Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ - Chương 49

Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ
Chương 49: Mạnh mẽ xỏ xuyên qua (H)
gacsach.com

Khi ngón tay thon dài của anh khẽ chạm vào gương mặt của cô thì Hỏa Hoan không khỏi đánh rùng mình một cái, rõ ràng hơi thở của anh là ấm áp như vậy, nhưng là cái loại lạnh phảng phất là theo đáy lòng xông tới, từng đợt rồi lại từng đợt, theo giường nước phập phồng không chừng không ngừng lay động.

"Rất lạnh sao?" Khơi mào người của cô, vẻ mặt Đoan Mộc Minh tà mị nở nụ cười, đột nhiên yêu chết bộ dáng cô hiện tại, cặp mắt kia trong suốt giống như là một đầu dê đợi làm thịt, thoạt nhìn có một chút đáng thương như thế, có như vậy trong nháy mắt, anh đột nhiên cảm giác mình là cái loại đạo tặc hái hoa, nhưng là anh vẫn là không tính buông tha cô.

"Hoàn hảo " thanh âm của Hỏa Hoan có một chút trống rỗng, cho tới bây giờ, cô không biết mình là không phải điên rồi mới có thể đi theo anh đến nơi đây, rõ ràng có nhiều cơ hội như vậy cô hoàn toàn có thể chạy thoát.

"Ngoan, một hồi em sẽ nóng, tin tưởng anh đúng vậy." Tháo ra thảm trùm cô, Đoan Mộc Minh cúi đầu nở nụ cười, "Làm yêu tinh tức giận", một tiếng lẩm bẩm trầm thấp, anh thả người đánh tiếp, ở thời điểm cô còn không kịp chống đối, mạnh mẽ hôn lên môi của cô.

Bốn phía ngọn đèn mê ly mà tối, trong phòng to như vậy lại chỉ lộ ra giường nước, nằm ở mặt trên, tựa hồ cũng có thể cảm nhận được nước gợn sóng, theo từng cái động tác anh cố ý gia tăng mà đong đưa.

Nhìn anh ở trước ngực không ngừng củng đến củng đi tối như mực, Hỏa Hoan đột nhiên nở nụ cười, khóe miệng gợi lên một chút ý cười vũ - mỵ, cánh tay thon dài vòng lên cổ của anh.

"Em tuyệt đối là tiểu yêu tinh trời phái xuống dưới trừng phạt đàn ông." Ngẩng đầu nhìn cô, Đoan Mộc Minh thở hổn hển nói, thân thể một loại chỗ buộc chặt giống như cũng muốn nổ.

"Tôi đây trừng phạt đến anh sao?" Ngón tay mảnh khảnh trên mặt anh đi một chút ngừng ngừng, Hỏa Hoan vẻ mặt chọn - đậu nhìn của anh, nếu anh muốn chính là chỗ này, cô kia không ngại cho anh.

"Em cứ nói đi?" Ở trên môi của cô hạ xuống một cái hôn nhợt nhạt, Đoan Mộc Minh chấp lên tay nhỏ bé của cô một đường trượt xuống dưới, "Nghe thấy được sao? Từng cái tế bào của anh đều kêu gọi em."

"Này xem như mời sao?" Tham đứng người dậy, Hỏa Hoan vươn đầu lưỡi nghịch ngợm liếm một chút môi của anh, đôi tròng mắt kia thoạt nhìn diêm dúa lẳng lơ mà Câu Hồn Nhiếp Phách.

"Là" nói xong, Đoan Mộc Minh mạnh mẽ đem cô kéo vào trong lòng, tựa hồ là muốn cô tiến vào trong cơ thể mới bỏ qua. Ngay tại thời điểm anh vừa định có động tác tiến thêm một bước, Hỏa Hoan mạnh mẽ 摁 ở tay anh.

"Bảo bối, nhịn nữa đi xuống anh sẽ chết." Anh gian nan nói, trên trán có mồ hôi to như hạt đậu mới rơi xuống.

"Tôi có một cái điều kiện, muốn anh đáp ứng tôi trước."

"Em nói, chỉ cần anh có thể làm được, anh tất cả đều đáp ứng em." Đoan Mộc Minh thuận miệng có lệ, thân thể dường như muốn nứt ra rồi, liều mạng tưởng tượng tìm kiếm một chút thanh lương.

"Sau lúc này đây, hai chúng ta không thiếu nợ nhau, từ đó về sau, anh đi con đường của anh, tôi qua cái cầu của tôi, không còn liên quan."

"Không được"

Khi nói chuyện, Đoan Mộc Minh đã mạnh mẽ xỏ xuyên qua cô...

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/