Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1957-2

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1957-2: Hát vang tiến mạnh (2)

Bởi vì Doanh Châu không cần lo lắng phòng thủ đường bộ, dù sao phía trước có Bình Châu chống đỡ rồi, bọn họ chỉ cần chăm lo việc phòng ngự trên biển, vì vậy phòng thủ bên trong thành hoàn toàn không có, phòng ngự trên biển vừa vỡ, Hàn Thế Trung suất lĩnh mười ngàn hải quân lục chiến, thừa cơ công phá Doanh Châu. Lập tức sai người vội vàng đem lương thực, vũ khí bên trong thành vận lên thuyền, lấy không hết thì hủy đi toàn bộ, việc này vẫn luôn là quân Kim làm, thật vất vả mới đến lượt quân Tống rồi, binh lính quân Tống đã làm liền vô cùng chăm chỉ a, Hàn Thế Trung ngựa không dừng vó, sau khi đem chuyện Doanh Châu giao cho phu nhân Lương Hồng Ngọc, còn chính mình lại suất lĩnh đại quân thẳng tiến Bình Châu mà đi.

Tuy nhiêu sau khi y công phá mấy huyện thành Bình Châu, biết được Hoàn Nhan Tông Bật quay về cứu viện rồi, liền lập tức lui binh, y chưa từng nghĩ đến chuyện đánh chiếm Bình Châu, bởi vì chiến lược không có an bài như vậy, tư tưởng chiến lược mà Tông Trạch đề xuất, chính là đừng được voi đòi tiên, không cần tham vọng viển vông, nếu Hoàn Nhan Tông Bật không trở về cứu viện, thì ngươi có thể đánh chiếm Bình Châu, còn nếu về cứu viện, ngươi liền lập tức lui lại.

Cho nên, đợi cho đến khi Hoàn Nhan Tông Bật đuổi tới. Quân Tống sớm đã chạy ra biển rồi, đừng nói Hoàn Nhan Tông Bật hiện giờ không có bất kỳ một đội Thủy sư thực lực nào để đối kháng, cho dù có, nếu gã dám đuổi theo, Hàn Thế Trung liền dám diệt gã.

Sau khi biết được hết thảy mọi chuyện, Hoàn Nhan Tông Bật bật cười không nói gì, cái này không thể trách bất cứ kẻ nào, chỉ có thể trách gã quá vì cái trước mắt mà thôi, khi Thủy sư còn chưa hoàn thiện, đã dám khiêu chiến bá quyền Đại Tống ở trên biển, lúc này mới để cho Hàn Thế Trung tìm được lỗ hổng, mất mặt thì cũng mất mặt rồi, Hoàn Nhan Tông Bật cũng không hành động theo cảm tính, khẩn trương sai người đem bến tàu này hủy đi, đưa phòng tuyến lui lại đến bờ biển, không cầu diệt địch, chỉ cầu đừng để cho Thủy sư Đại Tống đổ bộ tiếp nữa là được rồi, nếu lại đến thêm hai ba hồi nữa, thì thời gian này cũng không có cách nào vượt qua nổi.

Có câu là, phúc không song tới, họa vô đơn chí.

Chuyện bên này còn chưa xử lý xong, tin tức Cổ Bắc Khẩu rơi vào tay giặc liền truyền đến.

Hoàn Nhan Tông Bật lập tức mất đi phương hướng, cũng không biết nên làm cái gì bây giờ nữa rồi, dù sao gã còn trẻ, tác chiến hai đường hải lục quy mô bực này khiến gã có chút không biết làm sao, cũng may Thượng Kinh truyền đến tin tức, Hoàn Nhan Thịnh mệnh lệnh cho Hoàn Nhan Tông Can và Hoàn Nhan Tông Bàn lĩnh mười vạn đại quân tiến đến cứu viện.

...

Nhưng Cổ Bắc Khẩu mới rơi vào tay giặc không đến ba ngày, bên phía Kim quốc lại lần nữa truyền đến tin dữ, Vũ Châu bị Chiết Khả Tồn công phá.

Vũ Châu này ở vùng Hà Bắc Tuyên Hoài, mà Tân Châu cũng tại vùng Hà Bắc Trác Lộc, nói cách khác Vũ Châu ở phía bắc Tân Châu, nếu đánh từ nam lên bắc, hẳn là phải công phá Tân Châu trước, rồi mới tiến công Vũ Châu, nhưng hiện giờ Tân Châu còn chưa bị công phá, ngược lại Vũ Châu đã rơi vào tay giặc rồi.

Tuy nhiên, loại tình huống này đối với Kim quốc mà nói, cũng không xa lạ gì, bởi vì bọn họ trước kia chính là làm như vậy, lúc trước khi Hoàn Nhan Tông Vọng xuôi nam, kỳ thật phía bắc có rất nhiều châu thành đều chưa đánh hạ, phàm là những châu thành không tạo được tinh thần hăng hái, thì gã đều chỉ phái chút ít binh mã vây thành, kiềm chế quân Tống, còn chính mình thì suất lĩnh chủ lực tiếp tục đi tới, dù sao chiến mã của bọn họ chạy nhanh, lại tiến công chớp nhoáng, quân Tống rất khó ngăn cản được.

Nhưng giờ này ngày này bất đồng, chiến lược lấy không gian đánh thời gian của Tông Trạch lấy được thành công chưa từng có, Chiết Khả Tồn thận trọng, lợi dụng đường sông làm lá chắn hậu, đẩy trận địa tới dưới thành Tân Châu, quân Kim chỉ có thể đánh trận địa chiến với quân Tống, không có khả năng bảo bọn họ buông tha cho Tân Châu mà đi đánh du kích chiến đó chứ?

Nhưng đánh trận địa, quân Kim cũng không dễ dàng như thế, kỵ binh của ngươi nhất định phải xung phong, mà quân Tống nơi nơi xây dựng cải tạo thành lũy, lại có đại lượng cung nỏ, hỏa khí, một khi tiến lên, tuy rằng giết địch vô số, nhưng mình cũng chết thương thê thảm và nghiêm trọng, mà Tân Châu mới có năm nghìn binh mã, Chiết Khả Tồn lại có hai vạn tinh nhuệ, lấy ba đổi một, ngươi cũng không đổi được nha.

Nguyên bản đại tướng Tân Châu Nậu Oản Ôn Đô cũng đã cầu viện Quy Châu, nhưng Quy Châu tự thân khó bảo toàn, đụng tới kẻ điên Trương Tuấn này, phía trước đại quân Lưu Cách lại đang tấn công mạnh Cư Dung Quan, làm sao còn dám rút binh đi nữa, giờ cũng không có cách nào, chỉ có thể cầu cứu Vũ Châu phía sau, Vũ Châu đang ở phía sau Tân Châu, gần như chính là liền nhau, đương nhiên phải phái binh cứu viện, môi hở răng lạnh a!

Nhưng lúc này cũng đang bị Chiết Khả Tồn dọa hỏng, bởi vì căn cứ chiến lược Tông Trạch được an bài, bốn châu Tân, Vũ, Nho, Quy, mặc kệ châu nào trong đó xuất binh cứu viện, liền đánh châu đó, bởi vì binh lực bốn châu này đều thua xa cho quân Tống, ngươi phái binh tiến đến cứu viện, như vậy bên trong thành nhất định trống không.

Chiết Khả Tồn biết được viện binh Vũ Châu tới rồi, lập tức đổi công làm thủ, lấy thành lũy mở đường, thành lũy xây dựng cải tạo thêm một thước, ta liền đi tới một thước, dù sao đều đến dưới thành ngươi rồi, cho dù là đi tới một thước, cũng đủ để phấn chấn lòng người, đồng thời kiềm chế quân Kim, lại để cho Chiết Ngạn Chất suất lĩnh mười ngàn đại quân thủy lộ đồng tiến, tiến đến tiến công Vũ Châu.

Đại tướng Tân Châu Nậu Oản Ôn Đô thấy viện quân vừa đến, lập tức triển khai phản công, nhưng lại bị thành lũy này gây sức ép đến hỏng rồi, cung tiễn thủ quân Tống trốn ở bên trong tận tình bắn chết, quân Tống cũng vây quanh thành lũy, người trước ngã xuống, người sau tiến lên nghênh đón, tác chiến với quân Kim, mỗi người không sợ hãi, không cho bọn họ phá được thành lũy, nói ngắn lại, đất ở thành lũy đều là của ngươi, nhưng khu vực trong thành lũy, thì tuyệt không cho bọn họ công chiếm.

Quân Kim đều là kỵ binh, gặp phải thành lũy như vậy, thật đúng là có chút thúc thủ vô sách, quân Kim bị bắn chết vô số kể.

Dù sao tên của quân Tống bắn mãi không hết, mười năm dự trữ nha, số lượng có thể nghĩ, ngươi lấy bao nhiêu người đến để tính tiền.

Chiết Khả Tồn dựa vào một nửa binh lực thành công kềm chế chủ lực hai châu Tân, Vũ, kỳ thật chỉ một nửa chủ lực cũng không ít hơn so với quân Kim, bằng không Tông Trạch cũng không dám đề xuất một bộ chiến lược này, đây là chiến lược thành lập ở ưu thế về mặt binh lực. Mà Chiết Ngạn Chất bên kia suất lĩnh mười ngàn binh lính, đối mặt với Vũ Châu trống không như thế, không đến một ngày, liền công phá xong.

Vũ Châu rơi vào tay giặc, Tân Châu liền tràn ngập nguy cơ, nếu như ngươi công, ta liền thủ, nếu như ngươi quay về cứu viện Vũ Châu, ta liền tiến công Tân Châu, nếu như ngươi không trở về cứu viện, đó chính là không biết xấu hổ rồi, quân chúng ta có thể hai mặt giáp công các ngươi.

Đại tướng Tân Châu Nậu Oản Ôn Đô thật sự là không có cách nào, cũng không dám tùy tiện xuất kích, biết lúc này phải tận lực kéo dài thời gian, chờ đợi viện binh của mình đến đây, nếu cứ như vậy tiêu hao dần, nhân mã phía mình sớm hay muộn cũng sẽ bị quân Tống tiêu hao hết sạch, mấu chốt là quân Tống quá vô sỉ mà, nào có đạo lý đánh trận như vậy chứ, cả ngày đều ở chỗ này xây dựng cải tạo thành lũy, đào hầm, đào rãnh mương, phá hư hoàn cảnh sinh thái, từ đầu đến cuối cứ để nhân mã của mình tránh ở mặt sau thành lũy, đại bản doanh lại an trí ở trên đường sông, một chút hăng hái cũng không có, là nam nhân thì đi ra quyết chiến đi, nhưng điều này có thể trách quân Tống ư, có bản lĩnh các ngươi đừng có cưỡi chiến mã đến quyết chiến a!

Rơi vào đường cùng, Nậu Oản Ôn Đô rốt cục cũng buông tha hạ thành, toàn quân co đầu rút cổ bên trong thành, buông tha cho chiến mã mà mình thiện chiến nhất, đi thủ tường thành.

Chiết Khả Tồn dĩ nhiên sẽ không khách khí, lập tức suất lĩnh đại quân binh lâm thành hạ, bao bọc vây quanh Tân Châu thành, kể từ đó, tiết tấu chiến tranh đã hoàn toàn ở trong tầm khống chế của quân Tống rồi, tình thế là một mảnh tốt đẹp.