Bắc Tống Phong Lưu - Chương 724-1

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 724-1: Vô lương giết chóc

: Vô lương giết chóc

- Ngươi chính là một con ma men không có tửu lượng, có tư cách gì mà gọi Mỹ Mỹ chứ, ta đây mới chính là người không cần sự giúp đỡ của ngươi.

Sau khi Mã Kiều nghe được những lời này thì liền đùng đùng nổi giận, vẫn chưa nói hết thì lưỡi đao của đối phương đã chuần bị chém tới.

Lý Kỳ nhất thời sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, hai thầy trò bọn họ đúng là một đôi vô lý trời sinh.

- Không sai, sư phụ uống rượu thì không giỏi bằng ngươi, nhưng ta là người luôn dám thừa nhận khuyết điểm của bản thân, nhưng ta nói cho con biết tửu lượng hiện giờ của ta đã tốt hơn nhiều rồi, còn cái thủ đoạn... Mỹ Mỹ, con có nghe thấy không, sư huynh của con khí phách lắm, sư phụ vẫn không giúp thì hơn.Vị đại thúc này dường như không bận tâm đến hình hình của Mã Kiều, chỉ lo lẩm bẩm một mình, và ông ta đã thu kiếm về, còn máu của tên thích khách nọ thì đã cạn rồi, ngã nhào một cái xuống đất. đúng lúc đấy trên mặt của ông ta lại lộ ra sự lo lắng, hoang mang, ông ta quay lại nói với Mỹ Mỹ: - Mỹ Mỹ, giết người ở kinh thành có bị coi là phạm tội không vậy? Này, nơi này có nhiều người chết như vậy, hai thầy trò ta nên rời khỏi đây thì hơn, kẻo sẽ bị trước họa vào thân.

Trời ơi! Xin hỏi đại thúc, ở nơi nào giết người mà không bị coi là phạm pháp cơ chứ? Lý Kỳ bị vị đại thúc này làm cho loạn cả lên rồi, đến lúc này rồi mà ông ta vẫn có thể ở đó mà tính toán thiệt hơn? nhưng nói thật Lý Kỳ rất lo lắng nếu vị đại thúc này rời khỏi đây thật, dù sao thì ông ta cũng chính là hi vọng cuối cùng của Lý Kỳ và mấy người này, nên hắn vội vàng đưa tay ra hiệu và nói lớn: - Người yên tâm đi, ngài mà có thể giết hết những người này, thì ngài không những không bị coi là phạm pháp mà ngược lại sẽ được trọng thưởng đó.

Vị đại thúc trung niên kia nghe thấy vậy lập tức quay về phía của Lý Kỳ và nói lớn: - Ngươi là ai? Tại sao ta phải tin ngươi?

Lý Kỳ thật sự không muốn nói những lời vô nghĩa với ông ta nữa, nên nói thẳng luôn: - Quan.

- Quan?

Vị đại thúc trung niên kia ngẩn người ra, rồi đột nhiên giơ tay phải ra cùng với vẻ mặt rất hiếu kỳ:- Quan viên ở trong kinh thành chỉ mang ít tiền như vậy thôi sao? Trên tay của ông ta có một xâu tiền nhưng nhiều nhất cũng chỉ 20 văn.

Xâu tiền này chính là xâu tiền mà lúc trước Lý Kỳ có ném cho ông ta, Lý Kỳ vốn là người không ưa mang nhiều tiền trong người, bình thường nếu không có chuyện gì đặc biệt thì hắn cũng chỉ mang 20 văn tiền mà thôi, đúng là không thể nào mang hơn.

"Xì" Lý Kỳ coi những lời này chính là sự chế nhạo dành cho bản thân, đêm nay có thể nói đây chính là sự xỉ nhục lớn nhất trong đời hắn, sau này chỉ sợ hắn sẽ khó mà có thể rửa sạch được vết dơ này.

Phong Nghi Nô cũng cảm thấy người này là một người không ưa nói đạo lý, ví dụ như chuyện Mã Kiều đang trong tình huống nguy hiểm như thế kia mà ông ta vẫn còn hứng thú được với chuyện tính toán chi lý tiền nong này, nên vội dịu giọng khuyên nhủ: - Ngài ngài hãy mau đi giúp Mã Kiều ca đi!

Vị đại thúc trung niên ngúng ngẩy lắc đầu: - Ta không thể giúp được, tên tiểu tử kia từ trước đến giờ đều được ta chăm lo, bảo vệ, cho nên vẫn chưa gặp bất cứ khó khăn hay thiệt thòi gì cả, thế nên từ trước đến giờ nó có coi ta đây ra gì đâu, hôm nay thật là thời cơ tốt để kẻ làm sư phụ như ta đây có cơ hội dạy cho nó một bài học, cho nó hiểu được rằng: rời xa sư phụ để tự lập thì là một chuyện vô cùng khó. Oa ha ha!

Lỗ Mỹ Mỹ thấy sư phụ đến lúc này mà vẫn còn tâm trạng để mà đùa cợt, trong lòng vừa cuống lại vừa giận, không kìm được cảm xúc nên nàng hét lên: - Người không đi thì con đi. Nói rồi nàng liền chạy sang chỗ của Mã Kiều.Vị đại thúc kia vội vàng giữ Mỹ Mỹ lại, cười cười và nói: - Đừng, đừng, đừng! những việc nguy hiểm như thế này con không thể làm được, cứ giao cho sư phụ đi! Nói xong, thanh kiếm trên tay trái của ông ta đột nhiên vẽ thành một đường, rồi ông ta xoay người một cái tạo thành một đường kiếm.

Lý Kỳ cúi đầu nhìn xuống, mơ hồ nhận ra trên tay phải của tên thích khách kia, từ khuỷu tay trở xuống có một vết thương rất sâu và dài, khiến máu tươi không ngừng chảy xuống.

Vị đại thúc đeo thanh kiếm ở ngang lưng, đi đến bên cạnh con ngựa trắng của Mã Kiều nhẹ nhàng vuốt ve và trấn an tinh thần cho nó, nói vớ giọng ai oán: - Một con bạch mã tốt như thế này mà lại bị tên tiểu tử kia cưỡi ra nông nỗi này, kẻ làm sư phụ như ta đây thật lòng cảm thấy vô cùng áy náy, nếu mà biết trước thì ta nhất định sẽ dạy dỗ nó thật tốt, dạy cho nó biết như thế nào mới được gọi là cưỡi ngựa.

Lỗ Mỹ Mỹ hiện giờ lòng nóng như lửa đốt liền dậm chân la lớn: - Sư phụ?

- Đừng giận, Mỹ Mỹ, sư phụ đi ngay đây.

Vị đại túc trung niên này nói xong liền sải bước lôi day cương dắt con bạch mã đi theo, rồi đột nhiên quay đầu lại hỏi Lý Kỳ: - Ngươi thật sự là quan?

Lý kỳ nhắm mắt lại và gật đầu.Vị đại thúc trung niên thấy vậy liền thở dài ngao ngán: - Quan đều phải lăn lộn thành bộ dạng như vậy à, may mà ta đây không phải quan.

Lần này Lý Kỳ thực sự là muốn khóc.

- Ấy chết!

Chợt tiếng Mã Kiều thất thanh kêu lên, mọi người liền vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy Mã Kiều hiện giờ đang bị ép vào thế bị động, còn hai tên sát thủ đã xông vào đến chỗ phòng ngự của y và đang chuẩn bị giơ kiếm lên để chém Lý Kỳ.

- Phó soái cẩn thận!Mã Kiều vội vàng hét lớn.

- Ngươi ấy, lo tốt cho bản thân mình trước cái đã, rồi hãy nghĩ đến chuyện giúp người khác.

Vị đại thúc trung niên nói xong liền lấy kiếm thúc vào mông con bạch mã. Con ngựa liền xông thẳng ra ngoài. Lúc nãy chỉ là nó sợ hãi thôi chứ không không bị thương gì cả.

Hai gã thích khách kia thấy con ngựa phăm phăm chạy về phía của mình thì phối hợp khá ăn ý, bọn chúng một phải một trái tách nhau ra, tên bên trái vì thấp bé nên liền vung đao chém vào đùi con ngựa, tên bên còn lại thì chĩa mũi kiếm về hướng của vị đại thúc trung niên kia.Trong khoảng thời gian chớp mắt đó, vị đại thúc trung niên liền né người qua bên trái, tay trái cầm kiếm nhanh như chớp chém một nhát, còn tay phải thì nắm chặt lấy cổ tay của tên bên phải.

- A!

Một tiếng hét thảm thiết vang lên, rồi tay trái của tên bên phải và cả thanh đao của hắn cùng bay ra ngoài.

- Xông lên.

Vị đại thúc kia hét lớn lên một tiếng, tay phải trực tiếp vất tên thích khách bên phải lên mình ngựa, nhanh như chớp tên đó đã biến thành một cái xác không đầu từ trên ngựa rơi xuống.Phong Nghi Nô lúc này nhìn thấy vậy liền bị nôn ói.

Còn với những gì mà Lý Kỳ tận mắt chứng kiến đã khiến cho hắn cảm thấy hoảng, con người này thật là quá dã man.

- Tiểu tử, tiếp đao!

Vị đại thúc kia lại quát to một tiếng, tay phải vung lên

Mã Kiều nghe thấy sư phụ nói vậy trong lòng vui mừng khôn xiết, nghiêng người để né nhát kiếm chí mạng của đối phương, ánh mắt lướt theo và tay phải đỡ lấy, nhưng khi y bắt được "kiếm" thì cảm giác lại không đực bình thường cho lắm: "sao lại là hình tròn nhỉ? Mã Kiều chăm chú nhìn vào cái vật thể trên tay mình, nó đâu phải là kiếm mà chính xác là một cái đầu người. Y chưa hết ngạc nhiên thì đối phương lại chĩa kiếm vào người.

Chuyện này sư phụ y đúng là quá đáng mà, Mã Kiều vội vàng ném cái đầu đó qua một bên, rồi quay đầu lại nhìn về phía có ánh sáng chói, lảo đảo vài bước, may mà vẫn còn nằm trên mặt đất và vẫn chưa chết. hắn vừa mới ngẩng đầu lên thì nhìn ngay thấy sư phụ cưỡi con bạch mã phi về phía y, cho dù Mã kiều là người có bản lĩnh nhưng việc này đúng là không thể trốn tránh được, mắt y nhìn thấy sư phụ thì những kí ước của quá khứ cũng ùa về theo.Mã Kiều vội nhắm nghiền hai mắt lại.