Bức Hôn Tổng Tài - Chương 03

Bức Hôn Tổng Tài
Chương 3: Báo thù: thuốc xổ
gacsach.com

Sáng sớm ngày thứ hai, Hạ Tử Tinh còn đang trong giấc mộng thì ngoài cửa có tiếng gõ cửa đánh thức.

“Là ai?” Hạ Tử Tinh lười biếng hỏi.

“Tôi là Ngọc tẩu.” Cửa ngoài truyền tới một thanh âm.

Hạ Tử Tinh mở cửa phòng, nhìn thấy một người phụ nữ trung niên tầm 40 tuổi. Thái độ bà ta cung kính nhưng lại lạnh lùng nhiều hơn.

“Bà là ai?” Hạ Tử Tinh hỏi.

“Tôi là Ngọc tẩu, là người giúp việc của Lâm gia.” Ngọc tẩu trả lời không hề khách khí.

“Bà tìm tôi có chuyện gì sao?”

“Bây giờ là 7 giờ sáng, cô hẳn là phải đi nấu bữa ăn sáng, thiếu phu nhân.”

“Cái gì? Muốn tôi nấu bữa sáng?” Tiếng nói của Hạ Tử Tinh cao lên đến quãng tám. Muốn cô nấu bữa sáng?! Cô là thiên kim tiểu thư a...!

“Đúng. Nữ nhân Lâm gia chúng ta mỗi sáng đều vì trượng phu của mình mà nấu bữa sáng, thiếu phu nhân cũng không ngoại lệ.” Ngọc tẩu cao ngạo, dường như bà mới là chủ nhân chân chính.

“Xin lỗi, tôi không biết làm!” Hạ Tử Tinh lạnh lùng.

“Không sao, tôi chịu trách nhiệm chỉ bảo cho thiếu phu nhân.”

“Nói cho bà biết, tôi không làm!” Hạ Tử Tinh tức giận muốn đóng sầm cửa phòng lại. Ngọc tẩu lập tức chặn cửa.

“Thiếu gia nói nếu như cô không muốn làm... thiếu gia gọi mẹ cô đến làm. Thiếu phu nhân, cô muốn tôi gọi điện thoại cho lệnh tôn sao?” Lời nói của Ngọc tẩu mang theo sự uy hiếp.

“Bà——! Bà uy hiếp tôi?” Hạ Tử Tinh chỉ về phía bà ta, mở to mắt.

“Tôi không dám, tôi chỉ chuyển cáo lời của thiếu gia mà thôi.” Khuôn mặt Ngọc tẩu vẫn lạnh lùng, không lộ vẻ gì.

Hạ Tử Tinh cắn cắn đôi môi, Lâm Lập Phong chết tiệt! Muốn tôi nấu bữa ăn sáng cho anh ăn? Được, vậy anh sẽ được nếm thử mùi vị của tôi!

Một lúc sau, trải qua hơn mười lần làm đi làm lại, Hạ Tử Tinh đã có thể đem trứng chần nước sôi thành công để trên bàn ăn đợi Lâm Lập Phong thưởng thức. Thừa dịp Ngọc tẩu không chú ý, cô đem một chút thuốc xổ len lén bỏ vào sữa bò của Lâm Lập Phong. Chờ anh ta uống ly sữa này là... Hắc hắc! Có trò hay để xem rồi!

Hạ Tử Tinh nhìn trên ly sữa bò trên mặt bàn lộ ra nụ cười như ma quỷ.

Lâm Lập Phong thấy bữa cơm vợ mình tự tay làm, trứng ngon mắt, lạp xưởng đầy đủ không bị sứt mẻ, sữa bò ấm nóng, anh nhìn Hạ Tử Tinh một cái nói “Khá tốt ” rồi nở nụ cười:

“Xem ra cũng không tệ lắm, không biết mùi vị thế nào?”

“Anh ăn thử một chút đi.” Hạ Tử Tinh ngồi xuống phía đối diện anh ta.

Lâm Lập Phong ăn trứng gà, mùi vị cũng không đến nỗi tệ. Dĩ nhiên không ngon bằng Ngọc tẩu làm, nhưng miễn cưỡng có thể chấp nhận được.

“Như thế nào?” Khóe miệng Hạ Tử Tinh nhấc lên một nụ cười.

“Cố mà làm!”

“Tôi mất một lúc mới làm được.” Hạ Tử Tinh hừ lạnh. Làm bữa sáng, không chỉ làm cho cô mất thời gian, còn làm tay cô bị dầu nóng bắn lên nhiều lần.

“Tôi ở trên lầu nghe thấy phía dưới có thanh âm heo bị giết kêu rất nhiều lần. Heo kia hẳn không phải là em chứ?” Lâm Lập Phong trêu chọc nói.

“Hừ ——” Hạ Tử Tinh quay mặt qua chỗ khác uống sữa bò của mình, không thèm nhìn anh ta nữa. Bất quá, mắt của cô vẫn len lén nhìn chăm chú xem anh ta có uống ly sữa bò kia không.

Lâm Lập Phong cầm lấy ly sữa bò, ánh mắt Hạ Tử Tinh lập tức theo dõi tay anh ta, đang đợi thời khắc kích động nhân tâm đến.

Chỉ thấy anh ta biết là sữa bò liền để xuống nói với Ngọc tẩu: “Hôm nay tôi không muốn uống sữa bò, cho tôi một tách cà phê.”

“Thiếu gia, phu nhân nói vì con của cậu sau này, cậu phải giảm uống cà phê, nên uống nhiều sữa bò hơn.” Ngọc tẩu đem lời của mẹ Lâm Lập Phong chuyển cáo anh ta.Lâm Lập Phong nhíu mày, “Đừng dài dòng! Cho tôi một ly cà phê!”

“Dạ.” Ngọc tẩu xoay người vào phòng bếp lấy cà phê.

Hạ Tử Tinh vừa uống sữa bò vừa nhìn ly sữa có thuốc xổ kia lộ ra vẻ mặt thất vọng. Thật đáng tiếc a! Anh ta không uống ly sữa bò đó. Lần sau cô nên đem thuốc thả vào trong cà phê! Cô thầm suy nghĩ.

Bỗng nhiên có tiếng nhạc kêu vang, Hạ Tử Tinh nhìn điện thoại một chút, là bạn tốt La Y của cô. La Y là nữ tiếp viên hàng không, thời điểm cô kết hôn, La Y đang trên máy bay không thể tham gia hôn lễ, hiện tại đã trở về. Cô cầm lấy điện thoại di động đi tới phòng khách bên kia nghe máy.

“Như thế nào? Tiếp đất an toàn chứ?” Hạ Tử Tinh có thể dùng giọng nói thoải mái đối với bạn tốt.

“Đó là đương nhiên! Nếu không bây giờ còn có thể nói chuyện với cậu sao?” La Y ở trong điện thoại cười khanh khách.

“Tôi rất nhớ cậu, La Y.” Hạ Tử Tinh bỗng nhiên thở dài.

“Làm sao vừa kết hôn lại nghĩ tới tôi a... Phải nghĩ tới lão công hoàn mỹ của cậu chứ?” La Y tính trêu chọc cô.

“Thôi đi. Anh ta không hành hạ tôi, tôi liền cười trộm.”

“Kết hôn nhất định phải chung sống hòa hợp.” La Y khuyên can.

“Rất khó khăn! Tôi với anh ta vĩnh viễn cũng không hòa bình được một ngày!” Hạ Tử Tinh suy đoán một cách chắc nịch.

“Tháng này tôi rất rảnh rang. Cậu có rảnh rỗi nhớ tìm tôi nha.”

“Tốt. Mấy ngày sau gặp lại.” Hạ Tử Tinh sảng khoái.

“Vợ chồng cậu không đi hưởng tuần trăng mật sao?” La Y kỳ quái hỏi.

“Hừ! Hưởng tuần trăng mật? Chúng tôi là chiến tranh bắt đầu!” Hạ Tử Tinh hừ lạnh.

Trở lại bàn ăn, Hạ Tử Tinh thấy ly sữa bò trước mặt mình đã được rót đầy. Không nên, nhất định là Ngọc tẩu đã làm. Bà giúp việc này mặc dù làm việc nhanh nhạy, nhưng những việc mình có thể làm, mình vẫn có thể làm tốt.

Cô cầm ly sữa bò cạn sạch. Sau đó phát hiện ra ly sữa bò của Lâm Lập Phong không thấy đâu. Chẳng lẽ anh ta uống rồi? Hạ Tử Tinh âm thầm cao hứng trong lòng.

Lâm Lập Phong thấy Hạ Tử Tinh nhìn mình âm thầm lộ ra một tia cười thần bí, liền lạnh lùng liếc cô một cái: “Em ngắm nhìn tôi xong chưa?”

“Nhanh như vậy anh đã uống hết ly sữa bò?”

“Ly sữa bò nào? Chính là ly sữa trên tay em a.” Lâm Lập Phong xem thường cúi đầu đọc báo.

Hạ Tử Tinh sửng sốt một chút, nhìn ly sữa trống rỗng trên tay, sắc mặt biến đổi, lập tức chạy lên lầu. Cô chạy đến phòng tắm liều mạng móc cổ họng mình, muốn đống sữa bò đã uống phun hết ra ngoài.

Nhưng, bụng đột nhiên đau nhói, cô biết, hết thảy đã quá muộn! Thuốc xổ đã phát huy tác dụng... ^^

Hơn mười lần rồi a... Hạ Tử Tinh thật khổ sở. Gương mặt trắng bệch nằm trên giường nhắm mắt lại, cầu nguyện trời cao không nên làm mình tiếp tục bị tào tháo rượt nữa. Nếu không, thật sự cô sẽ chết mất.

Trời ạ! Hại người cuối cùng thành hại mình! Như vậy cô có phải là tự gây nghiệt chướng không thể sống nổi không?!

Buổi tối, Hạ Tử Tinh còn đang ngủ mê man, Ngọc tẩu tới báo cho cô là tối nay cô và Lâm Lập Phong phải tham gia một yến tiệc. Lễ phục đã chuẩn bị xong, cô phải đứng lên rửa mặt thay trang phục.

Đẩy thân thể mệt mỏi, Hạ Tử Tinh kiên trì bò dậy khỏi giường. Rửa mặt mặc y phục, Hạ Tử Tinh cùng Lâm Lập Phong ngồi lên xe hơi lên đường.

“Em không trang điểm sao? Mặt mũi sao lại khó coi như vậy?” Lâm Lập Phong bất mãn. Tối nay anh muốn dẫn cô tham gia một yến tiệc quốc tế, bên trong là người của công ty đa quốc gia, tổng tài cùng các nhân viên quan trọng, cô xem ra thật giống như đã ngã bệnh, khuôn mặt nhìn anh vô cùng không thoải mái!

“Lưu, đến MBM đi, tìm chuyên viên trang điểm cao cấp. Tôi không muốn bộ dáng của cô ta hù dọa người khác.”

Hạ Tử Tinh nhắm mắt nghỉ ngơi, căn bản không rảnh để ý đến việc anh ta muốn xử trí mình thế nào.

Ở MBM nổi tiếng, cô được trang điểm trở nên xinh đẹp, rực rỡ.

Thật là “người dựa vào y trang, Phật dựa vào kim trang”! Lâm Lập Phong rốt cục lộ ra một nụ cười thỏa mãn.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3