Bắc Tống Phong Lưu - Chương 756-2

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 756-2: Ông đừng kích động ta

Lý Kỳ lại chắp tay nói:- Hoàng thượng, trước mặt Vương tướng nói có người đối với hành động Đại Tống ta liên Kim phạt Liêu là bất nghĩa, vi thần cũng không dám gật bừa. Vi thần cho rằng người nói những lời đó, nếu chính là một số đại gian, ý đồ bất chính, hoặc chính là những kẻ óc heo, thu phục lãnh thổ vẫn là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Ban đầu nước Liêu bá chiếm lãnh thổ Đại Tống talại là hành động đạo nghĩa thế nào, chỉ là khi đó Hoàng đế Chân Tông lòng thương sinh linh, không lỡ để sinh linh lầm than. Vì vậy mới ký minh ước Đàn Uyên kia. Cũng có thể nói là trong lòng thầm chờ cơ hội tốt nhất. Còn, bây giờ cơ hội tốt đó đã tới rồi, chúng ta dĩ nhiên phải nắm chặt, nếu để Yến Vân rơi vào tay người Kim, đó mới là hành động ngu muội. Đại nghĩa của đất nước há có thể so với tiểu nghĩa cá nhân đó sao? Còn nhớ mấy ngày trước trong nghĩ lễ kéo quốc kỳ, khi hai nước trao đổi quốc thư, sự hoan hô nhiệt liệt của bách tính đã chứng minh tất cả rồi.

Điều này rõ ràng là chửi chó mắng mèo, ngầm chửi Vương Phủ là kẻ đại gian, là đồ óc lợn.

Đám người Cao Cầu nghe xong đều không nhịn được cười. Tên tiểu tử này thực là to gan, dám châm biếm Vương Phủ trên triều đường, nhưng đúng là chửi rất hay.

Vương Phủ sao lại không nghe ra được chứ, nhưng lão cũng khó nói ra được. Trong lòng hận tới không thể lột da Lý Kỳ được, uống máu hắn ta được. Nếu sớm biết hắn có ngày hôm nay, ban đầu cứ xem như có Hoàng thượng bảo vệ Lý Kỳ, lão cũng sẽ ra tay.

Tống Huy Tông nghe vậy thì cảm thấy lâng lâng, thấy mọi chuyện đều là nên thế, làm sai chỗ nào, nói:- Lời ái khanh nói có lý, chuyện này là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Nếu ai dám nói thêm về chuyện này nữa, lúc đó sẽ xử tội mưu phản.

- Hoàng thượng thánh minh.Lý Kỳ liền chắp tay nói.

Quần thần thấy thế liền hành lễ hô:- Hoàng thượng thánh minh.

Tống Huy Tông mỉm cười gật đầu, nhìn Vương Phủ nói:- Vương ái khanh, dù Trẫm biết ngươi có tấm lòng son, nhưng ngươi thân là Thiếu Tể, làm việc vẫn phải suy nghĩ trước sau. Chuyện hôm nay, khanh rõ ràng là chưa suy nghĩ thấu đáo, suýt nữa đã thành sai lầm lớn rồi, may mà được Lý ái khanh bẩm báo.

Lời này nói thẳng mặt Vương Phủ, cũng trách mắng lão làm việc bất lợi. Đương nhiên, cũng mượn lời này mà nói, mình đang đứng bên phía Lý Kỳ.

Vương Phủ từ khi nhậm chức Thiếu Tể đến nay, lần đầu tiên trước mặt văn võ toàn triều bị phê bình nghiêm trọng như vậy. Cục tức này suýt chút nữa đã khiến lão bị uất nghẹn, nói:- Vi thần cẩn tuân theo lời dạy của Hoàng thượng.

Tống Huy Tông gật đầu, nói:- Chuyện này tới đây dừng lại, Đại Tống ta vẫn là dùng lễ nghi để bang giao, giữ đúng lời hứa. Nếu đã ký liên minh với nước Kim, theo lý nên hành dự theo minh ước. Kinh tế sử Lý Kỳ.

- Có vi thần.

- Chuyện này sẽ giao cho ngươi phụ trách toàn quyền.

- Vi thần tuân mệnh.

Tống Huy Tông khẽ mỉm cười, nói:- Chư vị ái khánh còn chuyện thượng tấu không?

Lý Kỳ nhìn quanh một lượt, bỗng lại đứng lên, nói:- Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần có một chuyện bẩm báo.

Cao Cầu, Thái Thao nhíu mày, trong lòng có dự cảm bất thường.

Tống Huy Tông nói:- Nói.

- Từ khi vi thần lên nhậm chức giám sự Quân Khí giám đến nay, phát hiện thấy viện cung nỏ ở phần lớn viện vũ khí đều nhiều năm rồi không tu sửa, hơn nữa quy mô quá nhỏ, bất lợi cho việc nghiên cứu và chế tạo vũ khí. Cho nên, vi thần khẩn xin Hoàng thượng phê chuẩn mở rộng viện vũ khí, đặt nhiều viện vũ khí, ngoài ra còn chiêu mộ thêm một số người tới.

Sau khi đám người Cao Cầu nghe xong vẻ mặt đều kinh ngạc. Trước mặt họ đã đoán được Lý Kỳ sẽ nói tới chuyện của Quân Khí Giám. Nhưng họ không ngờ Lý Kỳ lại muốn mở rộng viện vũ khí mà không phải là chỉnh đốn nội bộ.

Phe cánh của Vương Phủ cũng không hiểu Lý Kỳ muốn làm gì? Nếu không biết bệnh ở đâu, họ cũng không biết làm thế nào để hốt thuốc đúng bệnh, thoáng chốc đều im lặng.

Đúng lúc này, một người bỗng đứng lên nói:- Hoàng thượng, chuyện này nhất định không được.

Người này chính là Diêm thiết sử một trong ba người đứng đầu tam ty, tên Hoàng Tín Nhân.

Lý Kỳ liếc mắt nhìn Hoàng Tín Nhân, trong ánh măt có chút tinh quái.

Tống Huy Tông ừ một tiếng, nói:- Hoàng ái khanh sao lại nói thế?

Hoàng Tín Nhân tức giận nói:- Lý đại nhân nói quá nhẹ nhàng. Ông có biết một câu đơn giản của ông sẽ khiến cho Tam ty khó khăn thế nào. Hiện tại quốc khố vốn rất căng thẳng, sau khi lo ban bố thương chế, trong thời gian ngắn quốc khố tất sẽ ngày càng eo hẹp. Hơn nữa, 3 năm trước viện cung nỏ đã tu sửa một lần rồi, bây giờ ông bỗng nhiên đòi tu sửa nữa, còn muốn xây thêm nhiều viện vũ khí hơn nữa, tôi lấy đâu ra nhiều tiền như thế cho ông?

Diêm thiết sử có lẽ là chuyên quản lý tài chính Quân khí giám, thậm chí có thể nói là lão đại Quân khí giám, bởi vì ngươi làm vũ khí hầu như đều phải hỏi lão ta lấy nguyên liệu và tiền.

Tống Huy Tông gật đầu nói:- Chuyện này cũng đúng.

Lý Kỳ không chờ Tống Huy Tông nói xong, liền nói:- Ây da, Hoàng đại nhân nói đùa rồi.

Hoàng Tín Nhân cũng không mắc lừa hắn, sầm mặt nói:- Ta rất nghiêm túc.

Lý Kỳ cười ha hả, nói:- Hoàng đại nhân, không phải là xây dựng mấy căn phòng, ông quý là Diêm thiết sử đừng keo kiệt thế chứ. Ta không tin chút tiền nhỏ này ông cũng không lấy ra được. Ta vừa lên nhậm chức chắc chắn muốn đổi mới một chút, cho ta chút thể diện chứ, phát chút tiền ra, nhiều việc lớn mà.

Hắc. Tên tiểu tử ngươi trước mặt minh đường của Trẫm cò kè trả giá. Tống Huy Tông sửng sốt, vẻ mặt cổ quái, cảm thấy hứng thú nhìn bọn họ.

Hoàng Tín Nhân hừ một tiếng nói:- Lý đại nhân, ông cho rằng đây là đang mua rau à, sửa chữa lại, mở rộng, xây mới, còn tuyển người, không chỉ dừng lại ở đó. Nếu ông mở rộng viện vũ khí, vậy chắc chắn cần nhiều sắt, da, gỗ, con số này cũng không nhỏ đâu. Hơn nữa, hiện tại đại quân vẫn còn ở tiền tuyến, dù sao ta cũng không có tiền nhàn rỗi cho ông làm mới được.Nói một hơi tới mức rơi lệ chua xót, khiến người ta không khỏi đau lòng.

Lý Kỳ hừ lên một tiếng, nói:- Hoàng đại nhân, ngươi đừng nóng làm việc không tốt, cái gì mà ta muốn đổi mới. Ta cũng là vì Đại Tống mà nghĩ, để quân đội Đại Tống ta có thể tốt hơn, đầy đủ vũ khí hơn. Ngươi đừng vì chút tiền nhỏ này mà hiểu lầm đại sự quân quốc nha. Ngươi hiểu chính là lẫn lộn đầu đuôi rồi.

- Ta lẫn lộn đầu đuôi?

Hai mắt Hoàng Tín Nhân tức giận, phất tay nói:- Được được được, nếu ông đã nói là chút tiền nhỏ, vậy sao ông không tự chi ra đi? Dù sao ông cũng giàu có như vậy, xem như là vì Đại Tống mà bỏ chút công sức, Hoàng mỗ nhất định khi khắc trong lòng, cảm tạ vô cùng.

Lý Kỳ giơ tay lên chỉ hắn ta nói:- Ây da, Hoàng đại nhân, ông đừng kích động ta chứ, con người ta không chịu được nhất là kích động.

Hoàng Tín Nhân sớm đã tức đến sa sẩm mặt mày, cũng không bất chấp cái gì là lễ tiết, hừ giọng nói:- Ta kích động ngươi? Có bản lĩnh thì ngươi đảm đương đi.

Lý Kỳ nghiêm giọng nói:- Hoàng đại nhân, ta có ngươi thêm một cơ hội nữa. Nếu lần này ngươi duyệt chi, ta bảo đảm hôm khác số tiền này sẽ vượt quá giá trị của vật, Tam ty các ngươi cũng sẽ vì vậy mà dư dả ra nhiều.

Về công về tư, Hoàng Tín Nhân đều không định bỏ số tiền này. Nếu biết Lý Kỳ có biến pháp này, tam ty bọn họ có lẽ đã căng thẳng lắm rồi, chẳng phải có thể làm hài lòng ông ta, huống hồ tam ty ngay cả Vương Phủ cũng không sợ, còn có thể sợ Lý Kỳ hắn, hừ nói:- Ta cũng chẳng thèm.

- Được.