Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1659-2

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1659-2: Vô vi mà trị (2)

-Bây giờ hay rồi, muốn rút người ra cũng không rút được, cải cách này là nguy hiểm nhất đó. Ông ta cũng thuộc phái bảo thủ.

Bạch Thiển Dạ lại nói: - Nhưng con lại cảm thấy, Hoàng thượng nói vậy, ngược lại còn có lợi cho chúng ta.

Bạch Thì Trung hiếu kỳ nói: - Thất nương, con nói vậy là sao?

Bạch Thiển Dạ khẽ cười nói: - Trước đó, Nho sinh cùng chung kẻ thù, toàn bộ lực chú ý đều đặt lên các học phái khác, chỉ vì nội bộ Nho học bọn họ không có vấn đề, nhưng bây giờ lại khác. Hoàng thượng muốn định nghĩa lại Nho học, trong đó chắc chắc phải thay đổi rất nhiều tư tưởng trong Nho học. Như vậy, Nho sinh nhất định sẽ chuyển lực chú ý lên chính học phái của mình, sự chèn ép đối với các học phái khác sẽ trở nên yếu hơn, vậy thì các học phái khác sẽ có cơ hội thở dốc rồi.

Mấy lão già Bạch Thì Trung khẽ gật đầu, nhưng nói tóm lại, con đường này vẫn không dễ đi.

Mấy người lại đưa mắt nhìn sang Lý Kỳ vẫn trầm mặc không nói.

Thái Kinh hỏi: - Lý Kỳ, ngươi thấy thế nào?

Lý Kỳ ngẩn ra, nói: - Ta thấy thế nào đều không thể thay đổi được sự thật này. Đạo trị quốc chính thống đương thời và quan niệm của Hoàng thượng có chút sai lệch, Hoàng thượng nhất định phải uốn nắn lại. Việc này đã là ván đã đóng thuyền, có điều ta vẫn đang nghĩ, tại sao sau khi Tần Cối biết được tình hình này, hoàn toàn không tỏ ra buồn bực. Từ đó có thể thấy, trong đó vẫn có lợi ích.

Nói rồi, hắn mỉm cười, nói: - Có điều, vừa rồi ta mới nghĩ rõ rồi. Tư tưởng mới sẽ kéo theo một chế độ mới. May mắn chính là, chế độ mới sẽ do chúng ta sáng lập, so với trước kia, thật ra chúng ta có thể thoải mái tay chân hơn. Hơn nữa, oán giận không giải quyết được bất cứ vấn đề gì, chi bằng nghĩ cách làm tốt chuyện này.

Hắn là loại người khi gặp khó khăn, nhiều lắm cũng chỉ mắng ngoài miệng hai câu, thật ra trong lòng đầu tiên là suy nghĩ, xem thử có thể tìm được lợi ích cho chính mình trong khó khăn hay không, đây mới là suy nghĩ quán tính của hắn.

Bạch Thì Trung nói: - Vậy con định làm sao?

Lý Kỳ cười nói: - Thật ra xem xét cả sự việc, người chịu tổn thương lớn nhất là Nho học, bởi vì Nho học là chính thống, muốn đổi chắc chắn phải bắt đầu từ Nho học, Nho học trước kia chắc chắc sẽ thay đổi mới hoàn toàn. Tuy rằng Pháp gia không chịu tổn thương nặng như Nho học, nhưng Pháp gia sẽ trở nên cẩn thận dè dặt, mọi chuyện đều xử lý cẩn thận, bằng không thì cưu chiếm thước sào. Ngược lại chúng ta sẽ không chịu chút liên lụy nào. Lúc mới bắt đầu, chúng ta đã định nghĩa Mặc học là học phái mang tính phụ trợ, đều thảo luận nghiên cứu về mặt học thuật, ví dụ như toán thuật, vật lý, công nghiệp vân vân, tránh đi đạo trị quốc của Mặc gia, nói về mặt này, thật ra chúng ta rất thích hợp để hùa theo quan niệm của Hoàng thượng.

Bạch Thiển Dạ hoang mang nói: - Đã như vậy, vậy vừa rồi huynh còn nói Tần Cối chẳng những không buồn phiền, mà ngược lại vô cùng thong dong bình tĩnh.

Thái Kinh ha ha nói: - Đây chính là sự khác biệt giữa đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi và thêu hoa trên gấm.

Bạch Thiển Dạ bừng tỉnh đại ngộ, nói: - Con hiểu rồi, nếu vốn dĩ Nho học rất cường thịnh, vậy thì những gì mà Tần Cối làm đều có vẻ không đáng kể, nhưng nếu Nho học gặp phải khó khăn lớn, vậy thì mỗi câu mỗi chữ của Tần Cối đều sẽ giúp y thu được trái tim của không ít Nho sinh.

Thái Kinh gật đầu nói: - Chính thế. Tần Cối này vô cùng giỏi việc tìm thành công trong nguy cơ.

- Đối với chúng ta mà nói, cũng giống như vậy thôi.

Khóe miệng Lý Kỳ giương lên, nói: - Lúc trước chúng ta công kích Nho học, còn phải e dè suy nghĩa bên trên, nhưng bây giờ thì không cần, mấy người chúng ta thương lượng xong trước khi chuyện xảy ra, sau đó công kích lẫn nhau, mượn việc này rót tư tưởng mới vào trong lòng dân chúng, sĩ tử. Bây giờ khó khăn nhất chính là làm sao xây dựng một tư tưởng hoàn toàn mới.

Thái Kinh trầm ngâm một lát, nói: - Dựa theo ý của Hoàng thượng, y muốn tập trung thiên hạ, vậy thì chúng ta nên thuận theo ý chỉ của Hoàng thượng, nghiêm túc tách các học phái ra.

Bạch Thì Trung nghe được có chút mơ hồ, nói: - Thái Sư, Hoàng thượng muốn tập trung thiên hạ, hẳn là phải dung hợp các học phái lại mới đúng.

Thái Kinh nói: - Việc dung hợp không phải là một câu của ta và ngươi, cũng không phải là một câu của Hoàng thượng thì có thể dung hợp được, ân oán giữa các học phải đã kéo dài mấy ngàn năm, Nho sinh, Mặc sinh thiên hạ sao có thể đồng ý. Cái gọi là dung hợp chỉ là định vị lại lần nữa các học phái, cũng chính là cái chúng ta từng nói qua, Nho học chính giữa, Mặc học, Pháp gia bổ trợ. Đầu tiên là phải giải trừ chỗ xung đột của các học phái trước, lựa chọn nội dung thích hợp với đương thời để hợp lại. Việc này cũng giống như một gian nhà vậy, nhìn thì là một chỉnh thể, thật ra là do nóc nhà và bốn mặt tường tạo thành.

Lý Kỳ trợn trắng mắt nói: - Thái Sư, coi như ta van ngài, có thể đổi cách ví von khác không, bây giờ ta vừa nghe đến nhà liền cảm thấy sợ hãi.

Thái Kinh cười ha ha nói: - Xin lỗi, xin lỗi, lão phu đã quên mất chuyện này.

Lý Kỳ thở dài, nói: - Về chuyện liên quan đến học thuật, ta thật sự không hiểu lắm.

Thái Kinh hừ nói: - Tiểu tử ngươi thật quá giảo hoạt, ngay cả một câu cầu xin giúp đỡ cũng keo kiệt không nói. Có điều ngươi yên tâm, chuyện của ngươi bây giờ chính là chuyện của chúng ta, chúng ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.

Lý Kỳ đỏ bừng mặt, ngượng ngùng cười nói: - Vậy thật sự ta tạ sự tương trợ to lớn của các vị.

Nét mặt Vương Trọng Lăng đầy hoang mang nói: - Nhưng làm sao xuống tay đây?

Bạch Thiển Dạ đột nhiên nói: - Thật ra phân tích việc này mà nói, cũng không khó như trong tưởng tượng vậy. Có lẽ trong mắt thế nhân, vẫn có giới hạn của học phái, nhưng chúng ta không thể lấy cái này để phân chia được. Chúng ta nên nhìn việc không nhìn người, rút ra một số tư tưởng trong các học phái ứng dụng lên các chính sách đương thời, ví dụ như vô vi mà trị của Lão Tử đề xuất có thể ứng dụng vào mặt thương nghiệp. Xây dựng kinh tế của phu quân là nền kinh tế tôn sùng tự do, loại bỏ trói buộc của thương nhân, mặc cho thương nhân tự ý sáng tạo, phù hợp với quan niệm vô vi mà trị.

Vừa mới nói ra thì trong lòng mấy người đột nhiên sáng tỏ thông suốt.

Thái Kinh vuốt chòm râu, cười ha ha nói: - Không chỉ như vậy, còn có về mặt giáo dục, cũng có thể lợi dụng vô vi mà trị này để phá vỡ truyền thống vốn có. Người thiên hạ đọc sách thiên hạ, chẳng phải là vô vi mà trị sao? Phàm là các chính sách đều cần phải loại bỏ gông xiềng ở một số chỗ, đều có thể áp dụng tư tưởng vô vi mà trị, cổ vũ tự do phát triển. Ha ha, tài của Thất nương đã hơn xa phụ thân rồi.

Bạch Thiển Dạ khiêm tốn nói: - Thất nương còn rất nhiều chỗ cần phải học hỏi các vị thúc thúc bá bá.

Thái Kinh nói: - Con nên học tập phu quân con nhiều hơn mới đúng.

Mấy lão già đều lần lượt cười phá lên.