Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1742-1

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1742-1: Cái gì cũng có yêu cầu của nó (1)

Người ta ra tù, Lý sư phụ cũng ra tù, nhưng người ta ra tù thì yên ắng tĩnh lặng, còn Lý sư phụ ra tù thì đông như trảy hội, sự chênh lệch này quả không phải là lớn bình thường!

Đám thương nhân rời đi, quan viên lại kéo nhau tới.

Thực ra đại thần trong triều làm sao mà không rõ, Lý Kỳ đây chỉ là diễn trò Thương Ưởng lập mộc, diễn cho người trong thiên hạ xem, nay đám sĩ phu cũng đã phục hồi lại tinh thần, nhưng giờ đã trễ, tin tức Lý Kỳ và Thường Thanh bị bỏ tù đã lan truyền khắp tứ kinh, thanh danh của Lập Pháp Viện, Tư Pháp Viện được tăng mạnh.

Ngày thứ hai sau buổi triều sớm, Tần Cối, Trịnh Dật liền tới thăm hỏi.

Ba người họ mặc dù không ngừng âm thầm tranh đấu, nhưng bọn họ đều làm việc vì hoàng thượng, hơn nữa còn là một vị hoàng đế rất quyết đoán, vì thế mà trên phương châm lớn, bọn họ vẫn phải tập trung lại bàn bạc, cho nên thường xuyên qua lại lẫn nhau cũng chẳng phải chuyện không tốt đẹp gì.

Hiện giờ đã vào vụ cày xuân, ngoài cửa cây dương liễu phất phơ lưu luyến, gió xuân lướt qua, cành liễu lay động, trên những cành cây phía đầu tường những chú chim nhỏ ríu ra ríu rít, bên ngoài cầu Biện nước chảy ầm ầm, trên đường ngựa xe qua lại như nước.

Ba lão đại trong triều thấy thời tiết tốt lành, cũng không ở trong phòng mà đang đi dạo trong hoa viên ở Xu Mật Viện, khắp nơi đều là xanh đỏ tím vàng, nhộn nhịp hân hoan, mùi hương phảng phất khiến người ta dễ chịu.

- Xu Mật Sứ vì nước vì dân cam chịu nỗi nhục này, Tần Cối thực không tài nào sánh bằng.

Tần Cối lắc đầu cười nói, câu này là lời thật lòng, không thể không nói, chiêu này thực sự là chơi quá đẹp, mặc dù phải ngồi tù 1 tháng, nhưng gặt hái về rất nhiều, tuyệt đối là kiếm được lãi lớn.

Lý Kỳ ha ha nói: - Tần Thiếu tể khiêm tốn rồi, ngươi thân làm tể tướng, nhiều điều lo nghĩ, khó tránh khỏi sẽ có lúc cảm thấy khoanh tay bó gối, nếu như là khi trước, ngươi chắc chắn cũng sẽ làm như vậy, người làm đại sự thì không câu nệ tiểu tiết.

Nói xong hắn lại cười ha ha nói: - Xin lỗi, xin lỗi, thiếu tể hành sự sao lại đến lượt tên quan phạm tội như ta đây khoa chân múa tay chỉ dạy.

Tần Cối sửng sốt, vội hỏi: - Xu Mật Sứ chớ nói như vậy, lúc trước đi theo Xu Mật Sứ, ta đã học được rất nhiều điều, đối với lời nhắc nhở của Xu Mật Sứ, ta vẫn luôn ghi tạc trong lòng, cho dù là đến 60 năm sau cũng sẽ luôn như vậy.

- Ngươi nói vậy khiến ta lại thấy có chút cảm giác được yêu mến mà lại vừa mừng vừa lo đấy. Lý Kỳ nói rồi lại tiếp lời: - Phải rồi, ta nghe Thất nương nói lệnh phu nhân dự định lập Hội phụ nữ.

- Đúng là có chuyện này. Tần Cối gật đầu rồi lại thở dài, nói: - Từ sau khi Lập Pháp Viện ban hành luật bảo vệ phụ nữ, tuy rằng ở dưới sự giám sát của Lý Cương, không ít sĩ phu đã phục tùng pháp luật, nhưng trong số đó vẫn còn những kẻ đang âm thầm đối nghịch với Lập Pháp Viện, bằng mặt mà không bằng lòng. Điều này khiến hoàng thượng rất lo lắng, chúng ta thân làm thần tử, đương nhiên phải san sẻ nỗi lo với người, mỗi lần nghĩ đến chuyện này, ta đều cảm thấy hổ thẹn sâu sắc với hoàng ân, thê tử ta hàng ngày trông ta ăn uống không vào, liền muốn giúp ta một tay, nếu như là trước đây, ta chắc chắn sẽ từ chối ngay, nhưng hiện giờ đã khác, triều đình đã ủng hộ phụ nữ bước ra khỏi cửa, giúp sức cho nước nhà, vậy thì chúng ta nên đi đầu làm gương, thế nên ta đã đồng ý rồi.

Nhưng thê tử ta trước giờ đều đóng cửa không ra khỏi nhà, không có chút thanh danh gì, nếu như nàng muốn lập Hội phụ nữ thì nói dễ hơn làm, cho nên nàng ấy đã nghĩ đến việc đề cử một nữ nhân có tiếng tăm để làm Hội trưởng Hội phụ nữ, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có hai người là thích hợp nhất, người đầu tiên đương nhiên là đệ nhất tài nữ của Đại Tống ta Lý Thanh Chiếu, nhưng Lý Thanh Chiếu lại đang ở Hàng Châu xa xôi, người thứ hai dĩ nhiên ngoại trừ Kinh Tế Sử ra thì đâu còn ai khác.

Nói nhiều như thế làm cái gì, ngươi đơn giản chính là muốn lợi dụng Hội phụ nữ này để củng cố địa vị bản thân, nói không chừng sau này ngươi còn nghĩ ra đủ cách để đưa thê tử của mình vào triều đấy. Lý Kỳ thầm khinh bỉ, ngoài miệng lại nói: - Lệnh phu nhân quả thực là có tấm lòng son, là một nữ nhân kiệt xuất trong nữ giới, Lý Kỳ ta thực rất khâm phục.

- Không dám, không dám.

Tần Cối khiêm tốn nói: - So với Kinh Tế Sử thì thê tử ta thực không đáng nhắc tới.

Lý Kỳ ha ha nói: - Ai cũng có sở trường riêng,, ai cũng có sở trường riêng.

- Vậy chẳng hay Xu Mật Sứ thấy ý tưởng của thê tử ta thế nào?

- Cũng khá hay. Lý Kỳ nói thẳng: - Còn nhớ ngày trước Đại Tống ta dân tị nạn khắp nơi, vì thế mới thúc đẩy cho sự xuất hiện của Hội từ thiện. Cho nên chuyện này là có cầu trước rồi mới có cung, đối với tình hình trước mắt mà nói, quả thực là cần một Hội Phụ nữ, bất kì chính sách nào cũng cần đến sự hợp tác giữa quan và dân, khuyết thiếu sự ủng hộ từ phía nào cũng sẽ rất khó có hiệu quả.

Tần Cối ồ lên một tiếng, nói: - Vậy là Xu Mật Sứ tán thành.

Lý Kỳ nói: - Việc này lợi nước lợi dân, vì sao ta phải phản đối.

- Vậy còn Kinh Tế Sử?

Lý Kỳ phẩy tay nói: - Thất nương chắc chắn là không được, nàng còn phải quản lý Thương Vụ Cục, làm gì có thời gian ra mặt, mà việc phát hành tiền mới đang cận kề, nàng sắp đến nước phải phân thân ra rồi, thực ra việc này để lệnh phu nhân một tay gánh vác là được.

Tần Cối thở dài: - Kinh Tế Sử công vụ bề bộn, điều này ta cũng biết, ta cũng đã từng nghĩ đến việc để thê tử ta thử xem sao, nhưng lúc này bất kì việc gì liên quan đến phụ nữ cũng đều sẽ phải đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, thê tử ta kinh nghiệm non kém, khó mà khiến người khác phục tùng.

- Ngươi nói cũng không phải không có lý. Lý Kỳ chau mày nói: - Ta cảm thấy có một người còn thích hợp hơn hai người mà ngươi nói.

- Ai vậy?

- Chính là thê tử không có tài cán của ta Phong Nghi Nô,

- Phong nương tử?

Tần Cối sửng sốt, y hiển nhiên cũng không nghĩ tới.

Lý Kỳ ừ một tiếng, nói: - Trước hết, Phong Nghi Nô đã có thanh danh ở bên ngoài, tiếp đó, nàng xuất thân phong trần, điều này khiến cho nàng càng trở nên đặc biệt, mà trọng điểm của luật bảo vệ phụ nữ là hướng đến những cô gái có địa vị thấp hèn, cho nên nếu để Phong Nghi Nô đảm nhiệm chức Hội trưởng Hội phụ nữ này, chắc chắn sẽ nhận được sự đồng thuận của rất nhiều phụ nữ, mặc dù danh tiếng của Phong Nghi Nô không được bằng Thất nương, nhưng thân thế của nàng sẽ khiến cho tất thảy trở nên vô cùng đơn giản.

Tần Cối nghe xong chau mày, không tồi, Phong Nghi Nô quả thực là một lựa chọn rất hay, thế nhưng, nếu là Kinh Tế Sử, nàng ấy còn phải chăm lo cho Thương Vụ Cục, như vậy thê tử ta mới có nhiều cơ hội hơn, nếu là Phong Nghi Nô nhậm chức thì thê tử ta---. Nghĩ tới đây, Tần Cối bắt đầu có chút trầm mặc.

Lý Kỳ liếc mắt nhìn hắn, cười nói: - Sao vậy? Thiếu tể không phải là thấy không ổn đấy chứ?