Bắc Tống Phong Lưu - Chương 724-2

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 724-2: Vô lương giết chóc

: Vô lương giết chóc

Đám người Lý kỳ hoàn hoàn sợ ngây người ra, tất cả đều không hiểu chuyện gì đang diễn ra, vị đại thúc này rốt cục là giúp cho bên nào đây?

Nhưng vị đại thúc kia dùng tay phải ghì cương, khiến con bạch mã nhảy cao bổng lên, bay qua người Mã Kiều, sau đó vị đại thúc kia cười ha hả nói với Mã kiều: - Tiểu tử, ngươi lại bị sư phụ lừa rồi, ha ha.

Lời vừa dứt thì lại là một cảnh tàn sát khốc liệt.

Chỉ trong nháy mắt, vị đại thúc kia cưỡi ngựa chạy vọt qua, sau đó thì một tên thích khách nữa ngã xuống.

Tổng cộng có hơn 10 tên thích khách bây giờ chỉ còn sót lại có 5 tên.Nhưng cả 5 tên kia lại không hề tỏ ra nao núng hay kinh sợ, không hề để ý đến vị đại thúc này, cứ hướng tới đám người Lý Kỳ, Mã Kiều mà chém tới tấp.

Mã Kiều hiện giờ vẫn chưa hoàn hồn, đang muốn lên tiếng trách cứ vị sư phụ vô tâm kia, nhưng lời nói cứ đến đầu lưỡi thì lại có lưỡi kiếm của mấy tên sát nhân chĩa vào khiến y muốn nói cũng không nói được. tính mạng quan trọng hơn, hơn nữa bây giờ y căn bản không còn cơ hội để mà tiếp chiêu, trong lúc hoảng loạn chỉ biết vừa lăn vừa bò như điên, miệng không ngừng hét lớn: - Phó soái, sư muội chạy mau!

Lý Kỳ thấy vị đại thúc kia trong lúc sống còn này mà có thể bình chân như vại nên mặc định là bọn họ sẽ không bị nguy hiểm đến tính mạng, thật là không ngờ bọn họ cuối cùng cũng rơi vào cảnh ngộ khốn cùng như thế này, còn hại Mã Kiều lo sợ và cả đám người rơi vào trong tầm kiểm soát của kẻ địch. Không suy nghĩ nhiều, Lý Kỳ vội vàng kéo Phong Nghi Nô chạy thục mạng về phía trước, đúng là khổ sở đủ đường.

- Đồ nhaaaa!

Vẫn chưa chạy được vài bước đã nghe thấy giọng hô khàn khàn của vị đại thúc kia.

Ngay sau đó là một tiếng kêu đau đớn, thảm thiết.

- Tránh ra, tránh ra!

Lý Kỳ quay đầu lại, chỉ thấy vị đại thúc kia lại khoa chân múa tay trong khi tên sát thủ cuối cùng ngã vật xuống, còn về phần Mã Kiều thì sớm đã bị dính vào tường, không thể cử động, nhúc nhích. Đúng lúc đó, chợt Lỗ Mỹ Mỹ vội vàng giơ tay đẩy Lý Kỳ và Phong Nghi Nô về phiá trước, còn bản thân thì chạy về phía sau.

Lý Kỳ chỉ cảm thấy có một bóng đen chợt lướt qua bọn họ khiến cho tóc của Lý Kỳ bị dựng cả lên.

- Ha ha! Thật là sảng khoái mà!

Sóng cũ chưa qua, sóng sau đã tới, đám người Lý Kỳ vẫn chưa kịp hoàn hồn thì vị đại thúc trung niên kia lại thắng dây cương của con bạch mã, khiến con ngựa chồm lên, đứng bằng hai chân sau và xoay tại chỗ 180, rồi khi nó vừa chạm được chân xuống đát thì "phập" một tiếng, tiếp đó là vị đại thúc kia cưỡi nó lao thẳng đến.

Cái cách trêu đùa kiểu này lại ở trong cái ngõ nhỏ hẹp này thật đúng là muốn lấy mạng người khác mà.

Đám người Lý kỳ ai nấy đều nép sát vào tường, không dám nhúc nhích, chỉ sợ bị con ngựa kia nó đá cho một cái, như vậy thì chẳng phải là chết rất oan uổng hay không?

Một lát sau, vị đại thúc kia lại thúc ngựa chạy quay lại, nhưng lần này không có ai ngã xuống cả, đám thích khách kia có vẻ đã nghĩ thông rồi, không bạt mạng chạy lại chém tới tấp nữa mà đã tìm cách né tránh rồi.

Vị đại thúc này vừa mới quay đi thì đám thích khách kia lại nhắm thẳng vào Lý Kỳ.

Khiến cho Mã Kiều trở tay không kịp, chỉ có thể hét lớn lên:- Chạy mau!

Mấy người lại vội vàng chạy trốn.

Nhưng còn chưa chạy được mấy bước, đằng sau lại truyền đến tiếng vó ngựa gấp gáp.

Đám người Lý Kỳ bây giờ không cần nhìn nữa, lập tức dựa ngay vào tường.

Có 2 người chạy theo, ngoài vị đại thúc kia vẫn còn tương đối hưng phấn kia ra, những người còn lại đều điên cả rồi.

Nhưng lần này, vị đại thúc không tấn công mà lại lùi lại sau, nhưng ông ta tuyệt đối không tức giận, trái lại còn tỏ ra vô cùng hứng thú, xoay mạnh người một cái đồng thời tay trái giơ lên và hét lớn: - Xông lênnn!

Lại là cảnh chém giết dã man đó.

Mã Kiều giận dữ hét lớn: - Người đang làm chuyện quái quỷ gì đây? Mau đưa đao cho ta!

- Trên mặt đất có nhiều như thế, sao ngươi không lượm lấy một cái!

Vị đại thúc kia không hề có ý đưa đao cho Mã Kiều, hưng phấn thúc ngựa chạy qua đó.

Tên thích khách đúng là kích động hết chỗ nói, cố sống cố chết đuổi theo nhìn thấy Lý Kỳ ở trước mắt mà cuối cùng lại không đuổi được nên trong lòng cũng cảm thấy sốt ruột.

Mã Kiều vừa nghe thấy vậy, cảm thấy lời sư phụ nghe cũng đúng, nhưng y vừa ngồi xuống chuẩn bị cầm lấy một cây kiếm bên cạnh một xác chết thì chợt có tiếng thét lớn của lỗ Mỹ Mỹ: - Sư ca, chạy mau!

Mã Kiều quay đầu lại nhìn, thì ra là sư phụ y đang chuẩn bị xông tới cùng với một đám thích khách lăm lăm tay kiếm điên cuồng đuổi theo, y như sắp khóc không thèm nhặt nữa, cắm đầu chạy thục mạng.

Nhưng rồi sư phụ y lại quay đầu lại, bọn sát thủ kia chỉ còn cách chia nhau ra.Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà tinh thần và thể xác của đám người Lý Kỳ đều mệt mỏi và ủ rũ, cái kiểu chạy như trâu húc mả mà đúng là còn khổ hơn cả chết, đến lúc này không thể nhịn được nữa, Lỗ Mỹ Mỹ đành phải hét lên: - Sư phụ nếu người còn đùa một lần nữa thì con sẽ không tha thứ cho người đâu!

Vừa dứt lời, vị đại thúc kia ném lấy một thanh kiếm về phía Mã Kiều đồng thời hô vang bằng chất giọng khàn khàn của mình: - Mỹ Mỹ, ngàn vạn lần không được nha!

Lúc Mã Kiều cúi xuống nhặt cây kiếm dưới chân thì cũng là lúc cơn tức giận của y cũng không khống chế nữa rồi. Ngay lập tức yvung đao xông về phía mấy tên sát thủ. Mấy tên này vừa mới thoát được sự truy kích của vị đại thúc kia, chưa kịp phản ứng lại thì trong số bọn chúng đã có một người bị Mã Kiều đâm một nhát xuyên qua ngực.

- A!

Mã Kiều hét lớn một tiếng rồi rút kiếm ra khỏi lồng ngực tên này. Lúc này, tâm trạng của Mã Kiều với mấy tên thích khách này là một cái gì đó có chút điên cuồng và mãnh liệt. Mỗi nhát kiếm giống như sức lực của toàn bộ cơ thể, đồng thời tốc độ càng lúc càng nhanh.

Bây giờ mấy tên thích khách này chỉ còn cách chống đỡ một cách yếu ớt và mệt mỏi, chưa hết, bi kịch của bọn chúng còn là tiếng võ ngựa sau lưng. Đối mặt với hai phía tấn công này, bọn chúng đúng là đã rơi vào thảm cảnh.

Vì hoảng hốt nên mấy tên này đã lộ ra sơ hở, như một người bị điên Mã Kiều nhân cơ hội này đã nhanh gọn xử lý được hai tên, hiện giờ chỉ còn sót lại một tên thích khách duy nhất.

Tên còn lại hiểu được rằng nhiệm vụ lần này của gã đã thất bại thảm hại, nhưng vẫn liều chết xông lên, gã đánh cược với bản thân một lần cuối, chĩa kiếm về phía Mã Kiều. ngay lập tức Mã Kiều khom người lại, không đâm vào bụng gã mà túm lấy vạt áo của gã, rồi ném qua cho sư phụ y.

- Đồ nhi, tên tiểu tử này con cũng nham hiểm quá đấy, không ngờ lại chừa lại cho ta tên này.

Mắt Mã Kiều tràn đầy lửa giận, gân xanh trên trán nổi lên, y giơ cao thi thể của tên thích khách, ném về phía của vị sư phụ vô tâm của mình: - Đỡ lấy!Vị đại thúc kia dù cho là tài cao ngút trời cũng không thể nào tưởng tượng được trong giờ phút này lại bị Mã Kiều làm khó nên không hề có sự chú ý.

"Bịch" một tiếng lớn vang lên.

Trong nháy mắt vị đại thúc kia được Mã Kiều ném cho một "đạn pháo" rơi xuống thân ngựa khiến y ngã xuống, suýt chút nữa là ngất đi.

- Lão tử liều mạng với ngươi!

Mã Kiều chĩa đao về phía vị đại thúc vô tâm kia.