Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1887-1

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1887-1: Thống nhất tài chính? (1)

Hoàn Nhan Hi Liệt sai người ra roi thúc ngựa đem kết quả đàm phán đưa tới Thượng Kinh, không tới vài ngày phía Thượng Kinh Kim quốc liền truyền đến tin tức, từ khi Kim quốc kiến quốc tới nay, lần đầu thừa nhận vấn đề sở hữu Bảo Châu, và cũng thừa nhận liên minh Đại Tống - Cao Ly, nói cách khác, phía Kim quốc nếu còn muốn động võ đối với Cao Ly, nhất định phải được sự thông qua của Đại Tống trước, trừ phi Kim quốc đã không đem Đại Tống để vào mắt nữa rồi.

Kỳ thật đây đều là chuyện trong dự liệu của Lý Kỳ, bởi vì việc này đối với Kim quốc mà nói, chẳng qua là ít đi một lý do tiến công Cao Ly, nhưng chỉ cần ngươi có tâm, còn sợ tìm không thấy lý do sao?

Nhưng ích lợi đổi được về lại vô cùng lớn.

Biện Lương sau khi biết được tin tức này, cũng lập tức phát biểu rõ ràng, không hề thừa nhận sự thật Tây Hạ độc lập, đổi cách nói khác, chính là triều đình Tống sẽ không lại có bất kỳ lui tới nào với Tây Hạ, mặc dù có, trước hết cũng phải thông qua Kim quốc, nhưng Đại Tống vẫn chưa phản đối lui tới mậu dịch giữa hai phía Tống Hạ, về phần các trường thị trường giữa Tống Kim, triều đình Tống cũng không có đóng cửa, mà là nhận thầu cho tư nhân.

Tuy nhiên nói là nhận thầu cho tư nhân, kỳ thật vẫn còn do Đại Tống khống chế ở giữa.

Mà Lý Sát Nhĩ tuy rằng khó chịu, nhưng Lý Kỳ có câu nói rất đúng, hiện tại Tây Hạ cần không phải là một lời hứa hẹn, mà là một phần tín nhiệm, một phần tín nhiệm đối với thế cục trước mặt, Lý Sát Nhĩ cũng suy nghĩ rõ ràng, Tây Hạ bọn họ bị diệt, cuộc sống của Đại Tống tuyệt không yên ổn, cho nên ông ta tin tưởng Đại Tống khẳng định sẽ giúp đỡ cho bọn họ, vấn đề chỉ còn là giúp như thế nào, nhưng trước mắt ông ta phải làm chính là nhanh chạy về, đem tình huống nơi này nói rõ cho quốc chủ Tây Hạ, để tránh quốc chủ Tây Hạ trong lúc này đưa ra nước cờ sai lầm.

Hoàn Nhan Hi Liệt sau khi cùng Lý Kỳ nói xong một vài vấn đề về mậu dịch giữa hai nước, cũng lập tức chạy trở về.

...

...

Trong đại điện.

Tiếng cãi vã phiền nhiễu lòng người rốt cục cũng yên tĩnh lại, Triệu Giai cũng lộ ra nụ cười đã lâu, có thể quan tâm đến việc nhà rồi: - Lý Kỳ, về chuyện thu mua lương thực, trước mắt tiến triển như thế nào rồi?

Lý Kỳ chắp tay hồi đáp: - Hồi bẩm Hoàng thượng, trước mắt bản kế hoạch đã được định ra giữa rồi. Tin tưởng ít ngày nữa là có thể đưa ra được.

Triệu Giai gật gật đầu nói: - Tốt lắm, nhưng cần nhanh hơn, chúng ta đợi thì không sao, nhưng có một số người lại không chờ đợi được nữa rồi.

- Vi thần hiểu được.

- Hoàng thượng, vi thần nghĩ rằng khả năng Hoàng thượng đã hỏi nhầm người rồi.

Người nói chuyện chính là Tần Cối.

Triệu Giai sửng sốt, nói: - Thiếu Tể vì sao nói như vậy?

Tần Cối nói: - Tam Ti nắm giữ tài chính, chuyện thu mua lương thực này, Hoàng thượng không phải nên hỏi Tam Ti Sứ trước sao?

Triệu Giai hơi có chút xấu hổ, Tam Ti tuy rằng nắm giữ tiền tài, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Thương Vụ Cục mới là người định ra kế hoạch thu mua, y đương nhiên là hỏi Lý Kỳ, mà không phải là Trịnh Dật, nhưng lời này của Tần Cối hình như cũng không phải không có lý, không khỏi xin lỗi liếc nhìn Trịnh Dật, về phần y vì sao cảm thấy có lỗi, y tự mình cũng không hiểu được, giống như chính là cảm thấy khá có lỗi với Trịnh Dật.

Tần Cối vừa tiếp tục nói: - Hoàng thượng, tài chính thiên hạ quy về Tam Ti. Nhưng hiện giờ xem ra, Tam Ti chẳng qua cũng chỉ là người giữ ngân khố quốc gia, mà không có được bất kỳ quyền lực gì, mà quyền sử dụng toàn bộ đều là do Thương Vụ Cục đến quyết định. Nhưng kể từ đó, Tam Ti chẳng qua cũng chỉ danh nghĩa là một bộ phận mà thôi, hơn nữa, bởi vì Thương Vụ Cục độc lập, tạo thành tài chính hỗn loạn, ở phương diện tài vụ tồn tại rất nhiều chỗ mơ hồ, người bên dưới cũng không biết nên nghe ai thì mới đúng. Mà châu phủ địa phương cũng không biết là nên bẩm báo về Tam Ti, hay là bẩm báo về Thương Vụ Cục, vì vậy vi thần đã nhìn thấy hai bản báo cáo giống nhau như đúc ở địa phương gửi lên, một bản là gửi Thương Vụ Cục, mà một bản còn lại là cho Tam Ti, những chuyện là làm nhiều công ít, sẽ bất lợi với sự phát triển của quốc gia.

Lý Kỳ cau mày, nhưng hai tròng mắt lại lóe ra ánh mắt hưng phấn.

Triệu Giai dường như cũng nghe ra hàm ý khác trong lời nói của Tần Cối, thoáng chìm lông mày, trầm ngâm một lát, nói: - Vậy theo ý kiến của ái khanh, thì phải làm như thế nào?

Tần Cối nói: - Nếu chế độ của triều đình là tài chính thiên hạ đều quy về Tam Ti, thì lý nên như vậy, hiện giờ tài phú của Đại Tống ta ngày tăng gấp bội, nếu không thống nhất tài chính, tiếp tục thế này, chỉ sợ sẽ sinh ra nhiễu loạn lớn, vì vậy, vi thần cho rằng Hoàng thượng đem Thương Vụ Cục, Hộ bộ nhất tịnh đều quy về Tam Ti.

Nửa câu cuối cùng này, y nói leng keng hữu lực, đồng thời cũng làm cho mọi người trong điện đều chấn động.

Nếu Tần Cối chỉ muốn đem Thương Vụ Cục nhập vào Tam Ti, thì hoàn toàn có thể lý giải, không thể nghi ngờ đây chính là làm suy yếu lực khống chế của Lý Kỳ đối với tài chính, nhưng không ai nghĩ đến y lại muốn đem cả Hộ bộ nhất tịnh đưa về Tam Ti, phải biết rằng tam tỉnh lục bộ nguyên bản đã chỉ còn lại ngũ bộ phận thôi, nếu lại cắt đi Hộ bộ, như vậy không phải là thành tứ bộ phận à.

Cừ thật, quả nhiên ác độc, thật sự là rất được chân truyền ta a!

Lý Kỳ nghe được trong lòng thầm khen một câu.

Trịnh Dật dấu diếm thanh sắc, nhưng tâm sáng như gương, nếu Tần Cối lấy tài chính quy về Tam Ti làm lý do, yêu cầu đem Thương Vụ Cục nhập vào Tam Ti, như vậy tài chính của Hộ bộ cũng nhất định sẽ bị kéo vào, nếu như ngươi muốn thống nhất tài chính, ngươi chỉ động đến Thương Vụ Cục, không động đến Hộ bộ, người nào sẽ chịu phục nha, hiện tại liền bất đồng, điều này cũng có thể cho thấy một thái độ của Tần Cối, các ngươi nhìn rồi đó, ta đây cũng không phải là nhằm vào những người khác, ta chỉ là vì tốt cho Đại Tống, phải biết rằng ngay cả Hộ bộ ta cũng đã đưa ra ngoài rồi.

Triệu Giai suy nghĩ trong chốc lát, có vẻ có chút do dự, nói: - Ái khanh tuy rằng nói có lý, nhưng từ khi Thương Vụ Cục thành lập tới nay, đã vẫn luôn độc lập như vậy, hơn nữa cũng đã tạo ra những cống hiến kiệt xuất đối với Đại Tống ta, trẫm tạm thời không muốn có quá nhiều thay đổi đối với bộ phận này.

Tần Cối lập tức nói: - Hoàng thượng thường xuyên dạy bảo chúng thần tử rằng, quyết không thể bảo thủ không chịu thay đổi, cầu thay đổi, cầu đổi mới, đạo trị quốc giống như đi ngược dòng nước, không tiến tức là lùi. Thương Vụ Cục đích xác tạo ra cống hiến kiệt xuất cho Đại Tống ta, nhưng Hoàng thượng có thể nào thoả mãn với hiện tại, vì sao không để cho Thương Vụ Cục có thể vận hành tốt hơn. Hơn nữa đây nhất thời, đó không phải là nhất thời, thời điểm ban đầu, Thương Vụ Cục sở dĩ độc lập ở ngoài Tam Ti, đó là bởi vì ngân khố quốc gia chống rỗng, tài chính nhân lực của Tam Ti đều cực kỳ hỗn loạn, nếu thêm vào Thương Vụ Cục, sẽ tạo thành một hiện tượng càng thêm hỗn loạn, hơn nữa Thương Vụ Cục cũng không thể phát huy tác dụng của nó.

Nhưng hiện tại triều đình của ta tứ hải thái bình, giàu có ngàn dặm, dân chúng lên xe xuống ngựa, nên là thời điểm chỉnh đốn tài chính rồi, mà thống nhất tài chính chỉ vì tương lai có thể quản lý tốt hơn, đồng thời cũng có thể phát huy tác dụng lớn nhất của Tam Ti và Thương Vụ Cục, phân ra mà quản, sẽ chỉ làm suy yếu tác dụng của Tam Ti và Thương Vụ Cục, về phần Hộ bộ, sớm nên nhập vào Tam Ti, hiện giờ Hộ bộ vừa lãng phí nhân lực, lại lãng phí tài lực, coi như là cá nạm, gân gà.