Bạn Chanh - Chương 53

Bạn Chanh
Chương 53 - Chương 53
gacsach.com

Hứa Huệ Chanh không hỏi Thẩm Thung Nhạn tỉ mỉ nguyên nhân trong đó.

Chắc hẳn là Chung Định cảm thấy cô quá chậm, nên đã tìm đến nơi rồi.

Hứa Huệ Chanh ngẩng đầu nhìn thấy hắn, không nén nổi hé miệng ra cười.

Chung Định không nhìn tới Thẩm Thung Nhạn ở bên cạnh, trọng tâm chỉ tập trung về phía Hứa Huệ Chanh. Hắn nói cái giọng điệu lành lạnh quen thuộc, “Lề mề gì thế.”

Thế nhưng Thẩm Thung Nhạn lại không cam lòng bị gạt ra rìa, cô ta ưỡn ngực cong mông, nghễnh đầu lên, “Hôn Phu tiên sinh đã lâu vậy không thấy tôi rồi, có phải là vô cùng mong nhớ không?”

Chung Định liếc mắt qua, “Cô là ai?”

Thẩm Thung Nhạn bị chấn động, thụt lùi về phía sau liền mấy bước, dáng vẻ như không chịu đựng nổi cú shock này, trong cơn hốt hoảng, cô ta bắt lấy tay của Hứa Huệ Chanh, “Hãy nghe những lời này đi, ông trời sao lại không giáng một tia sét xuống đánh chết kẻ phụ tình này đi chứ.”

Hứa Huệ Chanh đã có chút quen với kiểu động kinh của Thẩm Thung Nhạn rồi, cô đỡ lấy thân thể lảo đảo sắp ngã quỵ của cô ta.

“Tình Địch tiểu thư.” Thẩm Thung Nhạn sụp đổ, “Tôi thành tâm khuyên cô, cô thật sự phải suy nghĩ thật kỹ cho tương lai của mình, loại đàn ông này đáng cho cô gửi gắm sao? Hôm nay anh ta đối với tôi tuyệt tình đến thế, thì sau này cũng sẽ vứt bỏ cô như thế thôi.”

“Tiểu Sơn Trà, qua đây.” Chung Định nhìn chằm chằm vào bàn tay mà Thẩm Thung Nhạn nắm lấy của Hứa Huệ Chanh, ánh mắt lạnh lùng.

Thẩm Thung Nhạn bèn buông Hứa Huệ Chanh ra, sau đó run rẩy một cách cường điệu, “Vừa máu lạnh vừa tàn nhẫn. Thật đáng thương cho tôi mỹ mạo như hoa, nhưng lại không thắng nổi lòng dạ sắt đá của tình lang.”

Hứa Huệ Chanh đứng ở bên cạnh suy nghĩ tình cảnh hiện tại, lại càng thêm rối bời. Tâm tư của Thái Mỹ tiểu thư, cho đến nay Hứa Huệ Chanh vẫn không sao hiểu nổi.

Nhưng bên Chung Định thì thái độ lại rất rõ ràng. Hắn căn bản là không định gặp cô vợ chưa cưới này. Đối với chuyện này, Hứa Huệ Chanh rất vui. Tuy rằng, phần tâm tình này rất ích kỷ.

“Qua đây.” Chung Định không kiên nhẫn được nữa, tính lên trước túm lấy Hứa Huệ Chanh.

Hứa Huệ Chanh rất thức thời, chủ động đi về hướng hắn, nhè nhẹ nắm lấy tay hắn.

Chung Định giơ tay của cô lên, chùi mấy lượt nơi Thẩm Thung Nhạn mới nắm ban nãy, “Bớt qua lại với thứ người bệnh thần kinh.”

“... Số tôi thật khổ mà.” Thẩm Thung Nhạn nức nở một tiếng, “Ngay cả Hôn Phu tiên sinh cũng ganh ghét với nhan sắc của tôi. Thái Mỹ ơi Thái Mỹ, tại sao mày lại đẹp thế chứ.”

Chung Định hoàn toàn coi như Thẩm Thung Nhạn không có mặt tại đó, hắn kéo Hứa Huệ Chanh, xoay người đi mất.

Nhưng Hứa Huệ Chanh quay đầu lại, nói lời từ biệt với Thẩm Thung Nhạn, “Thái Mỹ tiểu thư, tạm biệt.”

“Ừm.” Thẩm Thung Nhạn giương quạt lên, nước mắt nói ngừng là ngừng ngay, mím môi mỉm cười, “Nếu như hữu duyên, chúng ta trên giang hồ tái kiến.”

Cái gọi là vũ hội, đương nhiên là có nam nam nữ nữ dán lấy nhau nhảy múa.

Hứa Huệ Chanh trở về hội trường thì nhạc đã vào nhịp điệu trữ tình rồi. Cô chủ động nói thật, “Chung tiên sinh, em không biết nhảy.”

“Tôi từng nói qua muốn nhảy cùng em à?” Chung Định nhớ lại điệu múa kỳ quái của cô ở trong hang động ngày đó, hắn cười lên, cúi đầu nói bên tai cô, “Bữa sau em múa cho tôi ngắm.”

Cô cảm thấy người đàn ông này sao lại có thể xấu xa thế cơ chứ, rõ ràng biết khả năng nhảy múa của cô kém, thế mà còn muốn xem chuyện chê cười của cô. Cô thoáng oán giận, “Không múa.”

“Nhỏ mọn, nhảy múa một chút thì sao chứ.”

“Cứ không múa đấy.”

Hắn cười cười bóp mặt của cô, “Tính tình của Tiểu Sơn Trà cao ngạo thật.”

Những hành động tán tỉnh ve vản của hai người ở góc này, rơi vào trong mắt người khác, đều là cảnh khác thường.

Những thị thị phi phi đó, bọn họ không dám rì rầm ở trước mặt Chung Định. Nhưng ở sau lưng hắn, lại đem chuyện của đôi nam nữ môn không đăng hộ không đối này miêu tả đến mức không thể nào chịu nổi. Đương nhiên, trong đó còn có cả chuyện liên quan đến Thẩm Thung Nhạn.

Chỉ là, ba đương sự này, Chung Định và Thẩm Thung Nhạn đều có tính cách chuyện ta ta làm, Hứa Huệ Chanh tuy rằng tự ti, nhưng cô ôm lấy tâm tình chỉ quan tâm đến những gì mình có được, cũng giả vờ không biết gì cả.

Kiều Lăng và Chung Định coi như là bạn bè nhiều năm, nhưng gã cũng không thật sự hiểu được mục đích tối nay của Chung Định là gì. Gã nói với Trần Hành Quy, “Sau hôm nay, không biết hai nhà Chung Thẩm còn làm ra chuyện gì nữa đây.”

“Ai mà biết.” Trần Hành Quy khẽ cười.

“Chung Định kim ốc tàng kiều cũng thôi đi, bây giờ còn quang minh chính đại kéo đến đây.” Kiều Lăng lắc lắc đầu, “Còn không phải là hủy đi cái bục của Thẩm gia sao.”

“Vậy thì sao chứ?” Trần Hành Quy nhìn về phía Chung Định và Hứa Huệ Chanh, “Mày tưởng Chung Định tại sao cứ luôn nghe theo sự sắp đặt của Chung gia?”

Sắc mặt của Kiều Lăng có chút trầm xuống.

“Chỉ bởi vì nó chưa từng gặp được thứ mà nó muốn.” Chung Định chẳng thiếu thứ gì cả, chỉ thiếu mỗi tình yêu.

Kiều Lăng lờ mờ nghe ra gì đó, “Mày nói con điếm đó là thứ mà nó muốn?”

“Nghe tao khuyên một câu, đừng nhắc đến hai chữ đó nữa.” Trần Hành Quy vỗ vỗ vai của của Kiều Lăng, “Chung Định đã san bằng hoàn toàn cái hội sở đó rồi.”

“Thật không.” Kiều Lăng đã hiểu ra rồi, gã đột nhiên cười nói, “Nếu ban đầu tao chịu bỏ tiền, nói không chừng con bé đó bây giờ thuộc về tao rồi.”

Trần Hành Quy cũng cười, “Không có đâu.” Bởi vì Chung Định và Kiều Lăng không giống nhau.

Muốn nắm giữ Chung Định, thật ra rất đơn giản. Chỉ cần thật lòng đối xử tốt với hắn, là được.

Thế nhưng đáng tiếc là, số ít phụ nữ vì tính cách quái dị của hắn mà chạy trối chết hết. Còn đa số phụ nữ thì, ở trong mắt, chỉ có cái họ “Chung” mà thôi.

Chung Định rời khỏi vũ hội từ sớm, hắn đưa Hứa Huệ Chanh xuống lầu, sau khi hôn lên má cô một cái, hắn nói, “Tôi có việc phải ra ngoài một chuyến, em trở về trước đi.”

Hứa Huệ Chanh lo lắng hắn có phải lại biến đổi tính cách hay không, dò hỏi một câu, “Anh có cần lên thay quần áo không?”

“Không thay.” Nụ cười của hắn trở nên có chút lạnh lẽo. “Thế này là tốt rồi.”

Cô nghĩ một hồi, thấp giọng nói, “Vậy... về sớm chút nhé.”

Hắn ôm lấy cô một chút, “Để cho tôi một ngọn đèn.”

Hứa Huệ Chanh tất nhiên đồng ý.

Chung Định đưa mắt tiễn cô vào thang máy, vẻ mặt chợt thu lại.

Lúc ra ngoài, hắn đón Hayakawa Riho ở khu gần đó.

Hayakawa Riho ngồi vào vị trí ghế sau liền có thể cảm nhận được trên người Chung Định có cổ sát khí ác liệt, cả không khí cũng ngưng đọng lại.

“Chung tiên sinh.” Cô ta phá vỡ sự im lặng, “Chu Cát Vũ đã bị tứ bề vây khốn rồi, sao anh còn kêu Việt Tài giúp hắn chạy thoát?”

Chung Định không lên tiếng.

Cô ta cắn cắn môi, nói tiếp, “Thứ rác rưởi đó đâu đáng làm bẩn tay anh.”

“Hayakawa Riho.” Hắn dừng xe trước đèn đỏ, “Cô ồn quá.”

“Xin lỗi.” Cô ta lập tức ngậm miệng lại.

Chu Cát Vũ che đậy bản thân gã rất kín đáo, kéo sụp mũ xuống, đi vào thang máy.

Đây là chỗ ở bí mật nhất của hắn, ngay cả cảnh sát cũng không tìm ra được nơi này.

Hội sở xảy ra chuyện, rất đột ngột. Thế nhưng trong lòng Chu Cát Vũ biết rõ, là ai đứng sau hậu trường.

Việc kinh doanh của hội sở vốn là việc phi pháp, đối phương chỉ cần giải quyết hết đám quan chức có hợp tác với Chu Cát Vũ thì hội sở sẽ hoàn toàn sụp đổ. Ánh sáng của truyền thông, cảnh sát niêm phong, dư luận lên án. Thêm vào đó, là sự chạy trốn của Chu Cát Vũ.

Lúc đó Chu Cát Vũ bị thẩm vấn ở đồn cảnh sát thì đã sốt ruột rồi. Gã có qua lại với phó cục trưởng của đồn cảnh sát đó, liền đi thêm một lần cửa sau, thử sửa chữa lại danh nghĩa của hội sở, đợi khi trận gió này qua rồi sẽ vùng dậy như xưa.

Ai biết được, tình nhân của phó cục trưởng đem sự việc này phơi bày ra.

Thế là, sóng trước chưa lặn, sóng sau đã tới. Bởi vì vấn đề chống tham nhũng, những quan chức khác cũng rối rít phủi sạch quan hệ, càng nhiều người muốn dồn Chu Cát Vũ vào con đường chết.

Thế nên, gần đây Chu Cát Vũ rất chật vật.

Gã đi đến cửa nhà, cảnh giác quan sát bốn phía, sau đó nhanh chóng mở cửa lỉnh vào.

Trong phòng một mảnh đen mịt.

Gã đang tính mở đèn, đột nhiên, vang lên một tiếng “đinh”, một ánh lửa lóe lên. Sau đó lại một tiếng “đinh”, ánh lửa biến mất. Nhưng lại có một đốm lửa mờ nhạt đang cháy.

Bàn tay đang giơ lên mở đèn của Chu Cát Vũ dừng lại, gã nhìn về phía đốm lửa nhỏ kia. Tuy rằng hoàn toàn không nhìn thấy gì cả, nhưng gã luôn biết, kẻ đang đốt thuốc đó chính là Chung Định.

“Ông chủ Chu dạo gần đây có khỏe không?” Chung Định rất ôn hòa, giọng nói vừa khẽ khàng vừa nhẹ nhàng.

Chu Cát Vũ sằng sặc cười lên, “Nghĩ không ra thật, con ả thật sự có bản lĩnh. Dụ được một thằng đàn ông thì liền có thể ép được tao đến bước đường này.”

“Nếu cô ấy không có một người đàn ông như tao, thì mày ép chết cô ấy rồi.”

Chu Cát Vũ ha hả cười lớn, sau khi dứt tiếng cười gã chuyển thành tức giận, “Nếu như nó nghe lời thì tao có ép không?” Ngực gã rung động dữ dội, “Con tiểu tiện nhân đó, chỉ biết bò lên giường của đàn ông. Tao cho nó bò cho đủ!”

Điếu thuốc của Chung Định bị dụi tắt.

Tâm tình của Chu Cát Vũ lên xuống dữ dội, “Là nó sai, nó không biết đủ!”

“Mày là cái thá gì chứ!” Gã mở đèn lên, ánh mắt dữ tợn, “Cho dù nó bị qua tay trăm thằng ngàn thằng thì tao cũng có thể tiếp nhận nó. Nó chẳng biết cái quái gì cả!”

Chung Định nới lỏng cổ áo, dục vọng giết chóc không thể kìm nén được nữa. Tế bào trên toàn thân hắn đều đang gào thét đòi được ra tay.

Chu Cát Vũ vẫn ở đó rống lên, “Chẳng có ai yêu nó hơn ____”

Trong giây lát Chung Định đã lướt đến trước mặt Chu Cát Vũ, một phắt liền tóm lấy cổ họng gã ta, đem gã dộng một cú thật mạnh vào tủ rượu bên cạnh.

“Mày thật biết đổ dầu vào lửa.” Chung Định nhếch miệng cười nhạt, trong con ngươi là cơn rét lạnh sâu sắc.

Tấm thủy tinh trên tủ rượu vỡ nát, các chai rượu lũ lượt rơi xuống đất, phát ra những tiếng vỡ lanh lảnh. Máu tươi theo sau ót Chu Cát Vũ từ từ trợt xuống. Sau lưng gã bị đâm phải vài mảnh kiếng vỡ, thế nhưng mắt của gã bị gồ lên, ngoác miệng lên cười, “Mày tức giận?” Tiếng cười của gã thỉnh thoảng lại rất chát chúa, “Tao muốn nó dơ bẩn đó. Không có thằng nào yêu nó nữa, chỉ có tao!”

Chung Định không tiếp tục phí lời với Chu Cát Vũ nữa, giơ chân lên đạp xuống.

Lúc này Chu Cát Vũ mới phản ứng lại, vội vàng tránh né sang phía bên cạnh. Gã thở hổn hển, ngăn cản sự công kích của Chung Định. Một cước lại một cước, Chu Cát Vũ té ngã trước cửa phòng ngủ. Khi Chung Định đến thêm một cước nữa, Chu Cát Vũ liền xô mở cửa phòng ngủ.

Nhờ vào ánh sáng bên ngoài, ánh mắt của Chung Định dừng lại trên bức tường. Hắn cảm thấy có gì đó không đúng, thế là lập tức bật đèn lên.

Sau khi đèn bật sáng, những tấm ảnh dán kín bốn bức tường liền phơi bày ra trước ánh sáng.

Ánh mắt của Chung Định ngưng trệ. Những bức ảnh trước mắt hắn, là lúc Hứa Huệ Chanh còn rất trẻ, trên mặt vẫn còn nét trẻ con. Cô và người đàn ông bên cạnh ngồi trên một cái ghế, vẻ mặt tỏ ra rất không tình nguyện. Người đàn ông đó chỉ cách cô có một tấc, nửa người trên xoay qua ôm lấy vai của cô, tư thế rất kỳ quái.

Càng kỳ quái hơn là, người đàn ông đó không có mặt. Mặt của anh ta đã bị xóa đi rồi.

Bởi vì động tác của Chung Định ngừng lại, Chu Cát Vũ tìm được cơ hội phản kích, gã nhanh chóng một quyền đánh úp về phía Chung Định.

Chung Định tránh thoát trong gang tấc, nhưng lại không tự chủ nhìn về phía các bức tường.

Trong căn phòng này, dán đầy hình của Hứa Huệ Chanh. Những tấm hình đều được phóng to, tuổi tác bắt đầu từ khoảng năm 16, 17 tuổi, cho đến khi trang điểm đậm lè. Vẻ mặt có uất ức, có kinh hãi, cũng có điệu bộ lẳng lơ giả tạo.

Nhưng duy nhất chỉ không có nụ cười thật lòng.

Tấm hình ở bên cạnh giường, Hứa Huệ Chanh đang cong gối ngồi dưới đất, hai tay bị trói nghiến lại, đôi mắt nhìn về phía ống kính, ầng ậc nước mắt.

Toàn bộ thế giới của Chung Định đỏ lên rồi.