước mắt này phải tin tưởng con thuyền này sẽ chìm.

Tôi rốt cục thấp giọng trả lời: “My Heart Will Go On.”

“Tên rất hay, tôi là Jack Dawson, ngươi tốt.” Jack lộ ra chiêu bài tươi cười của mình, cái trán bởi vì nụ cười này mà ép ra vài khe rãnh.Trên ngón tay của hắn dính một ít dấu vết màu xám, đầu ngón tay đôi khi sẽ cọ xát vào nhau, đây hẳn là thói quen vẽ tranh đã lâu tạo thành.

“Ngươi tốt, Emily.”Thuận miệng đem tên tiếng anh mà hồi học đại học dùng nói ra. Mặt tôi đen lại nhìn hắn, từ trên xuống dưới đánh giá. Tiếp theo hơi chần chờ mà vươn tay, ngay lập tức dáng vẻ giống một cô gái nhỏ thẹn thùng, trời biết cái gọi là ngại ngùng này đã bị tôi dọa chạy từ tám trăm năm trước rồi.

Tôi chỉ là chần chờ, tôi có thể gặp nam chính đơn giản như vậy. Nếu biết bài hát của bộ phim kia có thể gọi Jack xuất hiện, như vậy tôi đói bụng chạy mất hơn bốn giờ, gọi đến hỏng giọng, quả thực chính là mệt mỏi không đâu. Hơn nữa nhìn thấy hắn tôi cũng hơi chần chờ, có nên hay không nhờ hắn kí tên. Nếu lúc xuống thuyền có thể để nữ chính kí tên, vậy chuyến hành trình này có thể càng thêm hoàn mỹ.

Jack nhanh chóng bắt lấy tay tôi, sau đó buông ra, hắn nói: “Cô không có giày sao? Tôi đưa cho cô một đôi.” Nói xong thì khom lưng bắt đầu cởi giày, hắn một bên cởi giày một bên nói: “Tôi đã nhìn thấy cô, cô là người hành khách cuối cùng. Nhưng cô không có bạn cùng đi sao? Cô cũng muốn đi New York sao?”

Tôi cho tới bây giờ chưa bao giờ tính muốn lên con thuyền chở tới nấm mộ này đi New York, ở ngay giây phút lúc bắt đầu bước lên trên RMS Titanic,tôi cơ hồ luôn mong con thuyền này ngày mai cập bờ, sau đó tôi có thể trốn khỏi nơi này.

Nắm lấy một góc áo, tôi xoa xoa kèn Harmonica, tiếp theo cười nói: “Đúng vậy, tôi đang nghĩ đến nước Mĩ sẽ cho tôi cuộc sống như thế nào, dù sao ở nước Anh có thể cả đời tôi đều phải đi chân trần.”

“Phải đi chân trần?” Jack nhanh chóng cởi nốt chiếc giày, hắn đưa chiếc giày cho tôi, hài hước nâng nâng lông mày, lộ ra nụ cười mỉm thân thiện nói: “Bây giờ cô không cần phải đi chân trần nữa, làm mộ... cô gái thật xinh đẹp, cô cũng cần một chiếc mũ, bên trên có gắn một chiếc nơ lớn, hoa tươi, hoặc là cô cần thêm một chiếc váy.”

Hắn đến cùng là dùng con mắt nào mà nói tôi là “cô gái xinh đẹp”, khuôn mặt tôi cho dù lấy kính ra soi cũng chỉ thấy những vết bẩn màu đen. Tôi cũng không nhận chiếc giày mà hắn đưa, chiếc giày này có thể là chiếc giày cuối cùng cho đến khi chết nam nhân vật chính mang,hơn nữa cái tôi cần nhất bây giờ không phải là chiếc giày, mà là lí do để hắn rời thuyền.

Tôi đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà nghĩ, ví dụ nếu tôi là Jack, có một cô gái lang thang bảo tôi rời thuyền. Mà vé tàu lại rất quý, về sau có khả năng cũng không mua nổi. Mục đích của con thuyền là quê hương của mình, mà quê hương của tôi phát triển cũng không tệ, nếu ngươi đi qua còn có cơ hội trở thành phú ông trăm vạn. Ừ, quả thật, bây giờ phố Wall ở nước mỹ còn chưa có hai chín năm kinh tế tiêu điều, cho nên nhìn lại một trăm năm đây chính là thời điểm hỗn loạn của phố Wall, rất dễ để phát tài.

Quan trọng là, ngươi sẽ không nghĩ tới con thuyền này bốn ngày sau sẽ chìm.

Chỉ có đầu bị đập hỏng rồimới có thể rời thuyền, này tuyệt đối là Jack Dawson quyết định.

Tôi phát hiện khi tôi tìm được nam chính xong, cục diện ác liệt vẫn không chuyển biến chút nào. May mắn là hắn còn chưa gặp phải nữ thần định mệnh của hắn, bằng không lí do duy nhất để hắn ở trên thuyền thì cũng bị biến thành hắn bận yêu đương, chẳng sợ bốn ngày sau thuyền sẽ chìm, hắn cũng muốn ở lại cùng tình nhân của hắn cùng sống cùng chết.

Rose, Rose, tôi cố gắng ngăn lại ý muốn chạy lên khoang hạng nhất để nhìn thấy nữ nhân vật chính. Trên Titanic mà không thể nhìn thấy nam nữ chính giang tay đón gió mà đi, thật sự làm cho tôi tiếc nuối, đáng tiếc tôi vĩnh viễn không cản được hình ảnh đó.

Jack buông một chiếc giày, lại bắt đầu cởi chiếc giày khác, sau đó hắn nhảy lên haibước, một bên nhảy một bên nói: ‘ ” Hi vọng cô không để ý, khẩu âm của cô không phải là người nước Anh, chẳng lẽ có phải quê hương cô cũng ở nước Mĩ không.”

Tôi đến từ Trung Quốc, có muốn tôi sổ ra vài câu tiếng trung cho cậu nghe không.

“Không chắc lắm, tôi là kẻ lang thang.” Tôi không yên lòng nói, dùng ánh mắt không quá vui nhìn Jack đang nhảy múa, phẳng phất giống như tôi là một lão sư cực kì soi mói tay cầm cái thước, nhìn vào vũ đạo của Jack.

“Kẻ lang thang?” Jack đứng thẳng hai chân, hắn đặt giày bên cạnh tôi, lưng dựa vào lan can màu trắng. Gió từ phía sau hắn thổi đến, tôi nhìn thấy ánh mắt hắn xa xăm nhìn về phía ống khói vĩ đại của tàu Titanic.”Tôi cũng vậy, có lẽ hôm nay tôi lưu lạc trên thuyền này, một tuần sau tôi lại tiếp tục lưu lạc đầu đường nào đó ở New York. Ai biết được giây tiếp theo nhân sinh của ngươi sẽ gặp phải chuyện gì, nếu tôi không lên RMS Titanic, có khả năng tôi sẽ đi Belfast, tiếp tục du đãng khắp nơi ở nướcAnh.”

Anh thật sự vẫn nên du đãng khắp nơi ở nước Anh, nước Pháp hay nước Đức đi, lúc đó muốn nhớ đến nước Mỹ là nhớ được ngay, bây giờ lại nỗ lực đi làm việc cực nhọc vài tuần lễ,lại còn đi mua vé tàu của con tàu chở khách định kì này, con tàu giống như bị nguyền rủa, cuối cùng lại không có kệt cục tốt.

“Giống như anh nói, giây phút tiếp theo của nhân sinh luôn bị cất giấu trong hòm, nếu anh không cởi bỏ chiếc khóa thời gian, anh cũng sẽ vĩnh viễn không biết chuyện gì xảy ra tiếp theo.” Tôi lấy chiếc kèn Harmonica để xuống bên cạnh chiếc giày, bức tranh chân dung trong túi luôn nhắc nhở tôi, nên rời thuyền, đây là giây tiếp theo trong nhân sinh của tôi.

“So sánh này nghe thật sự có đạo lý, nói cũng như không.” Jack cười liếc tôi một cái, ánh mắt của hắn ngang hàng ôn nhu, thái độ có vẻ rất thân thiết hiền hoà.

“Đương nhiên, vô nghĩa, phải luôn có đồ trang trí mới có thể đánh vào lòng người được. Anh có lẽ sẽ rất kì quái sao tôi có thể lên được RMS Titanic, trên người tôi giống như không có một xu nào.” Tôi buông hai tay, áo khoác cũ nát, hai chân trần, dáng vẻ này của tôi xuất hiện trên con tàu xa hoa này thật sự không phù hợp.

“Tôi cũng không giàu hơn bao nhiêu so với cô, trong túi tôi... Ừm, chỉ có mấy xu.” Jack giống như không có cái gì lạ, móc túi ra, mặt anh ta nghiêm túc nói: “Cả tài sản của tôi đại khái còn có một đôla và sáu đồng, còn có một đôi giày và một cái áo khoác... Không, bây giờ tôi chỉ là một người không có giày, đôi giày kia cho cô.”

Giày để anh đeo đi thôi, nếu không có cách nào khuyên anh rời thuyền, chẳng lẽ định đi chân trần rồi theo đuổi nữ thần trong lòng tôi sao?

“Tôi cùng anh làm một cái đánh cược, nếu tôi thắng sẽ được vé tàu.” Tôi cúi đầu, thân thủ cong cong lưng bàn chân che đi vết bẩn trên chân, nếu muốn đóng biểu cảm hưng phấn thì cũng phải biểu hiện được chút đỉnh.

“Đánh cuộc? Cô thắng được vé tàu, Titanic?” Jack ngạc nhiên đề cao thanh âm hỏi, tiếp đó hắn trả lời một cách bất khả tư nghị: “Tôi cũng vậy, đánh đố thắng, tổng cộng hai vé. Chúng tôi muốn đi nước Mĩ, Emily.”

“Thật sự là người may mắn.” Tôi giả mù mưa sa tán thưởng, hận không thể đem cái tên ngu xuẩn thua vé tàu kia ấn xuống ca-nô thuyền Titanic.

“Người may mắn.” Jack giơ ngón tay cái lên, quả thật là người phát ngôn tốt nhất.

“Nếu không hai chúng ta đến đánh cuộc?” Tôi đột nhiên hỏi, giọng điệu mang theo cảm xúc lơ đãng vui đùa.

“Đánh cuộc?” Jack nghi hoặc lặp lại một lần, tiếp theo ý cười lan tràn trong mắt hắn, hắn biết rõ việc này.”Đây là cái mà cô gọi là vĩnh viễn không biết giây tiếp theo sẽ gặp phải chuyện gì sao? Tôi cũng không biết bản thân mình còn có thể đánh cuộc với một vị tiểu thư xinh đẹp như vậy, đánh cuộc cái gì?” Jack tùy tiện nói, hắn hoàn toàn không thèm để ý đến tiểu xiếc của tôi, có khả năng hắn đã nhìn ra tôi khẩn trương, còn vì tôi nói dối rất trúc trắc, hắn vẫn dựa theo lời nói của tôi dẫn lời.

Tôi sẽ không cảm ơn ý tốt của hắn, bởi vì vài ngày sau hắn sẽ cảm ơn tôi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3