Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ - Chương 80

Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ
Chương 80: Thật có lỗi, để anh thất vọng rồi
gacsach.com

"Miệng vết thương của anh không thành vấn đề sao?" Nhìn vết máu đã khô kia lông mày Hỏa Hoan nhíu lại, hẳn là sẽ rất đau đi?

Ngón tay day nhẹ, chạm nhẹ hai cái, Đoan Mộc Minh chậm rãi lắc lắc đầu, "Không có việc gì, mấy ngày nữa thì khỏi thôi." Nói xong, anh hơi hơi nhắm hai mắt lại, cả người thoạt nhìn thực mệt mỏi.

Lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, Hỏa Hoan không nói nữa.

Bên ngoài, bóng đêm từng chút một bao phủ xuống, gió dần dần lớn, gợi lên nhánh cây cuồng dao động loạn bãi ở cửa sổ để lại từng đạo giương nanh múa vuốt.

Thời khắc này thời gian như ngưng trệ, nhìn gương mặt bình tĩnh kia, Hỏa Hoan thở dài đứng lên, vừa muốn cất bước, một bên cánh tay lại bị một lực kéo lại.

“Không cần đi, ở lại giúp tôi một chút.” Vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, Đoan Mộc Minh lẩm bẩm nói,ngũ quan tuấn tú thoạt nhìn có chút run rẩy.

Hỏa Hoan vừa quay đầu, nhìn anh ta, trên mặt mê hoặc càng sâu.

Thời gian cứ như vậy từng giây từng phút trôi qua rồi, thật lâu sau, Đoan Mộc Minh mạnh mẽ đứng lên, lôi kéo tay cô cũng không quay đầu lại đi ra ngoài, "Đi thôi, tôi đưa em về nhà."

Trên đường trở về, ai cũng không nói gì, chỉ có tiếng nhạc điếc tai nhức óc đang tra tấn màng nhĩ.

Dần dần, trên đường xe càng ngày càng nhiều, rốt cuộc cũng đi vào trong nội thành, ánh đèn đủ mọi màu sắc, Hỏa Hoan thật dài thở ra một hơi.

"Hiện tại có thể nói đi? Xế chiều hôm nay vì sao lại khác thường như vậy?" Nghiêng đầu sang chỗ khác liếc nhẹ cô một cái, Đoan Mộc Minh thản nhiên hỏi một câu.

"Khác thường?" Hỏa Hoan ở phần môi thì thào lập lại hai chữ này, "Mỗi người đều cũng có hai mặt, giống như ban ngày cùng đêm tối, mà tôi, ngẫu nhiên cũng sẽ có thời điểm như vậy."

"Phải không? Về sau vẫn là cười nhiều đi, tôi thích em cười nhiều như vậy mới có sinh khí, biết không? Bộ dạng em giương nanh múa vuốt thật đáng yêu chết đi được." Mắt nhìn phía trước, miệng Đoan Mộc Minh đột nhiên thốt ra câu nói như vậy.

"Ha ha..., anh là người cuồng ngược sao? Tự dưng khi không thích bị tôi đuổi đánh mới vui vẻ?" Không có nhìn anh ta, tựa lưng vào ghế ngồi, Hỏa Hoan chậm rãi nhắm hai mắt lại.

"Có lẽ là đi, rất dễ dàng lấy được không có gì mới mẻ cả, cô gái, điều em nói làm cho tôi thật sự kinh hỉ." Khi nói chuyện, bàn tay Đoan Mộc Minh không an phận nhẹ nhàng đặt lên đùi cô, ở phía trên nhẹ nhàng vuốt ve, trên mặt cũng là biểu tình nghiêm trang.

"Yên tâm đi, tôi như thế nào làm cho anh thất vọng?" Khi nói chuyện, Hỏa Hoan mạnh mẽ cầm tay anh ta, khi anh ta còn không có gì phòng bị, dùng sức về phía sau như vậy nhất bài, nhất thời, liền nghe bên trong xe có tiếng hét như heo chọc tiết.

"Em..." Nhìn thủ đoạn của cô gái nhỏ nhắn bên cạnh, Đoan Mộc Minh không dám tin nhìn cô, xe tấp vào bên đường dừng lại.

"Không cần lo lắng, bất quá là trật khớp thôi." Nhún nhún vai, Hỏa Hoan vẻ mặt vô tội nở nụ cười, "Đừng tưởng rằng cho tôi ăn một bữa cơm sẽ đối với anh là mang ơn, thật có lỗi, nếu anh thật muốn nghĩ như vậy, khả năng làm cho anh thất vọng rồi."

"Hỏa Hoan" Đoan Mộc Minh nghiến răng nghiến lợi hô, biểu tình trong nháy mắt thay đổi mấy lần.

"Cám ơn anh đưa tôi trở về, bye bye..." vứt cho anh một cái hôn gió, Hỏa Hoan thản nhiên đẩy cửa ra đi xuống xe.

Trong bóng đêm, cô liền uyển chuyển như một tinh linh biến mất trước mắt anh, đập tay lái thật mạnh, Đoan Mộc Minh thật sâu hít vào thở ra một hơi.

20 phút sau, anh đã nằm ở hang ổ nhỏ thoải mái của mình, hai chân đặt đặt ở trên bàn trà, bên người dĩ nhiên có thêm một người đàn ông.

"Tôi nói nhị thiếu a, cậu ngày nào đó không tìm tôi làm phiền có phải rất khó chịu hay không?" Một bên cẩn thận xử lý vết thương cho anh, Diệp Toàn đô than thở thì thầm nói.

"Câm miệng đi, nước miếng của cậu bắn tung tóe khắp người tôi rồi đó." Trừng mắt liếc cậu ta một cái, Đoan Mộc Minh đẩy anh ta ra, cầm lấy gương cẩn thận soi vết thương trên mặt trông thật dữ tợn, không biết có để lại sẹo "Cậu nói sẽ không để lại sẹo chứ?"

"Không biết" đem hòm thuốc thu vào, Diệp Toàn đứng lên, "Vì sao đột nhiên nghĩ đến đi vào trong đó rồi? gân của anh bị nhầm lẫn rồi sao?"

"Gân của cậu bị nhầm lẫn thì có, nhất thời nhớ tới cho nên phải đi." Bưng lên một bên ly rượu nhợt nhạt uống xong một ngụm nhỏ, Đoan Mộc Minh thật dài thở ra một hơi.

"Vẫn là không thể quên được cô ấy sao? Nhiều năm như vậy rồi, tôi nghĩ cậu cũng đã muốn quên mất." Rót cho mình một ly rượu, ngồi xuống đối diện với anh, Diệp Toàn thì thào hỏi.

Một ít đoạn đi qua giống như là một cây gai thật sâu chui vào bọn hắn mỗi người trong lòng, bấm tay tính toán, đã là tám lâu lắm rồi.

"Quên sao? Ha ha..." Đoan Mộc Minh cười cười, cái gì cũng không còn nói sau, chính là đứng lên đi đến phía trước cửa sổ, cách kia phiến mỏng manh cửa sổ thủy tinh, nhìn dưới đài một ít trương trương hoặc diêm dúa lẳng lơ, hoặc hồn nhiên, hoặc xinh đẹp, hoặc hờ hững mặt, bên ngoài một mảnh cảnh tượng nhiệt náo, nhưng sao anh lại cảm thấy cho tới bây giờ cũng chỉ có tịch mịch cùng cô đơn.

Nhìn bóng lưng của hắn, Diệp Toàn cũng đứng lên, "Đúng rồi, lúc trước phu nhân có gọi điện tới, bảo cậu đêm mai về nhà một chuyến."

"Lý do là gì?" Chưa có quay đầu lại, Đoan Mộc Minh lạnh lùng hỏi một câu.

"Hẳn là muốn xác định một chút về việc kết hôn, việc hôn sự cậu không phải cũng không có phản đối." Diệp Toàn nhẹ nói, cho dù quen biết người này nhiều năm, nhưng là đôi khi, anh vẫn như cũ không hiểu cậu ta muốn gì.

"Đã biết" ngửa đầu đem rượu trong chén uống một hơi cạn sạch, Đoan Mộc Minh không lên tiếng thở dài một hơi, xoay người, mở cửa đi ra ngoài, "Đêm nay không cần tìm tôi."

"Cậu lại muốn làm gì?" Vừa nghe lời của anh ta, Diệp Toàn mặt nhất thời xụ xuống, tay vỗ nhẹ cái trán, kia vẻ mặt thập phần rối rắm.

"Làm sự tình mỗi người đàn ông đều làm." Ném cho anh ta một câu, Đoan Mộc Minh sải bước đích bỏ đi.

**

Trong góc quán bar, anh ta lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, giữa ngón tay đốm lửa nhỏ lúc sáng lúc tối, giống như lời của anh ta, trên mặt có chăng là có thêm một vết sẹo khiến người đàn ông này càng thêm gợi cảm, nghiêng dựa vào nơi đó, vẻ mặt bộ dáng nhường đường trôi qua nhân đều ghé mắt.

"Xin chào, đã lâu không gặp." Đúng lúc này, một đạo giọng nói nhẹ nhàng truyền tới, theo sát sau, một loại nước hoa chui vào trong mũi..

Khóe miệng gợi lên một chút không chê vào đâu được cười, Đoan Mộc Minh chậm rãi mở ra ôm ấp, "Tôi không phải tới rồi sao?"

Thời khắc đó toan tính đè thấp tiếng nói lý có một tia rõ ràng mị hoặc, ngay sau đó, đã nhìn thấy một cô gái mặt mày hớn hở chui vào trong ngực của anh ta, cho đến nhìn đến trên mặt cái kia điều vết máu thì nhất thời hoa dung thất sắc, "Này... Ai vậy làm cho anh vậy?"

"Chính tôi, có phải hay không thoạt nhìn càng đẹp trai hơn?" Cặp mắt tà mị kia hơi hơi híp mắt lên, cúi đầu, hai bầu ngực kia ở trước mắt anh ta thật sinh động làm cho đôi mắt anh ta càng thêm sâu thẳm.

"Đó là đương nhiên, anh ở trong lòng của em vĩnh viễn là người đàn ông đẹp trai." Vứt cho anh ta một cái mị nhãn, cô gái ôm lấy cổ anh.

Ánh đèn đủ mọi màu sắc ở bốn phương tám hướng ngẫu nhiên như dừng lại trên người họ, cũng chỉ có thể thấy họ quấn quýt tự nhiên như chỉ có mình họ vậy.

Thời điểm đem cô ngã xuống sô pha, Đoan Mộc Minh nới lỏng cà vạt đem thân mình cúi xuống, lại bị người phụ nữ dưới thân ngăn trở lại.

“Người ta không thích ở chỗ này?” Đôi môi đỏ mọng hé ra, người phụ nữ không ngừng vuốt ve anh ta, ngón tay mảnh khảnh không ngừng vuốt ve ngực anh ta.

"Vậy em muốn đi đâu? Dã ngoại?" Đầu lông mày chau lên, Đoan Mộc Minh xấu xa nở nụ cười.

"Chán ghét, đến nhà anh đi." Kiễng trên thân, người con gái ở trên môi của anh ấn xuống thật mạnh một cái hôn.

"Nhà của anh?" Đoan Mộc Minh thì thào lập lại một lần, một tay đẩy ngã cô ra, sau đó cả người che đi lên, "Nơi này cũng rất tốt."

Tiếng nhạc vẫn như cũ đánh trống reo hò, một bó loang loáng đèn đánh hướng vũ đài trung ương, nhất thời bốn phía ánh sáng tất cả đều ảm đạm xuống, này không chớp mắt góc cũng bị hắc ám tầng tầng bao phủ.

"Không cần a, không nên chạm nơi đó..." Tại kia chút điên cuồng hò hét thanh âm của ở bên trong, ẩn ẩn còn kèm theo một hai giọng nói nữ nhân tiếng rên nhẹ.

"Không cần sao? Cái này dạng muốn hay không?" Một cái thả người, anh xấu xa nở nụ cười.

"Chán ghét, chỉ biết như vậy trêu đùa người ta." Cô gái không thuận theo uốn éo người, dưới ánh đèn lờ mờ, trên mặt y hi xuân ý kích động.

Nguyên thủy luật động lại một lần chậm rãi vang lên, ở bên trên tiếng đánh trống reo hò trong tiếng âm nhạc, ở bên trong cuồng hoan tiếng reo hò, nơi này cũng đang trình diễn những rung động nguyên thủy nhất.

Thời điểm ngọn đèn lại một lần sáng lên, Đoan Mộc minh dĩ nhiên mặc chỉnh tề ngồi ở nơi đó, bên cạnh người phụ nữ vẫn là bộ ngực bán lộ đang dựa bên vai anh, bầu ngực như tuyết trắng kịch liệt phập phồng, kia thở gấp vụt vụt bộ dáng hết sức làm cho người thích thương.

"Cô đi đi, tôi mệt mỏi, ngày mai sẽ có tiền chuyển tới tài khoản của cô." Tựa lưng vào ghế ngồi, Đoan Mộc minh chậm rãi nhắm hai mắt lại, thanh âm lạnh như băng không có một tia độ ấm, thời điểm cô gọi tên anh ta mọi chuyện cũng như đã kết thúc.

Đêm, đã buông rất lâu rồi, bầu trời vẫn như cũ vẫn có những vì sao đang không ngừng sáng nhấp nháy trên con đường rộng lớn kia đem bóng dáng một con người kéo rất dài...

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/