Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ - Chương 73

Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ
Chương 73: Tôi thắng
gacsach.com

Trong tiếng phanh lại chói tai hai chiếc xe ở cơ hồ là cùng một thời gian xông qua chung điểm, thời gian ở một khắc dừng lại, đám người kia vốn huyên náo nhất thời trở nên lặng ngắt như tờ, hiện trường mấy trăm người lúc này lại yên tĩnh giống như chết.

"Hiện tại tôi tuyên bố, người thắng đêm nay là..."

Kèm theo thanh âm của xướng ngôn viên, nhịp trống dày đặc "Thùng thùng thùng..." vang lên, mọi người càng ở vốn là run lên trong lòng trống rỗng tăng thêm một đạo khóa.

Hỏa Tự nắm chặt tay, Hỏa Hoan răng dùng sức cắn lên môi dưới, ở phía trên để lại một đường ấn ký màu trắng, tốc độ xe vừa mới quá là nhanh, căn bản làm cho người ta phân không rõ rốt cuộc là người nào thắng.

"Đừng sợ, Mặc sẽ không thua." Đem cô chậm rãi ôm vào trong ngực, trong lời nói Hỏa Tự không biết là đang an ủi cô vẫn là càng nhiều đang an ủi chính mình, chẳng qua là trong lúc mơ hồ cảm thấy trong giọng nói của anh cũng có một tia run run.

Nằm ở trong ngực của anh, Hỏa Hoan chậm rãi nhắm hai mắt lại, trong lòng cái loại cảm giác bất an này càng ngày càng thêm mãnh liệt.

Chẳng lẽ nói...

Tiếp hiện trường mấy trăm người đều ở nín thở ngưng thần cùng đợi thời khắc kinh tâm động phách kia, trong bóng đêm núi Vô Ngần lúc này cũng rất giống ngủ thật say rồi, vừa tựa hồ đã ở cùng đợi.

Theo một tiếng trống kinh thiên địa, hiện trường lại lâm vào tĩnh mịch.

"Tôi tuyên bố, người thắng cuối cùng là... Đoan Mộc Minh tiên sinh."

Theo xướng ngôn viên một đạo tiếng thét chói tai xông thẳng lên trời, Đoan Mộc Minh từ một xe thể thao màu trắng đi xuống, trên mặt vẫn như cũ lộ vẻ cười nhạt toan tính, gió đêm từ từ thổi tới, đầu anh hỗn độn, che khuất cặp con ngươi tà mị, nhưng cũng bằng thêm một tia hơi thở mị hoặc.

Ở mấy trăm đôi mắt nhìn soi mói, anh chậm rãi đi tới trước mặt Hỏa Hoan, tao nhã giống như là một đầu báo Châu Mỹ, nhưng là Tiểu Báo lại tao nhã, cũng cuối cùng là Tiểu Báo, tùy thời tùy chỗ đều có tính công kích, như anh hiện tại.

"Người đẹp, anh thắng."

Thanh âm của anh rất nhẹ rất nhạt, chính là tập trung đôi tròng mắt kia thâm thúy như nước của cô.

"Tôi biết, chúc mừng anh." Hít vào một hơi thật sâu, Hỏa Hoan miễn cưỡng cố ra một tia cười, chẳng qua là khi tầm mắt chuyển hướng chỗ xe màu hồng thì trong lòng vẫn là có một tia chua xót, nhưng là cô không trách anh.

"Đây là ước định của chúng tôi——" Đoan Mộc Minh nhìn cô, đường cong khóe miệng duyên dáng làm cho người ta nhịn không được thét chói tai, nếu như là dĩ vãng, Hỏa Hoan nhất định sẽ đi lên khinh bạc một phen, nhưng bây giờ, cô là thật sự không có tâm tình.

"Thua phải chịu, đạo lý này tôi đồng dạng hiểu được."

Hỏa Hoan còn chưa nói xong, cả người đã bị kéo sang một bên, ngăn trở trước người của cô, con ngươi Hỏa Tự nguy hiểm híp lại thành một cái khe hở hẹp.

"Đoan Mộc Minh, đây là ân oán giữa chúng ta, không dính dáng đến cô ấy." Thanh âm của anh rất thấp, biểu tình trên mặt càng lãnh mạc.

"Ha ha..." Đoan Mộc Minh đột nhiên nở nụ cười, vòng hai tay trước ngực, ung dung đánh giá anh, "Hỏa Tự, trình độ của anh chỉ có thể là như vầy phải không? Một phụ nữ cũng biết đạo lý thua phải chịu, vì sao anh không hiểu?"

Lạnh lùng dừng ở anh, các đốt ngón tay giữa ngón tay bị anh nắm "Rắc rắc..." Rung động, một hồi lâu sau, Hỏa Tự rốt cục thở ra một hơi thật dài, "Tôi đáp ứng anh, tôi lúc này rời đi, chỉ cần anh buông tha cô ấy, vĩnh viễn tôi cũng sẽ không lại bước vào nơi này một bước."

"Rời đi sao?" Đoan Mộc Minh vẻ mặt trêu tức nhìn anh, sờ lên cằm, đôi tròng mắt kia tràn đầy tìm tòi nghiên cứu đắc ý, theo sau, hai tay nhất quán, anh làm ra một cái tư thế không thể nề hà, "Làm sao bây giờ đây? Tôi hiện tại thay đổi chủ ý, anh đi hoặc không đi tôi đã lười quản, tôi muốn là cô ấy."

Ngón tay chỉ Hỏa Hoan một bên, anh vẻ mặt chắc chắc nói.

"Đoan Mộc Minh, anh không cần được một tấc lại muốn tiến một thước." Thanh âm của Hỏa Tự giống như là nước đá, cả người tản mát ra sức dãn vô hình làm cho người tới gần không hiểu cảm nhận được một loại áp lực cường đại.

"Ha ha..., uy hiếp tôi sao?" Liếc xéo anh tôi một cái, Đoan Mộc Minh thản nhiên nở nụ cười, "Tôi lớn lên trong môi trường bị dọa sợ, cho nên tôi không ăn bộ dạng này, lần sau đổi lại phương thức đi." Nói xong, anh mạnh tiến lên một phen cầm cổ tay Hỏa Hoan.

"Đi thôi, không phải nói thua thì phải chịu sao?"

Tâm, bỗng dưng run lên, Hỏa Hoan tầm mắt theo bản năng chuyển hướng về phía chiếc xe thể thao màu đỏ kia vẫn như cũ lẳng lặng ngừng ở nơi nào.

Dưới ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, màu sắc đỏ tươi thế nhưng chậm rãi choáng váng nhuộm thành máu.

"Được, tôi sẽ đi theo anh, chỉ là tôi có một điều kiện." Gian nan nuốt xuống một miếng nước bọt, Hỏa Hoan chậm rãi nhắm hai mắt lại.

"Em là một trong số những người phụ nữ tôi đã gặp, người duy nhất có thể hướng tôi năm lần bảy lượt nói điều kiện, chỉ mong em cũng là một người duy nhất có thể gây cho tôi kinh hỉ." Để sát vào tai của cô, Đoan Mộc Minh nói thật nhỏ, ngẩng đầu trong nháy mắt, môi giống như cô ý sát qua vành tai cô.

"Tôi đã cho anh thất vọng sao?" Đầu lông mày chau lên, trên mặt Hỏa Hoan cười diêm dúa lẳng lơ nhưng cũng mơ hồ.

"Nói đi, nếu không phải yêu cầu quá phận, tôi nghĩ tôi sẽ đáp ứng em." Nhìn khắp bốn phía, Đoan Mộc Minh cau mày, bàn tay to giương lên, hiện trường đã bắt đầu tiến hành công tác don dẹp.

Hiện trường mấy trăm người tất cả đều tán đi rồi, khoảng không chân núi Vô Ngần, chỉ còn lại có năm người bọn họ.

"Chờ sau khi tôi tốt nghiệp, ước định của chúng tôi chính thức có hiệu lực, yêu cầu như thế không tính quá đáng đi." Hỏa Hoan thản nhiên nói, bốn phía gió rét sưu sưu, một tia ý thức đối với thân mình đơn bạc của cô thổi lại đây, mang theo từng đợt gió lạnh thấm vào cốt tủy.

"Không thành vấn đề, tôi luôn luôn là một người dễ nói chuyện." Hơi hơi cáp thủ, Đoan Mộc Minh cúi đầu nở nụ cười.

"Không được"

Đúng lúc này, phía sau truyền đến một đạo âm thanh càng thêm lạnh như băng.

Quần áo trắng tao nhã dựa ở trên xe đua màu hồng, ở dưới ánh trăng chiếu rọi xuống trong trẻo nhưng lạnh lùng, lâng lâng như trích tiên, mặt Nhược Băng sương chính là anh lúc này, cho tới bây giờ, anh vẫn không thể tin được chính mình thua, dấu răng trên môi hồng nhuận đã bị anh cắn ra nghiêm chỉnh, nhưng là thế nhưng cảm thấy không đến chút đau đớn.

Bởi vì trong lòng đau so với thân thể đau đến càng sâu...

"Doãn Mặc, ngay cả anh cũng lật lọng sao? Nếu tôi nhớ không lầm, điều kiện này lúc trước là anh đưa ra."

Nhìn mặt xem ra thống khổ mà rối rắm, Đoan Mộc Minh trong lòng bỗng dưng xẹt qua một trận khoái ý, giờ khắc này, anh rốt cục nếm được khoái cảm trả thù, đột nhiên cảm thấy cảnh giới cao nhất của trả thù không phải đuổi tận giết tuyệt, mà là thiết một cái lồng làm cho bọn họ cam tâm tình nguyện đi đến bên trong chui, sau đó nhìn bọn họ giãy dụa giống một con thú bị vây khốn như vậy, cuối cùng lại cuối cùng phí công.

"Tôi..." Doãn Mặc lập tức nghẹn lời, há miệng thở dốc, lại rốt cục thì thật là không thể nói ra.

"Doãn ca ca, đừng nói cái gì nữa, kỳ thật đây cũng không phải là kết quả tệ nhất, anh có thể bình yên vô sự là tốt rồi." Đi đến trước mặt anh, đem mặt vùi vào trong ngực của anh, Hỏa Hoan chậm rãi nhắm hai mắt lại.

"Hoan Hoan" thân thể ngẩn ra, Doãn Mặc đem cô gắt gao ôm, trong lòng giống như chảy ra máu, chính mình lại chỉ có thể trơ mắt nhìn nó một giọt một giọt chảy ra.

"Không có việc gì, anh quên em là ai chăng? Em là Hỏa Hoan không sợ trời không sợ đất, huống hồ bất quá chính là thời gian một năm, rất nhanh sẽ qua, em vẫn là em gái đáng yêu nhất của anh, điểm ấy tới khi nào cũng sẽ không thay đổi."

Trong ngực của anh, thanh âm của cô rất nhẹ, lại như cũ như vô số cây đinh đóng vào tim của anh, thâm căn cố đế.

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi..." Doãn Mặc thì thào nói, mày nhíu lại càng chặt, anh muốn giúp cô, cuối cùng, cũng là chính mình tự mình đem cô đẩy vào hố lửa.

"Một màn cảm động lòng người a"

Nhìn một màn này, Đoan Mộc Minh đột nhiên nở nụ cười, hai tay không ngừng vỗ bàn tay, tiếng vang thanh thúy ở chân núi Vô Ngần yên tĩnh có vẻ như là chỗ trống.

Đứng ở một bên, Hỏa Tự thở ra một hơi thật dài, lập tức, đem tầm mắt chuyển hướng về phía một bên.

"Đoan Mộc Minh, một tháng sau, tôi tốt nghiệp, chính là ngày ước định có hiệu lực, tin tưởng tôi, tôi nhất định sẽ không để cho anh thất vọng." Tránh ra hoài bão của Doãn Mặc, đi đến trước mặt Đoan Mộc Minh, Hỏa Hoan thản nhiên nở nụ cười.

"Tôi thực chờ mong" đầu lông mày chau lên, Đoan Mộc Minh nhẹ nhàng nâng người của cô lên, cặp con ngươi sâu u mắt cũng không chớp dừng ở trên mặt của cô, "Em là phụ nữ của tôi."

Chậm rãi dịch chuyển khỏi tay anh, khóe miệng Hỏa Hoan gợi lên một chút độ cong trào phúng, "Bây giờ còn không phải." Nói xong, cô chợt xoay người kéo tay Hỏa Tự, "Ca ca, chúng ta đi thôi."

Một buổi tối, mấy nhà vui mừng mấy nhà sầu, Doãn Mặc luôn luôn rất ít uống rượu lại uống say mèm, trên mặt thủy chung mang theo một tia cười tự giễu. Mà Hỏa Tự chính là lẳng lặng đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, hai tay gắt gao nắm thành hình quả đấm.

"Doãn ca ca, đừng uống." Một phen túm lấy cái ly trong tay anh, Hỏa Hoan thuận tay ném ra rất xa, đã lâu mới truyền đến một đạo thanh thúy cái chén tiếng vỡ vụn.

"Ha ha... ha ha..." nằm ngửa ở trên sô pha, Doãn Mặc nở nụ cười, trong đêm khuya yên lặng, tiếng cười kia phá lệ thê lương.

Nhìn cái kia vẻ mặt thống khổ, Hỏa Hoan đưa anh nhẹ nhàng ôm vào trong lòng, từ nhỏ đến lớn, cô là khi bọn anh thủ hộ hạ lớn lên, hiện tại, đổi cô đi bảo vệ bọn họ.

"Không có chuyện gì, một năm rất nhanh sẽ trôi qua." Vuốt phía sau lưng của anh, cô lẩm bẩm nói, nhìn về phía Hỏa Tự xa xa thì miệng ngập ngừng, lại không nói gì.

Rốt cục, trong hơi thở quen thuộc, Doãn Mặc ngủ thật say, chính là rõ ràng ngủ được không quá an ổn. Đưa đầu nhỏ của anh dịch chuyển đến trên sô pha, Hỏa Hoan chậm rãi đứng lên.

Nhìn Hỏa Tự lạnh lùng quay mặt, cô nhẹ nhàng kéo kéo chéo áo của anh, khi thời điểm anh ngoái đầu nhìn lại, tựa đầu đến gần trong ngực của anh.

"Ca ca, em đã trưởng thành, hiện tại đến lượt em đi bảo vệ các anh."

Thân hình chấn động mạnh, Hỏa Tự đem cô kéo vào trong lòng, cằm không ngừng cọ đỉnh đầu của cô, một tiếng thở dài không tiếng động cứ như vậy bật ra phần môi.

"Hoan Hoan, là ca ca thực xin lỗi em."

Thời điểm anh nói như vậy, tâm từng điểm từng điểm đau đớn.

"Ha ha..." mặt càng vùi thêm vào trong ngực của anh, bộ dáng kia rất giống tiểu miêu, sau một lúc lâu, Hỏa Hoan chậm rãi ngẩng đầu lên, "Ca ca, có thể giúp em một việc sao?"

"Được, chỉ cần ca ca có thể làm được, cho dù chết, ca ca cũng sẽ đi làm." Nhìn mặt khéo léo tinh xảo, đem sợi tóc phân tán của vén sau tôii, Hỏa Tự thản nhiên nở nụ cười.

Giờ khắc này mới đột nhiên phát hiện, nữ oa anh từng nâng niu trong lòng bàn tay thật sự trưởng thành.

"Anh nhất định có thể làm được." Nói xong, kiễng mũi chân, Hỏa Hoan ghé vào anh bên tôii nhỏ giọng nói, dần dần, đã nhìn thấy sắc mặt Hỏa Tự càng đổi càng khó coi, mày cũng mặt nhăn càng ngày càng gấp.

"Em xác định làm như vậy?" Cuối cùng, anh nhẹ giọng hỏi một câu.

"Em tựa hồ cũng không có cái lựa chọn tốt, huống hồ, nếu quả thật có thể nhẫn nhục chịu đựng, để cho em giống tiểu tức phụ bị khinh bỉ, đây cũng là không phải Hỏa Hoan." Nghịch ngợm le lưỡi, Hỏa Hoan lại ôm hông của anh, "Ca ca, có được hay không vậy?"

"Có thể là có thể, chính là Đoan Mộc Minh cũng không phải một cái hồ lộng nhân tốt như vậy, anh sợ vạn nhất chuyện bại lộ, tình cảnh của em sẽ càng thêm nguy hiểm." Hỏa Tự lo lắng lo lắng nhìn cô.

"Yên tâm đi, em nhất định có thể toàn thân trở ra." Tay làm cái thế "ok", cô đánh một cái ngáp thật to, "Ca ca, em mệt, muốn đi ngủ, ngủ ngon."

"Được, ngủ ngon." Ở trên trán của cô ấn xuống một cái hôn nhợt nhạt, Hỏa Tự trên mặt lộ ra một chút cười sủng nịch.

Tính trẻ con cười cười, Hỏa Hoan xoay người đi vào phòng ngủ, đi ngang qua bên người Doãn Mặc thì lông mày của cô mấy không thể nhận ra nhíu vài cái, theo sau đi ra.

Đưa mắt nhìn bóng lưng của cô biến mất ở khúc quanh, nụ cười trên mặt Hỏa Tự nhất thời cứng lại, tay nắm thành hình quả đấm, móng tay thật dài đâm thật sâu vào lòng bàn tay.

Ngay sau đó, anh một quyền hướng về phía vách tường đấm thật mạnh, ở trên tường để lại một đạo vết máu loang lổ.

Đúng lúc này, điện thoại của anh đột nhiên vang lên...

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/