Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi - Chương 56

Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
Chương 56: Trêu chọc
https://gacsach.com

Tiểu lâu thanh u (yên tĩnh vắng lặng) dưới ánh nắng chiều như được phủ thêm một tầng kim quang. Lúc này có vài thị nữ thanh lệ đi vào, trên tay bưng các loại trái cây, màu sắc ướt át sáng bóng vô cùng ngon mắt.

Trong đại sảnh, thiếu niên tuấn tú sốt ruột đi qua đi lại, người này không phải Phong Duyên Tinh thì ai.

"Thất ca, chúng ta có cần vào xem một chút không?”

Nhạc Sở Nhân không ở đây, Phong Duyên Tinh cũng không phải kiêng kị mở miệng bởi vì sẽ không có ai dùng mắt lạnh nhìn hắn.

"Không cần lo lắng, ngồi xuống đi, đệ đi lại làm mắt bổn vương cũng hoa rồi.”

Phong Duyên Thương ngồi trên ghế thái sư, vẻ mặt lạnh nhạt, ưu nhã uống trà.

Phong Duyên Tinh mở miệng định nói gì nhưng vẫn gian nan nuốt xuống. Hắn ngồi xuống ghế, nặng nề uống hớp trà dập bớt buồn bực trong lòng.

Trên lầu, một gian phòng được mở rộng cửa sổ, mấy thị nữ trên tay bưng chậu nước, vò rượu lẳng lặng đứng chờ.

Bên giường, cô gái suy yếu tựa vào đầu giường, dù không có bất kỳ động tác dư thừa gì cũng khiến người ta vui tai vui mắt như vậy.

Nhạc Sở Nhân ngồi trên ghế, sắc mặt lạnh nhạt, khí thế cường đại.

Nàng nhìn vị yêu cơ trên giường rất lâu. Cô ấy quả nhiên rất đẹp, vẻ đẹp không phải dẫn viên điện ảnh có thể diễn được, đây mới thật là mỹ nữ cổ điển chính thống, giống như Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng, xinh đẹp yếu ớt.

Diêm Tô đứng trước bàn cạnh cửa sổ điều chế thuốc dẫn cổ, lần này Thích Kiến không theo tới, Nhạc Sở Nhân muốn nàng động thủ.

Mặc dù Diêm Tô không nghiên cứu khắc khổ như Thích Kiến, nhưng thắng ở thiên tư thông minh, đối với những gì Nhạc Sở Nhân chỉ dạy đều nghe một lần nhớ kỹ, lại hết sức nghe lời.

Các vị thuốc liên tục được cho vào bình thuốc phát ra mùi gay mũi.

Lý Bình đứng ở đầu giường, vẻ mặt đầy nóng nảy. Chứng kiến Diêm Tô động tác ổn thỏa vững vàng, hắn thỉnh thoảng lại nhìn về phía Nhạc Sở Nhân cũng bởi vì bộ dáng nàng trầm ổn khác hẳn những cô gái tầm thường khác mà kinh ngạc.

"Thất Vương phi, lần này có thể thuốc đến bệnh trừ sao?"

Lý Bình thực sự chờ không được đi đến bên người Nhạc Sở Nhân sốt ruột hỏi.

Nhạc Sở Nhân vẫn bất động như núi, chầm rãi gật đầu:

“Yên tâm đi. Ngược lại bây giờ ngươi phải tỉnh táo sửa sang một chút các tin tức trong đầu, lát nữa ta sẽ tìm ngươi đòi thù lao.”

Không cần nói hắn cũng biết nàng muốn hỏi cái gì.

Lý Bình mỉm cười, ánh mắt có thâm ý liếc ra bên ngoài, nhỏ giọng nói:

“Ở đây không có chỗ nào an toàn, nếu như có thể ngày mai Bổn Vương sẽ tự mình đến Thất Vương phủ, Thất vương phi muốn biết cái gì bổn vương sẽ biết gì nói đó, tuyệt không giấu diếm.”

Nhạc Sở Nhân nhíu mày, nghiêng đầu mắt lạnh nhìn hắn:

“Ngươi muốn đổi ý? Ngươi nên biết ta có thể cứu nàng, cũng có thể...”

Lời này nàng cũng không nói hết chỉ nhếch môi mỉm cười.

Lông mi Lý Bình run lên:

“Thất Vương phi cùng những người đó rất giống nhau, chẳng lẽ người thật là phản đồ như lời bọn chúng nói?”

Lý Bình hơi nghiêng người, lời này cũng chỉ có Nhạc Sở Nhân nghe thấy.

"Không phải. Ta cùng bọn họ cũng không phải là cùng một cấp bậc, ngươi nói vậy chẳng phải hạ thấp ta.”

Nhạc Sở Nhân bắt chéo hai chân, hết sức không vui nói.

"Thật?"

Lý Bình có vẻ không tin, bởi vì trên đời này kẻ hiểu được những thứ bàng môn tà đạo kia cũng chỉ có Vu Giáo.

"Ta nói không phải là không phải. Ta xuất thân từ một môn phái thần bí, không phải một đám ô hợp của Vu Giáo kia có thể so sánh được.”

Bịa một câu nói, quả nhiên Lý Bình rất ngạc nhiên, trên đời này chẳng lẽ còn có môn phái còn thần bí hơn cả Vu Giáo? Nhưng Vu Giáo bắt nguồn từ Bắc Cương, phát triển đến Nam Cương, cũng mới đến Đại Yến, trong lúc đó không hề có giáo phái nào tương tự Vu Giáo.

Nhìn hắn mơ hồ rối rắm, Nhạc Sở Nhân cười thực vừa lòng, vuốt vuốt mái tóc dài buông đếm đầu vai, tầm mắt xuyên qua cửa sổ nhìn ra ngoài, nhìn thấy vài thị nữ quen mắt đảo tới đảo lui, chắc hẳn rất muốn biết trong này đang diễn ra chuyện gì.

"Thất Vương phi cũng thấy được sao? Bổn vương thời thời khắc khắc đều có người giám thị.”

Lý Bình theo tầm mắt Nhạc Sở Nhân nhìn ra, cười cười nói.

"Không ngờ Trung Thân Vương sống cũng rất gian nan, chậc chậc, ta đồng cảm với người.”

Mặc dù hắn luôn tỏ ra phách lối nhưng quả thật sống cũng không dễ dàng gì.

"Đa tạ Thất Vương phi đồng tình, nếu như có thể, Thất Vương phi có thể chìa tay giúp đỡ hay không?"

Lý Bình khom người, da mặt dày mở miệng.

Nhạc Sở Nhân nhất thời im lặng, liếc hắn:

“Da mặt Trung Thân Vương luôn dày như vậy sao?”

Lý Bình vô vị cười cười:

"Thất Vương phi thật nhanh mồm nhanh miệng a."

"Đa tạ khích lệ. Được rồi, canh giờ đến ta sẽ lên, không cùng ngươi tốn hơi thừa lời nữa."

Nhạc Sở Nhân đứng lên ung dung rời khỏi phòng đi xuống dưới lầu.

"Tiểu Thương tử."

Còn chưa đi xuống cầu thang, nàng đã thấy Phong Duyên Thương ngồi đó ưu nhã uống trà. Nhạc Sở Nhân gọi một tiếng, đến ba bậc thang cuối trực tiếp nhảy xuống dưới, tuy quần áo có chút phức tạp nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến hành động của nàng.

Phong Duyên Thương mắt phượng mỉm cười ôn hòa nhìn nàng:

“Sao lại đi xuống đây?”

"Đã có Diêm Tô, ta chỉ chờ lát nữa mặt trời xuống núi động thủ một chút là được rồi.”

Nhạc Sở Nhân đặt mông ngồi xuống bên cạnh hắn, cầm lên ly trà trên bàn rất không thục nữ uống một ngụm lớn.

Phong Duyên Thương vẫn ôn nhu nhìn nàng, tầm mắt thoáng dừng trên ly trà trong chôc lát, nếu hắn nhớ không nhầm ly trà kia hắn vừa mới uống qua.

"Tiểu Thương tử, Trung Thân Vương bị giám thị."

Nhạc Sở Nhân đặt ly trà xuống, nghiêng người nhỏ giọng nói bên tay Phong Duyên Thương.

Phong Duyên Thương nhướn mày, có vẻ hoàn toàn không biết chuyện này.

"Hắn còn nói cái gì?"

Phong Duyên Thương sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt hỏi, phong nhã mê người.

"Hắn còn da mặt dày bảo ta chìa tay giúp đỡ.”

Nhạc Sở Nhân dựa vào thành ghế, ngón tay khoác lên tay vịn gõ gõ.

Phong Duyên Thương kéo kéo khóe môi, mắt phượng chợt lạnh:

“Quả thật rất dày.”

Nhạc Sở Nhân cười khẽ:

"Xem ra người trong Vu Giáo đều đã cho rằng ta là phản đồ, chỉ là không nhận ra ta thôi. Ngay cả Lý Bình cũng hỏi ta vấn đề ngu ngốc này.”

Phong Duyên Thương âm thầm cười một tiếng:

“Nàng lừa dối hắn như thế nào?”

Hắn đúng là con giun trong bụng nàng mà.

"Đoán đúng rồi, ta đúng là bịa chuyện một trận đem hắn đoán vòng vòng. Tiểu Thương tử, ta cảm thấy chuyện như vậy càng ngày càng có ý tứ."

Nàng bịa một cái lai lịch thần kỳ, hù chết đám ngu xuẩn kia.

"Nàng cao hứng là tốt rồi.”

Phong Duyên Thương thấy nàng cười đến đắc chí, đầy sủng nịnh nói.

"Thất tẩu, ngươi sẽ rất nguy hiểm."

Phong Duyên Tinh vẫn bị coi như người trong suốt đột nhiên lên tiếng, thanh âm không lớn nhưng ở trong đại sảnh chỉ có ba người lại cực kỳ vang dội.

Nhạc Sở Nhân chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Phong Duyên Tinh bên kia:

“Biết chủ động chào hỏi ta?”

Phong Duyên Tinh có chút quẫn bách cười cười:

"Thất tẩu, ta là thật lòng nói.”

Hắn rất lo nàng lại trêu trọc hắn, hắn không thể phản bác, cũng không đấu lại được nàng.

"E hèm, ta cũng biết.”

Nhạc Sở Nhân quơ quơ cổ, nàng cảm thấy ở tuổi của hắn nên có bộ dáng như thế này mới đúng.

Phong Duyên Tinh nháy mắt nhìn Nhạc Sở Nhân, không ngờ tới nàng sẽ nói chuyện với mình.

"Thất tẩu, cái đó...lát nữa tẩu muốn đích thân động thủ sao?”

Hắn rất muốn xem tận mắt.

"Không, ta đã bảo Diêm Tô động thủ, ta hỗ trợ.”

Nhạc Sở Nhân khoát khoát tay, nàng cảm thấy mình không nên động thủ như vậy mới có thể hù dọa đối phương một chút.

"Thất tẩu làm vậy là đúng."

Phong Duyên Tinh gật đầu liên tục tỏ vẻ đồng tình.

Nhạc Sở Nhân hé miệng:

“Tiểu Thập Bát, bây giờ còn cảm thấy thân phận của ta thấp không?”

Tiểu tử này bây giờ còn biết nịnh nọt nàng.

"Thất tẩu...tẩu đừng nói như vậy, khi đó là ta...có mắt như mù.”

Phong Duyên Tinh thực quẩn bách cúi đầu. Hắn lớn như vậy đây là lần đầu tiên có bộ dạng này, ở trước mặt bất kỳ kẻ nào hắn đều là ưỡn ngực ngẩng cao đầu, đi ngang cũng không ai quản.

"Ha ha, Tiểu Thương tử, tên đệ đệ này của ngươi cuối cùng cũng biết nói tiếng người rồi.”

Nhìn bộ dạng hắn lắp ba lắp bắp, Nhạc Sở Nhân cảm thấy rất thú vị.

Phong Duyên Thương cười khẽ:

"Nàng cũng đừng đùa hắn nữa, mặt trời xuống núi rồi, mau lên đi.”

"Thật là nhanh, ta trước đi, các ngươi không được lên nha."

Nhạc Sở Nhân đứng dậy lên lầu, cây địch trúc tía từ trong ống tay trượt ra, bị nàng xoay vòng giữa các ngón tay.

"Thất ca, Thất tẩu không còn giận ta đúng không?”

Phong Duyên Tinh nhìn Nhạc Sở Nhân lên lầu, nghiêng người nhỏ giọng nói với Phong Duyên Thương.

Phong Duyên Thương lạnh nhạt nhìn hắn một cái:

“Nàng vốn cũng không giận ngươi, chỉ là nàng cũng sẽ không thu ngươi làm đồ đệ. Có lẽ ngươi nên thử bái Thích Kiến làm sư phụ xem.”

Nói rồi cầm ly trà lên, nước trà đã nguội nhưng hắn cũng không để ý uống một ngụm.

Sắc mặt Phong Duyên Tinh nhất thời cứng đờ:

“Thất ca, thật sao?”

"Thật, ngươi nên đi cầu Thích Kiến thôi.”

Giọng nói lạnh bạc chắc chắn khiến sắc mặt Phong Duyên Tinh hệt như đưa đám, mẫu phi lần này nhất định mắng hắn cho coi.

Trên lầu, các cửa sổ đã được khép chặt, cô gái trên giường không mảnh vải che thân, tóc đen xõa ra, vẻ đẹp yếu ớt khiến người ta thương tiếc. Làn da trắng như tuyết mơ hồ lộ ra những đường vân xanh hết sức không bình thường.

Diêm Tô một tay bưng bình thuốc, một tay cầm thước ngọc nhúng vào nước thuốc màu đen bắt đầu bôi từ chân vị yêu cơ kia. Nước thuốc tản ra mùi vị gay mũi khiến vài thị nữ đứng bên cạnh không tự chủ nín thở lại.

Lý Bình đứng ở đầu giường, ngừng thở nhìn nước thuốc màu đen kia, gương mặt âm nhu có chút phức tạp.

Nhạc Sở Nhân ngồi trên ghế đối diện với giường, tay đùa nghịch địch trúc.

Một lúc sau, toàn thân cô gái đã được thoa kín nước thuốc màu đen chỉ để lộ gương mặt trắng nõn.

"Được rồi, Diêm tô, dùng chăn mỏng đem nàng quấn lấy, đè lại."

Nhạc Sở Nhân đứng lên, phất tay bảo Lý Bình tránh ra.

"Được.”

Diêm Tô nhanh nhẹn dùng chăn mỏng quấn cô gái lại, sau đó một tay đè vai nàng, một tay đè hai chân nàng lại.

Tiếng địch du dương dễ nghe vang lên, Lý Bình ngẩng đầu nhìn Nhạc Sở Nhân hơi ngạc nhiên, không ngờ nàng có thể thổi địch.

Tiếng địch tựa như từ xa xôi vọng lại, hương vị khó chịu trong phòng như phai nhạt đi. Tất cả mọi người im lặng lắng nghe, cả cô gái trên giường cũng buông lỏng không ít.

Bỗng dưng tiếng địch du dương trở nên bén nhọn, mọi người không khỏi nhíu mày, cô gái lập tức rít gào lên, thân thể cũng trong nháy mắt trở nên căng thẳng.

Diêm Tô dùng sức đè lại nàng, tiếng địch như ma âm kích thích cô gái thét chói tai, khàn cả giọng.

"Tịnh nhi, cố gắng chịu đựng.”

Lý Bình nhìn ái cơ khổ sở, không nhịn được lên tiếng, muốn tiến lên lại bất đắc dĩ dừng lại.

"A!"

Một khắc sau (15’), một tiếng thét chót tay vang lên xuyên thấu gian phòng, những người ở dưới lầu và bên ngoài đều nghe thấy.

Tiếng địch chói tai cũng từ từ dứt, cô gái trên giường cùng Diêm Tô đang giữ nàng người đều đầy mồ hôi.

"Tốt lắm."

Diêm Tô cởi ra tấm chăn mỏng quấn trên người cô gái, trên chăn có lớp dịch nhờn màu xanh, thuốc trên người cô cũng trở thành màu xanh lá cây, thoạt nhìn thực ghê tởm. Có điều, mùi vị gay mũi không còn nữa, thậm chí còn thoảng mùi cỏ xanh.

"Để nàng ngâm nước nóng trong hai canh giờ (4 tiếng), từ ngày mai tận lực ăn chay, trong vòng nửa tháng không ra gió là được rồi.”

Nàng ngẩng đầu nhìn Lý Bình, bất ngờ thấy vẻ mặt hắn đầy lo lắng, xem ra hắn quan tâm ái cơ này không phải là giả.

"Đa tạ Thất Vương phi!"

Lý Bình khom người cảm tạ, lễ này quả thật rất lớn.

"Được rồi, muốn cám ơn ta thì lấy ra thành ý. Ngươi đã nói nơi này không an toàn, sáng mai đi Thất Vương phủ đi."

Nói suông thì ích lợi gì.

"Được, Bổn vương nhất định sẽ đi, Thất Vương phi muốn biết cái gì, Bổn vương tri vô bất ngôn."

Lý Bình chắp tay, gương mặt âm nhu thoạt nhìn thuận mắt hơn nhiều.

Nhạc Sở Nhân gật đầu, nghiêng đầu nhìn Diêm tô dang rửa tay:

“Chúng ta đi thôi.”

"Vâng, Trung Thân Vương chúng ta sau này còn gặp lại."

Diêm Tô dịu dàng cười cười, ánh mắt có chút phức tạp nhìn lướt qua cô gái đang được thị nữ đỡ dậy mặc quần áo.

Hai người rời phòng, thuận tay đóng cửa phòng lại đi xuống lầu.

"Sở Nhân, có chuyện này không biết ngươi có phát hiện không, cô gái kia vẫn là xử nử."

Diêm Tô nhỏ giọng ghé vào tay nàng.

Nhạc Sở Nhân nhíu mày:

“Làm sao ngươi biết?”

Chẳng lẽ xem hạ thân người ta rồi hả? Dĩ nhiên lời này nàng cũng không nói ra miệng.

"Thủ cung sa trên vai nàng vẫn còn. Nàng nếu là sủng cơ của Lý Bình sao vẫn còn là xử nữ đây?”

Diêm Tô lăc sđầu không hiểu.

"Thủ cung sa trên vai sau?”

Nhạc Sở Nhân cẩn thận nghĩ lại xem lúc mình tắm xong soi gương có từng xem đầu vai không.

"Thế nào? Chẳng lẽ ngươi không biết thủ cung sa trên vai sau chứ? Có điều ngươi bây giờ muốn thấy cũng không được, ngươi nhất định không còn.”

Diêm Tô đẩy Nhạc Sở Nhân một cái mập mờ nói.

Nhạc Sở Nhân nghe vậy chỉ kéo kéo khóe môi, nàng nhất định có.

"Tiểu Thương tử, chúng ta đi thôi."

Hai người đi xuống lầu, Phong Duyên Thương vẫn nhàn nhã ngồi đó.

"Thất tẩu, trên lầu vừa rồi có phải rất khốc liệt hay không?”

Phong Duyên Tinh ngược lại rất tò mò xán lại hỏi. Tiếng kêu vừa rồi quả thật rất thê lương, hắn nghe được cũng nổi da gà.

"Không có gì.”

Nhạc Sở Nhân vòng qua hắn ra khỏi đại sảnh, Phong Duyên Thương cũng đứng lên. Sắc trời bên ngoài đã dần mất đi ánh sang, ngọn đèn trong dịch quán mông lung chiếu lên hai người như dát them tầng ánh sang mờ ảo.

"Mệt mỏi sao?"

Phong Duyên Thương ôn nhu nhìn nàng, bước chân khoan thai cực ưu nhã.

"Không có. Tiểu Thương tử, ái cơ kia của Lý Bình là một xử nữ.”

Nhạc Sở Nhân đem chuyện Diêm Tô nói cho nàng nói nhỏ với Phong Duyên Thương.

Phong Duyên Thương khẽ nhíu mày:

"Nàng thấy được trên vai nàng có thủ cung sa?"

Nhạc Sở Nhân mở to mắt:

"Chuyện như vậy ngươi cũng biết?"

Một người đàn ông cư nhiên biết thủ cung sa tại nơi nào.

"Tất cả cô gái khi chưa gả đi đều có."

Khi họ ra đời đã điểm vào đầu vai.

Nhạc Sở Nhân từ từ gật đầu một cái:

"Ta cũng có."

Phong Duyên Thương cười có chút mờ ám:

“Nếu như nàng không muốn, ta có thể giúp nàng.”

(Nguyệt: Nhân tỷ gật đầu đi, muội muốn thịt...thịt...thịt...___NSN*cho tay vào ống áo*___Nguyệt *chạy mất dép* tiếng vọng lại: như mọi người thấy đó, ko phải Nguyệt ko muốn căn bản là Nhân tỷ ko cho chúng ta ăn thịt, Nguyệt đọc đến nửa chuyện cũng ko thấy có đâu, rất sạch sẽ, phần sau thì chưa biết >____

"Đi chết đi."

Nhạc Sở Nhân đẩy hắn một cái, im lặng không nói gì.

Phong Duyên Thương cười khẽ, không hề bất mãn.

Mấy người ra khỏi dịch quán mỗi người đi một ngả.

Trong xe ngựa đốt một chiếc đèn lưu ly, ánh sáng u ám.

Nhạc Sở Nhân dựa vào vách xe, hai chân gác lên chiếc giường nhỏ phía đối diện, không nháy mắt nhìn kẻ lúc nào cũng phong nhã thản nhiên kia.

Phong Duyên Thương tự nhiên mỉm cười, bị nàng nhìn chăm chú cũng không thấy chút khó chịu mào.

Bỗng dưng vẻ mặt Nhạc Sở Nhân trở nên căng thẳng, con ngươi nhìn chằm chằm một chỗ không nhúc nhích.

"Sao vậy?”

Phong Duyên Thương nhận thấy Nhạc Sở Nhân có chút không đúng, cau mày nhìn nàng.

Nhạc Sở Nhân không trả lời, vẫn ngồi bất động, thậm chí mắt cũng chẳng nháy một cái.

Tiếng bánh xe lộc cộc, xung quanh chỉ có thể nghe được tiếng bánh xe và vó ngựa, Phong Duyên Thương chăm chú nhìn Nhạc Sở Nhân, nàng vẫn không nhúc nhích, thời gian như ngưng trệ.

Một lúc sau, Nhạc Sở Nhân chợt nhắm mắt, sau đó thở ra một hơi, vẻ mặt Phong Duyên Thương cũng buông lỏng, cầm lấy tay nàng để trên đùi:

“Rốt cuộc sao vậy?”

"Thị nữ kêu tiểu Điệp kia đến phủ Ngũ ca tìm gian tế.”

Mở mắt liên tục trong thời gian dài khiến mắt nàng có chút cay cay.

"Sau đó?"

Phong Duyên Thương nhìn Nhạc Sở Nhân, mắt phượng chợt lạnh.

"Nàng muốn gian tế này giúp nàng gặp Ngũ Ca, Ngũ Ca hiện tại trông coi Hình bộ, bọn chúng muốn cứu Ninh Dự ra, dự định lấy được lệnh thả người của Ngũ ca. Có lẽ bọn chúng định dùng ám chiêu.”

Dù sao bất luận dùng phương pháp gì, Phong Duyên Thiệu nhất định không đồng ý.

Phong Duyên Thương khẽ cau mày:

"Gian tế đó đồng ý?"

"Đồng ý, ta ra lệnh nàng ta đem Tiểu Điệp đến chỗ Thích Kiến. Yên tâm đi, ta sẽ lưu lại tính mạng nàng ta để ngươi thu làm tiểu lão bà.”

Nhạc Sở Nhân nháy mắt nhìn Phong Duyên Thương cười cười nói.

"Còn nói bậy, sang sớm mai bổn vương sẽ đến phòng ngủ cảu nàng bái phỏng.”

Giọng nói nhàn nhạt lạnh lẽo.

Nhạc Sở Nhân nghẹn họng, quả nhiên không nói nữa. Nhớ tới chuyện xảy ra buổi sang, sống lưng nàng nhịn không được tê rần, gương mặt đỏ lên, ánh mắt lúng túng nhìn đi chỗ khác.

"Hai ngày nay nàng mệt mỏi rồi, về phủ dùng bữa rồi nghỉ ngơi sớm một chút. Đừng lo, sang mai ta sẽ khong xông vào phòng nàng đâu.”

Bàn tay ấm áp đặt lên bả vai nàng, thanh âm êm ái của Phong Duyên Thương vang lên bên tai, Nhạc Sở Nhân nghiêng đầu nhìn hắn, con ngươi lấp lánh lóe sáng (Nguyệt: không còn nghi ngờ gì nữa, đây là ánh mắt háo sắc ạ, chị Nhân đã bị anh Thương dùng mỹ nam kế ăn gắt gao >________

“Đúng là rất mệt, đấu tranh tinh thần một phen, mắt ta cũng hoa lên rồi.”

"Vậy trước nằm một lát đi.”

Nói xong, tay dùng lực lôi kéo nàng một chút, cả người Nhạc Sở Nhân lập tức rơi vào lồng ngực ấm áp.

Cánh tay hữu lực vòng ở thắt lưng, vô cùng kiên cố ấm áp. Nhạc Sở Nhân đảo mắt muốn rời đi nhưng trong hô hấp đều là hương vị trên người hắn rất dễ chịu, hơn nữa tựa vào còn rất thoải mái, cuối cùng không nhúc nhích.

Ánh mắt từ từ nhắm lại, ngựa xe chao đảo một hồi, nàng cũng ngủ thiếp đi.

Phong Duyên Thương ôn nhu nhìn chăm chú vào người đang tựa trong lòng mình ngủ, từ từ nâng tay vuốt ve khuôn mặt nàng.

Da thịt trơn mềm, sờ vào cảm giác rất tốt, thoáng dùng sức kéo kéo, Nhạc Sở Nhân cau mày bất mãn.

Khóe môi Phong Duyên Thương cong lên, buông tay, lại khéo léo vuốt ve, mắt phượng không che giấu được dịu dàng.

Hắn nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống, gối đầu nàng lên đùi mình, say mê ngắm nhìn bộ dáng nàng lúc ngủ nhu thuận vô cùng kiều mỵ.

Hôm sau, Thất Vương phủ luôn luôn yên tĩnh náo nhiệt khác thường. Cửa chính rộng mở, bên ngoài dừng chiếc xe ngựa hoa lệ, bên ngoài dát vàng, bốn góc khảm châu báu, đúng là đồ trong cung.

Tuy nhiên hôm nay xe ngựa trong cung dừng trước cửa Thất Vương phủ cũng không phải người trong cung tới hay đón người vào cung mà là trong cung có ban thưởng cho Thất Vương Phi, người mới được Hoàng Thượng tấn phong Hồng Nhân.(đừng hỏi Nguyệt hồng nhân là cái gì vì Nguyệt cũng không biết, bạn nào biết thỉnh giải thích cho Nguyệt nhé >______

Nhạc Sở Nhân bị Đinh Đương cưỡng chế lôi ra từ trong chăn, hai mắt vì ngủ nhiều mà có chút sưng. Nàng đứng ở đại sảnh, hai tay ôm ngực, mắt nhắm mắt mở nhìn cung nhân đem kỳ trân dị bảo Hoàng Thượng ban cho đặt ở đối diện. Ánh mắt vốn không mở được giờ nhất quyết nhắm luôn lại do bị đống châu báu kia làm chói.

"Thỉnh an Vương Gia."

Bỗng dung nha hoàn sai vặt trong phòng khách cùng với cung nhân đồng loạt hành lễ.

Phong Duyên Thương mặc trường bào màu bạc, phong thần tuấn lãng tựa như bức họa hoàn mỹ đang di động.

Hắn mỉm cười ung dung đi về phía người đang nhắm mắt đứng ở đằng kia.

"Còn chưa tỉnh ngủ?"

Thật là lợi hại. Hôm qua ở trong xe ngựa nàng liền ngủ mất rồi, trở về phủ sau hắn bế nàng đến Viên Nguyệt Lâu, khi đó còn chưa đến canh hai.

"Không vấn đề gì. Tiểu Thương tử, những vàng bạc châu báu này đều là cho ta đấy, phụ hoàng ngươi sẽ không hại ta chứ?"

Công công truyền chỉ bộ dáng siểm nịnh nhìn nàng, nàng cũng không muốn làm Hồng nhân gì gì đó nha, từ xưa Hồng nhân đều chết sớm.

Phong Duyên Thương nhìn lướt qua các loại kỳ trân dị bảo trưới mặt, cười cười nói:

“Nàng không phải rất thích sao?”

"Thích a, chỉ là không dám đụng vào."

Vật trong cung đều có dấu hiệu, bán không được, cũng không có người mua, những thứ này chỉ có thể đặt trong nhà nhìn.

Phong Duyên Thương cười khẽ, giơ tay sờ sờ lỗ tai Nhạc Sở Nhân, ngón giữa ấm áp:

“Yên tâm thu đi, phụ hoàng là muốn lấy lòng nàng.”

"Lấy lòng ta? Thôi, sáng sớm mai ta đưa chút đại bổ hoàn linh tinh gì đó cho hắn, ta không có thói quen nhận không đồ của người khác.”

Thu không minh bạch như vậy, đến lúc người ta muốn báo đáp biết đâu còn phải đưa đồ quý giá hơn gì đó.

Phong Duyên Thương cười khẽ, thanh âm vui vẻ:

“Đại bổ hoàn của nàng so với Quốc sư khẳng định còn tốt hơn.”

"Tất nhiên, đồ từ tay ta đều là tinh phẩm. Tiểu Thương tử, hôm nay Lý Bình sẽ đến, ngươi có phải vào triều không?"

Nhạc Sở Nhân ngửa mặt nhìn hắn, ở nơi góc độ này nhìn thật đẹp mắt.

"Tất nhiên phải đi rồi, trừ phi là nhiễm bệnh.”

Mắt phượng nhìn thẳng vào mắt nàng, từ góc độ này trong mắt nàng đều là hắn.

"Vậy thì đi đi, về sớm chút là được."

Nhạc Sở Nhân nghiêng đầu, con mắt hơi sưng nheo lại, đáng yêu cực kỳ.

Phong Duyên Thương mím môi cười, giơ tay lên vuốt ve mí mắt nàng, dịu dàng nói:

“Nàng nên trở về ngủ thêm chốc lát.”

"Tại sao?"

Nàng nhắm mắt lại mặc hắn vuốt ve, cảm giác thật thoải mái.

"Như vậy mắt nàng sẽ hoàn toàn không mở ra được rồi.”

Giọng nói cố nhịn cười của Phong Duyên Thương chợt vang lên.

"Họ Phong kia, ngươi tự đâm đầu vào chỗ chết a."

Nhạc Sở Nhân gạt tay của hắn ra, trợn mắt mắng.

Phong Duyên Thương cười khẽ hứng thú nhìn bộ dạng nàng tức giận vô cùng đáng yêu.

“Mắt mở ra không được miễn cho nàng suốt ngày trợn mắt.”

"Đi chết đi."

Nhạc Sở Nhân dùng sức đẩy hắn một cái, Phong Duyên Thương lui về sau vài bước, tiếng cười đã không thể ức chế. Nàng hừ lạnh một tiếng đi đến một bên, hai hàng châu báu này quả thật làm nàng chói mắt. Tuy nhiên không thể không thừa nhận nàng rất thích a, có điều nếu đổi thành ngân phiếu đặt trong túi nàng thì càng tốt hơn.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/