Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi - Chương 66

Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
Chương 66: Mặt lạnh vui cười - Lời nói dối của vương gia
https://gacsach.com

Trở lại thiền viện, đám người Thích Phong cũng đã tỉnh. Nhiều hộ vệ như vậy cũng không phải đều ở lại trong chùa, chỉ để lại bên trong sáu người bao gồm Thích Phong, vốn là có trách nhiệm bảo vệ ngày đêm, kết quả sự tình vừa mới xảy ra bọn họ cũng không biết.

Nhìn thấy Diêm Cận bị thương, bọn họ mới phát giác tính nghiêm trọng của sự tình, nếu là Nhạc Sở Nhân có một chút ít tổn thất, bọn họ làm thế nào tạ tội?

“Không cần ở chỗ này đứng ngẩn ra, không có chuyện gì, chỉ là “bạn hữu” của Diêm tướng quân đến thăm hắn. Trở về ngủ đi, cũng không cần khẩn trương.” Bọn họ đều đứng ngẩn ra ở cửa, gió lạnh lủi thẳng vào phòng.

Thích Phong muốn nói lại thôi, nhìn Diêm Cận ngồi ở trong phòng, sau đó vẫy vẫy tay mang theo người rời đi.

Đinh Đương đã sớm tỉnh, ở thời điểm Nhạc Sở Nhân cũng Phí Tùng mở cửa đi ra nàng đã bị gió lạnh thổi tỉnh. Hơn nữa đã đem phòng ở thu thập tốt lắm, lúc này không còn gì ngoài hương rượu, còn lại hết thảy đều như ban đầu.

“Đinh Đương, đem rượu uống còn dư đến đây.” May mắn là vô luận đi chỗ nào nàng đều có thói quen mang theo các loại dược, ở giữa phòng ngủ lấy ra một hộp gỗ nhỏ, đặt ở trên bàn mở ra, bên trong là mấy chục cái bình sứ nhỏ.

Đinh Đương nâng cốc đàn linh lại đây, tìm một ly trà đổ vào, hương rượu phiêu ra, rất thơm.

“Đem quần áo cởi ra.” Đem băng gạc gấp lại tẩm ở trong rượu, Nhạc Sở Nhân đi đến trước mặt Diêm Cận mệnh lệnh.

Sắc mặt Diêm Cận bình tĩnh, nghe lời này xong hơi chần chờ, bên kia Đinh Đương quay đi, nàng còn không có dũng khí nhìn thân thể của nam nhân.

Đứng lên, dáng người cao ngất so với Nhạc Sở Nhân cao hơn rất nhiều. Bình thản động thủ cởi bỏ đai lưng, trang phục màu đen nhìn không ra vết máu, nhưng hương vị cũng rất nồng.

Trung y là màu trắng, máu đỏ tươi từng khối từng khối cơ hồ đem toàn bộ trước ngực đều nhuộm dần.

Đem trung y cởi ra ném qua một bên, lộ ra nửa người trên cơ bắp buộc chặt.

Nhìn hắn không phải là người thực khôi ngô nhưng thông qua quần áo bao vây hình dáng thân thể có thể tưởng tượng ra hắn nhất định thực rắn chắc. Kết quả quả thật như thế, cơ bắp đều đều buộc chặt, là một người rất lực lưỡng.

Hắn bị thương ở hai chỗ, mặc dù không phải rất sâu, nhưng bởi vì hắn lấy một địch sáu, dùng sức quá độ chảy rất nhiều máu.

Phía dưới bên phải xương quai xanh có chỗ bị thương, cánh tay phải có chỗ bị thương, hình dạng miệng vết thương chính là hình dạng mũi trường kiếm, dài nhỏ, khoảng 2 – 3cm.

“Ngồi xuống.” Nhìn hắn một cái, sắc mặt Nhạc Sở Nhân không biến hoá, nếu là trong đầu nàng không có ý tưởng kì quái, nàng thấy cái gì thì mặt đều không đổi sắc.

Diêm Cận ngồi xuống, tóc đen sau gáy rớt xuống trên vai, đèn đuốc trong phòng toả ánh sáng sâu kín.

Cầm băng gạc thấm rượu chà lau miệng vết thương của hắn, rượu tính không mạnh nhưng đụng tới da thịt cũng sẽ rất đau.

Sắc mặt Diêm Cận không biểu tình, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng thoáng chuyển hướng một bên, đường cong cổ cùng với xương quai xanh kia trong lúc đó thực hoàn mỹ.

“Miệng vết thương không sâu, khâu lại rồi rắc dược lên, ngày kia có thể khép lại.” Sát trùng miệng vết thương dưới xương quai xanh của hắn, Nhạc Sở Nhân bắt lấy cổ tay hắn, rửa sạch miệng vết thương trên cánh tay hắn.

“Ân.” Cuối cùng phát ra một cái âm, thực trầm, rất êm tai.

Nhạc Sở Nhân mím môi, “Ngươi thật đúng là tích chữ như vàng, ngươi cùng Diêm Tô hẳn là nên đổi tên.” Thực nghiêm túc.

“Khi Tô nhi còn chưa sinh ra, phụ thân tưởng là nam thai, liền sớm chuẩn bị tốt tên, Diêm Túc.” Diêm Cận bình tĩnh nói xong, nhưng chỉ có hắn bình tĩnh loại này, lại phát sinh vài phần cảm giác vui vẻ.

Nhạc Sở Nhân buồn cười, quay đầu xem xét không quá ba mươi mấy cm mặt Diêm Cận, “Lão tướng quân thật sự rất hài hước, thật sự là tiếc nuối không có thể trông thấy hắn.”

Diêm Cận có chút nghiêng đầu nhìn Nhạc Sở Nhân cười đến mặt mày loan loan, mâu quang có vài phần dao động, “Ngươi sẽ bị hắn tức giận đến không lời nào để nói.”

Đứng thẳng thân thể, Nhạc Sở Nhân cười không thể kiềm chế, “Sớm nghe Diêm Tô nói qua, ngươi luôn bị lão tướng quân đánh đứng không nổi, không biết hiện tại có thể so được mấy phần với lão tướng quân?”

Khoé môi Diêm Cận có chút giơ lên, hắn là đang cười, chỉ là biểu tình dao động không lớn, “Kì thật ta chỉ là không thể cùng hắn chân chính đánh giá, hắn già rồi.”

Nhạc Sở Nhân chậm rãi nháy mắt mấy cái, thật ra thực ngoài ý muốn là Diêm Cận sẽ nói như vậy nhưng nàng tin tưởng hắn nói là sự thật, khi hắn nhắc đến lão tướng quân, kính yêu trong mắt không phải giả.

“Huynh muội các ngươi đều hiểu chuyện, lão tướng quân thật có phúc khí.” Xoay người đi lấy thuốc, Nhạc Sở Nhân thở dài.

Nhìn bóng dáng thon dài của nàng, Diêm Cận có chút cúi mắt, như vậy chớp mắt một cái, cả người hắn thoạt hình sạch sẽ bất nhiễm.

Rắc chút thuốc tê, Nhạc Sở Nhân cầm ngư kim móc nàng đặc chế khâu lại miệng vết thương cho Diêm Cận. Dù là châm của nàng thực đặc biệt hay là thủ pháp của nàng rất kì quái, Diêm Cận vẫn đều nhìn.

Hơn nữa rắc thuốc tê, hắn không có một chút cảm giác, mặt bình tĩnh không biểu tình kia rốt cục xuất hiện biểu tình khác, ngạc nhiên.

“Cảm thấy thực thần kì?” Nhìn lướt qua bộ dáng Diêm Cận, Nhạc Sở Nhân cười nói. Tin tưởng rằng dù ai thấy được đều cảm thấy thần kì, thuốc tê của nàng cùng thuốc phiện không khác nhau, số lượng dùng vừa phải là vật phẩm phụ trợ thứ nhất của giải phẫu ngoại khoa, nếu là thêm lượng thì có thể giết người.

“Đúng vậy, đây là cái gì?” Diêm Cận lần đầu tiên thống khoái đáp lời như thế.

“Thuốc tê. Giảm bớt đau đớn, bất quá không thể quá lượng, không thể lặp lại sử dụng.” Một châm cuối cùng hoàn thành, Nhạc Sở Nhân cắt chỉ, sau đó rắc dược lên.

“Nếu là dùng ở trong quân, có thể giảm bớt rất nhiều chiến sĩ thống khổ, quân y cũng sẽ thoải mái rất nhiều.” Không chút nào che dấu hứng thú đối với thuốc tê, hơn nữa hắn nói là lời nói thật.

Nhạc Sở Nhân hé miệng cười, má lúm đồng tiền, “Ngươi đây là ở hướng ta xin?”

Diêm Cận gật gật đầu, “Có thể cho ta sao?”

“Ngươi thật đúng là trắng trợn! Cho ngươi hoàn toàn không thành vấn đề, bất quá ngươi có thể hướng Diêm Tô xin, gần đây nàng đã thử chế thuốc tê, hiệu quả có thể kém chút, bất quá dùng cũng tốt lắm.” Chủ yếu là phối dược thật sự thực phiền toái, trời biết một lọ này là nàng tiện tay làm.

“Tô nhi có nói qua hiện tại đang học tập y thuật, không nghĩ tới thu hoạch cũng rất lớn.” Diêm Cận thực an ủi, có thể được một nửa bản sự của Nhạc Sở Nhân, ngày sau hắn cũng sẽ không cần lo lắng cho nàng.

“Cho nên ngươi không cần luôn đem nàng bỏ quên, hiện tại vô luận ngươi muốn dược gì, nàng đều có thể làm được, tin tưởng nàng cũng sẽ thực nguyện ý chuyên môi phối dược cho ngươi.” Khâu lại cánh tay cho hắn, tay hắn nhìn đã tốt lắm, hơn nữa đầy tay đều là vết chai, cả hai tay, thực nam nhân.

“Ta thay Tô nhi cảm ơn ngươi.” Nhìn tay nàng ở miệng vết thương của hắn sờ, Diêm Cận trầm giọng nói.

“Cảm ơn của ngươi không có thành ý gì, ta muốn Diêm Tô chính mình đến cảm tạ ta.” Cũng không ngẩng đầu lên, Nhạc Sở Nhân không lưu tình bác bỏ lời cảm ơn của hắn.

Khoé môi giơ lên, lúc này đây độ cong rất lớn, không chỉ là khóe miệng đang cười, ánh mắt đều đang cười. Mày kiếm mắt sáng, cười đến sạch sẽ thấu triệt, chỉ là Nhạc Sở Nhân không thấy được.

Hôm sau, thái dương rốt cục cũng rạng rỡ mặt mày, ánh Mặt Trời chiếu rọi tuyết tan khiến người ta không mở mắt ra được.

Khách hành hương trong chùa, còn có tăng nhân, hợp lực quét tuyết, từ lúc trời sáng đã bắt đầu, thanh âm xoát xoát xoát không ngừng.

Bởi vì tối hôm qua nửa đêm mới ngủ, không chỉ Đinh Đương, ngay cả Nhạc Sở Nhân cũng còn nằm trên giường.

Thanh âm quét tuyết không ngừng, rốt cục làm cho Nhạc Sở Nhân ngủ không nổi nữa. Rời giường rửa mặt, đi đến mở cửa phòng ra, ánh Mặt Trời đập vào mắt khiến nàng không thể không nhắm mắt lại.

“Hô! Không khí thật tốt.” Tuy là nhiệt độ không khí thấp chút, bất quá không khí thật sự thực tươi mát, hương vị tuyết.

“Vương phi, ngài thức rồi, có thể dùng bữa?” Cửa vừa mở ra, Thích Phong đột nhiên xuất hiện, thoạt nhìn hắn đã đứng trước cửa thật lâu.

Nhạc Sở Nhân gật gật đầu, cao thấp nhìn hắn vừa thông suốt, “Ngươi luôn luôn canh giữ ở đây?”

“Vâng, thuộc hạ phụng mệnh của vương gia bảo hộ vương phi, phải bảo vệ một tấc cũng không rời.” Chủ yếu là bởi vì chuyện tối hôm qua, tối hôm qua hoàn toàn là do hắn thất trách.

Nhạc Sở Nhân không nói gì, “Ngươi một ngày này thật sự là thay đổi thất thường, rõ ràng đã nói qua từ nay về sau chỉ nghe lời của ta, giây lát sau lại bắt đầu nghe Tiểu Thương Tử. Thích Phong, ngươi rốt cuộc nghe ai?” Khoanh hai tay, Nhạc Sở Nhân cảm thấy nàng thật sự nghiên cứu không rõ hắn, so với nữ nhân còn khó hiểu hơn.

“Thuộc hạ...” Thích Phong đờ người, hắn chỉ là không muốn khi Phong Duyên Thương không ở đây xảy ra việc ngoài ý muốn mà thôi.

“Ngươi chính là lo lắng ta xảy ra việc ngoài ý muốn sau đó Tiểu Thương Tử trở về ngươi không có cách nào công đạo có phải hay không? Đơn giản như vậy mà ngươi cũng không nói trắng ra được hay sao? Như thế nào càng ngày càng giống đàn bà, cùng ngươi so sánh, Đinh Đương mới là đại trượng phu.” So với trước kia thật sự là kém nhiều lắm, Nhạc Sở Nhân lắc đầu, thở dài tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Thuộc hạ biết sai, nhất định sẽ sửa, thỉnh vương phi không cần tức giận.” Cúi đầu, thân thể cao ngất của Thích Phong toát ra một tầng khí nhược.

“Ta không tức giận, nhận thức ngươi lâu như vậy, con người ngươi biến hóa nhiều lắm, ta thực ngoài ý muốn là thật.” Giơ tay vỗ vỗ bả vai Thích Phong, hắn có thể nói là trợ thủ đắc lực nhất của nàng.

Thân thể Thích Phong hơi cứng ngắc, cúi mắt nhìn dưới mặt đất, ngàn vạn suy nghĩ.

“Muội muội ngươi thức rồi, mau, nhanh đi ăn cơm, bằng không chút nữa sẽ lạnh.” Giọng lớn của Phí Tùng từ ngoài cửa viện truyền đến, Nhạc Sở Nhân cùng Thích Phong đồng thời nhìn qua, chỉ thấy hắn bưng khay, phía trên là mấy cái bát, hơn nữa còn đang toả nhiệt khí.

“Phí lớn mật, ngươi đây là vội tới đưa điểm tâm cho ta?” Nhìn thấy Phí Tùng, Nhạc Sở Nhân cười lớn.

“Cái gì điểm tâm a, đã là buổi trưa rồi. Mau vào ăn cơm, lạnh liền không thể ăn.” Phí Tùng bước nhanh vòng qua Nhạc Sở Nhân cùng Thích Phong rảo bước tiến vào phòng, hắn vừa đi qua, mùi đồ ăn cũng thổi qua theo, thực thơm.

“Có người quan tâm tư vị thật không tệ, Phí lớn mật, ngươi cũng hầu hạ tẩu tử như thế này?” Ở bên cạnh bàn ngồi xuống, Nhạc Sở Nhân ý cười dịu dàng nói.

Phí Tùng ngồi xuống ở đối diện, vừa nghe lời này nhanh chóng xua tay, “Đều là tẩu tử ngươi hầu hạ ta.” Ngẩng đầu ưỡn ngực, tràn đầy ngạo mạn nam nhân.

“Chậc chậc, đủ hạnh phúc.” Nghe lời hắn nói cũng biết là nổ, Nhạc Sở Nhân cũng không vạch trần, theo hắn nói đi xuống, Phí Tùng lại cao hứng.

“Muội tử mau ăn, ăn xong rồi hai huynh muội chúng ta đi dạo trong chùa, ngày mai pháp điển quy y, người ta tấp nập muốn đi cũng không thể.” Huống chi đợi đến khi pháp điển chấm dứt bọn họ liền rời đi, cũng không có thời gian tâm sự.

“Hảo.” Nhạc Sở Nhân thống khoái đáp ứng, thật ra đang nghĩ đến vợ con của Phí Tùng, hắn ở biên quan xa xôi, ít khi trở về, nói vậy vợ con mỗi ngày cũng không phải tốt lắm.

Mặc dù rời đi Hộ Quốc Tự hai mươi mấy năm, nhưng Phí Tùng đối với trong chùa vẫn là rất quen thuộc, mang theo Nhạc Sở Nhân cơ hồ đi khắp mỗi một chỗ địa phương. Thích Phong một đường đi theo, lần này thật sự một tấc cũng không rời. Mặc cho Phí Tùng trừng mắt với hắn vài lần, hắn vẫn không lùi bước như trước, tinh thần càng tăng.

Thời gian buổi trưa rất nhanh qua đi, hai người ở thiện đường dùng qua cơm chiều mới đều tự trở về, một đêm không có chuyện gì.

:idea: Pháp điển quy y của Hộ Quốc Tự chính thức mà long trọng, không chỉ có người nhà Phật làm nghi thức chính thống, quan phủ còn đặc biệt cho người tới chứng kiến nghi thức.

Sáng sớm rời giường rửa mặt dùng đồ ăn sáng, rồi sau đó thay bộ đồ mới, mọi người đều vạn phần sạch sẽ ngăn nắp.

Từ trong thiền viện đi ra, Đinh Đương cùng Thích Phong một trái một phải đi theo phía sau Nhạc Sở Nhân, còn lại mặt sau là năm tên hộ vệ. Đương nhiên, đây là bên ngoài, về phần ngầm có hay không Nhạc Sở Nhân liền không được biết rồi. Bất quá nàng nghĩ khẳng định sẽ có, Thích Phong đối với chuyện tình lần trước nàng tham dự việc Diêm Cận gặp phải thích khách luôn canh cánh trong lòng.

Không có trực tiếp đi hướng bảo điện Đại Hùng, mà là hướng tới hướng trái ngược đi đến. Hôm nay nên cắt chỉ cho Diêm Cận, miệng vết thương của hắn không sai biệt lắm đã khép lại.

Còn chưa đến gần thiền viện Diêm Cận ở, liền nhìn thấy Phí Tùng đứng ở cửa, hiển nhiên là đang chờ Nhạc Sở Nhân.

“Muội tử ngươi đã đến rồi, công tử đợi đã lâu.” Có chút vội vàng xao động ngoắc tay, giọng lớn của Phí Tùng thật là tượng trưng độc đáo nhất.

“Lo lắng như vậy làm cái gì? Ta cũng không phải sẽ không đến.” Áo choàng hồ cừu trắng như tuyết đem cả người nàng bao lấy, dù là thân thể cao gầy, lúc này thoạt nhìn cũng thực nhỏ nhắn yêu kiều.

“Ha ha, công tử cũng nói ta quá nóng vội, ngươi sẽ đến, không cần gấp.” Phí Tùng cười to, lời nói của Diêm Cận cùng Nhạc Sở Nhân thật ra không sai biệt lắm.

Nhạc Sở Nhân cười nhìn hắn một cái, sau đó cất bước đi vào thiện phòng.

Trong phòng, Diêm Cận hiển nhiên đã sớm chuẩn bị tốt, không mặc áo ngoài, nửa người trên chỉ mặc trung y màu trắng.

“Thật đúng là đợi thật lâu, Phí lớn mật không khuyếch đại.” Lập tức tiêu sái đến trước mặt Diêm Cận, hai tay chui ra từ trong hồ cừu, đem Diêm Cận đang đứng ấn xuống trên ghế.

“Nghĩ là ngươi cũng sẽ không đến quá muộn, ta chỉ ngồi khoảng hai khắc thôi.” Theo lực đạo của Nhạc Sở Nhân ngồi xuống, Diêm Cận động thủ cởi bỏ trung y.

Ngoài cửa chỉ có Thích Phong đứng, Đinh Đương ngại nam nữ khác biệt không có đi đến, tầm mắt hắn tụ tập trên người hai người kia. Dựa theo lẽ thường nhìn bọn hắn như vậy thực không hợp lễ nghĩa, nhưng quái dị chính là nơi này, hắn thật sự là không nhìn ra cái gì kì quái. Một khắc kia, hai người bọn họ giống như giống nhau, căn bản không tồn tại nam nữ khác biệt.

Cắt chỉ thực thuận lợi, Nhạc Sở Nhân châm pháp đặc biệt, cho nên cắt chỉ cũng thực dễ dàng, cắt xuống hai ba cái, Diêm Cận cũng chỉ có cảm giác như bị muỗi cắn một ngụm.

Phí Tùng đứng ở một bên nghẹn họng nhìn trân trối, quân y trong quân tự nhiên cũng sẽ nhằm vào miệng vết thương lớn tiến hành khâu lại, bất quá, kỹ thuật kia thực tại không được tốt lắm. Đặc biệt khi cắt chỉ, tiếng kêu rên của người bị thương lúc ấy so với khi khâu lại càng tê tâm liệt phế hơn.

“Muội tử, tay nghề của ngươi thật lợi hại, có thời điểm đi đến quân đội một chuyến, chỉ giáo mấy lão kia.” Phí Tùng đã ăn qua không ít mệt của mấy lão quân y kia, đến nay sau lưng vẫn còn mấy vết sẹo như con rết, đều là kiệt tác của bọn hắn.

“Có cơ hội khẳng định sẽ đi, ngươi không cần lo lắng, bất quá vẫn là vấn đề thời gian.” Khoé môi loan loan, Nhạc Sở Nhân nhân lời nói của Phí Tùng đột nhiên phát sinh ý tưởng thi hành chữa bệnh từ thiện ở toàn bộ Đại Yến. Đi khắp mỗi một thành trì, như vậy nàng cũng thuận thế có thể đi khắp Đại Yến.

“Vấn đề thời gian của ngươi cũng nên nói chuẩn, ba năm năm năm cũng là vấn đề thời gian, mười năm tám năm cũng là vấn đề thời gian a.” Bình thường nói chuyện không suy nghĩ, lúc này lại đột nhiên thông minh.

“Phí lớn mật, đại trí giả ngu chính là nói ngươi. Mười năm tám năm khẳng định sẽ không, ba năm năm năm cũng quá lâu, trong vòng hai năm đi, trong vòng hai năm ta khẳng định có thể đi.” Đem chỉ trên cánh tay Diêm Cận dỡ xuống, Nhạc Sở Nhân đứng thẳng thân mình nhìn Phí Tùng nói.

“Kia nói chuẩn, đến lúc đó muội tử ngươi nói lỡ, ca ca ta sẽ tự mình trở về mời ngươi.” Vỗ vỗ trong ngực, Phí Tùng nói.

“Hảo, một lời đã định.” Vẫy vẫy tay, Nhạc Sở Nhân cũng thực thống khoái.

“Tướng quân ngươi cũng nghe được, đến lúc đó cũng đừng nói ta vội vàng xao động không hiểu chuyện.” Nhìn về phía Diêm Cận, Phí Tùng hợp thời đem Diêm Cận kéo vào làm chứng.

Vẫn chưa lên tiếng, Diêm Cận phân biệt liếc mắt nhìn hai người một cái, sau đó đạm thanh: “Đều nghe thấy được, ai nói mà không làm, đối đãi quân pháp.”

Nhạc Sở Nhân nhếch đuôi mày cao cao, nhìn mặt Diêm Cận thịnh hành mặt không gợn sóng kia, sau một lúc lâu từ từ nói: “Có cảm giác hai người đây là kết phường tính kế ta? Cũng không phải đại sự gì, ngươi lại đem quân pháp trong quân các ngươi ra đối phó ta?”

Phí Tùng cười đến mắt híp thành một đường, Diêm Cận mặt không đổi sắc, cùng Nhạc Sở Nhân bốn mắt nhìn nhau, “Quân pháp vô dụng đối với nữ nhân.”

Đuôi lông mày của Nhạc Sở Nhân lại giơ lên vài phần, nàng lúc này thật là hết chỗ nói rồi, Phí Tùng cười đến càng vui vẻ, “Khi tướng quân muốn gạt người ai cũng nhìn không thấu.” Nói là gạt người, khôi hài còn không sai biệt hơn.

Khoé môi có chút giơ lên, Diêm Cận nhìn bộ dáng Nhạc Sở Nhân ngưng nghẹn không nói gì mỉm cười, sạch sẽ thuần triệt, Nhạc Sở Nhân nhìn cũng có chút trố mắt.

Người này thật đúng là có thể nói giỡn, cùng hắn cười lạnh không thú vị giống nhau, làm cho nàng cảm thấy thực không biết nói gì. Bất quá, chính bởi vì không hay vui đùa ngược lại cười rất đẹp.

Nhìn chăm chú vào ánh mắt hắn cười rộ lên gần một phút, Nhạc Sở Nhân thở dài lắc đâu, “Tuy rằng thủ đoạn gạt người không cao, bất quá ta quả thật bị lừa. Nhị vị thật cao hứng? Cao hứng thì nhanh đi đi, miễn cho ta nhịn không được động thủ, hai người các ngươi hôm nay liền không cần phải bước ra khỏi cửa lớn Hộ Quốc Tự.”

“Muội tử đừng tức giận, ca ca cho ngươi xử tội. Đi, chúng ta đi, chút nữa nhiều người chúng ta đều không chen vào được.” Kéo áo hồ cừu của Nhạc Sở Nhân, Phí Tùng lớn giọng hô quát.

Giữa con ngươi Diêm Cận vẫn nhộn nhạo nhiều điểm ý cười như trước, thiếu niên lạnh lùng tại một khắc kia trở nên thực ấm áp.

Hướng tới phương hướng bảo điện Đại Hùng đi đến, đoàn người dẫn tới sự chú ý thường xuyên của khách hành hương, không chỉ vì đại bộ phận mọi người biết Nhạc Sở Nhân là ai, còn bởi vì “chim đại bàng” kia cũng cùng đi ở giữa đội ngũ bọn họ. Giống như một người đi đường, ngẩng đẩu ưỡn ngực lăng ngạo bất phàm.

Phí Tùng vẫn đi theo Kim Điêu, hắn cực kì thích nó, cho dù Kim Điêu thực ngạo mạn, hắn cũng thích.

“Những người đó là quan phủ?” Rất xa nhìn thấy một ít người mặc quan phục, Nhạc Sở Nhân cảm thấy giống như ở trên cung yến đã gặp qua, tuy là đã qua thật lâu.

“Lễ bộ Thanh lại tư Viên ngoại lang, xem lễ đồng thời làm người chứng kiến.” Thanh âm Diêm Cận tiến vào lỗ tai, đạm mạc cũng rất cụ thể. (Trùm: tên mấy ông ý ta không chắc đúng nha

Nhạc Sở Nhân gật gật đầu, pháp điển quy y này thật sự thực kiểu cách, cùng với nghi thức quy y trong ấn tượng của nàng hoàn toàn bất đồng.

Đến gần bảo điện Đại Hùng, liền nhìn thấy trong phật điện đã có rất nhiều người đứng, lão hoà thượng Ngọc Lâm ở trong điện, còn có hai mươi mấy lão hoà thượng đều ngồi ở trên bồ đoàn nhắm mắt yên lặng tụng kinh. Liền ngay phía sau là trăm tên hoà thượng thanh niên gõ mõ có tiết tấu, thanh âm kia làm cho người ta cảm thấy bình thản từ nội tâm.

Rất nhiều khách hành hương đều tụ tập ở bên ngoài điện, cơ hồ hơn một ngàn người, rậm rạp.

“Thất vương phi, Diêm tướng quân, thỉnh đi bên này.” Một hoà thượng ba mươi mấy tuổi tiến lại đây, dẫn bọn họ tiến vào trong điện, Kim Điêu cũng theo đi vào, dẫn tới một trận xôn xao nho nhỏ trong điện.

Dừng lại ở vị trí chỉ định, khoảng cách gần nhất với tượng Phật cao cao vàng óng ánh kia, có chút ngửa đầu, thật giống như cùng ánh mắt của Phật Tổ đối diện.

Nhạc Sở Nhân không tín nhiệm giáo phái gì, nhưng lúc này cứ ngửa đầu nhìn như vậy, một loại cảm giác kì quái nảy sinh từ nội tâm. Con người thật sự thực nhỏ bé, người nhỏ so ra còn kém một hạt bụi.

“Cô lỗ.” Kim Điêu phía sau cúi đầu cọ bả vai Nhạc Sở Nhân, từ trong cổ họng phát ra thanh âm nghe không hay, lại có thể hiểu được là đang an ủi nàng.

Xoay qua nhìn Kim Điêu, Nhạc Sở Nhân cười cười, “Ta không sao, ta chỉ là tò mò, thật sự có Phật Tổ sao?” Thanh âm nhẹ nhàng bị chìm vào tiếng gõ mõ tụng kinh, gần như không nghe được.

“Tin thì có, không tin thì không.” Thanh âm trầm thấp vang lên, lông mi Nhạc Sở Nhân khẽ nhúc nhích, quay sang nhìn về phía bên phải, Diêm Cận nhìn thẳng phía trước tựa hồ cái gì cũng chưa làm, nhưng câu nói kia quả thật là hắn nói.

Tin thì có, không tin thì không. Nhạc Sở Nhân kéo kéo khoé môi, nếu như như vậy thì nàng tin. Thỉnh Phật Tổ phù hộ nàng cả đời này không cố kị chỗ nào, phóng túng không kiềm chế được, sau khi gặp trừng phạt gì nàng cũng nhận thức.

Tụng kinh vẫn liên tục, Nhạc Sở Nhân thở sâu, tầm mắt xẹt qua trên người đám người lão hoà thượng Ngọc Lâm, lơ đãng nhìn về phía đối diện, vài vị mặc quan phục kia đang nhìn nàng.

Nhạc Sở Nhân nhìn về phía bọn họ, mấy người đó tức thì khẽ gật đầu chào hỏi, bộ dáng thực khách khí, cung kính, khiêm tốn. Nhạc Sở Nhân cũng có chút phúc thân đáp lễ, bọn họn là bộ hạ của Phong Duyên Thương, đối với nàng khách khí, cung kính, khiêm tốn cũng có thể hiểu được.

Đại khái trôi qua một giờ, thanh âm gõ mõ từ từ ngừng, thanh âm tụng kinh cũng chầm chậm dừng lại, toàn bộ trong ngoài đại điện nhất thời hoàn toàn yên tĩnh, người ta bên ngoài tấp nập giống như không tồn tại.

Ngọc Lâm đứng lên, áo cà sa trên người hoa lệ long trọng, vài ánh Mặt Trời theo theo cửa lớn rộng mở chiếu xạ vào, Lục Tùng thạch trên áo cà sa loé sáng.

Đầu tiên là niệm lớn phật hiệu, sau đó Ngọc Lâm liền bắt đầu giảng Phật, hắn nói rất đúng như là kinh văn, ý tứ trong đó Nhạc Sở Nhân có thể nghe hiểu chút ít, nhưng là cụm từ tối nghĩa nàng lại cảm thấy rất khó nói ra thông thuận.

Nhưng Ngọc Lâm nói thực thông thuận, từng chữ tựa hồ đều hiểu hết trong lòng, đầy người tường hoà, hắn thoạt nhìn tựa như Bồ Tát.

Nghe, nhìn Ngọc Lâm, Nhạc Sở Nhân ngẩn ngơ chốc lát. Nàng lớn như vậy còn chưa từng thật sự nghe ai thuyết giảng, Ngọc Lâm nói thật có sức quyến rũ, không chỉ là nàng, đám người rậm rạp ở đây cũng như thế.

Đại khái nói nửa giờ, pháp điển quy y rốt cục bắt đầu. Thanh âm gõ mõ tụng kinh lại vang lên, bất quá Ngọc Lâm cũng không tiếp tục tụng kinh, cùng với hai mươi mấy đại trưởng lão khác tự mình quy y cho đệ tử nhập môn.

Ngoại môn đệ tử quy y nối đuôi nhau theo cửa hông tiến vào trong điện, thật đúng là có hơn hai trăm người, mặc tăng bào, tóc thúc đơn giản ở sau đầu, bất quá lập tức sẽ cùng đầu thoát ly.

“Ôi chao? Đó là biểu thiếu gia a.” Thanh âm Đinh Đương từ phía sau truyền đến, không lớn không nhỏ, lại có thể làm cho mọi người ở kế bên nghe được.

Nhạc Sở Nhân quay đầu nhìn nàng, Đinh Đương trừng mắt nhìn, sau đó động tác rất nhỏ nhấc tay chỉ tới một người nào đó.

Theo ngón tay Đinh Đương, mấy người Nhạc Sở Nhân Diêm Cận Phí Tùng Thích Phong đều nhìn qua, ở giữa đám đệ tử ngoại môn vừa ngồi xuống trên bồ đoàn tìm được người kia. Nam tử khoảng hai mươi mấy tuổi, thực gầy, thực trắng, thực thanh tú.

“Hắn làm hoà thượng, Nhạc đại tiểu thư gả cho ai a!” Nhạc Sở Nhân nhìn nam tử kia, hắn nhắm mắt lại yên lặng tụng kinh, thực thành kính.

“Nam nhi tốt khắp nơi đều có, lo gì tìm không thấy phu quân tốt.” Diêm Cận thấp giọng đáp, cứ như thực nhìn thấu tất cả.

“Đúng vậy, nữ nhân tốt cũng khắp nơi đều có, vậy ngươi nói hắn vì sao đi làm hoà thượng?” Liếc Diêm Cận một cái, Nhạc Sở Nhân ý cười trong suốt.

“Có lẽ cảm thấy ở cùng Phật Tổ so với cưới vợ có ý nghĩa hơn.” Diêm Cận trả lời, bất từ bất tật.

“Hắn cũng không có chí hướng như Phí lớn mật, ngay cả con rể Nhạc thượng thư cũng không nguyện làm, có thể thấy được là thật luẩn quẩn trong lòng.” Mặc dù nói như thế nhưng Nhạc Sở Nhân cũng thực bội phục.

“Trên đời này không phải tất cả mọi người đều thích quyền quý.” Diêm Cận thờ ơ nói, thanh âm gõ mõ tụng kinh rất lớn, Nhạc Sở Nhân lại có thể nghe được rõ ràng.

“Diêm đại tướng quân, ngươi tương lai sẽ làm phò mã nên không thể nói lời này, giả mù sa mưa.” Nhạc Sở Nhân nhíu mày, thành tâm chèn ép hắn.

Diêm Cận quay đầu, rốt cục nhìn về phía Nhạc Sở Nhân, mặt không đổi sắc, xuyên thấu qua ánh mắt lại nhìn ra được hắn thực để ý. “Ai nói?”

“Nhớ không được, bất quá đây là bí mật không thể nói? Ta đây có thể xem như không biết.” Nhạc Sở Nhân bình tĩnh tự nhiên, xem như báo hận vừa rồi hắn đùa nàng.

“Cùng Thập công chúa sao? Năm đó chỉ là lời nói đùa thôi, huống chi, năm trước Thập công chúa đã cùng thứ tử Thương giáo úy Thương Sóc đính hôn.” Gằn từng tiếng nói xong, Diêm Cận cảm thấy đồn đãi như vậy sẽ tạo thành ảnh hưởng đối với danh dự của Thập công chúa.

“Thật không? Xem ra ta thật đúng là kiến thức thiển bạc, lại làm cho đại tướng quân chế giễu.” Nhạc Sở Nhân có chút nâng mi, chuyện này là ai cùng nàng nói tới? Lại nói tin tức giả, hiện nay lại làm cho nàng không lớn không nhỏ đã đánh mất cái mặt.

Bên này thấp giọng dùng ngôn ngữ âm thầm đánh nhau, bên kia nghi thức quy y đã sắp bắt đầu. Ngọc Lâm cùng hơn hai mươi đại trưởng lão trong lúc đó đi quanh đám đệ tử ngồi ở trên bồ đoàn, đợi đến khi bọn họ đi qua, một đám đầu bóng lưỡng xuất hiện, hơn nữa “nhiệt đỉnh” đã muốn hoàn thành, vết sẹo mới mẻ ở trên đỉnh đầu, bọn họ đã chính thức trở thành hoà thượng.

Biểu công tử kia cũng xuống tóc, đầu trọc nhưng cũng thực thanh tú, bất quá bộ dáng hắn thực nhẹ nhàng thoả mãn, xem ra xuất gia làm hoà thượng thật là chuyện hắn chờ đợi.

Nghi thức quy y tiến hành không sai biệt lắm hơn hai giờ, tin tưởng không chỉ đùi người xem lễ tê, đám người Ngọc Lâm cũng tê tay.

Đệ tử cuối cùng cũng đã quy y xong, trong chùa vang lên tiếng chuông, người ngoài điện đồng loạt niệm phật hào, Nhạc Sở Nhân cũng vô ý thức niệm theo một câu, cuối cùng xong việc.

Ngọc Lâm rửa tay, sau đó thỉnh vài vị quan viên lễ bộ kia nói chuyện. Đợi đến bọn họ giảng xong, Ngọc Lâm lại nói một đoạn, trong lúc đó còn cố ý biểu đạt cảm tạ đối với Nhạc Sở Nhân. Cảm tạ nàng đưa linh vật tới thủ hộ Hộ Quốc Tự, cùng với cử hành chữa bệnh từ thiện miễn phí, Phật Tổ từ bi phổ độ chúng sinh.

Nhạc Sở Nhân cười đến lương thiện gật đầu đáp lại, nghênh đón hơn ngàn ánh mắt, đối với Ngọc Lâm đạt đến một trình độ nào đó như thế cảm thấy vừa lòng, quan hệ hợp tác của nàng cùng Hộ Quốc Tự càng có thể tiếp tục kéo dài.

Khi pháp điển quy y chấm dứt đã qua buổi trưa, Nhạc Sở Nhân mang theo người Thất vương phủ trực tiếp xuống núi về hoàng thành, Diêm Cận lại muốn cùng trưởng lão ngoại môn chào từ biệt, Phí Tùng tất nhiên đi theo Diêm Cận.

Nhạc Sở Nhân muốn sau khi Phí Tùng trở lại hoàng thành mang theo vợ con đến Thất vương phủ, Phí Tùng đáp ứng khẳng định sẽ đến, mấy người như vậy cáo biệt tách ra.

Một đường xuống núi, thật là nhiều người, Thích Phong cùng với hộ vệ, sáu người đem Nhạc Sở Nhân cùng Đinh Đương bảo hộ ở bên trong, rất nhanh hướng tới dưới núi dời đi.

Xe ngựa Thất vương phủ sớm chờ ở dưới chân núi, dưới sự bảo vệ của đám người Thích Phong, Nhạc Sở Nhân thuận lợi lên xe, ngay sao đó Thích Phong lại mở cửa sổ, thuận thế đưa một phong thư vào.

“Là thư của vương gia, vừa mới đến chân núi, hộ vệ biết được chúng ta lập tức xuống núi nên không đưa lên.” Thanh âm Thích Phong bao phủ ở tiếng động rộn ràng nhốn nháo xung quanh.

Tiếp nhận thư, Nhạc Sở Nhân thực vui vẻ, bởi vì thư đến thực đúng giờ.

Mở ra, ánh mắt động vài cái nàng liền cười rộ lên, Đinh Đương cạnh cửa nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy tò mò, không biết vương gia lại viết chuyện mới lạ gì.

Nhạc Sở Nhân khẽ lắc đầu, tươi cười cũng không tắt. Phong Duyên Thương nói mật vệ nghe được Diêm Cận đã trở lại, sau khi quay trở lại liền thẳng đến Hộ Quốc Tự tham gia pháp điển quy y. Hắn thực giả mù sa mưa nói bọn họ thư từ qua lại lâu rồi rốt cục có thể gặp mặt, còn nói Thập công chúa sẽ thực vui vẻ như thế nào như thế nào.

Nhạc Sở Nhân rốt cục nhớ chuyện Diêm Cận muốn làm phò mã là ai nói với nàng, chính là Phong Duyên Thương này cải biến. Hại nàng hôm nay không chiếm được nửa điểm tiện nghi, chờ hắn trở về, thế nào cũng phải hảo hảo dọn dẹp một chút chuyện hắn không thể, vương gia nói dối.

Hết chương 66.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/