Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ - Chương 112

Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ
Chương 112: Người mắc bệnh thần kinh
gacsach.com

"Không tin anh hỏi bé"

Chỉ con trai bên ngoài, Hỏa Hoan nói cực kỳ vô tội, hiện tại cô gầy xương bọc da, tất cả đều là lỗi của bé, xú tiểu tử.

"Tốt lắm, chuyện này tạm thời đình chỉ, em ăn no đi?" Nhìn cô, Đoan Mộc Minh nhẹ giọng hỏi.

"No rồi" sờ sờ bụng phình căng căng, Hỏa Hoan thật mạnh gật gật đầu, có thể là bởi vì ăn no, đôi tròng mắt kia thành một vòng trăng.

"Tỉnh ngủ sao?" Vẫn là giọng điệu bình tĩnh như vậy, ung dung ngồi ở chỗ kia, Đoan Mộc Minh vẻ mặt giống như bắt đầu vốn không có biến quá.

"Tỉnh ngủ " xoa xoa ánh mắt vẫn như cũ có điểm chua xót, Hỏa Hoan nói một câu, cánh tay duỗi ra, đem hạt dưa dưới bàn trà ôm vào trong ngực.

"Nếu không có chuyện gì khác chứ? Nói thí dụ như, có có vẻ chuyện gấp gáp đợi." Nhìn cô kia lười nhác, nếu không phải ngoài phòng có tiếng cười đứa nhỏ, anh sẽ cảm thấy tất cả cùng sáu năm trước cũng không có gì bất đồng.

"Đã không có, chuyện tình đều xong, tôi hôm nay cho mình nghỉ." Liếc xéo anh một cái, Hỏa Hoan vẻ mặt hồ nghi hỏi, "Làm sao vậy? Anh là lạ, có việc?"

"Tốt lắm, chúng ta bây giờ tiếp tục chủ đề ngày hôm qua." Hắng giọng, nhìn cô, Đoan Mộc Minh đột nhiên nở nụ cười, "Tối hôm qua anh đã xác nhận một việc, hiện tại chúng ta hỏi vấn đề thứ hai."

"Đợi chút" Hỏa Hoan mạnh mẽ từ trên ghế salon ngồi dậy, "Anh tối hôm qua hỏi tôi cái gì?"

"Anh hỏi em, Tiểu Bảo có phải là con trai anh hay không?"

Đoan Mộc Minh tốt tâm nhắc nhở cô, tuổi còn trẻ dễ quên, loại cảm giác này nói một chút cũng không tốt sao.

"Cái gì?" Hỏa Hoan lập tức ngây ngẩn cả người, "Tôi nói như thế nào?" Dùng sức cào tóc của mình, lông mày của cô gắt gao nhíu lại, vì sao cô một chút ấn tượng đều không có?

"Nghĩ như biết đáp án của em sao?" Hai chân vén cùng một chỗ, nhìn cô bộ dáng nổi điên, Đoan Mộc Minh ý định là muốn treo khẩu vị của cô, từ trong túi tiền lấy ra một điếu thuốc, châm, sau đó chậm rãi hút một ngụm nhỏ.

"Dĩ nhiên, tôi rốt cuộc là nói như thế nào?"

Một phen cầm tay anh, Hỏa Hoan trừng mắt một đôi mắt to nháy mắt cũng không nháy mắt nhìn anh, chết tiệt, cô nếu chính mình nói lỡ miệng, cô nhất định mổ bụng tự sát, sau đó còn muốn tại chính ngoài miệng mình dán lên giấy niêm phong.

"Em nói..." Nhìn cô một cái, Đoan Mộc Minh chậm rãi đứng lên, đi đến phía trước cửa sổ, nhìn Hoả Thông cao hứng ở trong viện chạy trốn, ánh vàng rực rỡ, một ít mồ hôi thoạt nhìn trong suốt.

Đó là con anh sao?

Khóe môi gợi lên một chút ý cười, anh nhẹ nhàng lắc đầu, không thể nào đâu, anh tại sao có thể có cái loại phúc khí này hưởng thụ thiên luân chi nhạc.

"Tôi rốt cuộc nói cái gì rồi? Anh nhưng thật ra nói chuyện, gấp rút chết tôi rồi." Đi theo phía sau anh, Hỏa Hoan tức giận nói, thật sự là ứng câu nói kia: hoàng thượng chưa vội, thái giám vội muốn chết.

"Em nói... Tiểu Bảo chính là con của em." Thật lâu sau, anh theo phần môi nhớ lại những lời này.

"A, tôi đã nói rồi, làm sao có thể nói lộ ra miệng?" Hỏa Hoan như trút được gánh nặng thở dài một hơi, miệng nhỏ giọng than thở, tuy rằng không phải thực rõ ràng, nhưng là những lời này vẫn là một chữ không lọt truyền vào trong lổ tai Đoan Mộc Minh.

"Bất quá..." khi nói chuyện, Đoan Mộc Minh mạnh mẽ xoay người qua, nhìn cô, trong ánh mắt đã tràn ngập tìm tòi nghiên cứu.

"Thì thế nào?" Trừng mắt liếc anh một cái, trong lòng tảng đá lớn bình an rơi xuống đất, Hỏa Hoan lại khôi phục từng cái chủng loại kia... bộ dạng lười nhác, nằm ở trên sô pha bên cửa sổ, lười biếng phơi nắng mặt trời.

"Em ngày hôm qua rõ ràng nói cho anh biết, Tiểu Bảo không phải con của em, như thế nào? Qua một đêm, biến thành con của em rồi?" Đoan Mộc Minh vẻ mặt trêu tức nhìn cô, đột nhiên không làm rõ được, nữ nhân này rốt cuộc là thần kinh không ổn định, vẫn làm việc mơ hồ như vậy.

"Cái gì? Tôi nói sao? Nói sai nói sai đi." Hỏa Hoan thấy nhưng không thể trách nói, cô trăm ngàn chỗ hở, nói câu sau lại quên luôn câu trước, khi anh như hồ ly già trước mặt làm sao có thể dấu diếm, đơn giản, cô thừa nhận.

"Nói sai?" Đầu lông mày chau lên, Đoan Mộc Minh cả người dựa ở cửa sổ, ánh vàng rực rỡ cứ như vậy xuyên thấu qua bờ vai của anh bắn lại đây đánh vào trên người của cô, "Ý của em là nói, Tiểu Bảo không phải con của em?"

"Là con trai em" Hỏa Hoan không sao cả nói, nhìn ánh mắt anh lại giống đang nhìn yêu quái.

"Vậy ba ba bé là ai? Đừng nói cho anh là theo tảng đá trong khe đụng tới." Đoan Mộc Minh tựa tiếu phi tiếu nói.

Thêu dệt đi, anh cũng muốn xem thật kỹ xem, cô có thể thêu dệt ra cái gì.

"Thiên tài biết ba bé là ai, tôi theo viện phúc lợi lĩnh trở về." Đã đánh một viên ô mai bỏ vào trong miệng, Hỏa Hoan khinh phiêu phiêu nói, nói những lời này, ngay cả ánh mắt cũng không trùng xuống.

"Như vậy, thật sự là đứa bé đáng thương." Đoan Mộc Minh thập phần phối hợp nói, gục đầu xuống, che giấu đáy mắt kia một chút tức giận.

Nếu Tiểu Bảo thật sự là con anh, anh nhất định không tha cho cô, cũng dám nói con của anh là một tiểu hài tử không ai muốn.

"Vì sao đáng thương? Tôi thứ nhất không có ngược đãi bé, hai không có bị đói, bé trôi qua không biết có bao nhiêu hạnh phúc."

Nghe được lời của anh, Hỏa Hoan lập tức không vui, tuy rằng cơm của cô là làm khó ăn một chút, nhưng là cô rất đau bé, mặc dù có thời điểm cũng sẽ đánh cho bé kêu cha gọi mẹ.

"Tốt lắm, vấn đề này đình chỉ." Làm một cái thế tay tạm dừng, Đoan Mộc Minh thật dài thở ra một hơi, "Vấn đề thứ hai."

"Nói đi, thật sự là chán ghét, dựa vào cái gì muốn tôi nhận đề ra nghi vấn của anh?"

Hỏa Hoan thanh âm xấp xỉ nỉ non, khi ánh mắt anh nhìn soi mói, cô luôn sẽ có một loại cảm giác cả người không chỗ nào che giấu.

"Anh nghe nói, sáu năm trước em mang theo mầm móng của anh đi, như thế nào? Sáu năm, cái loại này sớm nên mọc rễ nảy mầm đi?" Tiến đến trước mắt cô, anh nhẹ giọng hỏi, một cỗ hơi thở ấm áp cứ như vậy phun ở tại trên mặt của cô.

"Anh nói bậy, tôi nào có mang cái gì mầm móng?" Hỏa Hoan một chút lại ngồi dậy, thình lình, đầu thẳng tắp đánh tới mũi anh, đưa tới anh một trận bi thảm.

"Xứng đáng, ai bảo anh nói hươu nói vượn, cơm có thể ăn bậy, nói không thể nói loạn, có biết hay không?" Vỗ vỗ đầu của anh, Hỏa Hoan bất đắc dĩ thở dài một hơi, "Chịu không nổi anh, quên đi, tôi còn có việc, đi ra ngoài."

"Em đứng lại đó cho anh" một phen túm ở cánh tay của cô, cố nén mũi chua xót, Đoan Mộc Minh hít một hơi thật sâu, "Em xác định em sáu năm trước không mang của anh trồng ra đi?"

"Bệnh thần kinh" liếc trắng mắt, Hỏa Hoan dùng sức đẩy tay anh ra, "Anh a, chẳng những là tinh thần có vấn đề, hơn nữa, còn có chứng vọng tưởng, tôi đề nghị anh hay là đi khoa tâm thần đi, tôi nghĩ nơi đó sẽ giúp anh."

"Hỏa Hoan" Đoan Mộc Minh rống lớn một tiếng, không biết tại sao, tâm luôn luôn gợn sóng không sợ hãi nhìn cô trở nên điên cuồng.

Một câu nói của cô, một ánh mắt, thậm chí là một cái động tác thật nhỏ bất quá đều có thể dễ dàng khơi mào thần kinh anh yếu ớt, làm cho anh phát cuồng.

"Chú, chú bị bệnh sao?" Ngay tại lúc anh rối rắm vạn phần, một đạo thanh âm trẻ thơ ở sau người chậm rãi vang lên.

"A? À, không có." Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt giống quá Hỏa Hoan, Đoan Mộc Minh không khỏi ngây ngẩn cả người, tay ấm áp ý thức phủ hướng về phía mặt nho nhỏ, "Tiểu Bảo, cháu thích chú sao?”

"Thích" không có...chút nào do dự, Hoả Thông thật mạnh gật gật đầu.

"Vì sao?" Đoan Mộc Minh theo bản năng hỏi, nếu bé thật sự là con anh... mặt sau, anh ngay cả nghĩ tiếp đều cảm thấy cả người run lên.

Đó là một loại cảm giác thực đặc biệt, giống như có địa phương nào không được bình thường, nhưng là còn nói không ra vì sao.

"Chú làm cơm ăn thật ngon, so với đám bọn cậu ngoại làm hoàn hảo." Ngay khi trong lòng anh, Hoả Thông vẻ mặt thuần chân nở nụ cười, tay nhỏ bé nhẹ nhàng vuốt lên nếp uốn giữa lông mày anh, "Không cần nhíu, như vậy sẽ biến thành tiểu lão đầu."

"Phải không?" Nhốt lại thân thể nho nhỏ, Đoan Mộc Minh thản nhiên lên tiếng, mặt dán tại phía sau lưng của bé, trong lòng không hiểu lại xông lên cái loại cảm giác ấm áp.

"Đoan Mộc Minh" đúng lúc này, nơi cửa rồi đột nhiên truyền đến thanh âm của Hỏa Hoan.

"À, làm sao vậy?" Đoan Mộc Minh thiếu khí vô lực hỏi một câu, tưởng người đàn bà kia nhất thời lương tâm phát hiện nghĩ đến an ủi anh, cho nên, anh đơn giản giả hoàn toàn, hung hăng nhéo một chút bắp đùi của mình, nhất thời, sắc mặt một mảnh tái nhợt.

"Anh nếu không có việc gì mà nói... hôm nay giúp tôi mang Tiểu Bảo một chút, tôi có việc muốn đi ra ngoài." Dương dương tự đắc túi giấy trong tay, cô lớn tiếng nói xong, ngay cả con mắt cũng chưa xem anh một cái, càng khỏi nói, nhìn đến cái sắc mặt tái nhợt kia.

"Em muốn đi đâu? Chúng ta cùng đi." Đoan Mộc Minh mạnh mẽ ngồi dậy, dù sao lần này anh là cho mình nghỉ dài hạn rồi, không chơi một chút như thế nào không làm chính mình thất vọng?

"Câm miệng, như thế nào làm sao đều không thể thiếu anh? Tôi đi địa phương anh không thể đi." Ném cho anh một ánh mắt rõ ràng, theo trong bao tiền lấy ra một xấp tiền mặt đặt ở trước mặt anh, Hỏa Hoan xoay người đi ra ngoài, "Tiểu Bảo, nghe chú nói... mẹ một hồi trở về."

Nghe được lời của cô, Hoả Thông lập tức ngây ngẩn cả người, lập tức mỉm cười ngọt ngào lên, "Đã biết, mẹ, bye bye."

"Xú tiểu tử, làm sao cười cái kiểu đó?" Nhìn cùng Hỏa Hoan không có sai biệt cười xấu xa, Đoan Mộc Minh thình lình rùng mình một cái.

"Chú, chúng ta đi chơi, được không?" Hoả Thông hưng trí bừng bừng nói.

"Đi chơi? Đi nơi nào?"

"Sân chơi, cháu muốn chơi trò chơi cao chọc trời.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor