Cặp Đôi Hoàn Cảnh - Chương 24

Cặp Đôi Hoàn Cảnh
Chương 24
gacsach.com

Khi Tiêu Sơ từ Lâm phủ trở về thì trời đã gần sáng, cho nên y bèn đến thẳng thư phòng mà không quay trở về phòng ngủ, sợ làm phiền Bạch Hạ.

Vào bữa sáng, Bạch Hạ giương đôi mắt thỏ đỏ hoe, che miệng ngáp lấy ngáp để đi vào phòng ăn, nàng lúc nào cũng hăng hái hoạt bát, Tiêu Sơ rất ít khi thấy nàng ủ rũ thế này, tức khắc lo lắng vô cùng: “Hạ Hạ, muội sao thế? Ngủ không ngon giấc à?”.

“Ừm.”

“Có phải bị muỗi cắn không?”

“Ừm.”

“Hay là do trời nóng quá?”

“Ừm.”

“Nhưng mà tối qua trời mát mẻ lắm mà...”

“Ừm.”

“...”

Bạch Hạ uể oải trả lời, đầu óc cứ để đi đâu đâu, nàng nằm bò ra trên bàn, liên tục khuấy bát cháo loãng, Tiêu Sơ thật sự không thể nhìn nổi nữa, tự mình cầm lấy bát cháo, múc một thìa thổi nguội rồi đưa tới bên miệng nàng, nàng lại chau mày, xoay mặt sang chỗ khác.

“Sao lại không ăn?”

“Ừm.”

“Không muốn ăn hay là không hợp khẩu vị của muội?”

“Ừm.”

Cuối cùng Tiêu Sơ cũng hết cách: “Hạ Hạ, rốt cuộc là muội thấy không khoẻ hay là đang có tâm sự?”

Lần này cuối cùng phản ứng của Bạch Hạ cũng có chút thay đổi, nàng khoé mắt lại, ngay cả “ừm” cũng không buồn lên tiếng...

Tiêu Sơ ngẫm nghĩ một lát rồi đặt bát xuống: “Có phải do nửa đêm hôm qua ta đã ra ngoài nên muội tức giận không? Đó là do ta đi...”.

“Muội vẫn còn chưa ngủ đủ giấc, muội đi ngủ thêm lát nữa đây. Bất kể có chuyện gì cũng đừng tới quấy rầy muội”.

Nhìn Bạch Hạ bỏ lại một câu như vậy rồi nghênh ngang bỏ đi, Tiêu Sơ ngơ ngác, quả thật y không hiểu chuyện gì đang xảy ra/

Bạch Hạ ở trong phòng suốt một ngày trời bữa trưa và bữa tối cũng ăn ít hơn hẳn so với mọi khi, ngủ dậy nàng liền dựa vào đầu giường đọc sách. Đối với ai nàng cũng tỏ ra uể oải,lạnh nhạt hờ hững, cho dù hỏi nàng cái gì hoặc nói cái gì với nàng, câu trả lời lúc nào cũng luôn là những từ ngữ vô nghĩa như “ừm ừm, hả hả”.

Ngay cả khi Chiến Phong chủ động tới tìm nàng đi tản bộ mà cũng bị nàng bực bội đuổi đi, khiến cho con sói tuyết mập ủ rũ gục đầu xuống, trông vô cùng đáng thương.

Song, còn một người đáng thương hơn cả Chiến Phong, bởi vì cả người và chăn nệm của y đều bị đuổi ra ngoài.

Lý do Bạch Hạ đưa ra là, giường quá nhỏ, chỉ muốn hưởng thụ một mình thôi.

Tiêu Sơ cúi đầu nhìn thân thể không hề có chút dấu hiệu phát tướng nào của mình, nghẹn lời.

Ngày thứ hai, Tiêu hầu gia vừa có tiền vừa có quyền liền phái người đi tìm mua một chiếc giường lớn đến mức ngay cả để đôi phu phụ gấu chó cùng năm ngủ chung cũng chẳng sợ chật, Bạch Hạ xme xong tỏ ra rất vừa ý.

Thế nhưng tối hôm đó, cả người lẫn đệm chăn của Tiêu Sơ vẫn phải ngụ tại thư phòng.

Lý do Bạch Hạ đưa ra là, giường quá to chỉ muốn hưởng thụ một mình thôi.

Tiêu Sơ ngẩng đầu nhìn trăng sang, cúi đầu bất lực.

Ngày thứ ba, Tiêu Sơ vẫn hăm hở phấn đấu, không ngừng nỗ lực, tìm mua về một chiếc giường cỡ trung bình, to hơn chiếc thứ nhất một chút, nhở hơn chiếc thứ hai một chút. Bạch Hạ vẫn tỏ ra rất hài lòng, nhưng kết quả vẫn không thay đổi.

Lý do nàng đưa ra là, giường không to không nhỏ, vừa đủ cho một người nằm...

Tiêu Sơ khóc không ra nước mắt...

Trải qua một phen giày vò như vậy, cho dù có là người gỗ thì cũng phải biết rằng nàng đang cố ý giận dỗi, Tiêu Sơ suy đi nghĩ lại, tự vấn không biết bao nhiêu lần, hình như ngoài việc đêm hôm đó đang ngủ y liền lặng lẽ rời đi thì bản thân y quả thật không hề làm sai điều gì nữa. Nhưng năm lần bảy lượt định lên tiếng giải thích đều bị bàn tay nhỏ của Bạch Hạ gạt đi, thế là lời đã sắp ra khỏi miệng đành phải nuốt vào lại.

Quen nhau lâu vậy rồi mà Tiêu Sơ thật sự vẫn chưa từng nhìn thấy Bạch Hạ tỏ thái độ như thế này. Trước đây, cho dù thỉnh thoảng nàng cũng sẽ bực dọc,cáu kỉnh một chút, có điều chỉ một lát sau đã bình thường lại ngay, thậm chí còn chẳng cần y phải tốn công sức hay tâm tư để dỗ ngọt nàng.

Tuy từ nhỉ đã có đủ kiểu mỹ nhân vây quanh y, song thành thật mà nói thì, Tiêu Sơ đích thực không hề có chút kinh nghiệm theo đuổi nữ tử nào.

Dẫu cho y đã từng có hai mối tình, nhưng lần thứ nhất là khi còn thiếu niên non trẻ vừa gặp đã động lòng, còn lần sau thì hai người yêu thương nhau cứ tự nhiên mà đến với nhau, không cần y phải hao tâm tổn trí, vắt óc suy nghĩ để tìm cách khiến đối phương vui vẻ.

Bởi thế rõ ràng biết lần này Bạch Hạ cố ý mượn cớ nổi giận nhưng y lại có cảm giác vô cùng bất lực, không biết phải làm sao.

Song, so với việc Bạch Hạ tự dưng tỏ vẻ lạnh nhạt thì điều khiến Tiêu Sơ lo lắng thật sự chính là trong mấy ngày trời tinh thần của Bạch Hạ vẫn luôn ủ rũ uể oải, ăn cái gì cũng không thấy ngon miệng. Muốn tìm đại phu đến xem cho nàng thì kết quả lại phải lãnh lấy một câu: “Chẳng lẽ huynh đang cố ý khinh thường y thuật của Bạch gia muội đó hả?”, thế là y cũng đành thôi.

Phải nhỉ, người của gia tộc thần y, làm sao có thể không biết được tình trạng sức khoẻ của mình chứ?

Tiêu Sơ tự giễu mình. Từ trước đến giờ, nàng đều tự chăm sóc và bảo vệ mình rất tốt, chưa từng phải khiến y bận tâm, cang không khiến y lo lắng. Bây giờ, y muốn quan tâm đến nàng thì lại không biết bắt đầu từ đâu, cũng chỉ là việc dư thừa mà thôi/

Ngày thứ tư, cuối cùng Bạch Hạ cũng quyết định đi ra ngoài dạo, Tiêu Sơ rất đỗi vui mừng, muốn cùng đi với nàng, nhưng lại bị từ chối.

“Hạ Hạ, thế thì muội cũng phải cho ta biết muội định đi đâu chứ?”

“Muội đã nói là đi dạo loanh quanh rồi, đi tới đâu thì tính đến đó thôi! Sao muội có thể biết địa điểm cụ thể được?”

“Nhưng mà để muội đi một mình, ta không yên tâm.”

“Có gì đâu mà không yên tâm? Muội đã sống ở đây gần một năm rồi, còn sợ muội đi lạc hay sao?”

“Nhưng mà...”

Bạch Hạ nhìn Tiêu Sơ một cách khó hiểu: “Từ khi nào mà huynh trở nên dài dòng như thế hả? Chẳng qua muội chỉ đi ra ngoài dạ một vòng thôi, có phải một đi không trở lại đâu. Mắc gì cứ phải làm như là sinh ly tử biệt không bằng...”

“Không được nói lung tung!”

Tiêu Sơ bỗng dưng trầm giọng hét lên một tiếng khiến cho Bạch Hạ giật mình, vô thức mếu máo: “Huynh gào lên với muội...” Sau đó chân mày nàng lập tức dựng ngược lên: “Huynh gào lên với muội!”.

Tiêu Sơ sững người, hối hận không thôi, vội vàng kéo lấy tay nàng, định bụng nói mấy lời ôn tồn nhỏ nhẹ, nhưng vẫn chưa kịp mở miệng thì nàng đã vùng vằng hất tay y ra, phẫn nộ bỏ đi.

Y muốn đuổi theo nhưng lại sợ mình không cẩn thận lỡ lời khiến nàng càng tức giận hơn. Tức quá hại thân, lỡ như suy tính không tốt, có khi nào làm cho bệnh tình của nàng nặng thêm không...

Tâm trạng ít nhiều gì cũng có liên quan trực tiếp đến bệnh tình, thế nên y không dám nói với nàng rằng y đã biết hết tất cả. Bởi vì cho dù y có thấu hiểu như thế nào đi chăng nữa, đối với nàng mà nói, quyết định như vậy ắt hẳn đã trở thành một cây dằm đâm sâu vào trong tim nàng, là một rãnh sâu hằn trong lòng nàng, phải làm sao để nhổ ra, để vượt qua mới không tạo thành chấn động nặng nề, y không biết, cũng không nắm chắc được.

Có lẽ chỉ có thể đợi đến khi y giải được độc và nàng khỏi bệnh, khi mà trải qua tất cả mọi chuyện cả hai có thể vén mây thấy mặt trời, đó mới là thời khắc thích hợp nhất để giãi bày...

Thì ra, những khi mình quá bận tâm đến một người, thật sự sẽ tiến thoái lưỡng nan, suy tính từng ly từng tí, sau đó thì chần chừ do dự, nói năng cùng hành động đều ngu ngốc hết mức.

Tiêu Sơ đứng ngập ngừng tại chỗ một lát, cuối cùng vẫn nhấc chân đuổi theo, dù cho tạm thời không thể xuất hiện trước mặt trong khi nàng còn đang tức giận nhưng ít ra cũng không để cho nàng rời khỏi tầm mắt của mình.

Đáng tiếc, y vốn tưởng rằng nàng chỉ đi dạo lòng vòng quanh chợ, thế nên ngay từ đầu y đã đuổi theo nhầm hướng. Kế đó, y thật không thể ngờ tới, cái mà nàng gọi là “đi dạo loanh quanh” lại chính là sử dụng khinh công thượng thừa, cho nên dần dần hai bên càng lúc càng cách xa, sau cùng mất dấu luôn.

Tiêu hầu gia sốt ruột liền điều động toàn bộ binh lính trong thành bắt đầu tìm kiếm, khiến cho trong thành náo loạn, lòng người hoang mang. Làm quan mấy năm, cuối cùng y cũng có một lần thoả nguyện được dùng quyền thế vào việc riêng tư, làm phiền nhiễu dân chúng. Tin rằng trong một ngày không xa, những chuyện như “nổi trận lôi đình vì hồng nhan” hay “đốt lửa trên chư hầu vì nụ cười giai nhân” có lẽ sẽ xảy ra cũng không biết chừng...

Mà tất cả những cảnh tượng náo nhiệt trong thành, Bạch Hạ lại không có duyên chứng kiến, bởi lẽ nàng đã sớm vi vu ra ngoại thành từ lâu rồi.

Có điều chỗ nàng đang ở giờ khắc này cũng chẳng thể xem là yên tĩnh hơn được bao nhiêu, khói trắng lượn lờ, tiếng gõ mõ lóc cóc, thiện nam tín nữ nườm nượp tới dâng hương cầu khẩn. Ngôi chùa này nằm ở ngay lưng chừng núi, tuy rằng không lớn lắm, nhưng hương hoả rất vượng.

Bạch Hạ đi lòng vòng nhìn cái này ngó cái kia, chẳng hề có chút dáng vẻ thành tâm lễ Phật. Lúc nàng quay ra khỏi chính điện vừa đúng gặp phải lão trụ trì, hoà thượng nhìn nàng, nàng cũng liền nhìn lại hoà thượng, hoà thượng mỉm cười, nàng cũng mỉm cười. Cứ nhìn tới nhìn lui, cười qua cười lại như vậy mà nỗi phiền muộn chất chứa trong lòng nhiều ngày qua của nàng đã vơi đi ít nhiều, gương mặt nàng cũng đã rạng rỡ hơn.

Vị hoà thượng hiền từ khẽ gật đầu, nàng cũng thành tâm chắp tay hành lễ.

Sau đó hoà thượng xoay người đi quét cây bồ đề không rễ, còn nàng vừa xoay người đã phải đối diện với một tấm gương sáng đã nhiễm bụi trần*

Hai hình ảnh ẩn dụ là “cây bồ đề không rễ” và “tấm gương sáng” trong câu này xuất phát từ bài kệ của Lục Tổ Huệ Năng. Trong truyện dùng hai hình ảnh này để ẩn dụ rằng lão hoà thượng đã đạt tới cảnh giới cao tâm tịnh hư vô, còn Bạch Hạ thì trong lòng vẫn bị bụi trần phủ kín, tâm sự trùng trùng, và bụi này có thể chính là Tư Đồ Diên.

Không biết từ lúc nào, Tư Đồ Diên đã yên lặng đứng ở bên ngoài điện, chỉ cách Bạch Hạ chưa đầy ba bước, còn cùng nàng hai mắt nhìn nhau, thật đúng là oan gia ngõ hẹp mà, có muốn giả vờ như không nhìn thấy cũng chẳng được nữa rồi.

Khịt khịt mũi, trong lòng thầm thở dài nhưng bề ngoài Bạch Hạ vẫn tươi cười: “Trùng hợp quá! Cô cũng đến đây xin Bồ Tát phù hộ à?”.

“Cũng?” Tư Đồ Diên nhìn bức tượng Phật tôn nghiêm: “Ta không tin cái này, lẽ nào ngươi tin sao?”

“Ta cũng không tin, bởi vì Tranh Ngôn không tin.”

Có lẽ do đang ở nơi cửa Phật nên con người ta cũng bất giác thu lại gai nhọn của mình, còn thấy yên bình hơn nhiều, Tư Đồ Diên lúc này không còn sự kiêu ngạo cao cao tự đại nữa, cũng mất đi sự sắc bén áp chế người khác, tuy giọng nàng ta vẫn lạnh lùng nhưng đã không còn tỏ ra xa cách nữa: “Nếu y tin thì ngươi cũng tin à?”.

Bạch Hạ gật đầu như thể chuyện đương nhiên: “Phải rồi, dù sao cũng đâu phải chuyện gì to tát chứ”.

“Ngươi vừa không có chủ kiến vừa nhu nhược như vậy, chẳng lẽ không sợ ở trước mặt y, ngươi vĩnh viễn chỉ là kẻ thua cuộc sao?”

“Hai người ở bên nhau, sao lại phải phân biệt ra kẻ thắng người thua?”, Bạch Hạ không tán đồng: “Nếu như lúc nào cũng phải ganh đua lẫn nhau thì mệt biết mấy!”.

Ánh mắt Tư Đồ Diên chuyển sang nhìn nàng, tỉ mỉ đánh giá một lát rồi mới nói: “Thật không ngờ y lại để mắt tới một nữ tử vô dụng, tầm thường như ngươi, có thể thấy, sở thích của một người sẽ thay đổi rất nhiều, hơn nữa, nói không chừng qua một thời gian nữa, nó sẽ lại thay đổi nữa đấy”.

“Ý cô muốn nói với ta là, sẽ có ngày Tranh Ngôn thya lòng có mới nới cũ?”

Tiêu Sơ hơi cụp mắt, khoé môi hơi nhếch lên rồi lại nhanh chóng biến mất, như thể đang mỉa mai mà cũng như tự giễu mình: “Chỉ là ta đột nhiên nghĩ thông suốt rồi, thế sự đang thay đổi, con người thay đổi, trái tim cũng đổi thay, chẳng có bất cứ thứ gì sẽ mãi mãi đứng yên tại chỗ mà chờ mình đến tìm cả. Tựa như pho tượng Phật này vậy...” Nàng ta nghiêng đầu, ngước mắt nhìn: “Hôm nay có thể trang nghiêm, thiêng liêng không gì sánh được, ngày mai, nói không chừng sẽ trở thành một đống đổ nát mặc cho người ta giẫm đạp. Những nguyện vọng đã ước kia, phải tìm ai để đòi đây?”.

Đã quen nhìn thấy dáng vẻ mạnh mẽ của nàng ta, bỗng dưng phải đối diện một Tư Đồ Diên bất chợt tỏ ra mềm yếu thế này, quả thật khiến Bạch Hạ hết sức bối rối, nhất thời nàng chẳng biết phải nói gì, cũng may không khí ngượng ngùng này cũng chỉ diễn ra một lúc.

Chắc hẳn Tư Đồ Diên cũng không muốn quá mức luống cuống trước mặt nàng, nàng ta không nói thêm gì nữa mà sải bước bỏ đi, y sam mỏng manh,vai lưng thẳng tắp. Nàng ta đi được một đoạn ngắn rồi bỗng nhiên dừng bước, song không quay đầu lại mà chỉ lạnh lùng nói một câu: “Chuyển lời cho y, đừng thử thách lòng kiên nhẫn của ta”.

Bạch Hạ sững sốt: “Cô nói vậy là có ý gì?”.

“Có đồng ý điều kiện của ta hay không?”

“Điều kiện gì?”

Tư Đồ Diên hơi quay người lại, liếc nhìn Bạch Hạ một cái: “Điều kiện giải độc”.

“Cô... cô có thể...”

“Ta có thể”, Tư Đồ Diên lại xoay lưng đi: “Độc do ta hạ, ta đương nhiên giải được”.

Bạch Hạ thấy nàng ta định bỏ đi, vội vàng đuổi theo: “Rốt cuộc cô muốn cái gì thì mới...”.

“Nếu như ngươi là ta thì ngươi sẽ làm như thế nào?” Tư Đồ Diên vừa mới lắc nhẹ thân mình đã cách xa năm trượng, chỉ để lại tiếng cười khẽ ngắn ngủi cùng một câu nói lạnh lẽo như đâm thẳng vào tim: “Người đầu tiên mà y muốn lấy, đâu phải là ngươi!”.

“Nàng ta quả nhiên có thể giải được độc của Tranh Ngôn, mình đoán không sai...” Bạch Hạ đứng sững sờ tại chỗ một lúc lâu, lẩm bẩm một mình, giọng nói cũng hệt như thân người của nàng vậy, run rẩy tựa chiếc lá cuối cùng còn sót lại trong cơn gió đông. Nàng dụi dụi mắt, mơ hồ nhìn thấy hoà thượng đang đứng cười tươi trước mặt mình, nàng bèn vươn tay kéo kéo bộ râu dài bạc trắng của ông, nhếch miệng: “Đại sư phụ à, theo cách nói của nàng ta thì, há chẳng phải ta trở thành thiếp rồi sao?”.

Tuy trong lúc quá nóng lòng Tiêu Sơ đã làm ra việc dùng quyền thế vào việc riêng, nhưng chung quy y vẫn còn chút lý trí, sau khi xác định rõ Bạch Hạ đang ở ngôi chùa trên lưng chừng núi thì y liền một mình đi lên núi chứ không phải trực tiếp dẫn binh xông lên quấy nhiễu sự thanh tịnh nơi cưa Phật.

Khi thấy được người, y hít thở sâu một hơi, tiếp tục duy trì vẻ khiêm tốn nhã nhặn trên gương mặt, trước tiên y vẫn lễ độ hành lễ chào hỏi hoà thượng, sau đó y mới xoay sang nhẹ nhàng nói với Bạch Hạ: “Nếu muội đã dâng hương lễ Phật xong rồi thì theo ta về nhà đi! Giờ cũng không còn sớm nữa, đừng ở đây làm phiền đại sư tịnh tu”.

Tiêu Sơ trước giờ vẫn luôn điềm đạm ung dung, vậy mà lúc này trên trán lẫn hai bên tóc mai đều thấm đẫm mồ hôi, đôi gò má bởi vì chạy quá nhanh và bị ánh mặt trời gay gắt thiêu đốt mà hơi đỏ ửng lên, vẻ mặt y vẫn còn sót lại mấy phần lo lắng dù cho đã cố đè nén xuống, Bạch Hạ trông thấy mà bất giác sợ hãi: “Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”.

“Đâu có đâu.”

“Thế huynh kích động như vậy làm gì?”

“Ta... ta chỉ là...”

Lúc này Tiêu Sơ mới nhận ra bản thân quả thật quá sức luộm thuộm, khác hẳn với mọi khi, y chỉnh lại tay áo, nhưng lại không biết phải giải thích làm sao.

Chẳng lẽ nói với nàng là chỉ vì một chốc lát không biết nàng đang ở đâu, đang làm gì mà y liền tự dưng nảy ra suy nghĩ có thể sau này không thể gặp được nàng nữa, thế là ruột gan y rối bời, vội vàng gióng trống khua chiêng, chuyện bé xé ra to hay sao? Hình như, hoang đường quá rồi...

Nhưng từ khi biết được nàng mắc phải bệnh nan y mà đến nay vẫn chưa thể chữa khỏi, suy nghĩ này, nỗi sợ hãi này cứ đè nén mãi trong lòng y, không thể xoá đi được, y cũng không biết phải làm sao.

Mà sự khác thường trầm mặc của Tiêu Sơ trong mắt Bạch Hạ lại có một tầng nghĩa khác.

Ngày đó sau khi gặp Tư Đồ Diên về Tiêu Sơ liền hồn bay phách lạc, nửa đêm lại len lén ra ngoài, chắc hẳn là chờ sau khi bình tĩnh lại mới tiếp tục đi làm rõ sự tình. Có lẽ bây giờ đã giải toả được hiểu lầm, cũng đã gỡ được nút thắt trong tim mỗi người.

Cho dù... cho dù Tiêu Sơ một lòng một dạ với nàng, đối với Tư Đồ Diên cũng khó mà nối lại tình xưa, song hiện giờ Tư Đồ Diên có thể cứu Tiêu Sơ, điều kiện cũng quá rõ ràng quá rồi.

Lời nói, cử chỉ của Tiêu Sơ mấy ngày nay đều rất khác thường, bất luận là nói gì hay làm gì cũng luôn cẩn thận dè dặt, bớt đi vẻ tự nhiên, thoải mái như trước đây, tăng thêm vài phần khách sáo mà xa cách.

Bởi vì tình? Hay bởi vì tính mệnh?

Nếu như là điều thứ hai, nhất định là bởi vì nàng mà y không thể chấp nhận điều kiện của Tư Đồ Diên, nhưng, nàng làm sao có thể chỉ vì bản thân mình mà tước đoạt đi cơ hội được sống của y, cũng là cơ hội duy nhất này thêm lần nữa chứ.

Đúng vậy, là thêm lần nữa.

Còn nếu là điều thứ nhất thì...

Tiêu Sơ mở to mắt nhìn sắc mặt Bạch Hạ thay đổi đến mấy lần, hơn nữa càng đổi càng tệ, y lại hoàn toàn chẳng hiểu lsy do tại sao, cứ tưởng rằng mình đã vô ý làm gì đó khiến nàng không vui, đành phải tiếp tục im lặng, chỉ sợ nói nhiều sai nhiều, thế là Bạch Hạ lại càng phiền muộn, buồn bực hơn nữa...

Cả hai đứng đối mặt nhau mà chẳng nói lờ nào, không khí vô cùng khó chịu.

Lão hoà thượng thấy vậy bèn vỗ vỗ cái bụng tràn đầy phúc khí của mình, cười hà hà đứng ra giảng hoà: “Tiết trời nóng bức, chi bằng nhị vị thí chủ hãy đến thiền phòng của lão nạp ngồi nghỉ một lát, uống ly trà nóng, dùng chút đồ chay, nghỉ ngơi cho bớt nóng, điều hoà tâm tình, được không?”.

Bạch Hạ không thể không nể mặt ông, đành phải miễn cưỡng mỉm cười, Tiêu Sơ bỗng dưng cảm thấy lão hoà thượng mập mạp này thật là dễ thương quá đi...

Thầm thở phào một hơi, y đang định nhân đó đồng ý để tìm cách hoá giải cục diện căng thẳng này thì đột nhiên lại nghe Bạch Hạ hỏi một câu: “Tranh Ngôn, nếu như ngày mai bức tượng Phật trong điện đổ thì phải làm sao?”.

Tiêu Sơ sửng sốt, trả lời theo đúng sự thật: “Tìm công tượng xây lại”.

Nào ngờ Bạch Hạ nghe xong, vẻ mặt tức khắc buồn thiu, khẽ lẩm bẩm: “Không sai, có những chuyện cho dù thay đổi rồi, cho dù sẽ không dừng lại chốn cũ, nhưng chỉ cần cả hai cùng mong muốn, chỉ cần hai bên đều có lòng, chung quy vẫn có thể bắt đầu lại lần nữa”. Càng nói giọng nàng lại càng nghẹn ngào.

Nhìn thấy dáng vẻ chực khóc của nàng, Tiêu Sơ hoàn toàn sững người, y nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi mình nói ra năm từ kia thì có gì không ổn.

Không biết phải làm sao, y đành phải nhìn qua trụ trì, lão hoà thượng rung rung đôi mày dài rồi lại sờ sờ bụng, sau đó tỏ ý muốn giúp nhưng cũng lực bất tòng tâm...

Bạch Hạ trong chốc lát đã rơm rớm nước mắt, nàng giậm chân một cái, rồi dứt khoát xoay người bỏ đi, Tiêu Sơ vội vàng định đuổi theo thì lại thấy nàng không quay đầu lại mà hét lên một tiếng: “Không cho huynh đi theo!”, thế là y đành phải ngoan ngoãn đứng sững tại chỗ cũ, mở to mắt nhìn nàng nhún lên vài các đã biến mất tăm mà ruột gan nóng như lửa đốt, lo đến thắt ruột.

Trụ trì đứng bên cạnh lắc đầu, liên tục cảm thán: “Thí chủ, tại sao lại không đuổi theo?”.

Tiêu Sơ cảm thấy vô cùng buồn bực, y chỉ thấy cuộc đời mình chưa bao giờ thất bại như thế này, vậy nên cũng chẳng thèm bận tâm đang ở trước mặt người lạ mới gặp lần đầu tiên, giọng điệu vô tình ấy mang theo một chút uất ức: “Chẳng phải đại sư cũng nghe thấy muội ấy nói gì rồi sao? Muội ấy không cho. Nếu ta còn bám theo, không biết chừng sẽ chọc cho muội ấy tức giận, khó chịu...”.

“Nàng ta bảo cậu không được đuổi theo thì cậu không theo à? Nếu nàng ta nói cậu là âm hồn đáng chém ngàn đao, chẳng lẽ có nghĩa là nàng ta hận cậu đến tận xương tuỷ, chỉ mong sao có thể chém giết cậu bằng ngàn nhát đao sao?”.

“...”

“Nữ nhân ấy mà, nói có tức là không”. Dường như ông cảm thấy trên đầu không có gì che chắn, bị nắng chiếu vào khó chịu, trụ trì bèn chạy lạch bạch tới chỗ bóng râm yên tĩnh, ngồi xổm xuống rồi vẫy tay gọi Tiêu Sơ: “Chàng trai trẻ, lại đây, lại đây, nghe lão nạp lải nhải một lúc nào”.

Tiêu Sơ trợn tròn mắt nhìn lão hoà thượng túm áo cà sa lên, tuỳ tiện ngồi xổm trên mặt đất y như một quả cầu tròn, y im lặng một lúc, cuối cùng cũng vẫn đi qua, cung kính ôm quyền cúi mình, hành lễ với trụ trì: “Xin đại sư chỉ giáo”.

“Đại sư cái gì chứ? Nếu cậu đã không tin vào Phật thì cho dù có Phật Tổ hiển linh tới nói chuyện với cậu, chỉ sợ cậu cũng vẫn không tin như thường.” Ông phất tay áo quạt quạt, trông trụ trì lúc nào hệt như một ông lão nông dân đôn hậu bình thường đang ngồi bên bờ ruộng, chẳng có một chút vẻ siêu phàm thoát tục giống với cao tăng đắc đạo nào: “Bây giờ ta dùng thân phận người từng trải để nói cho cậu nghe một đạo lý, trái tim của nữ nhân tựa như cây kim nơi đáy bể vậy, nam nhân vĩnh viễn không thể nào nhìn thấu. Giống như vậy, suy nghĩ của nam nhân, nữ nhân mãi mãi cũng chẳng cách nào hiểu được. Đây chính là sự khác biệt do chính ông trời tạo ra, không một ai có thể thay đổi. Cũng bởi vì thế nên mới nảy sinh ra rất nhiều hiểu nhầm do chính bản thân mỗi người tự gây ra, cũng tạo nên vô số nam nữ si tình trên thế gian này”.

Thấy Tiêu Sơ vẫn mù mờ không hiểu, lão hoà thượng bèn nhón lấy một hòn đá cuội màu vàng ở bên cạnh: “Nếu như có một ngày, thê tử của cậu đột nhiên hỏi, hòn đá này có đẹp không, cậu có thích hay không thì cậu trả lời thế nào?”.

Tiêu Sơ nhìn kỹ rồi đáp: “Màu sắc lẫn hình dạng cũng tạm được, cứ xem như thích đi”.

“Nếu thế thì, cậu hết đời rồi!” Lão hoà thượng nhún vai, tỏ vẻ thất vọng, sau đó dùng hai ngón tay kẹp viên đá lên lắc lắc: “Cái này đại diện cho hồng nhan tri kỷ của cậu vào hai mươi năm trước, họ Thạch, thích mặc áo váy màu vàng. Nếu cậu nói thích thì cũng có nghĩa là trong lòng cậu vẫn còn tình cảm chưa dứt”.

Tiêu Sơ: “...”.

“Đã nhìn thấy chưa? Nữ nhân có thể nhìn một hòn đá và nhớ về tình địch vào hai mươi năm trước, mà hòn đá này trong mắt nam nhân thì chỉ là một hòn đá mà thôi.”

Ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng Tiêu Sơ cũng ngộ ra: “Cho nên, bức tượng Phật mà ban nãy muội ấy nói chính là...”, có điều sau đó lập tức nghi hoặc: “Nhưng, đang yên đang lành sao lại nghĩ tới chuyện này chứ...”.

“Cái này thì phải hỏi chính bản thân cậu rồi, nàng ta suy nghĩ lung tung phải chẳng bởi vì cậu khiến nàng ta cảm thấy bất an”, lão hoà thượng lau mồ hôi trên trán, rồi phủi tay đứng dậy: “Chàng trai trẻ, hãy nhớ lấy, nam nhân và nữ nhân tuy rằng trời sinh đã không thể nào thấu hiểu lẫn nhau, nhưng cũng chính vì vậy mà khi cả hai ở bên nhau phải biết lắng nghe nhiều, chia sẻ nhiều, không ngại phiền phức”.

“Đại sư... à không, tiền bối quả nhiên là hiểu biết, vãn bối đã học hỏi thêm được rất nhiều điều.” Lần này, Tiêu Sơ thật sự thành tâm cung kính hành lễ: “Người xuất gia thoát ly khỏi trần tục, quả nhiên là nhìn thấu những chuyện trong hồng trần này hơn phàm phu tục tử như chúng ta...”.

Còn chưa dứt lời, đã nghe thấy tiếng nói trong trẻo của trẻ con cất lên: “Gia gia*, nãi nãi* gọi người về nhà ăn cơm!”

Gia gia: Ông nội.

Nãi nãi: Bà nội.

Nhìn theo hướng tiếng nói cất lên liền thấy một tiểu đạo sĩ lanh lợi đáng yêu đang nắm tay một lão ni cô hiền hậu, còn hướng về phía hoà thượng vẫy tay lia lịa...

“Chưa vào cõi đời sao có thể thoát ly khỏi trần tục? Không trải qua tất cả ngọt bùi cay đắng, yêu hận tình thù sao có thể nhìn thấu? Có điều lão nạp tư chất có hạn. nhìn cả cuộc đời rồi nhưng vẫn chẳng thể nhìn thấu được.” Trụ trì cười mỉm đáp lại, chỉnh lại áo cà sa, trở lại dáng vẻ của một cao tăng phúc hậu: “Cho nên cũng chỉ có thể giữ lại xác phàm chăm sóc cho thê nhi, còn Phật Tổ vẫn mãi ngự trị ở trong lòng”.

Tiêu Sơ: “...”.

Lần này Tiêu Sơ không tốn bao nhiêu công sức đã tìm thấy Bạch Hạ, bởi vì khi nàng vừa xuống núi đã bị một đội nhân mã ở đó cưỡng chế bắt lại.

Cũng may người đứng đầu ít nhiều gì cũng biết quan hệ giữa Tiêu Sơ và Bạch Hạ không hề ra đơn giản, tuy tạm thời vẫn chưa làm rõ nàng ta đã gây ra chuyện gì để cho Tiêu hầu gia phải sử dụng binh lực lùng sục khắp nơi như truy nã trọng phạm thế này, song trong khi vẫn còn chưa xác định được quan hệ địch ta thì thận trọng hành sự vẫn hơn. Vậy nên gã chỉ dặn dò thuộc hạ bao vây chặt chẽ xung quanh nàng chứ không hề làm khó dễ gì nàng.

Tuy nói thì nói như vậy, nhưng tác phong hành sự của binh lính từ xưa nay đều là đơn giản, thô bạo, hữu hiệu. Gần một trăm đại hán lưng hùm vai gấu được vũ trang đầy đủ, một tay cầm đao cầm thương, tay kia chống nạnh, mặt mày nghiêm trang đứng dàn hàng chỉnh tề ở đó, sợ rằng bất kỳ ai bị họ vây ở bên trong không động đậy gì được thì cũng chẳng thể nào thoải mái mà thưởng thức phong cảnh cho nổi.

Thế là lúc Tiêu Sơ chạy đến nơi, liền nhìn thấy khuôn mặt Bạch Hạ đen sì, giống Tứ Muội như đúc...

Suy cho cùng bất luận Bạch Hạ có bực mình cỡ nào thì vẫn biết được chừng mực, không nổi cáu với Tiêu Sơ ngay trước mặt thuộc hạ của y, làm y khó xử, ngược lại còn khách khí tạ lỗi với binh sĩ vì đã để học vất vả, sau đó ngoan ngoãn theo y hồi phủ.

Chỉ khi cửa viện tử vừa đóng lại, tình thế đã thay đổi ngay tức khắc.

Tiêu Sơ suốt dọc đường đi cứ thấp tha thấp thỏm, y cũng đã sớm chuẩn bị tinh thần trước. Vừa trông thấy sắc mặt Bạch Hạ sầm xuống, lập tức y nghiêm túc tạ lỗi: “Xin lỗi muội nhé, ta không ngờ họ lại lỗ mãng như vậy, không khiến muội sợ chứ?”.

“Nhờ phúc của huynh mà muội đã được hưởng thụ đãi ngộ của trọng phạm triều đình một lần đấy!” Bạch Hạ hừ một tiếng rồi liếc xéo y: “Có phải huynh làm như vậy vì muốn khoe khoang với muội bản lĩnh của huynh lớn tới nhường nào, để cho muội hiểu rằng đã ở trong địa bàn của huynh thì chỉ có thể ngoan ngoãn mặc cho huynh chi phối, chỉ cần huynh không cho phép thì ngay cả cửa lớn muội cũng không được tới gần, có phải không?!”.

“... Cái gì thế? Sao muội lại có thể nghĩ ra được tới mức này chứ? Cũng quá...”

“Quá sức thích sinh sự, quá sức ương bướng, đúng không?”,

Bạch Hạ ngắt lời y, trợn trừng mắt đẩy y ra: “Muội vốn là con người xấu tính, ngang ngạnh như vậy đấy, nếu huynh chịu không nổi thì thích đi tìm ai cứ đi, đừng tới làm phiền muội!”.

Tiêu Sơ cảm thấy quả thật y so với thím của Đậu Nga* còn oan hơn nhiều...

Đậu Nga: Một nhân vậy trong vở kịch “Đậu Nga Oan” của Quan Hán Khanh, nàng là một cô gái lương thiện, hiền lành nhưng cuộc đời nàng lại là một chuỗi những bi kịch, đến cuối cùng còn bị vu oan giết hại cha chồng và bị kết án tử hình. Trung Quốc thường dùng cụm từ “oan Đậu Nga” để hình dung những nỗi oan khuất.

Bạch Hạ tức giận hầm hầm đi vào trong viện tử, Tiêu Sơ đã rút được bài học kinh nghiệm, lần này y nối gót theo sau ngay mà không hề do dự.

“Không được đi theo muội!”

“Không.”

“Không cho vào!”

“Không.”

“Tránh xa muội ra!”

“Không.”

“Có bỏ tay ra không!”

“Không.”

“Huynh mà còn thế này thì chớ trách muội không khách khí nhé!”

“Được thôi.”

Sau đó, Tiêu Sơ đang ôm lấy Bạch Hạ không lơi tay bị thụi cho một cái thật mạnh vào bụng dưới...

Tiêu Sơ rên khẽ, cong người lại, thế nhưng đôi tay vẫn không buông lỏng một chút nào, chỉ cắn răng lầm bầm: “Lão hoà thượng lừa ta...”.

“Lão hoà thượng?” Trong lúc tức giận luôn khó tránh khỏi ra tay không khống chế được lực đạo, Bạch Hạ nhìn thấy trên trán y túa ra mồ hôi lạnh, thì mới nhận ra một quyền của mình quả thật cũng hơi mạnh một chút, trong lòng vừa dịu xuống vừa hối hận, nên cũng không tiếp tục giãy giụa, song vẻ mặt cùng giọng điệu vẫn cứng nhắc như trước: “Liên quan gì tới trụ trì đại sư chứ?”.

“Ông ấy nói với ta, nữ nhân nói gì thì cũng phải nghe ngược lại. Nhưng sao muội nói không khách khí với ta mà lại thật sự không khách khí vậy chứ?”

Bạch Hạ ngẩn người một lát, cuối cùng cũng hiểu được những lời nói, cử chỉ của Tiêu Sơ vừa nãy là được chân truyền từ vị cao nhân nào, lại nhìn sang vẻ mặt uất ức bất lực của y lúc này, đột nhiên nàng cảm thấy vui vẻ lạ thường, thế là nàng bất giác nhếch khoé môi, mỉm cười: “Chẳng trách huynh đột nhiên lại đổi tính như vậy, thì ra là đi tìm người xuất gia xin chỉ giáo à?”.

Tiêu Sơ thấy nàng cuối cùng cũng lộ ra vẻ mặt hoà nhã lâu rồi không thấy với mình, y cũng nhẹ lòng, cánh tay vòng chặt hơn, ôm nàng vào lòng: “Hạ Hạ, đều là ta không tốt, khiến muội tức giận, khiến muội bất an, sau này nhất định sẽ không như vậy nữa đâu”.

“Sau này...” Trên người y thoang thoảng mùi của giấy mực, rất dễ chịu, trước giờ Bạch Hạ vẫn rất thích, nhưng hiện giờ mùi hương nhàn nhạt này bay vào mũi nàng lại cảm thấy đôi mắt cay xè, nước mắt nhoè đi, nàng vùi cả khuôn mặt vào lồng ngực Tiêu Sơ, khiến cho tiếng nói của mình nghe nghèn nghẹt, cố giấu đi vẻ nghẹn ngào: “Tranh Ngôn, khi đó Tư Đồ Diên đối với huynh như vậy có phải do nỗi khổ gì không?”.

Tiêu Sơ sửng sốt: “Sao đột nhiên muội lại hỏi vậy?”.

“Huynh cứ trả lời đi.”

Tiêu Sơ nhớ kỹ lời dạy bảo của lão hoà thượng, phải có gì nói nấy, tuyệt không giấu giếm, thế là bèn nói ra hết tất cả những gì mình biết, đúng y như sự thật: “Không sai, đích thực là có chút ẩn tình. Khi đó, phụ vương nàng ta ở trong triều nhiếp chính, nàng ta lại nắm trong tay binh quyền, khó tránh khỏi khiến quân chủ nghi kỵ. Khi thoả thuận đình chiến lui binh với ta thì đúng lúc những đối địch trong nước đột ngột nổi lên, dùng rất nhiều tội chứng khiến phụ vương nàng ta rơi vào tình thế bị động. Sau lại mượn cớ chiến sự đã lâu không co tiến triển gì, chính là do nàng ta cố ý kéo dài, ỷ thế nắm binh quyền trong tay nên không tuân theo mệnh lệnh triểu đình, ý đồ cấu kết quân địch mưu đồ đoạt ngôi. Mà trong mười ngày ta và nàng ta cũng nhau mất tích sau khi rơi xuống vực cùng với thái độ đối với chiến sự đột nhiên thay đổi đã trở thành bằng chứng cấu kết rõ ràng nhất. Cho nên muốn chứng minh sự trong sạch của bản thân, bảo vệ sự vững chắc của gia tộc, nàng ta bắt buộc phải dùng cách tàn nhẫn nhất, tuyệt tình nhất để chứng tỏ mình không hề có quan hệ gì với ta”.

“Như vậy cũng có nghĩa là, nàng ta không phải thật sự muốn giết huynh mà chỉ đang diễn kịch thôi?”

“Tác dụng chủ yếu của một ngàn quân mai phục đó, chắc là để ngăn ngừa nàng ta đột nhiên nổi dậy dẫn theo quân thân cận làm phản, nếu như... nếu như khi đó Diệp đại ca không dẫn binh đuổi theo tới, có lẽ nàng ta cũng có cách để thả ta đi. Thật ra bây giờ nghĩ lại, khi đó sở dĩ ta và Tứ Muội có thể tìm được đường sống trong lúc lâm vào hiểm cảnh như vậy, nói không chừng... ít nhiều gì cũng có liên quan tới nàng ta chăng?”

“Như vậy có nghĩa là, trước giờ nàng ta chưa từng thật sự muốn hại huynh, chỉ do tình thế ép buộc cho nên mới không còn cách nào khác. Quả nhiên, quả nhiên...”

Cuối cùng Tiêu Sơ cũng phát hiện Bạch Hạ có gì đó không ổn, y đỡ lấy bờ vai nàng, nhẹ nhàng kéo nàng ra khỏi vòng tay của mình, lại phát hiện gương mặt nàng sớm đã thấm đẫm nước mắt, y vừa kinh ngạc vừa đau lòng, luống cuống không biết phải làm sao: “Hạ Hạ, muội sao thế? Nếu ta đã nói sai điều gì, làm sai điều gì, muội cứ nói cho ta đi, nhất thiết không được giấu ở trong lòng, không tốt cho sức khoẻ đâu”.

Thực chất Bạch Hạ cũng không hiểu rốt cuộc mình bị gì, mấy ngày hôm nay tâm trạng nàng lúc nào cũng buồn bực, dường như tất cả mọi việc trong mắt nàng đều tối tăm mù mịt, không thể thấy được ánh sáng và hy vọng, trước giờ chưa boa giờ nàng như vậy cả.

Nang dễ nóng giận, dễ buồn bã nhưng lại không sao vui nổi, tóm lại nhìn thấy thứ gì nàng cũng sẽ nghĩ tới những mặt không tốt, chẳng hạn như nhìn thấy dáng người Chiến Phong càng ngày càng phát tướng nàng sẽ nghĩ rằng, nếu có một ngày eo nàng trở thành to như thùng đựng nước thì phải làm sao đây? Đến lúc đó, phải chăng Tranh Ngôn sẽ không cần nàng nữa, không đúng, căn bản bây giờ y đã không cần nàng nữa rồi, lúc nàng vẫn còn là eo rắn nước mà y đã không cần nữa rồi...

Nghĩ như vậy, nước mắt nàng lập tức chảy ra nhanh hơn, nhiều hơn, hơn nữa càng lúc càng nhiều, chảy dài không dứt.

Tiêu Sơ không biết phải làm sao, chỉ có thể lấy khăn lau nước mắt cho nàng, lau mãi lau mãi, lau mãi không hết, lau tới lau lui đột nhiên y cảm thấy mình cũng muốn khóc theo luôn...

“Hạ Hạ, đừng khóc nữa mà, chúng ta đừng khóc nữa được không? Bằng không... hay là muội đánh ta thêm vài quyền nữa nhé?”.

Bạch Hạ thút thít trừng mắt nhìn y: “Huynh thích ta đánh huynh lắm phải không? Huynh thích người khác vô duyên vô cớ đâm huynh vài đao, hạ độc huynh vài lần có phải không? Chẳng trách người ta thường nói ‘đánh là thương mắng là yêu, yêu càng sâu nặng đánh càng hăng’, nam nhân quả nhiên toàn bộ là đồ hèn! Cũng đáng đời muội lắm, chỉ vì tại lòng dạ quá sức mềm yếu nên mới bị vứt bỏ...”.

Tiêu Sơ bị mắng đến chóng cả mặt, đầu óc quay cuồng, nhưng khi nghe tới đây đột nhiên trong đầu y loé lên một tia sáng, cuối cùng y cũng nắm được chút đầu mối: “Vứt bỏ? Ai vứt bỏ muội?... Ta?!”.

“Huynh còn giả vờ hồ đồ cái gì nữa? Không phải huynh, chẳng lẽ là Tứ muội muội? Chẳng lẽ là Chiến Phong? Chẳng lẽ là Lão Vương nhà bên à?!” Bạch Hạ không thể nhịn nổi nữa, bùng nổ ngay tức thì, nàng lấy tay lau mặt rồi hung tợn gào lên: “Tiêu Tranh Ngôn, muội cho huynh biết, muốn bỏ muội à? Không có cửa đâu! Huynh mà dám bỏ muội, muội sẽ khiến cho khối thứ bảy của huynh cả đời chỉ có thể mềm không thể cứng, chỉ có thể nhỏ không thể to, chỉ có thể ngắn không thể dài!”.

Tiêu Sơ: “...”.

“Cho dù khi đó nàng ta thực sự có nỗi khổ tâm, cho dù huynh chưa dứt tình với nàng ta, thậm chí cho dù... cho dù hiện giờ hai người củi khô bốc lửa, tình chàng ý thiếp, đến chết cũng không thể xa cách thì cũng đừng hòng bỏ muội!” Bạch Hạ hét lên một trận, trong lòng cũng thoải mái hơn một chút, sau đó nàng bình tĩnh nghĩ lại rồi mới nói: “Muội hiểu, làm người không nên ích kỷ quá, nếu nàng ta thật sự có thể chữa trị cho huynh, muội đương nhiên không có lý do gì, cũng không có lập trường gì để ngăn cản. Suy cho cùng, huynh vẫn còn người nhà, phải sống vì họ. Hơn nữa, muội cũng chẳng thích thú gì khi phải làm quả phụ...”.

Hít sâu một hơi, Bạch Hạ ngoảnh mặt đi, giọng mũi nghèn nghẹn: “Thôi thế này đi, nếu nàng ta kiên quyết nhất định phải gả cho huynh mới chịu nói ra cách giải độc, vậy thì huynh... huynh cũng không phải không thể hưởng thụ hạnh phúc của người Tề*. Có điều, muội muốn làm thê! Nếu đường đường quận chúa một nước như nàng ta mà không để bụng phải làm thiếp của huynh, vậy thì muội cũng không để bụng phải lớn hơn vài tuổi, miễn cưỡng làm tỷ tỷ của nàng ta”.

Hạnh phúc của người Tề: Thành ngữ Trung Quốc dùng để mỉa mai những nam tử có nhiều vợ.

“Hạ Hạ...”.

“Muội biết, chiếu theo thời gian, huynh hứa lấy nàng ta trước, nhưng mà muội mặc kệ, ai bảo huynh đã phái người tới Mai Lĩnh cầu thân rồi chứ? Nếu huynh dám nuốt lời, cẩn thận Chiêu ca ca cùng các ca ca của muội san bằng sản nghiệp của Tiêu gia huynh, độc chết hết dân chúng Đại Sở huynh! Quận chúa Nhung Địch thì ghê gớm lắm chắc? Bạch gia muội cũng không phải dễ ăn hiếp đâu!”.

“Hạ Hạ...”.

“Đừng nói nhiều, cứ quyết định vậy đi!”.

“Ta có ý kiến khác!”

“Tiêu Tranh Ngôn, muội cảnh cáo huynh, chớ có được đằng chân lân đằng đầu!”.

Tiêu Sơ bất lực thở dài: “Nhưng từ đời gia gia ta, Tiêu gia đã không có lễ nạp thiếp nữa rồi”.

Bạch Hạ sững người, đang muốn nổi cơn tam bành thì nghe thấy y chậm rãi nói tiếp: “Hơn nữa, ta đã có thê tử từ lâu rồi”. Y hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen sáng lấp lánh, khoé môi mỉm cười: “Tiêu Bạch Thị, nguyên quán Mai Lĩnh, Lương Quốc, sinh ngày Hai mươi, tháng Tám năm Dần Mão. Vào ngạy nọ năm nọ tháng nọ, gả cho trưởng tử Tiêu gia, làm thê tử của Tiêu Sơ. Đây chính là tư liệu được ghi chép trong sổ sách của Hộ bộ Đại Sở ta, giấy trắng mực đen, không chút sai sót’.

“...”

“Còn về ngày nọ, tháng nọ, năm nọ thì vẫn là ba chỗ trống phải xem thử long tử của Hoàng thượng ra đời khi nào đã, tới khi đó sẽ điền thêm vào sau. Đương nhiên theo lý mà nói, làm như vậy không hợp với quy củ, phá hỏng trình tự.” Tiêu Sơ nhướng mày, ra vẻ đắc ý: “Có điều ta cũng hết cách, ai bảo chức quan của ta lớn chứ? Thế cho nên người ta mới hay nói là, có quyền có thế dễ hành sự!”.

“Huynh... từ khi nào mà huynh...”

“Chính là, vào ngày thứ hai mà muội trở thành xuân dược của ta đấy.”

“...”

Tiêu Sơ cong ngón tay, búng nhẹ lên chóp mũi hồng hồng của Bạch Hạ: “Chẳng phải ta đã nói từ lâu rồi à, chỉ tuân theo mệnh lệnh của thê tử. Thê tử của ta, còn có thể là ai chứ?”.

“Nhưng...” Bạch Hạ mếu máo, nước mắt vừa mới ngưng, giờ lại tiếp tục chảy xuống: “Nếu như vậy thì, nàng ta phải làm sao đây? Huynh phải làm sao đây...”.

“Hạ Hạ ơi là Hạ Hạ, cuối cùng thì ta cũng biết được trong đầu muội đang nghĩ những gì.” Tiêu Sơ thật không thể hiểu nổi, y chau mày, không ngừng than thở: “Thảo nào mấy ngày nay muội lại hành xử khác thường như vậy, sao tự dưng lại nảy ra cái suy nghĩ hoang đường là ta sẽ bỏ muội chứ hả?”.

“Bởi vì từ khi nàng ta nói cho huynh biết sự thật chuyện xảy ra vào năm đó, huynh cứ như người mất hồn ấy, rõ ràng là đối với nàng ta...”

“Khoan đã!” Khuôn mặt Tiêu Sơ tỏ ra nghi hoặc: “Ai bảo muội là nàng ta nói cho ta?”.

“...Hả?”

“Mấy chuyện ta vừa nói với muội đó rõ ràng là do mấy tháng trước tự ta phái người đi điều tra mà.”

“...Mấy tháng trước?”

“Từ sau khi Tư Đồ Diên giả xuất hiện, ta đã bắt đầu tra xét những manh mối về thuốc giải, sau đó tiện thể có được một vài tin tức, thêm vào đó là do ta tự phỏng đoán và suy luận ra: “Nói tới đây, Tiêu Sơ bỗng dừng lại,y hơi chau mày, giọng nói trầm xuống: “Cô ta là người kiêu ngạo tự phụ như vậy, sao có thể chủ động nói với ta những chuyện này được?”.

“Vậy huynh...” Bạch Hạ len lén nhìn sắc mặt y, chần chừ: “Huynh không có suy nghĩ gì cả sao?”.

“Lúc trước không có, nhưng bây giờ thì có rồi.” Tiêu Sơ âm thầm điều chỉnh lại cảm xúc, đồng thời sắc mặt bỗng sầm xuống: “Đó chính là: Lời gì nên nói thì nói ngay, chớ để muộn màng lại hàm oan! Nếu không sẽ giống như huynh mấy ngày nay vậy, oan ức chết đi được, vậy mà cũng chẳng có chỗ nào để kiện”.

Bạch Hạ chun mũi, cảm thấy hơi xấu hổ, nàng vùi đầu vào trong lòng y: “Không thể đổ hết cho muội được, bản thân huynh cũng giấu giếm nhiều chuyện không nói ra còn gì”.

“Đúng, đúng, đúng. Bởi vậy nên chẳng phải ngay từ đầu ta đã thẳng thắn nhận sai, đồng ý chịu đánh, chịu phạt rồi đó sao?” Tiêu Sơ mỉm cười, gõ nhẹ cằm lên đỉnh đầu nàng: “Đúng là ngốc nghếch mà, ngay cả chiêu ‘hai nữ nhân lấy chung một chồng’ mà cũng nghĩ ra được”.

“Chỉ cần huynh có thể bình yên sống tiếp, thì đừng nói là hai nữ nhân, cho dù ba nghìn mỹ nữ, muội cũng có thể nhịn được.”

“Thật chứ?”

“Giả đó.” Giọng nói Bạch Hạ đến giờ vẫn còn hơi nghèn nghẹt, nhưng lại chứa đựng niềm vui khó mà đè nén được: “Thật ra muội nghĩ là, có thể Tư Đồ Diên sẽ không chịu làm thiếp đâu. Nhưng dù sao đi chăng nữa, nếu nàng ta thật sự đồng ý thì cứ xem như đây là kế hoãn binh. Suy cho cùng muội là thê, nàng ta là thiếp, chờ sau khi giải độc cho huynh xong rồi, muội đã có biện pháp đối phó với nàng ta! Nếu huynh dám bảo vệ thì muội sẽ khiến cho huynh cả đời không được hưởng ‘tính phúc’*!”.

Tính phúc: Làm cảm giác hạnh phúc khi cả hai bên nam nữ đều cảm thấy thoả mãn về cả thể xác và tinh thần trong lúc ân ái.

Tiêu Sơ bật cười, hỏi lại: “Thật chứ?”.

Bạch Hạ cũng cười, đáp: “Giả đấy!”.

“Ta hiểu, ta đều hiểu cả.” Tiêu Sơ nhẹ nhàng hôn lên ấn đường của Bạch Hạ: “Hạ Hạ, muội phải nhớ rõ hai điều. Thứ nhất, không được giấu giếm bất kỳ chuyện gì cả. Thứ hai, không được lùi bước. Giấu một câu chắc chắc sẽ giấu câu thứ hai, lùi một bước chắc chắn sẽ lùi bước thứ hai. Cứ như vậy mãi, hiểu lầm sẽ chồng chất lên nhau. Ngày tháng qua đi, sẽ càng mệt mỏi. Cuối cùng sẽ trở nên chẳng biết phải giải thích từ đâu, trong lòng cũng nguội lạnh dần. Hai chúng ta, mãi mãi cũng không đi được tới bước đường này, hiểu chứ?”.

“Ừm”, Bạch Hạ ngả đầu vào lòng y, ôm chặt: “Nhưng Tư Đồ Diên...”.

“Nàng ta đến tìm muội phải không? Thế đã nói gì với muội rồi?”

“Muội đã gặp nàng ta ở trên ngôi chùa trên núi, nàng ta cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ bảo rằng mình có thuốc giải, kêu muội nói huynh nhanh chóng trả lời có chấp nhận điều kiện giải độc hay không”, Bạch Hạ ngẩng đầu: “Nàng ta muốn huynh lấy nàng ta à?”.

“Không. Là muốn cùng nàng ta về thăm chốn cũ.”

“Cùng với người xưa về thăm chốn cũ à...” Bạch Hạ cúi đầu, im lặng một lát rồi mới nói: “Vậy huynh đã định trả lời chưa?”.

Tiêu Sơ khom mình xuống, nắm lấy cằm nàng lắc nhẹ: “Ta phải hàm oan ngủ tại thư phòng hết ba ngày nay rồi, làm gì có thời gian mà nghĩ tới chuyện này?”.

“Nếu huynh không ngủ ở thư phòng thì chẳng những không có thời gian mà còn càng không có sức lực đâu mà nghĩ ấy!”

Tiêu Sơ bật cười, thấy Bạch Hạ che miệng ngáp, y cũng biết được mấy ngày nay nàng ăn ngủ không yên, cả tinh thần và thể xác đều mệt mỏi vô cùng, một khi đã nhẹ nhõm rồi thì ắt hẳn sẽ khó cưỡng lại được cơn buồn ngủ, y cũng không nói thêm gì nữa, chỉ dùng ngón tay mát lạnh cẩn thận xoa bóp vùng mắt sưng đỏ cho nàng.

Bạch Hạ nhắm mắt, thoải mái dựa vào lồng ngực y, lầm bầm một tiếng: “Huynh muốn đồng ý cũng không phải không thể được”.

“Hả?”.

“Chỉ cần mang theo những thứ muội chuẩn bị cho huynh là được rồi.”

Tiêu Sơ không cho những lời này của nàng là thật, bâng quơ hỏi: “Gì thế?”.

Chờ một lúc không thấy nàng đáp lại, y bèn cúi đầu, Bạch Hạ hít thở đều đặn, rõ ràng là nàng đã ngủ say rồi.

Hai ngày sau, cuối cùng y cũng biết được câu trả lời...

Đó chính là mấy chục cái... bong bóng cá có kích thước như nhau.

Tiêu Sơ “chịu oan thấu trời xanh”, tuy rằng đã được dọn từ thư phòng trở về phòng ngủ, cuối cùng cũng được nằm trên chiếc giường mới không to không nhỏ, kích thước vừa phải nọ, nhưng cũng chỉ là nằm mà thôi.

Bởi vì tuy tâm trạng Bạch Hạ đã tốt hơn nhiều nhưng khẩu vị vẫn cứ thất thường, nên ngay cả tinh thần cũng luôn uể oải ủ rủ. Nàng cho rằng đây là hậu di chứng của việc lo nghĩ quá nhiều trong mấy ngày trước, hơn nữa tiết trời nóng bức, ve lại suốt ngày kêu ra rả đương nhiên nàng ăn không ngon, ngủ không yên.

Đối mặt với uy quyền, Tiêu Sơ chỉ đành bảo sao nghe vậy, nhưng cùng lúc đó lập tức lệnh cho đầu bếp phải vắt óc suy nghĩ, làm ra đủ loại món ăn mới mẻ phong phú, dặn dò hạ nhân đặt một chậu nước đá ở trong phòng để hạ nhiệt, còn sai cả phủ cùng nhau vật lộn với tất cả nhưng côn trùng có thể phát ra tiếng động, khắp nơi ồn ào, náo loạn, hệt như gặp phải kẻ địch lớn.

Còn bản thân y thì gần như cả ngày đều hầu hạ bên cạnh Bạch Hạ, bưng trà rót nước, ân cần chu đáo, hết kể chuyện cười, kể chuyện rồi lại pha trò, quả đúng là đa tài đa nghệ, không gì y không làm được. Đến buổi tối, Tiêu Sơ liền một tay ôm lấy nàng vào lòng cho nàng ngủ, tay kia quạt mát cho nàng gần cả một đêm.

Tiêu Sơ vốn là một người rất ôn hoà, hiện nay giờ giờ khắc khắc đều dịu dàng như nước, thái độ đối với Bạch Hạ lúc nào cũng cẩn thận chu đáo, quan tâm từng li từng tí một, quả thật hoàn toàn có thể dùng câu “nâng trên tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan” để hình dung.

Song, nàng ít nhiều gì cũng có một chút thói “không biết điều”, dưới dợt tiến công ngọt ngào mà biết bao nữ nhân ao ước như thế, vậy mà Bạch Hạ lại cảm thấy vô cùng chán ngán.

Cho nên nàng bèn quyết đoán phất tay đuổi người nào đó cứ suốt ngày lẵng nhẵng theo đuôi đi chỗ khác, khiến người nọ rất đau lòng...

Thành ra người nọ ở bên ngoài suốt cả một ngày trời, mãi cho đến khi mặt trời xuống núi mới thong thả trở về. Còn kẻ đã được yên tĩnh đúng như mong muốn lại không thể ngồi yên nổi.

“Đã tới tận canh giờ nào rồi chứ, còn không biết đường trở về à?”.

“Chẳng phải muội chê ta phiền phức, bảo ta đừng có xuất hiện trước mặt muội sao?”

“Thật ra huynh sớm đã chán muội lắm rồi chứ gì? Lúc trước chẳng qua huynh làm ra vẻ ngoan ngoãn thôi phải không?!”

Tiêu Sơ nhìn Bạch Hạ trợn mắt chống nạnh, đứng chặn ngang trước cửa phòng, y cũng chẳng bực bội mà lại mỉm cười: “Chỉ xa cách nhau có một lúc thôi mà muội đã nhớ ta rồi à?”.

“Đừng có mà giở trò cợt nhả lẻo mép ra đây với muội nhé!”

“Nữ nhân bọn muội chẳng phải thích trò này lắm sao?”

“Hừ!Vô lại!”.

“Ta còn có thể vô lại hơn một chút nữa đấy, có muốn thử không?” Nói xong không để cho Bạch Hạ lên tiếng đã tới ôm lấy nàng, hai tay giữ chặt eo nàng, thân hình vừa lay động, chỉ trong chớp mắt y đã ôm chặt nàng tựa trên chiếc trường kỷ trong phòng. Y vùi đầu vào tóc nàng, hơi thở phả lên cổ nàng, giọng nói dịu dàng mà ám muội của Tiêu Sơ như đang cười: “Hạ Hạ, hình như ngày hôm nay tinh thần muội rất tốt thì phải’.

Sự thật chứng minh, nữ nhân rất thích mấy trò vô lại này...

Bạch Hạ tức khắc yếu đuối nhũn người ra, mất hết khí thế, có điều nàng vẫn cố gắng giãy giụa, quyết tâm hỏi cho ra nhẽ: “Huynh vẫn còn chưa nói cho muội biết cả ngày hôm nay huynh đã đi đâu mà!”.

Tiêu Sơ đành phải thở dài ngồi thẳng người dậy, ôm ngang người Bạch Hạ, đặt nàng ngồi trên đùi mình rồi mới lấy từ trong ngực ra một chiếc túi gấm to bằng nửa bàn tay.

Bạch Hạ thấy tò mò, cầm lấy mở ra rồi đổ ra xem thử, bên trong đựng không dưới mười lá bùa đủ loại, nào là bùa ở chùa hoà thượng, đạo sĩ quán, am ni cô, còn có cả miếu Lạt Ma nữa chứ...

“Ta chỉ muốn tìm đại sư trụ trì đã gặp vào mấy hôm trước, không ngờ lại bị người nhà của ông ấy kéo đi cúng bái khắp các chùa chiền trong vòng một trăm dặm quanh đây.” Vẻ mặt Tiêu Sơ hiện lên vẻ kì quái, lắc đầu cảm thán: “Tục ngữ nói quả không sai ‘không phải người một nhà không đi vào một cửa’...”.

“Nhưng chẳng phải huynh không tin vào mấy thứ này sao?” Bạch Hạ nén cười, lật xem một đống bùa chú đại diện cho đủ các môn phái thờ cũng thần tiên: “Hơn nữa, cho dù huynh định theo một tín ngưỡng nào đó thì cũng chỉ có thể chọn một thôi, làm gì có ai dài tay như huynh thế này chứ?”.

“Xin thêm vài cái, nói không chừng có thể được thêm vài vị thần tiên nữa phù hộ cũng đâu phải là xấu. Nếu linh nghiệm thật, cho dù nhiều tín ngưỡng thì có sao đâu.”

“Vậy huynh cầu xin điều gì?”

“Bình an”, Tiêu Sơ bỏ hết mấy lá bùa vào lại trong cẩm nang, nhẹ nhàng đặt vào trong tay Bạch Hạ: “Ta không tham lam đâu, chỉ cầu cho muội có thể mãi mãi bình an là tốt lắm rồi”.

“Huynh không cầu xin cho mình à?”

“Các vị thần tiên rất bận rộn, cầu xin nhiều quá, lỡ như khiến cho họ phải phân tán pháp lực ra, độ linh nghiệm giảm bớt thì chẳng phải càng tệ hơn sao?” Tiêu Sơ mỉm cười, sửa lại bím tóc cho Bạch Hạ: “Muội yên tâm đi, chính ta sẽ tự lo cho sự bình an của mình”.

Bạch Hạ nghiêng đầu nhìn y, nghĩ ngợi một lúc, sau đó tháo viên đá luôn đeo trên cổ xuống, bỏ chung vào trong túi rồi nắm chặt trong lòng bàn tay: “Thần tiên nhất định sẽ bảo vệ muội, huynh cứ đi làm việc của mình đi!”.

“Hạ Hạ...” Tiêu Sơ chỉ gọi một tiếng khô khốc, sau đó liền im lặng, cúi gằm mặt xuống, thở thật chậm, một lúc lâu sau y mới mở miệng, khi đó giọng nói đã lấy lại sự ấm áp ôn hoà thường ngày: “Hiện nay nhìn bên ngoài, tuy ta vẫn đang chiếm ưu thế, nhưng ta vẫn cứ cảm giác rằng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy. Tất cả những hành động của Tư Đồ Diên sau khi xuất hiện đều nằm ngoài dự tính của ta, chẳng hạn như nàng ta lại tự tay bố trí để mình chết giả, từ bỏ mọi quyền thế địa vị, cam tâm làm một bách tính bình thường chỉ có hai bàn tay trắng. Có lẽ, một chữ Tình này thật sự có thể khiến cho tính tình của con người thay đổi, nhưng dẫu cho có thay đổi như thế nào thì bản chất chung quy vẫn sẽ như vậy không thay đổi. Ngày hôm đó trong lúc cùng chơi cờ, cách đánh cờ của nàng ta vẫn cứ hiếu chiến mạnh mẽ như trước đây, thiên về lấy công làm thủ. Nhưng cũng giống như ngày xưa vậy, cho dù nắm chắc phần thắng trong tay thì nàng ta nhất định cũng sẽ giấu đi một nước cờ cuối cùng, đến thời khắc then chốt rất có thể sẽ xoay chuyển được tình thế hoặc là cùng đi đến chỗ chết”.

“Từ Giáng Thảo” có công hiệu khởi tử hồi sinh, có thể nói là tuyệt thế trân phẩm, nếu để người khác biết được nó đã xuất hiện trên đời này, ắt sẽ gây ra vô số sự tranh đoạt. Cho nên dù là trong nhiều năm chuẩn bị trước đó hay là sau này thành công lấy được nó, Bạch gia đều chỉ có thể bí mật hành sự. Bằng không, Tiêu Sơ làm sao có thể không hề biết được bất cứ chuyện gì chứ. Cũng giống như Bạch gia, tại sao lại biết được chuyện này? Trừ phi, nàng ta sớm đã bố trí tai mắt, cố ý dò la khăp nơi.

Đại Lương cùng Nhung Địch không hề qua lại với nhau, đang yên đang lành sao Tư Đồ Diên lại hao tổn nhiều công sức đôi với một Bạch gia đã quy ẩn nơi sơn lâm như vậy chứ? Trong đây, phải chăng có Lâm Nam nhúng tay vào?

Chuyện có can hệ đến “Tử Giáng Thảo” cùng sự sống chết của Bạch Hạ, nên Tiêu Sơ không còn cách nào khác phải đồng ý điều kiện của Tư Đồ Diên, bởi vì y tuyệt đối không thể để cho Bạch Hạ có chút sơ sẩy nào.

Song những điều này, y không định nói cho Bạch Hạ biết, suy cho cùng đây cũng chỉ là phỏng đoán, hà tất phải khiến nàng lo lắng thêm.

Bạch Hạ cũng chẳng có hứng thú gì với mấy thứ âm mưu này, chỉ thờ ơ hỏi một câu: “Huynh muốn đi xem thử nước cờ sau cùng của nàng ta giấu ở đâu chứ gì?”.

“Con người nàng ta rất mạnh mẽ. Dạo trước ta từng ép sát nàng ta, đã dồn nàng ta đến cực hạn, những nước cờ ta dùng để đối phó với nàng ta, có lẽ sẽ khiến nàng ta giao thuốc giải. Nhưng sợ rằng nàng ta vẫn còn con át chủ bài vẫn chưa để lộ ra, chỉ cần bất cẩn một chút thôi, rất có khả năng tạo thành cục diện không thể cứu vãn. Thật ra lần này sở dĩ ta có thể chiếm được tiên cơ, nếu suy nghĩ kỹ lại, chẳng qua là vì nàng ta có tình ý với ta, còn ta đối với nàng ta lại vô tình. Nếu không, cho dù có thắng được cũng chẳng thể nào dễ dàng như vậy”, Tiêu Sơ ngừng một lát rồi mỉm cười giễu cợt: “Bởi vậy, ván cờ này, quả thật dù ta có thắng cũng chẳng quang vinh gì cho cam.”

“Huynh và cô ta căn bản là cùng một loại người, trong bụng chỉ toàn tâm kế gian xảo. Vừa gặp nhau liền đấu tới đấu lui, không phân rõ kẻ thắng người thua, muội cũng cảm thấy mệt mỏi thay cho hai người”, Bạch Hạ chỉnh lại tư thế cho thoải mái, tựa vào hõm vai Tiêu Sơ: “Bỗng dưng muội thấy có chút đồng tình với Tư Đồ Diên, nàng ta quá tự phụ, cũng quá cố chấp. Tưởng rằng tình cảm cũng giống như con diều mình nắm trong tay, có thể thoải mái giật dây, muốn thả thì thả, muốn thu lại thì thu. Thế nhưng nàng ta chưa từng nghĩ rằng, có những lúc chỉ cần thả tay, con diều kia đã chạy sang tay của người khác mất rồi”.

Tiêu Sơ bật cười.

Bạch Hạ thình lình lại cắn lên vai y một miếng: “Nói đi nói lại, đều do nam nhân vô lương tâm! Mấy người nam nhân các huynh rõ ràng sẽ không bao giờ chờ đợi, nhưng lúc nào cũng bảo sẽ chờ đợi cả đời. Còn nữ nhân bọn muội rõ ràng không đợi nổi, nhưng mỗi khi đợi lại là cả một đời người”.

“Ta sẽ đợi mà”.

“Đợi cái gì mà đợi? Miệng quạ đen!” Bạch Hạ không hề cảm động bởi lời thề nguyền của y, ngược lại còn cắn mạnh thêm một miếng nữa: “Hai chúng ta phải ở bên nhau cả đời này cả ngày lẫn đêm, huynh nói đợi là đợi muội đi chợ về sao?”.

Tiêu Sơ cười lớn: “Đúng, đúng, đúng, do ta nói sai, đáng phạt!”.

“Phạt gì đây?”

“Tuỳ nương tử định đoạt”, Tiêu Sơ vừa cắn khẽ lên vành tai Bạch Hạ, vừa nhỏ giọng dặn dò: “Sau khi giải quyết xong tất cả mọi chuyện, Tiêu Sơ sẽ từ Sóc Bắc đi thẳng về kinh thành. Một tháng sau muội hãy cùng với Tứ Muội khởi hành, đến đầu tháng Chín sẽ vừa vặn gặp nhau cùng ta bái thiên địa, vào động phòng, cùng nhau trải qua một đêm xuân tiêu...”.

Hơi thở Bạch Hạ bắt đầu dồn dập hỗn loạn, nàng xoay người quỳ trên đùi y, một tay ôm lấy cổ y, thở dốc thưởng thức đôi môi y, khiến người y nóng bừng lên.

Đao đã rút ra khỏi vỏ, tên đã lên dây, thuốc nổ đã đưa vào nòng đại bác, thiên binh vạn mã đã hăm hở chuẩn bị vào thành.

Vậy mà, cánh cửa thành vốn đang từ từ mở ra kia lại đóng sập lại mà chẳng hề báo trước...

Bạch Hạ nhảy phắt ra xa ba bước, y phục xộc xệch, thân thể gần như lộ ra ngoài.

Tiêu Sơ ngơ ngác, sững người ngay tại trận, đôi gò má cùng khoé mắt đều ửng hồng.

“Hôm nay không động phòng”.

“... Tại sao chứ!”.

“Bởi vì vẫn chưa bái đường.”

“...”

Tiêu Sơ cong người nằm nghiêng trên trường kỷ, khổ sở rên rỉ: “Hạ Hạ, đừng phá nữa mà, ta sẽ sinh bệnh đấy...”.

“Tranh Ngôn ngoan, đừng lo lắng. Cho dù huynh thành thái giám thật thì muội cũng vẫn có cách khiến cho huynh lại có thể nhìn thấy ngày xuân!” Bạch Hạ nhặt y phục của mình ở trên mặt đất lên, bình thản mặc lại, sao đó khom mình hôn Tiêu Sơ đang khóc không ra nước mắt một cái: “Chỉ có như vậy, trong lòng huynh mới có vướng bận, mới có thể ra roi thúc ngựa nhanh chóng trở về bên cạnh muội, huynh cố để dành đi, tranh thủ phá vỡ tất cả kỷ lục trước đó nhé!”

Trong lòng có vướng bận, làm việc quả nhiên nhanh hơn rất nhiều.

Ngày hôm sau, Tiêu Sơ liền lên đường ngay, Bạch Hạ mỉm cười đi ra tiễn y, nàng còn dài dòng nhờ vả Tư Đồ Diên nhất định phải chăm sóc tốt cho nam nhân của nàng, mà Tư Đồ Diên thì vẫn cứ không đếm xỉa gì tới nàng như trước...

Bạch Hạ khoan dung độ lượng tỏ ra mình không hề để bụng, rồi kéo lấy tay Tiêu Sơ dặn dò tha thiết: “Mấy cái bong bóng cá đó là do muội đặc chế, nên huynh đừng hòng mua ở giữa đường về cho đủ số. Chờ đến khi gặp nhau muội sẽ đếm lại, thiếu một cái, cho huynh làm thái giám một năm luôn”.

Tiêu Sơ: “...”.

Thấy sắc trời không còn sớm nữa, Bạch Hạ nhón chân hôn lên khoé môi Tiêu Sơ rồi thì thầm bên tai y: “Nếu như vẫn đủ số, thì muội sẽ nói cho huynh nghe một bí mật”.

Tiêu Sơ vò vò mái tóc nàng, nắn nắn chóp mũi nàng, mỉm cười nói: “Được”.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/