Bách Luyện Thành Tiên - Chương 2594-2595

Chương 2594-2595: Mơ ước Cửu Cung Tu Du kiếm chín thuộc tính

Lâm Hiên lầm nhẩm một câu, sau đó tay áo phất lên, linh quang chớp lóe, hơn mười đạo kiếm quang từ trong tay áo ngư du mà ra.

"Nhanh!"

Ngón tay Lâm Hiên điểm về phía trước, kiếm quang bay loạn xạ như mưa, chỉ sau thời gian uống một chén trà, hắn đã đào xong một tòa động phủ.

Diện tích cũng không quá lớn, thậm chí có thể nói là cực kỳ đơn sơ. Lâm Hiên không có dự định ở lại nơi này lâu, chỉ coi như chỗ dừng chân tạm thời, kiểm kê lại bảo vật thu được một chút.

Hắn đã trải qua vô số ma luyện, nhưng chưa có lần nào lại đạt được thu hoạch lớn như hành trình tới Phiêu Miểu Tiên cung. Từ lúc giả mạo Thiên Đạo võ giả để trà trộn vào tông phái, đến mấy ngày trước diệt sát Đào Ngột, hắn đã thu được vô số bảo vật.

Đúng là nên kiểm kê thật tốt một phen.

Sau khi đào xong động phủ, Lâm Hiên lần nữa phất tay lên, mấy cán trận kỳ đủ mọi màu sắc bay vút ra, Lâm Hiên thành thục đem Ngũ Hành Uẩn Linh Linh trận bày ra. Mỗi cán trận kỳ này chính là một Linh bảo, hơn nữa không chỉ dùng để bày trận, mà còn có thể trở thành pháp bảo, biến ảo vô cùng.

Thời điểm tu vi Lâm Hiên còn thấp, khó có thể phát huy toàn bộ uy lực của nó. Hôm nay Nguyên Anh chủ tu đã là Phân Thần sơ kỳ, thần thông của đệ nhị Nguyên Anh cùng Yêu đan cũng không tầm thường. Linh bảo như Ngũ Hành Uẩn Linh trận, hắn có thể dễ dàng phát huy hơn chín thành uy lực.

Bố trí trận pháp này ở đây, cho dù là Tu Tiên giả Phân Thần sơ kỳ, một khi bị trận pháp này vây khốn, muốn thoát ra cũng vô cùng khó khăn.

Sau khi bố trí xong, Lâm Hiên vẫn chưa dừng lại, tay áo tiếp tục phất lên, nhưng lần này vật bay ra lại là một trương phù lục. Mặt ngoài có hoa văn hết sức kỳ lạ, bên trong có linh quang liên tục chớp động, dường như những phù văn kia đang không ngừng biến ảo.

"Nhanh!"

Lâm Hiên nâng tay phải lên, một đạo pháp quyết từ đầu ngón tay bắn ra.

"PHỐC" một tiếng, tấm phù đột nhiên cháy bùng lên, một đoàn sương mù cực lớn từ trong đó tỏa ra, lan tràn dọc theo thế núi, rất nhanh đã bao phủ toàn bộ sơn mạch.

Phóng nhãn nhìn lại, nơi đây đâu còn là một sơn mạch, chỉ thấy trước mắt là hoang nguyên mênh mông bát ngát. Hơn nữa, linh khí cũng mỏng manh hơn rất nhiều, không hề khác biệt so với vùng phụ cận.

Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng, cao giai Ẩn Nặc phù này quả không tầm thường. Tuy giá trị xa xỉ, nhưng với thân gia của Lâm Hiên thì căn bản không đáng kể.

Toàn bộ quá trình nói thì phiền phức, nhưng chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Sau đó Lâm Hiên không hề trì hoãn, toàn thân nổi lên thanh mang rồi bay vút về phía động phủ.

Trận pháp hắn bộ trí đương nhiên không hề ảnh hưởng tới mình, Lâm Hiên coi như không thấy, đi thẳng vào động phủ. Tiếng ầm ầm vang lên, cửa đá nhanh chóng đóng lại.

Phi hành trong thời gian dài như vậy, Lâm Hiên quả thực có chút mệt mỏi. Vì vậy, hắn không vội vàng kiểm kê bảo vật mà trước tiên đi tới phòng ngủ, lấy ra chiếc giường làm bằng Hàn ngọc rồi nhanh chóng đánh một giấc.

Sáng ngày thứ hai, cảm thấy tinh thần sáng khoái, Lâm Hiên thong thả đi tới phòng luyện công.

Lần này thu được quá nhiều bảo vật, chủng loại cũng cực kỳ phong phú, cần phải phân loại cùng dọn dẹp thật tốt một phen.

Lâm Hiên vươn tay vỗ vào bên hông, linh quang lóe lên, từ bên trong bay ra một cái Túi Trữ Vật. Hắn nâng tay phải lên, đem Túi Trữ Vật kia dốc ngược xuống, nó nhẹ nhàng run lên, một đạo quang hà xuất hiện. Sau đó tiếng leng keng vang lên, một đống lớn đồ vật hiện ra trên mặt đất.

"Đây là..."

Lâm Hiên nhắm mắt lại, thần thức quét qua, với tư cách là Đại trưởng lão Phiêu Miểu Tiên cung, thân gia của Linh Hư chân nhân không tầm thường, trước mắt chỉ là Túi Trữ Vật tùy thân, đã có không ít bảo vật. Ngoài ra còn có ngọc giản cùng vật dụng tu tiên, bất quá thần thức của Lâm Hiên chỉ quét qua chứ không hề dừng lại.

Muốn kiểm kê từng bảo vật, nhất định không thể nóng vội.

Năm ngón tay Lâm Hiên hơi cong lại, một cái bình ngọc giống như bị một hấp lực vô hình, tự động bay đến trong lòng bàn tay hắn. Lâm Hiên mở nắp bình ra, linh quang lóe lên, rõ ràng từ bên trong bay ra một quang đoàn cỡ nắm tay.

Nhanh như chớp muốn bắn về phía xa, nhưng Lâm Hiên đã sớm đề phòng điều này, tự nhiên sẽ không để nó đào thoát.

Tay trái phất lên, một quang hà màu xanh lá bay ra, nhanh chóng bao phủ toàn bộ quang đoàn kia. Ở giữa quang đoàn có một khỏa đan dược nhỏ bằng hạt đậu, không ngừng quay tròn, mỗi lần muốn lao ra đều bị quang hà xanh lá dễ dàng cản lại.

Hai mắt Lâm Hiên híp lại, trên mặt tràn đầy vẻ hứng thú.

Sau thời gian uống một chén trà, hắn mới cúi đầu xuống, thở dài một hơi: "Quả nhiên là Thông Linh chi vật, hơn nữa phẩm chất của linh dược này không tầm thường. Nếu dùng nó để luyện chế Thân Nội Hóa Thân, thần thông nhất định vô cùng huyền diệu"

Lâm Hiên ngoài miệng nói như vậy, ở sâu trong nội tâm đã cảm thán vận khí của mình không tệ, có thể tìm được bảo vật nghịch thiên như vậy.

Cẩn thận đem linh dược cất kỹ, Lâm Hiên tiếp tục cầm lấy một bình ngọc khác. Mở nắp bình, từ bên trong đổ ra hơn mười khỏa đan dược, mỗi khỏa chỉ nhỏ bằng hạt đậu, nhưng lại phát ra đủ loại màu sắc rực rỡ.

Phiêu Miểu Cửu Tiên đan chỉ là tên gọi chung, kỳ thực công hiệu của những đan dược này đều không giống nhau.

Màu tím chính là thánh vật chữa thương trong truyền thuyết, tuy không thể cứu sống kẻ hấp hối, nhưng bất kể trọng thương thế nào, chỉ cần phục dụng một hạt, có lẽ sẽ bảo trụ được tính mạng.

Còn khỏa màu xanh da trời, hẳn là loại giúp tăng tiến tu vi. Cho dù là Tu Tiên giả cấp bậc Phân Thần kỳ, phục dụng một hạt cũng có thể bớt được trăm năm khổ tu. Thậm chí cả cường giả Độ Kiếp kỳ, sau khi ăn vào cũng có tác dụng nhất định.

Về phần khỏa màu xanh lá, có lẽ có tác dụng rất lớn đối với trùng kích bình cảnh trong tất cả các giai đoạn của Phân Thần kỳ. Nhưng quý giá nhất vẫn là khỏa màu trắng, ôn nhuận như ngọc, chính là Hóa Kiếp đan trong truyền thuyết...

Hóa Kiếp đan!

Sau khi phục dụng có thể tăng tỷ lệ tiến giai thành Độ Kiếp kỳ tăng lên một thành. Giá trị của đan dược này có thể nói còn vượt xa Dược Linh lúc trước.

Chữa thương, tiếng gia, trùng kích bình cảnh...

Lâm Hiên lấy ra mấy cái bình ngọc trống rồi đem các loại Phiêu Miểu Cửu Tiên đan công dụng khác nhau lần lượt bỏ vào.

Những đan dược này, không loại nào không cso giá trị liên thành. Tùy tiện xuất ra một khỏa cũng có thể khiến Tu Tiên giới dấy lên một màn gió tanh mưa máu. Nếu nó xuất hiện ở phường thị thì càng khủng khiếp hơn, Tất cả tông môn gia tộc cùng tồn tại Phân Thần kỳ thì khỏi phải nói, cho dù lão quái vật Độ Kiếp kỳ như Thần Long thấy đầu không thấy đuôi, ít nhiều cũng bị hấp dẫn.

Đương nhiên, Lâm Hiên sẽ không làm như vậy, những loại Phiêu Miểu Cửu Tiên đan này đối với hắn đều có công dụng rất lớn. Mà Lâm Hiên lại không thiếu linh thạch, đương nhiên là sẽ giữ lại cho chính mình hưởng dụng.

Sau đó hắn phất tay lên, lần lượt từng chiếc Túi Trữ Vật từ bên hông bay vút ra. Kế tiếp, Lâm Hiên chuẩn bị đem những vật có số lượng lớn nhất trong thu hoạch lần này kiểm kê thật tốt một phen.

Rất nhanh, trước người Lâm Hiên đã chất đầy Túi Trữ Vật đủ mọi kiểu dáng, đếm qua chừng gần trăm cái.

Lâm Hiên tùy ý cầm lấy một cái.

Đem dốc ngược xuống, Túi Trữ Vật run lên, một quang hà từ trong đó bay ra, sau đó, mười chiếc rương đã xuất hiện trước mắt. Nhưng cái rương này cũng không quá lớn, thể tích chỉ cỡ hai thước vuông. Chúng được làm bằng gỗ Đàn Hương, thậm chí còn có mùi thơm nhàn nhạt tỏa ra.

Lâm Hiên có tay búng một cái, "Ba" một tiếng, nắp rương bật mở, ánh sáng rực rỡ tỏa ra, rất nhiều loại tài liệu tu tiên hiện ra trước mắt.

"Lôi tinh thạch, Mê Tiên mộc, còn có Thuấn Tức thổ...

Ánh mắt Lâm Hiên cực kỳ tinh tường, chỉ liếc mắt đã nhận ra không ít tài liệu bên trong, tất cả đều bất phàm. Sau đó, hắn dựa theo thuộc tính và công dụng bất đồng mà phân loại rồi chúng ra rồi cất vào từng Túi Trữ Vật riêng biệt.

Tiếp đó, Lâm Hiên lại đem chiếc rương khác mở ra.

...

Cứ như vậy, Lâm Hiên không ngừng kiểm kê những tài liệu lấy được ở Phiêu Miểu Tiên cung, nháy mắt đã trôi qua ba ngày.

Cũng khó trách hắn tốn nhiều thời gian như vậy, chỉ riêng số rương chứa tài liệu lấy được từ bảo khố đã lên đến bảy tám trăm cái. Ngoài ra, Lâm Hiên còn quét sạch động phủ của hơn hai mươi Thái Thượng trưởng lão Phân Thần kỳ cùng với hơn trăm đệ tử Động Huyền kỳ. Những thứ khác tạm thời không nhắc đến, riêng các loại tài liệu tu tiên hữu dụng với hắn đã nhiều vô số kể.

Đống tài liệu này khiến Lâm Hiên phải nghẹn họng trân trối mà nhìn, trong lòng kinh hỉ không thôi.

Phiêu Miểu Tiên cung không hổ danh là thế lực lớn nhất giới diện này. Căn cơ thâm hậu đến mức, Vân Ẩn tông cùng Thiên Tuyệt môn căn bản không thể so sánh được. Tài liệu luyện chế Cử Cung Tu Du kiếm không có cái nào là không phải linh vật nghịch thiên. Vậy mà trong đống tài liệu thu được này, rõ ràng đã đáp ứng được hơn phân nửa.

Hơn nữa, lúc trước dùng đủ mọi cách để thu thập bảo vật, ngoại trừ đã luyện chế ra ba thuộc tính Lôi, Thủy, Hỏa thì tài liệu để luyện chế sáu thuộc tính khác, đã gom góp được khoảng tám phần.

Còn lại hai phần, tuy đều là những tài liệu trân quý nhất, nhưng bởi Thiên Tuyệt môn thất bại trong lần quyết đấu ở Tinh Nguyệt thành. Cho nên nếu bọn hắn không muốn chết thì phải tìm mọi cách để thu thập tài liệu còn thiếu cho Lâm Hiên. Kỳ hạn là hai ngàn năm, mấy vạn tu sĩ của Thiên Tuyệt môn cùng góp sức, Lâm Hiên tin rằng có thể thu thập được hơn phân nửa số tài liệu còn thiếu. Còn lại phải dựa vào sự nỗ lực của chính mình, cố gắng luyện để đủ bộ Cửu Cung Tu Du kiếm, việc này dường như không còn là mộng tưởng nữa rồi.

Nghĩ tới đây, mặc dù tính tình Lâm Hiên trầm ổn, nhưng cũng không khỏi lộ ra vẻ mặt cực kỳ mong đợi.

Cửu Cung Tu Du kiếm ba thuộc tính đã có uy lực lớn như vậy, nếu gom đủ chín loại thì sẽ cường hãn đến mức độ nào, ngay cả Lâm Hiên cũng khó mà tưởng tượng nổi.

Hơn nữa, sau khi thu luyện chế đủ chín loại thuộc tính, kiếm này huyền diệu ở chỗ, không chỉ bản thân cường hãn mà còn có thể bố trí ra Cửu Cung Tu Du kiếm trận, dó đó khiến uy lực của nó tăng gấp bội.