Bắc Tống Phong Lưu - Chương 504

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 504: Tứ quốc yến (3)

Tam Thánh, chính là chỉ ba vị tôn thần của Tam Thanh tiên cảnh, tức là Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thiên Tôn, Thượng Thanh Linh Bảo Thiên Tôn, Thái Thượng Lão Quân.

Quách Thiên còn khéo léo đem củ cải trắng điêu khắc thành Nguyên Thủy Thiên Tôn, quả hồ lô khắc Linh Bảo Thiên Tôn, măng mùa đông điêu khắc thành Thái Thượng Lão Quân.

Tống Huy Tông sau khi nói xong, rất nhiều đại thần đều mỉm cười.

Quách Thiên trong lòng chấn động nhưng lại không biết mình sai ở nơi nào, đầy mặt nghi hoặc nhìn mọi người. Lý Sát Nhĩ cũng không biết nguyên do, hiếu kỳ nói: - - Bệ hạ, Tam Thánh rốt cuộc sai ở chỗ nào?

Tống Huy Tông hơi hơi liếc qua, nói: - - Nét bút hỏng có hai, thứ nhất, Nguyên Thủy Thiên Tôn bình thường đều ở giữa, Linh Bảo Thiên Tôn và Thái Thượng Lão Quân, ở bên trái bên phải mà Quách sư phó lại đem Thái Thượng Lão Quân ở giữa, đúng là không nên; thứ hai, Nguyên Thủy Thiên Tôn hoặc là tay cầm viên đan dược màu đỏ, hoặc là tay trái thả ra, tay phải nắm hờ, sao lại có đạo lý tay trái thả ra, tay phải cầm viên đan đỏ.Y vừa nói còn một bên diễn tả, quả nhiên là rất sống động, thanh sắc đầy đủ.

Cái thứ nhất nói ra có chút gượng ép quá mức, dù sao ba pho tượng này là tách ra, có thể tùy ý thay đổi vị trí, nhưng cái thứ hai nói ra, thì phải là đúng chỗ mấu chốt.

Quách Thiên đổ mồ hôi đầy đầu, thầm nói: - - Tên gian thương này.

Tống Huy Tông liếc mắt nhìn trộm, nói: - - Ngươi nói gì?

Quách Thiên hơi ngẩn ra, vội nói: - - Đa tạ bệ hạ chỉ giáo, tiểu nhân ghi nhớ lời bệ hạ dạy bảo.

Y sở dĩ sẽ gây ra một mối nhục lớn như vậy, nguyên nhân chủ yếu là bởi vì y với giáo này chưa quen thuộc chút nào, kỳ thật y vốn cũng không phải là điêu khắc tượng Tam Thanh, chỉ có điều y sau khi đến Đông Kinh, biết Tống Huy Tông là một vị cung kính nói đạo đồ, " Chương tiết" hơn nữa rất bài xích Phật giáo, vì vậy mới muốn hợp ý, điêu khắc tượng Tam Thanh. Y cũng từng đi điện Tam Thanh coi qua. Nơi đó Nguyên Thủy Thiên Tôn là tay cầm đan đỏ đấy, sau lại cá độ ra.Y không dám ra cửa, đành phải đi mua một bức Tam Thanh thánh nhân đồ, kết quả mua một bức đồ thấp kém, trên bức tranh chính là tay phải nắm, tay trái thả, nhưng thật không hiểu, y thấy Nguyên Thủy Thiên Tôn tư thế nắm, tự nhiên cho là trên tay khẳng định bày đặt một thứ gì, lại liên tưởng đến ngày ấy ở Tam Thánh điện nhìn thấy pho tượng, liền vẽ rắn thêm chân. Tăng thêm một viên đan đỏ, cái này tốt lắm, mưu lợi không được ngược lại bị người giễu cợt một phen, thật sự là xui xẻo tận cùng.

Tống Huy Tông thở dài, vung tay lên nói: - - Mang xuống đi.

Cao Bằng nhìn thấy Quách Thiên kia mặt đỏ bừng hung ác, dùng sức ngưng cười, bất kể kết quả như thế nào, nhưng tổng thể không phải y điếm để.

Vị thứ ba đi lên đúng là Long Giang rồi. Chỉ nghe ngoài cửa truyền đến tiếng kêu y khẩn trương,- Cẩn thận một chút, cẩn thận một chút.

Chỉ chốc lát sau, thấy Long Giang thầy trò ba người mang một tấm ván gỗ dài ba thước vuông đi đến. Trên ván gỗ cũng đang đắp một cái chụp bằng thiết. Ba người đi thật chậm, như một loại ốc sên chậm rãi nhúc nhích.

Mọi người thấy thế, không khỏi cảm thán nói, tác phẩm ba người này thật đúng là lớn đó a.

Đợi sau khi thầy trò Long Giang đem tấm ván gỗ đặt ở trên bàn dài. Lúc này mới hướng mọi người thi lễ.

Tống Huy Tông cười nói: - Long sư phó món ăn này nội dung là gì vậy?

Những người còn lại cũng đều là nghển cổ trông mong, nhìn ra được bọn họ đối với món ăn Long Giang này phi thường chờ mong.

- Bệ hạ mời xem.

Long Giang đưa tay. Hai tên đồ đệ của y lập tức lấy cái chụp ra. Mọi người nhìn thấy dưới cái chụp pho tượng khi đều bị đảo rút ra một hơi khí lạnh.

Chỉ thấy trên ván gỗ chỉ dùng đậu hủ điêu khắc tượng Vạn Mã Trì Sính, nhìn từ xa rộng lớn mạnh mẽ, nhìn kỹ mỗi một con ngựa lại trông rất sống động, bóng loáng trong sáng, khí lạnh nhè nhẹ làm nổi bật, nếu như vạn mã ở trong đám mây lao nhanh, như vào tiên cảnh. Quan trọng nhất là ngươi ở trong đó không tìm được đến hai con ngựa không giống nhau, không chỉ có giống nhau, hơn nữa rất giống, làm cho người ta xem thế là đủ rồi, quả thật kiệt tác.

Long Giang nhìn thấy vẻ mặt mọi người ngây ra, khóe miệng hơi hơi lộ ra vẻ đắc ý ý cười, nói: - Món ăn của ta kêu là “Vạn mã bôn đằng”

- Hay. Hay một Vạn Mã Bôn Đằng.

Hột Thạch Liệt Bột Hách hô to một tiếng, nói: - Giống như gót sắt bình thường Đại Kim Quốc ta, nam chinh bắc chiến, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi. Oa ha ha.

Kiêu ngạo. Quá khoa trương.

Tống Huy Tông vốn là còn muốn khen y vài câu đấy, nghe tiếng cười kiêu ngạo Hột Thạch Liệt Bột Hách này, miệng cũng lười mở ra rồi, nghĩ thầm rằng, hừ Vạn Mã Bôn Đằng mặc dù hay, cũng không bằng mười sáu châu Yến Vân của Lý Kỳ, các ngươi chờ đó coi.

Đoàn Chính Văn này nghệ thuật gia thật cũng không có nghĩ quá nhiều, ha hả cười nói:- Xem ra tay nghề Long sư phó lại đang luôn cố gắng cho giỏi hơn rồi, thật sự là đáng mừng nha.

Long Giang hành lễ nói: - Đa tạ vương gia khích lệ.

Đứng ở phía sau Tả Bá Thanh bỗng nhiên nói: - Dùng đậu hủ cực mềm điêu khắc ra Vạn Mã Bôn Đằng rộng lớn mạnh mẽ như thế thật sự là khó được, Tả mỗ tự hỏi là làm không được.

Tống Huy Tông thản nhiên hỏi: - Bá Thanh, ngươi có gì giải thích, đừng ngại nói ra.

Tả Bá Thanh vuốt cằm nói:- Hồi hoàng thượng..., điêu khắc đậu hủ này, thật ra là một việc phi thường khó khăn, trong thiên hạ có thể làm tuyệt đối không hơn năm người. Đầu tiên, điêu khắc đậu hủ chỉ có thể ở dưới nước tiến hành, nhưng gia tăng khó khăn điêu khắc, bởi vì dưới nước khá tối cho nên khảo nghiệm hai mắt và độ nhạy của tay của một vị đầu bếp, hơn nữa đậu hủ rất dễ dàng vỡ cho nên người xuống tay không thể quá nặng, không thể có chút sơ suất, chỉ cần một chút sai lầm như vậy ngươi sẽ lại phạm lỗi, nhưng Long sư phó chỉ dùng hơn một canh giờ hoàn thành rồi, cái này đúng là không dễ.

Mọi người nghe Tả Bá Thanh nói rõ ràng, đều liên tiếp gật đầu khen ngợi.

Thái Kinh vuốt vuốt râu dài, cười nói: - Còn nhớ lúc trước, Long sư phó làm món lấy giả đánh tráo “Gà con lột xác” thật sự là thoáng như hôm qua a.

Y nói này “Gà con lột xác” chính là Tứ Quốc Yến lần trước, Long Giang dùng trứng ngỗng vàng nấu chín hơn nữa phá nát vỏ trứng gà chế tạo ra cảnh tượng gà con nở từ trứng.

Long Giang vui vẻ nói: - Thái sư quá khen.Y chính là dựa vào kỹ thuật xắt rau nổi danh đấy, từ khi y tham gia Tứ Quốc Yến lần thứ nhất, món đồ này còn chưa bao giờ thua.

Ba vị ngự trù đều trình lên tác phẩm xuất sắc của mình, hiện giờ chỉ còn lại một mình Lý Kỳ.

Trong lòng mọi người lại chờ mong, nhưng đại bộ phận người vẫn nghĩ rất khó có người lại vượt qua Vạn Mã Bôn Đằng này của Long Giang.

Trên hồ băng, Ngô Tiểu Lục nghe trên lầu các truyền đến từng đợt tán dương, vẻ mặt lo lắng, hướng tới Trần Đại Trụ nói:- Đại Trụ ca, huynh nghe thấy không?

Trần Đại Trụ gật gật đầu, nói: - Hình như là đối với vị ngự trù Kim quốc kia.

Ngô Tiểu Lục lại lo lắng nhìn Lý Kỳ, chỉ thấy Lý Kỳ tay phải đã thoát lực giống như ở buông xuống dưới, chỉ bằng tay trái cầm đao mài nhỏ cái công sự cuối cùng. Hoá ra vừa rồi Lý Kỳ ở xử lý công sự cuối cùng này. Tay phải nắm chặt đao bỗng nhiên rời tay bay ra, may mắn là không có phá hư cả tòa điêu khắc, vả lại cũng đã hoàn thành không khác biệt lắm. Từ đó về sau y liền đổi lại tay trái. Tuy rằng y có thể làm nhiều việc cùng lúc nhưng loại sai lầm cấp thấp này phát sinh trên người Lý Kỳ, Ngô Tiểu Lục và Trần Đại Trụ là lần đầu nhìn thấy. Tuy nhiên, mấy ngày trước đây khi luyện tập, bọn họ mơ hồ cảm thấy tay phải của Lý Kỳ có chút vấn đề. Nói: - Lý ca, tay huynh không có sao chứ?

- Không có gì đáng ngại.Lý Kỳ mồ hôi rơi như mưa, thản nhiên trả lời một câu.

Một lát sau, Lý Kỳ đứng dậy. Chăm chú nhìn dưới chân một tòa Trường Thành kéo dài không ngừng, thở dài một hơi, nói: - Xong rồi!Nói xong y lại hướng tới vị tiểu thái giám bên hồ hầu hạ gật đầu. Tiểu thái giám kia lập tức bước nhanh hướng tới lầu các.

Tuy rằng pho tượng đã làm xong, nhưng trên mặt Lý Kỳ cũng không một chút vui mừng, cúi đầu nhìn chăm chú vào tay phải của mình cau mày, kỳ thật thương thế của y cũng không phải là hoàn toàn khỏi, nói như vậy, sau khi máu ứ đọng tiêu tan. Kỳ thật còn phải cần một khoảng thời gian bình phục nhưng y làm sao có thời giờ, thế cho nên mỗi lần y vận động thời gian dài, tay phải sẽ xuất hiện hiện tượng cơ thể mệt nhọc. Hôm nay càng nghiêm trọng, dù sao điêu khắc trên băng là một việc rất tốn khí lực, y hiện tại chỉ sợ ngay cả đôi đũa cũng cầm không nổi.

...

Tiểu thái giám kia vội vội vàng vàng lên trên lầu, hành lễ nói: - Khởi bẩm Hoàng thượng. Quan yến đã làm xong rồi, mời Hoàng thượng cùng với các vị đại nhân đến phía trước cửa sổ đánh giá.

Long Giang khóe miệng giơ lên một chút ý cười khinh thường, mới vừa rồi khi y tới. Đã nhìn thấy Lý Kỳ điêu khắc tòa Trường Thành, y cảm thấy cũng thường thôi, không có gì đặc biệt, hơn nữa còn có điểm là lạ đấy.

Tống Huy Tông phía trước nghe mọi người đối với Long Giang khen, đã sớm không kiên nhẫn được nữa, nghe được tin tức này, tinh thần không khỏi run lên, duỗi tay ra cười nói: - Chư vị ái khanh mời theo trẫm.Nói xong y liền dẫn đầu hướng tới ngay cửa sổ hình quạt phía trước đi đến.

Rất nhiều người cũng không hiểu vì sao Lý Kỳ không đem đồ ăn trình lên, mang trong lòng tràn đầy hiếu kỳ đi theo Tống Huy Tông đến.

Mọi người đi tới phía trước cửa sổ, đưa mắt nhìn qua, ánh mắt của bọn họ dừng ở băng trên hồ một tòa Băng Oánh trong sáng, một tòa điêu khắc Trường Thành nguy nga đứng vững ở trên mặt hồ, mỗi người đều trở nên trợn mắt há mồm, ngay cả Tống Huy Tông, đám người Lương Sư Thành đều ngây dại.

Hoá ra lúc này đây Lý Kỳ điêu khắc Trường Thành quy mô ước chừng so với lần trước điêu khắc lớn hơn gấp đôi, thay đổi lớn có thị giác tấn công, chợt nhìn giống như ở trước mắt, nháy mắt vài cái, lại khôi phục bình thường, cái này một xa một gần, biến tất cả mọi người thần hồn điên đảo, như mộng như ảo.

Long Giang, Quách Thiên cùng với Cao Bằng tất cả đều xem si ngốc, bọn họ mới vừa rồi rõ ràng nhìn thấy Lý Kỳ là ở trên mặt hồ điêu khắc đấy, hiện giờ vừa thấy như vậy, cũng là nổi, ba người hai mắt đều đỏ, nhưng vẫn là không thay đổi được sự thật này.

Một lát Thái Kinh bỗng nhiên cười ha hả nói: - Lão phu rốt cục nhìn thấy kỳ cảnh rồi, thật sự là quá thần kỳ.

Đoàn Chính Văn kinh ngạc nuốt nuốt nước miếng, nói: - Bệ hạ, có thể cho ta đi xuống đánh giá.

Tống Huy Tông giảo hoạt cười nói: - Đương nhiên có thể.

- Vương gia, ta cũng cùng người đến.Lý Sát Nhĩ nói.

Chỉ thấy Đoàn Chính Văn và một đám đại thần đều vội vội vàng vàng hướng tới dưới lầu đi đến, duy chỉ có Tống Huy Tông, Cao Cầu, Lương Sư Thành, đám người Bạch Thì Trung ở phía trên, không có đi tiếp cận náo nhiệt này. Mấy người đứng ở trên lầu nhìn thấy sứ thần, các đại thần ở trên mặt hồ, vây quanh tòa khắc băng, bộ dáng rất ngu rất khờ dại. Bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy không có sai biệt không khỏi bật cười ha hả.

Chỉ một lát sau, những đại thần kia lại xách vạt áo vội vội vàng vàng hướng lầu các chạy tới.

Đông đông đông.

Đều không để ý quân thần chi lễ, như ong vỡ tổ lại bổ nhào vào phía trước cửa sổ, hai mắt trừng lão Đại lão Đại. Tống Huy Tông cũng không để ý, đứng ở một bên mỉm cười không nói.

- Điều này sao có thể?

Đoàn Chính Văn kinh sợ nói: - Chẳng lẽ Lý Kỳ này biết tiên thuật sao.

Tống Huy Tông khóe miệng giương lên, cố nhịn cười nói: - Tiên thuật?

Tống Mặc Tuyền y còn chưa nói Tống Huy Tông không biết rõ tình hình, vội nói: - Hoàng thượng, ngài có điều không biết, kỳ thật pho tượng kia là trên mặt hồ điêu khắc nha.Y lúc nói chuyện cả người đều đang run rẩy.

- Ha ha.

Tống Huy Tông lại là ngửa mặt cười ha hả.