Bắc Tống Phong Lưu - Chương 552-1

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 552-1: Huề nhau

Hai người quay cuồng trong men say tình ái, tình chàng ý thiếp mặn nồng, hạnh phúc ngọt ngào không lời nào tả xiết.

Tất cả đều hoàn mỹ như vậy.

Vẻ ngoài của Qúy Hồng Nô rất thuần khiết, ngọt ngào lại còn hay thẹn thùng, đỏ mặt. Nhưng điều khá mâu thuẫn là nàng lại là loại nữ nhân như con thiêu thân lao vào tình yêu, nếu đã quyết định thì toàn tâm toàn ý cho dù nàng biết phía trước sẽ chẳng có đường về thì cũng không hề chùn bước. Cũng chính bởi vì trong cơ thể của nàng có tính cách như vậy cho nên trước kia mới đi chọn xướng khúc tại Phượng Tê lâu. Nếu không nữ nhân như nàng rất khó đối diện nói chuyện với nhiều người chứ đừng nói chi đến việc ca hát.

Nhưng cách đó không lâu, Lý Kỳ luôn cảm nhận được Qúy Hồng Nô có tính cách cực kỳ mâu thuẫn. Hắn không thể ngờ được là trong chuyện này Qúy Hồng Nô còn thoáng hơn cả Bạch Thiển Dạ. Nàng luôn chủ động, thỉnh thoảng còn hôn hắn, khiến hắn càng tăng thêm phần kích thích, ngược lại cũng làm cho Qúy Hồng Nô phải trả cái giá càng thê thảm và nghiêm trọng hơn. Sau đó nàng nép vào ngực hắn thở gấp và ngủ thật say.

Mặc dù Lý Kỳ chưa ngủ nhưng cũng thấy mệt mỏi. Hắn rất hâm mộ nhân vật nào đó trong tiểu thuyết, một đêm với bảy cô gái mà phong độ vẫn không hề giảm. Hắn nhếch mép cười, một tay gối đầu, một tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng của Qúy Hồng Nô, lặng im hưởng thụ sự yên bình sau cơn mưa gió.

Một lát sau, Qúy Hồng Nô từ từ mở mắt ra, chợt phát hiện ngực mình trần trụi, trong lòng nàng bị chấn động, lại thấy hạ thể mình bỏng rát. Cơn đau đớn này làm cho nàng tỉnh lại, nhớ tới cảnh vừa rồi mặt nàng liền nóng bừng lên vội nhắm mắt lại ngủ tiếp, tim đập thình thịch ngượng mãi không thôi.

Bỗng nhiên, bàn tay dừng lại ở sau lưng nàng đang bắt đầu chậm rãi vuốt ve, nàng giật mình kinh hãi thầm nghĩ, lẽ nào đại ca vẫn tỉnh sao? Nói ra cũng thật lạ, dường như bàn tay kia có một loại ma lực nào đó khiến Qúy Hồng Nô không yên tâm. Nàng từ từ nhổm dậy nhìn trộm Lý Kỳ. Nhìn thấy môi hắn nhếch lên như không cười, nàng cũng không dám nhìn trộm cái nữa mà vội vàng nhắm chặt mắt lại.

Không biết hành động buồn cười này của nàng đã không tránh được cặp mắt của người đàn ông kia.

Lý Kỳ là một người đàn ông rất để ý tiểu tiết, bất cứ chuyện gì cũng vậy nếu đến người phụ nữ bên cạnh mình tỉnh dậy mà hắn cũng không biết thì quả thực hắn đã phụ tấm chân tình của Qúy Hồng Nô giành cho mình rồi.

Thực ra vừa rồi đến chính Qúy Hồng Nô cũng không phát hiện ra hai chân của mình khẽ run lên. Lý Kỳ biết nàng đã tỉnh dậy, cũng biết nàng đang xấu hổ lại cố tình giả vờ ngủ vì thế hắn cũng để mặc nàng. Lại thấy nàng nhìn trộm mình, suýt nữa thì bật cười. Một lát sau, hắn thấy Qúy Hồng Nô vẫn còn giả vờ ngủ liền cười thầm, được lắm! Để ta xem muội thế nào. Bàn tay của hắn lại trườn xuống dừng ở đồi núi nhỏ xoa nhẹ

Trong lòng Qúy Hồng Nô lại càng căng thẳng hơn khi đột nhiên bị hắn sờ như vậy, cảm giác tê dại, bất giác làm nàng rên thành tiếng nhưng nàng vẫn không chịu mở mắt ra.

Cứng cỏi lắm. Ta thích, ánh mắt của Lý Kỳ hiện lên tà ý, bàn tay lại tiếp tục mơn man.

Quý Hồng Nô lập tức hiểu được dụng ý của hắn, tim bắn lên tận cổ họng rồi làm sao còn giả vờ ngủ được nữa. Nàng uốn éo bờ mông cầu xin sự tha thứ, nhìn Lý Kỳ rồi nhẹ nhàng gọi:- Đại ca.

Lý Kỳ ra vẻ ngạc nhiên nói:- A, muội tỉnh rồi!

Nàng ngượng ngùng ừ một tiếng rồi ấp úng nói:- Đại ca, muội muội... vừa rồi có phải là muội rất... Huynh không coi thường Hồng Nô chứ?

Sao Lý Kỳ lại không hiểu ý của nàng, hắn vỗ vào mông nàng bốp một cái rồi ha hả nói:- Đồ ngốc, đó là phản ứng sinh lý có gì đâu mà phải xấu hổ. Hơn nữa, muội càng như vậy đại ca càng thích sao lại coi thường muội dược. Đương nhiên dù thế nào thì trong suy nghĩ của ta muội vẫn là bảo bối quý giá nhất.

Quý Hồng Nô như trút được một tảng đá nặng, thở phào một hơi nhẹ nhõm rồi bỗng nhiên như nhớ ra cái gì đó, lòng đầy hiếu kỳ nói:- Vậy... vậy Thất nhi tỷ cũng giống muội sao?

Nàng nói đến vế sau ngân ra như tiếng muỗi vo ve vậy. Nàng và Lý Kỳ ở trong này, Lý Kỳ cũng nghe thấy rõ ràng hắn liền nói nghiêm túc:- Ừ, cùng là một vấn đề hay.Nói xong hắn cẩn thận suy nghĩ lại mới nói:- Muội và Thất nương đều là bảo bối của đại ca, điều này là chắc chắn. Còn sự khác biệt thì đúng là có khác nhau một chút. Thất nương quá lý trí, làm việc gì cũng chu đáo, cho ta một cảm giác nàng đó rất cẩn thận. Nhưng muội thì cảm tính nhiều hơn lý trí. Sự tự tuyệt lại ra vẻ mời chào của nàng khiến ta cảm thấy rất kích thích. Nói tóm lại, mỗi người một vẻ, nếu có thể hợp hai làm một thì không còn gì tốt hơn nữa.

Thực ra Qúy Hồng Nô chỉ thuận miệng hỏi như vậy không ngờ hắn lại phân tích một hồi, phân tích có lý có cứ, đặc biệt là câu nói cuối cùng nàng nghe thấy mặt liền đỏ bừng, gắt giọng:- Đại ca, huynh xấu chết đi được. Những câu này sao có thể nói ra chứ?

- Có sao đâu, trong đây chỉ có hai vợ chồng chúng ta có gì mà không thể nói. Hơn nữa nếu có kiểm nghiệm thì sau này mới tiến bộ được chứ. Về sau cũng ta phải nghiên cứu cẩn thận mới được.Lý Kỳ chậc chậc vẫn chưa thỏa mãn, hắn lại nói tiếp:- Vừa rồi hơi vội, cặp chân của muội rất tuyệt khiến đai ca mất hồn.Nói đến đây hắn bỗng tò mò hói:- Nhưng muội không sợ sẽ mang thai sao?

Bở vì trong thời đại này chưa kết hôn mà có con là chuyện bị người ta rất chê cười. Cho nên trong chuyện này Lý Kỳ cũng khá cẩn trọng. Trước kia với Bạch Thiển Dạ hắn cũng tìm cách phòng trán, nhưng vừa rồi với Qúy Hồng Nô dường như nàng không hề có sự e dè nào, còn rất chủ động khiến hắn vô cùng hoang mang.

Quý Hồng Nô nghe thấy hắn nói vậy mắt đỏ lên dường như sắp khóc, đến cả Lý Lì mà cũng cảm thấy người mình nóng lên. Nàng do dự một lát rồi nhỏ giọng nói:- Muội muốn sinh con cho đại ca.

Lý Kỳ ngây người ra rồi nhất thời tỉnh ngộ. Cô nàng này không những muốn sinh con cho hắn, nàng hi vọng sẽ sớm đạt được nguyện vọng mà cha mẹ nàng lúc còn sống luôn mong muốn, tiếp tục hương khói cho Qúy gia. Hắn bỗng nhiên hiểu ra vì sao hôm nay Qúy Hồng Nô lại chủ động như vậy. Hóa ra trong đây còn có ẩn ý như vậy, nghĩ đến Qúy Hồng Nô vì mình và cha mẹ nàng mà hoàn toàn không màng đến thanh danh của bản thân và tam cương ngũ thường, trong lòng hắn vừa cảm động vừa kính nể.

Có được một hiền thê như vậy thì còn đòi hỏi gì hơn.

Quý Hồng Nô thấy Lý Kỳ bỗng nhiên trầm mặc không nói gì, có vẻ hơi kích động, nàng đứng dậy vội vàng nói:- Đại ca, có phải Hồng Nô đã làm huynh giận rồi không?

Lý Kỳ nao nao, giả vờ giận giữ nói:- Đương nhiên rồi, một đứa sao đủ, được phải 7-8 đứa mới đủ tiêu chuẩn chứ.

Quý Hồng Nô nghe thấy hai chữ đầu thì òa khóc nhưng nghe tiếp câu sau mới biết là Lý Kỳ đang cố tình đùa mình, nàng chỉ ngây ra một lúc rồi nói:- Đại ca, huynh xấu lắm.Dứt lời, nàng vội ôm chăn che mặt.