Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1993-2

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1993-2: Nước lửa tranh chấp (2)

Bởi vì thế nước là do người tạo ra, nếu Hoàn Nhan Tông Hàn không gia cố đê sông, cũng chỉ là một dòng nước nhỏ thôi, thủy lưu vượt qua bở đê, chỉ thế mà thôi. Cho nên thế nước đến nhanh, đi cũng nhanh, lao đến rồi cũng chẳng còn gì. Có điều quân Tống lại phải lấp lại lần nữa, điều này đối với tâm lý tướng sĩ quân Tống là một đả kích không nhỏ nha. Hành động này của Hoàn Nhan Tông Hàn không phải muốn ngăn cản quân Tống qua sông, mà là cố hết sức kéo dài thời gian.

Có câu một tiếng trống hăng hái, hai tiếng thì giảm, ba tiếng thì suy.

Sĩ khí quân Tống tụt dốc thảm hại!

Triệu Giai trở vào trong trướng, đau đầu vô cùng, ra sức xoa trán của mình.

Lý Kỳ lại cúi đầu chơi đùa với hai ngón tay cái.

Tông Trạch cũng thở dài một hơi.

Bọn họ trăm tính ngàn tính cũng không tính đến, Hoàn Nhan Tông Hàn lại để lại chiêu này, bọn họ càng không ngờ là Hoàn Nhan Tông Hàn dùng cùng một chiêu công phá thủy trại của Chiết Khả Tồn. Một trận mưa lớn thật sự đã giúp Hoàn Nhan Tông Hàn một đại ân rồi.

- Bây giờ nên làm gì?

Qua hồi lâu, Triệu Giai rốt cục lên tiếng.

Tông Trạch nói:

- Hồi bẩm Hoàng thượng, trước mắt chỉ có thế tiếp tục lấp sông.

- Vậy phải lấp đến khi nào đây.

Triệu Giai cau mày, nói: - Thủy quân của chúng ta hẳn cũng sắp đến rồi, bằng không thì đi thuyền qua sông?

Lý Kỳ nói: - Hoàng thượng, đây là sông nhỏ, chiến hạm của chúng ta căn bản không tiến vào được, nếu là thuyền nhỏ thì đến cũng vô dụng, bởi vì thuyền nhỏ không thể đặt quá nhiều hỏa khí hạng nặng lên. Quân Kim nhất định sẽ không để chúng ta dễ dàng qua sông, bọn họ nhất định sẽ phát động tiến công khi chúng ta lên bờ, chúng ta còn phải chở hỏa khí qua sông, đến lúc đó tổn thất càng lớn, thời gian càng lâu.

Tông Trạch gật đầu nói: - Đúng là thế, tới nay quân Kim cũng không giữ tường thành, rõ ràng là vì phòng ngừa quân ta đẩy thuyền qua sông. Cho dù chúng ta mạnh mẽ qua sông cũng vô cùng nguy hiểm, bởi vì các cây cầu xung quanh gần như đều đã phá hủy, một khi có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào, chúng ta không thể lui được nữa, như vậy quá mạo hiểm.

Đúng lúc này, một do thám chạy vào, quỳ xuống đất nói: - Hoàng thượng, đại sự không hay rồi, Tân Châu đột nhiên bị đại quân quân Kim tiến công, quân ta không địch lại, toàn quân bị diệt, tướng quân Chiết Khả Tồn trước mắt không rõ sống chết.

Phúc vô song chí, họa vô đơn chí!

Trận lũ của quân Kim kéo đến, vốn dĩ khiến sĩ khí quân Tống tụt giảm, nhưng không ngờ, sau đó lại truyền đến một tin dữ.

Nhưng thảm bại này không khỏi cũng đến quá đột ngột, mấy ngày trước phía bắc còn truyền đến tin chiến thắng, chớp mắt thì toàn quân bị diệt rồi.

Cùng lúc kinh ngạc thì Tông Trạch cũng cảm thấy vô cùng buồn bực, ngây người hồi lâu mới hỏi người nọ: - Kẻ địch đến từ đâu?

Người kia nói: - Là tàn binh bại tướng của Võ Châu, Tân Châu, Quy Châu, Nho Châu

Gã vừa nói xong, Triệu Giai liền phẫn nộ nói:

- Tàn binh bại tướng mà các ngươi cũng không đánh lại?

Người nọ kinh sợ, quỳ rạp xuống đất nói: - Xin Hoàng thượng thứ tội, thật ra ngoài trừ những tàn binh bại tướng này, còn có quân Sinh lực do đại tướng nước Kim Hoàn Nhan Tông Hàn thống lĩnh.

Vừa dứt lời thì đám người Triệu Giai chấn động.

- Ngươi nói cái gì? Hoàn Nhan Tông Hàn?

Lý Kỳ kinh ngạc nhìn người nọ.

Người nọ ra sức gật đầu nói: - Ty chức dám lấy đầu cam đoan, Hoàn Nhan Tông Hàn đột nhiên dẫn theo đại quân tiến công đại bản doanh quân ta, lại đập đê thả nước, thừa thế nước mà dùng hỏa thuyền công phá doanh trại trên nước của quân ta.

- Lại là đập đê thả nước?

Trong lòng Lý Kỳ hận nha, mẹ ngươi Hoàn Nhan Tông Hàn, thật là tiết kiệm mà, trong một tháng mà dùng một chiêu hai lần, ngươi có phiền không hả?

Tông Trạch nói: - Xây dựng doanh trại trên nước vốn nên đề phòng đối phương hỏa công, thủy quân làm gì vậy hả? Sao có thể để hỏa thuyền của quân địch dễ dàng áp sát doanh trại?

Sắc mặt người nọ lúng túng nói:

- Chiết tướng quân cho rằngcho rằng đối phương sẽ không tiến công trên sôngdo vậy

Tuy rằng gã ngập ngừng, nhưng Tông Trạch cũng biết, Chiết Khả Tồn rất khinh thường thủy quân đối phương, nhưng việc đến nước này, bây giờ truy cứu cũng đã muộn rồi, lại hỏi người này toàn bộ quá trình.

Đợi khi người này nói lại chi tiết quá trình chiến tranh một lần, Tông Trạch bảo gã lui xuống, bởi vì nếu gã còn không đi thì Triệu Giai có thể sẽ nổi đóa.

Quả nhiên, người này vừa đi ra ngoài, Triệu Giai liền nổi giận vỗ bàn: - Chiết Khả Tồn thật sự khiến trẫm thất vọng, thắng lợi nhỏ nhỏ mà khinh suất như thế, dồn quân ta vào trong khốn cảnh, trẫm nhất định không tha cho ông ta.

Trước đó y vẫn luôn nhẫn nhịn không nói, chỉ vì nể mặt của Chiết gia, dù sao thì ở đây hơn phân nửa là Tây Quân.

Tông Trạch đột nhiên đứng lên quỳ xuống nói: - Lão thần có tội, kính xin Hoàng thượng trách phạt.

Triệu Giai sửng sốt, vội vàng đứng dậy nâng Tông Trạch dậy, kinh ngạc nói: - Tông ái khanh sao lại nói thế, trẫm không phải mờ mắt, ai đúng ai sai vẫn có thể nhìn rõ được.

Tông Trạch nói: - Việc này không trách Chiết tướng quân được, đều là lỗi của lão thần. Kế hoạch chiến lược mà lão thần định ra lúc đầu có ý muốn đồng thời xuất binh, tiến công kẻ địch ở các châu huyện, đánh tan từng cái. Thế nhưng, kế này có một sơ hở lớn nhất, chính là chia binh. Nếu đối phương vứt bỏ thành trì, tập trung binh lực, vậy chiến tuyến quân ta rõ ràng quá dài, đầu không thấy đuôi. Rõ ràng Hoàn Nhan Tông Hàn đã nhìn thấy kế của lão thần, vì thế, nếu muốn luận tội thì lão thần tự làm tự chịu.

Triệu Giai vừa nghe, sắc mặt hơi khó xử.

Chính xác, không có kế hoạch hoàn thiện, chỉ có Thống Soái tùy cơ ứng biến. Quân Tống bây giờ giống như quân Kim tháng trước, như rắn mất đầu, hoàn toàn trái ngược, bởi vì Tông Trạch cũng rất khó khống chế từ xa, điều này chỉ có thể xem năng lực ứng biến của Thống Soái các lộ.

Lý Kỳ đứng ra nói: - Hoàng thượng, Tông Tri phủ, ta cho rằng bây giờ quan trọng nhất là nghĩ cách ứng phó, bây giờ truy cứu trách nhiệm có phải không thích hợp không.

Triệu Giai vội mượn cớ xuống thang, nói: - Đúng đúng đúng, Xu Mật Sứ nói rất đúng, bây giờ phải nhanh chóng nghĩ cách ứng đối. Tông ái khanh, khanh có kế sách phá địch không?

Tông Trạch suy nghĩ hồi lâu nói: - Bây giờ quân Kim rõ ràng muốn tập trung binh lực, tiêu diệt quân ta từng nơi, cho nên lão thần đoán lần này Hoàn Nhan Tông Hàn tiến công, tuyệt đối không phải công chiếm thành trì. Gã ta chỉ có một hai vạn binh mã, không thể chia binh chiếm cứ những thành trì này. Gã ta nhất định muốn tiêu diệt quân đội chúng ta trước. Bây giờ bên Chiết Khả Tồn đã toàn quân bị diệt, vậy thì mục tiêu tiếp theo của bọn họ nhất định là đại quân Lưu Cách ở Nho Châu và đại quân Trương Tuấn ở Quy Châu. Trước mắt chúng ta phải lập tức phái người thông báo cho hai người này trước, để bọn họ tập trung binh lực trấn thủ Quy Châu và Cư Dung Quan. Ngoài ra, chúng ta nên thu lại toàn bộ chiến tuyến, chuyển công thành thủ, trước tiên ổn định trận cước, sau đó lại tìm kế diệt địch.

Triệu Giai nghe được thì liên tục gật đầu, lập tức phái người truyền thánh dụ đến Quy Châu và Nho Châu, bào Lưu Cách, Trương Tuấn nhanh chóng hợp binh một chỗ, đừng lo cho thành trì nữa, dù sao thì Hoàn Nhan Tông Hàn cũng không thấy rằng sẽ đi chiếm lĩnh.

Nhưng có thể kịp không, thật sự chỉ có thể cầu xin ông trời, dù sao thì kỵ binh Hoàn Nhan Tông Hàn cũng vô cùng nhanh.

Sau khi truyền đạt mệnh lệnh, Lý Kỳ lại nói: - Nhưng đây chỉ là trị ngọn không trị gốc, nếu tiếp tục thế này, đợi khi viện quân quân địch đến, chúng ta vẫn sẽ lâm vào khốn cảnh, chúng ta nhất định phải phát động tiến công.

Bất kể là buôn bán hay là đánh giặc, hắn ghét nhất là bị người ta xỏ mũi dắt đi.

Tông Trạch gật đầu, trầm ngâm nói: - Hoàn Nhan Tông Hàn rút đi mấy ngàn tinh nhuệ, mà gã ta lại phái tinh nhuệ trấn thủ Tả Vân, Hữu Ngọc, Bạch Đăng vân vân, vậy thì lúc này trong thành Vân Châu nhiều nhất có khoảng một vạn nhân mã, chủ lực hẳn là dân chúng tạm thời chiêu mộ được. Chuyện đến nước này, chúng ta cũng chỉ có một con đường, chính là nhanh chóng tiến công Vân Châu. Vân Châu chính là đại bản doanh của Hoàn Nhan Tông Hàn, một khi đánh chiếm Vân Châu, đại quân Hoàn Nhan Tông Hàn tất trở thành cô quân, đến lúc ta chúng ta có thể ngoài ngăn chặn viện quân của bọn họ, trong có thể vây giết quân của Hoàn Nhan Tông Hàn.

Đoạt công?

Nói thì dễ, nhưng nước sông còn chưa rút nha!

Làm sao đoạt công đây?

Nhưng bọn họ cũng không còn cách nào, một ngày trôi qua, Tông Trạch lập tức hạ lệnh, động viên toàn quân, nhanh chóng lấp sông, cố hết sức lấp đầy sông bảo vệ thànhnày.

Khúc gỗ, đá tảng, đất cát phàm là những gì có thể ném vào sông thì đều dùng để lấp sông. Thật ra nhân số thì đủ, vấn đề là bùn đất khó vận chuyển nha, bởi vì ngươi không thể đào luôn cả đường lui của mình được, ngươi phải đào bùn đất trên núi bên cạnh, trong tình huống thuần nhân lực thì vô cùng tốn thời gian.

Trên đầu thành, Cao Khánh Duệ nhìn thấy quân Tống không đợi nước sông hoàn toàn rút đi thì đã ngóc đầu dậy rồi, hơn nữa tổng động viên toàn quân, trong lòng không chỉ không có một chút lo lắng, ngược lại còn mỉm cười, nói với Hoàn Nhan Xương bên cạnh: - Tướng quân, xem ra Đô Thống đã giành thắng lợi rồi.

Hoàn Nhan Xương gật đầu nói: - Tin chiến thắng hẳn là rất nhanh báo về, có điều Nói tới đây, gã ta dừng một chút, nói: - Quân Tống cứ lấp sông như vậy, không tới mấy ngày thì có thể qua sông, tin rằng đây là một trận ác chiến nha. Chúng ta quyết không thể để quân tông dễ dàng đến tường thành, bằng không, chúng ta chỉ có thể bị quân Tống áp chế.