Bên Kia Đường Có Đứa Dở Hơi - Chương 6.2. Bữa Tối Làm Lành

Chương 6.2. Bữa Tối Làm Lành

Lúc về đên nhà, tớ lại nghĩ rằng có lẽ mình hơi ích kỷ khi cứ nhất quyết tẩy chay việc sang nhà Loski ăn cơm. Mẹ đã mất rất nhiều thời gian chọn lựa công thức làm bánh và bói tung cả tủ quần áo đế tìm "cái gì đó mặc trông hợp họp". Mẹ thậm chí còn mua cả áo sa mi mói cho bố và lo phát sốt lên vì không biết hai ông anh tớ sẽ mặc cái gi. Khồi phải nói củng thấy là mẹ rất mong cha bữa tối đó - không phải là tớ không hiểu điều này, chỉ có điều tớ không muốn phá hỏng mọi thứ bằng việc kể cho mẹ nghe nỗi niềm căm ghét Bryce của tớ.

Mà bố cũng đã quá buồn về chuyện chú David rồi. Đâu cần phải khiêh bố đau đầu thêm vì những lòi nhận xét giòi ơi đất hõi của mất thằng con trai lóp tám ngu ngốc nữa.

Chính vì thế nên tối đó tớ vẫn phụ mẹ nướng bánh và cố thuyết phục bản thân rằng tớ đang làm điều đúng đắn. Một bữa ăn chẳng làm thay đổi được cuộc đời một con người. Tớ chỉ cần vượt qua là xong.

Thứ Sáu ở trường tớ cố tránh tên khôn mắt biếc ấy càng xa càng tốt, nhưng tối về khi đang chọn quần áo, tớ bát gặp minh nhìn trân trân vào bức tranh bố đã tặng và tự dưng lại thấy máu trong người sôi lên. Bryce chưa bao giơ là bạn của tó, chưa từng bao giờ! Cậu ta không đứng lên bảo vệ cho cây tiêu huyền, cậu ta vứt trứng của tớ đi, cậu ta lại còn chế giễu chuyện bố phải lo cho chú David... Thế till vì sao tớ lại cứ phải nhân nhượng, ra vẻ

rằng chúng tớ là bạn bè thân thiết và là hàng xóm thân tình chứ?

Khi mẹ bảo đã đên giờ sang nhà cậu ta, tớ bước ra khồi phòng với một ý chí sắt thép rằng tớ sẽ nói với mẹ là tớ sẽ không đi đâu, tớ không thể tói nhà Loski ăn tối đâu. Nhưng sao mẹ lại có thê đáng yêu,

rạng ngòi đên thế chứ? Đên mức tớ không thể cất lời. Tớ hít một hoi thật sâu, gói cái bánh lại, và lê bước sang đường sau hai anh và bố mẹ.

Ong Chet ra mở cửa. Cõ lẽ tớ cũng nên cáu ông mới phải, vì ông đã kể cho nhà Loski về chuyện cuấ chú tớ, nhưng tớ đã không thê. Tớ đâu có dặn ông là không được nói đâu, và rõ ràng là ông cũng đâu phải là người châm chọc gì chú David.

Cô Loski đi ra sau ông Chet, vẫy vẫy mời cả nhà tớ vào, và cứ cuông quýt hết cả lên. Mặc dù cô ấy có trang điêin đôi chút nhưng tớ vẫn rất ngạc nhiên khi nhìn thấy vết thầm quầng dưới mắt cô ấy. Rồi cô Loski và mẹ mang bánh vào bếp, hai ông anh tớ thì biên mất cùng Lynetta, còn bố thì đi theo ông Chet vào phòng khách.

Và thế không tuyệt quá sao? Đế lại tớ một mình với Bryce.

Cậu ta chào nhưng tớ không thèm nghe. Tớ quay lại và gằn giọng: ''Cậu đừng có nói chuyện với tôi! Tôi đã nghe thấy cậu và Garrett ba hoa trong thư viện, và tôi không muôn nói chuyện với cậu. Bây giò không, sau này cũng không!"

Tớ đang chuẩn bị đi vào phòng khách thì cậu ta ngán lại. "Juli! Juli, từ từ đã!", cậu ta thì thào. "Tớ không phải là kẻ xâu ả đây! Đấy là Garrett. Tất cả là do Garrett!"

Tớ lừ mắt nhìn cậu ta. "Tôi biết là tôi nghe được cái gì".

''Không! Không, cậu không biết đâu! Tớ... tớ thấy mình có lỗi, cậu biết mà, về mấy quả trứng và những gì tớ nói về cái sân nhà cậu. Tớ chẳng biết gì về chú cậu hay hoàn cảnh nhà cậu cả, tớ nói thật đấy! Tớ chỉ muôn tâm sự với ai đó đế bớt thấy tội lỗi thôi".

Mắt hai đứa như xoáy vào nhau, và lần đầu tiên sắc xanh biếc ấy không khiên não tớ tê cứng lại. "Tôi đã nghe thấy cậu cười. Cậu ta kêu tôi là đứa thiều năng và cậu thì cười".

"Juli, cậu không hiểu đâu. Tớ đã muốn đâm cho nó một trận! Thật đấy, tớ thề! Nhưng vì lúc ấy đang ở trong thư viện..

"Và thế là cậu cười".

Cậu ta nhún vai, nhìn trông thật khổ sở và ngây tha vô số tội. "ừ".

Tớ bỏ cậu ta lại. Chỉ thế. Đi vào phòng khách và bỏ cậu ta đứng đó. Nêu mà cậu ta dựng chuyện thì đúng là cậu ta có khiêu diễn xuất thật. Còn nêu cậu ta nói thật thì ông Chet nói đủng - cậu ta là một thằng hèn. Dù thế nào thì tớ cũng không muôn ả gần cậu ta.

Tớ đứng cạnh bố và cố gắng bát kịp cuộc thảo luận giữa bố và ông Chet về cái gì đó mà cả hai người đều đọc ở trên báo. Bố nói: "Nhưng cái mà ông này đề xuất, lại phải cần một động cơ vĩnh cửu. Mà như thế là bất khả thi rồi".

Ông Chet đáp lời: "Biết đâu được? Nêu đặt trong bôi cảnh là các nhà khoa học đã có phương án giải quyết rồi thì sao? Chẳng lẽ anh hoàn toàn bác bò khả năng ấy?".

Nói thật là lúc đó, tớ chẳng có tâm trí nào đế mà hiêu kỳ với khoa học cả đâu. Nhưng dể ngăn bản thần mmh nghĩ về Bryce Loski, tớ đã hỏi: "Động cơ vĩnh cửu là gì ạ?"

BỐ và ông Chet liếc nhìn nhau, bật cười, rồi nhím vai, ý chỉ rằng hai người đồng ý cho tớ gia nhập hội kín. Bốgiải thích: "Đấy là cái máy có thế chạy không cần sử dụng tới năng lượng bên ngoài".

''Không điện, không xăng, không cần cả lực đấy của nước, không cần gì cả". Ông Chet liếc qua sau vai tớ và lơ đãng hồi: "Cháu nghĩ là có thể làm thế không?"

Sao ông lại bị phân tán thê? Có phải là Bryce vẫn đang đứng đó? Tại sao cậu ta không biên đi?

Tớ cố tập trung vào cuộc đối thoại. "Cháu có nghĩ làm được hay không ấy ạ? Thi... cháu cũng không chắc. Máy nào chả phải cần tới năng lượng đế hoạt động, đủng không ạ? Kế cả cái xịn nhất. Và năng lượng ấy chắc chắn là phải lây từ đâu dó...".

"Thếnếu cái máy đó tự tạo ra năng lượng thì sao?". Ông Chet hỏi, nhưng mắt vẫn hướng ra phía cửa phòng.

"Làm sao mà làm như thế được ạ?".

Nhưng không ai trả lời tớ cả. Thay vào đó, bố chia tay ra và nói: ''Chao anh, Rick. Cảm ơn anh đã mòi nhà tôi sang choi thế này".

Chú Loski lắc lác tay bố và nhập hội, nói mấy câu về thòi tiết. Đên lúc chủ đề ấy nhạt dần thì chú ây ói:ẵẠÀ mà phải công nhận, cái sân nhà anh giờ trông hợp tình hợp cảrứi hơn hẳn đấy. Tôi đã nói với cụ nhà này là có khi bọn con phải thuê ông làm mới được. Arửi có công nhận là cụ quá giỏi khoản này không?"

Chú ây đang đùa. Tớ nghi thế. Nhưng bốthì không cho là vậy, và cả ông Chet nữa. Tớ đang lo sẽ có gì xảy ra thì cô Loski rung rung cái chuông bé tí và gọi: "Món khai vị, mọi người oi!"

Món khai vị này đúng là ngon tuyệt cú. Nhưng đến khi bố thì thầm mấy quả bé xíu đen đen ả trên bánh quy không phải là dâu mà là trứng có caviar, tớ ngừng ăn. Trứng cá ấy hả? Ềo!

Nhưng rồi bố lại nói là tớ đã ăn trứng gà suốt còn gì, thế thì việc gi phải nhặng xị lên vì trứng cá? Bố nói cũng có lý. Tớ hoi ngần ngại ăn nốt miêng bánh nhưng chỉ sau đấy có một tí thôi tớ lại ăn thêm một miêng nữa.

Bryce đứng đó, một minh; và cứ lần nào quay ra phía cậu ta đứng, tớ đều bắt gặp cậu ta đang trân trân nhìn tớ.

Cuối cùng tớ xoay hẳn lưng về phía cậu ta và hỏi bố: "Thế ai là người cứ cố phát minh ra cái động cơ vĩnh cửu ấy ạ?".

BỐ bật cười. "Mấy nhà khoa học điên điên trên kháp thế giới".

"Thật ấy ạ?".

"ừ. Hàng trăm năm nay rồi con gái".

''The họ đã làm những gì ạ? Cái động ca ây trông thế nào ạ?"

Ông Chet tham gia bàn luận tiếp luôn ngay sau đó. Và đứng lúc tớ bát đầu láng máng nắm được mấy ữiứ như từ trường, các phân tử hồi chuyển, và năng lượng điểm không thì tớ cảm giác có ai đó đứng ờ đằng sau.

Chính là Bryce.

Tớ có thể thấy má mình nóng ran lên vì tức. Cậu ta không thấy là tớ muốn ờ một mình à? Tớ lùi sang bên một bước đê tránh cậu ta, nhưng vô tình lại thành dọn chồ cho cậu ta chui vào cùng hội bàn tròn. Giờ thì cậu ta lại đứng trong vòng tròn và hóng hớt cuộc thảo luận của chúng tớ! Thê'đấy! Cậu ta thì thích gì chuyển động vĩnh cửu chứ? Tớ còn không thích nữa là! Chính vì thế nên tớ suy luận rằng nêu cứ tiếp tục thảo luận thì thể nào cũng đuổi được cậu ta đi ra chỗ khác. Tớ lại bắt đầu gợi chuyện, và khi câu chuyện bắt đầu có dấu hiệu cạn thi tớ đưa ra ý tưởng về động cơ vĩnh cửu. Tớ đúng là một cái động ca vĩnh cừu mà, tự biên tự diễn với những ý tường điên rồ từ trên trời rơi xuống.

Thếnhưng cậu ta vẫn không chịu đi cho. Cậu ta chẳng nói cái gì cả, chỉ đứng đấy và nghe ngóng. Rồi lúc cô Loski gọi mọi người vào bàn thì Bryce nắm lấy cánh tay tớ và thi thào: "Juli/ cho tớ xin lồi. Tớ chưa bao giờ thấy mưứi có lỗi nhiều thế này. Cậu nói đúng, tớ là

thằng khốn nạn. Và cho tớ xin lỗi".

Tớ hẩy tay cậu ta ra và nói: "Tôi thấy có vẻ dạo này cậu xin lỗi hoi bị nhiều rồi đấy nhi", và bỏ cậu ta lại đó với lời xin lỗi hẵng còn lửng lơ dang dở.

Chằng mấy mà tớ bắt đầu nhận ra mình vừa phạm sai lầm. Lý ra tớ cứ để cậu ta nói xin lồi đi rồi cứ thế mà lờ lớ lơ cậu ta. Nhưng đằng này, tớ lại nổi quạu với cậu ta ngay giữa chừng, và tự nhiên biên minh thành kẻ thô lỗ.

Tớ lén nhìn cậu ta ở phía bên kia bàn, nhưng cậu ta đang mải nhìn bố cậu ta bận rộn móc máy hai ông anh tớ về chuyện tốt nghiệp và kế hoạch học đại học.

Đương nhiên là tớ đã nhìn thấy chú Loski rất nhiều lần, nhung thường chỉ là từ xa. Và tớ chưa bao giờ nhìn rõ đôi mắt cua chú ấy. Chủng xanh biếc. Xanh biếc và sáng rực. Mặc dù mắt chú Loski sâu han và hoi bị khuất dưới lông mày và gò má, nhưng không khó gì để nhận ra Bryce có đôi mắt của chú ấy. Tóc của chú ấy cũng đen, y như tóc Bryce, và hàm răng của chú ấy trắng bóc và đều tăm táp.

Mặc dù ông Chet đã có lần nói Bryce giông bố lứiư tạc, tớ vẫn chẳng bao giờ nghĩ là họ giông nhau. Nhưng bây giờ thì đúng là thê'thật, dù ông bố trông có vẻ gì đó bảnh chọe còn Bryce thì... à, ngay lúc này thì trông cậu ta có vẻ cáu.

Rồi từ phía bên kia bàn tớ nghe thấy tiêng gắt lên: "Bốbỏ ngay cái thói mỉa mai ấy đi!"

Cô Loski hơi há mồm ra vì hoảng hốt, và mọi người nhìn về phía Lynetta. "Có cái gì đâu!", chị ấy tình khô.

Trong suốt từng ây năm nhà tớ sống đối diện với nhà Loski, tớ chỉ nói chừng mười từ với Lynetta và chị ấy nói lại còn ít hon. Với tớ, chị ấy rất đáng sợ. Chính vì thế, tớ chắng lấy gì làm lạ khi thấy chị ấy lườm nguýt bố, nhưng như thế tớ cũng chẳng thấy thoải mái. Cô Loski cố gắng gượng cười nhưng cô ấy chớp mắt liên tục, liếc quanh đầy lo lắng. Tớ cũng nhìn mọi người và băn khoăn không biết liệu có phải bữa ăn nào ả nhà Loski cũng căng thăng như thế này hay không.

Đột nhiên Lynetta đứng bật dậy và lao ra ngoài, nhưng nhanh như chớp chị ấy quay lại, cầm theo một đĩa CD. Và khi chị ây cho đìa vào máy nghe, tớ nhận ra một trong những bài hát của hai ông anh tớ đang vang lên trên loa.

Nhà tớ đã nghe bài "Nên Băng" này dội ra từ phòng hai ông ấy đêh cả triệu lần rồi chứ không ít, chính vì thê'mà nhà tớ đã quen quá đi rồi. Nhưng tớ vẫn nhìn sang mẹ, lo rằng có thê mẹ sẽ thấy ngại vì tiếng ghi-ta rít đên xé tai và ca từ đầy gai góc. Đây chắn chắn không phải là loại nhạc để nghe lúc ăn tôi.

Mẹ có vẻ có chút ngập ngừng, nhưng một cách hạnh phúc. Mẹ ý nhị mỉm cười với bố, và nói thật là, tớ nghĩ mẹ còn khúc khích nữa ấy chứ. Bố thì trông đầy hứng khỏi, dù bố chẳng để lộ ra quá nhiều, và phải đến lúc gần hết bài hát tớ mới nhận thấy bố đang rất hãnh diện. Hãnh diện và tự hào rằng âm thanh chát chúa ầm ĩ đó là sản phẩm của con trai bố.

Điều này làm tớ ngạc nhiên. Bố chưa bao giờ thê hiện rõ sự cổ vũ với ban nhạc của hai anh mặc dù bố cũng chưa bao giờ chỉ trích gì. Nhưng lúc chú Loski bát đầu quay Matt và Mike về việc làm thế nào mà hai ông ấy kiêm đủ tiền để tự ghi âm, và rồi khi hai ông ấy giải thích về công việc, rồi các ông ấy đã tiết kiệm ra sao, tự săn thiết bị giảm giá như thế nào, ấy chính là lúc tớ nhận thây vì sao bố lại thấy tự hào và hãnh diện.

Khỏi phải nói thi bạn cũng biết là hai ông anh tớ cảm thây thế nào. Nhất là khi Lynetta nói đi nói lại rằng bài "Nên Bang" hay tuyệt cú. Chị ấy cứ nói Hên tục, không ngừng, đầy phân khích. Đó không phải là chuyện thường thấy ở một người như Lynetta.

Và khi nhìn quanh, tớ chợt nhận ra là nhà tớ đang án tối cùng với một nhùng nhóm người xa lạ. Hàng năm tròi sôhg cách nhau chỉ có một con phố, nhưng tớ lại chẳng biết tí gì về những con người này. Hóa ra Lynetta biết cười. Chú Loski ngoài mặt thì có vẻ tử tế và láng bóng nhưng rõ ràng ngay bên dưói lớp vỏ ấy có thứ gì đó đang bị mục mồng và bốc lên thứ mùi khó tả. Còn cô Loski hoàn hảo lại hóa ra thật cuống quýt, và gần như luôn trong trạng thái quá khích. Chằng lẽ mời nhà tớ sang ăn một bữa tối lại có thể khiêh cô ấy lo lắng đêh thê?

Và sau rốt là Bryce - kẻ đáng ghét nhất trần đòi - vi tớ phải thừa nhận rằng tơ cũng không hề biết gì về cậu ta. Và với những gì phát hiện gần đây thì tớ chẳng cần phải quan tâm đến việc đó làm gì cho phiền. Nhìn cậu ta phía bên kia bàn, tớ chẳng còn thấy gì ngoài cảm giác xa lạ và thờ ơ. Không còn tí gì vân vương dù chỉ là một đốm lửa nhỏ cảm tình hay chút sủi tăm của cảm giác giận dồi.

Chẳng còn gi.

Ăn tráng miệng xong một lát thì cũng đên giò về nhà. Tớ đi về phía Bryce và nói với cậu ta rằng tớ xin lỗi vì đã quá nóng nảy lúc mói đêh. "Lẽ ra tớ nên nghe cậu xin lỗi, và thực sự thi cảm ơn nhà cậu đã mòi nhà tớ sang choi. Tớ biết là phải chuần bị rất rửứều, tớ nghĩ là mẹ tớ đã rất vui và điều đó với tớ rất là quan trọng". Chủng tớ nhìn thẳng vào mắt nhau, lìhtmg có vẻ như cậu ta không nghe thấy tớ nói. "Bryce? Tớ nói là tớ xin lỗi".

Cậu ta gật gật, và sau đó hai nhà vẫy chào tạm biệt và chúc nhau ngủ ngon.

Tớ đi sau mẹ, lúc này đang nắm tay bố, và đi bên hai ông anh đang bê chồ bánh còn lại. Cả lửià quây quần ả trong bêjp. Matt rót một cốc sữa đầy rồi quay sang nói với Mike: "Tối nay, phải công nhận chú Loski săm soi hai thằng lĩiình hơi bị được đấy nhỉ?"

"Lại chả quá. Khéo đồng chí ấy lại nghi minh là ứng cử viên sáng giá đế làm rể không chửng?" "Không phải arửi nhé! Chú hả?"

Mike cũng rót sữa uông. "Vụ này là phải để thằng Skyler lo. Còn lâu đây mói thèm". Ông ấy toe toét. "Nhưng cũng phải nói là hôm nay nàng ấy quá được đi. Không biết có phải nàng ấy đang dỗi hờn gì bố gấu vĩ đại hay không nữa?"

BỐ lây cái đĩa giây từ trong chạn ra rồi cắt một lát bánh. "Hai con hôm nay kiềm chê'quá tốt. Nêu là bố thì không biết liệu bố có làm được thế không nữa".

"Òi, chú ấy chỉ, kiểu là... bảo thủ thôi mà", Matt nói. "Cần phải chần chỉnh lại quan điếm và xử lý từ đó". Rồi ông ấy nói thêm: "Nói thế không có nghĩa là con muôn chú ấy được như bố minh../'.

Mike phụt cả sữa ra ngoài. "Mèng! Chỉ nghĩ thôi là đã thấy sợ rồi". Rồi Matt vỗ vào lưng và nói: "Đòi nào nhỉ? Anh đây chỉ khoái mỗi vị này thôi". Từ phía kia nhà bêp, mẹ cười tươi như hoa và nói: "Mẹ cũng thê".

Tớ chưa bao giờ nhìn thấy bố khóc. Và thực ra bố không có ngồi đó mà sụt sùi, nhưng rõ ràng là nước mắt đang dâng lên trong mắt bố. Bố chớp chớp mắt nhanh hết mức có thê rồi nói: "Con trai tôi có muốn ăn thêm bánh với sữa không?"

"Mèng", Matt vừa nói vừa lôi cái ghế ra. "Con vừa nghĩ tói xong".

"Ồ-dê", Mike đế thêm. "Con đang đói meo đây".

"Lấy luôn cho em một đĩa!", tớ gọi với lúc Mlke đang bới chạn.

"Nhưng chủng ta vừa mới ăn kia mà", mẹ kêu lên.

"Thôi nào, Trina, làm miếng bánh đi. Ngon thế cơ mà".

Đêm hôm đó tớ đi ngủ, no căng bánh và no căng hạnh phúc. Và khi nằm đó, trong bóng tối, tớ băn khoăn không biết có bao nhiêu cảm xúc hỗn độn mà con người ta có thể trải qua trong một ngày, và nghĩ sẽ thật là tuyệt nêu cuôỉ mỗi ngày tớ lại được nêm trải cảm giác no nên như thế này.

Và khi mơ mơ màng màng, dần chim vào giấc ngủ, trái tim tớ thật... nhẹ bằng.

Sáng hôm sau, tớ vẫn còn cảm thấy rất phần chần. Tớ đi ra ngoài và tưới sân, tận hưởng tiêng rào rào của nhừng tia nước chạm vào mặt đất, trong đầu va vẩn nghĩ không biết đêh khi nào thì những chồi non đầu tiên sẽ nhú ra dưới ánh nắng mặt trời.

Rồi tớ ra sân sau, cọ chuồng, cào lại đất, và nhổ một đống cỏ dại mọc xung quanh bờ tường.

Đúng lúc tớ đang xúc chồ cỏ vừa nhổ vào thùng rác thì cô Stueby nhoài người qua hàng rào. "Khỏe không, Julianna? Cháu đang dọn chỗ cho gà trống đấy à?"

"Gà trống Ộ7mt

átis, đưong nhiên là phải thê'còn gì? Đám gà mái cần phải có chút động lực đế đẻ thêm trứng chứ!"

Đúng thế thật. Bonnie, Clydette và mấy em gà còn lại dạo này chỉ đẻ được có một nửa số trứng so với trước đây, nhưng mà một con gà trống á? "Chắc mọi người trong khu phố sẽ không thích cháu nuôi thêm gà trống đâu cô oi. Mói lại như thế thì nhà cháu sẽ lại có thêm gà con, mà cháu nghĩ là nhà cháu chẳng có chỗ đế nuôi thêm ấy chứ".

"Vớ vấn. Cháu đang chiều đám gà này quá đấy, cho chúng nó nguyên cả cái sân. Chúng nó có thê chia nhau được mà. Dễ lắm. Mà cháu còn định làm thế nào để duy trì việc buôn bán bây giờ? Rồi mấy con gà này sẽ không đẻ thêm gì nữa đâu!"

"Chúng nó sẽ không đẻ nữa ạ?"

Tớ lác đầu, rồi nói: "Chủng nó chẳng qua là đám gà con cháu ấp nở rồi lớn lên và đẻ trứng thôi. Cháu chưa bao giờ coi đây là chuyện làm ăn buôn bán cả".

"Chậc, có khi tại cô chưa trả cháu tiền trứng nên mới làm cháu thấy chẳng ra dáng làm ăn gì cả. Cho cô xin lỗi nhé. Tuần này cô sẽ gửi cháu tiền từ trước tới giờ luôn nhé. Nhưng cứ cần nhác đê dành ra ít tiền mà mua một con gà trống. Cô có cô bạn ỏ dưói phố Newcomb, đang phát ghen vì mấy quả trứng của cô đấy. Cô đã cho cô ấy công thức rồi nhưng mà cô ấy nói là món cô ấy làm không ngon bằng". Cô Stueby nháy mắt với tớ. "Chác chắn là bạn cô sê chi mạnh tay lắm để mua cho bằng được nguyên liệu bí mật của cô, vân đề là cô ấy chẳng thê ngờ được nguyên liệu bí mật ấy là gì". Rồi cô Stueby đi, không quên nói lại: "Mà nhân tiện, Julianna này, phải nói là cháu quá giỏi. Cái sân trước nhà cháu ấy. Quá an tượng luôn!"

"Cháu cảm an cô", tớ nói với theo lúc cô ấy đang mở cửa sân trong nhà minh. "Cháu cảm ơn cô nhiều nhiều".

Dọn xong đống rác, tớ bắt đầu nghĩ về những gì cô Stueby vừa nói. Tớ có nên nuôi một con gà trông không nhỉ? Tớ có nghe nói là nêu có một con gà trống sống cùng thì đám gà mái sẽ đẻ nhiều hơn, kể cả khi không cho chúng nó tiếp xúc với nhau. Thậm chí tớ còn có

thế nhân rộng đàn gà ra nữa ấy chứ. Nhưng tớ có thực sự muôn trải nghiệm lại từ đầu tất cả các công đoạn ấy không?

Không hẳn. Tớ không muốn buôn bán kinh doanh gì ờ đây cả. Nêu mây em gà mái của tớ đều không đẻ trứng nữa thì tớ thấy cũng chẳng vân đề gì.

Tớ cất cái cào và xẻng đi, thơm từng em gà một, rồi đi vào trong nhà. Tự chịu trách nhiệm về cuộc đòi của mình, còn gì tuyệt hơn thê? Tớ cảm thấy minh thật mạnh mẽ, đúng đắn và chắc chán.

Tớ không hề hay biết rằng, chỉ vài ngày đi học thôi đã thay đổi tất cả cảm giác ấy.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/