Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1506-2

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1506-2: Giáo dục tư tưởng (2)

Lý Kỳ lại nói:

- Ta không phải đâm xương vào trứng gà, kỳ thật các ngươi đã làm vô cùng tốt rồi, ít nhất là đã hoàn thành rất tốt phương châm chiến lược mà hoàng thượng chế định, tương lai thăng quan tiến chức là không nói chơi, nhưng các ngươi có thể làm được tốt hơn nữa, nếu các ngươi đều đã hiểu được mục đích chiến lược của lần xuất chinh này, thì các ngươi có thể phát huy năng lực tưởng tượng của mình, tranh thủ tối đa hóa ích lợi, đây không phải là thương nhân độc hữu, làm một tướng quân, một Thống soái, cũng phải hiểu đạo lý trong đó.

Các ngươi nhất định phải hiểu đạo lý này, chiến tranh nhất định là tiêu hao, mà việc các ngươi phải làm không chỉ là làm sao để đánh thắng trận, còn phải chú ý một điểm, chính là làm sao để xoay thiệt thành doanh trong chiến tranh, chuyển sự tiêu hao của mình sang bên đối phương. Đây là vấn đề mà sau này các ngươi thường xuyên phải đối mặt. Bằng không thì đánh giặc để làm gì? Đốt tiền cho Tái Hưng kia điên cuồng giết người mua khoái cảm à? Phải động não nhiều vào, đừng cứ nói đến tiền, là ném hết lên người ta. Ta chỉ là một con người, sao có thể giúp các ngươi chùi đít mãi được. Nếu ta đoán không sai, trong số các ngươi không có một ai từng suy nghĩ, sau khi đánh xong nên xử lý như thế nào.

Nói đến đây, Nhạc Phi bọn họ toàn bộ đã trầm mặc, trong lòng không có nửa phần ủy khuất, khiêm tốn đối mặt. Quả thật, bọn họ không ai nghĩ chuyện của chiến hậu này.

Đặc biệt là Nhạc Phi, trong lòng lại càng hổ thẹn. Lý Kỳ nói đúng vô cùng, Hoàn Nhan Tông Vọng bọn họ không chỉ năng chinh thiện chiến, hơn nữa còn có thể thu được lượng ích lợi lớn từ trong chiến tranh. Đại Tống này cũng không thiếu người năng chinh thiện chiến, nhưng có người có thể thu lợi từ trong chiến tranh, kỳ thật cũng không hơn Đường triều, tư tưởng Nho gia, đạo quân tử ấy ư, trong lòng rất không nỡ, kết quả là đành nhẫn nhịn, chỉ sợ chính mình bị lừa.

Cứ lấy lần trước Đại Tống đánh Nam Ngô mà nói, rõ ràng đã chiếm lĩnh không ít đất đai, kết quả quốc vương người ta đứng ra nói vài lời hay ho, đã đưa toàn bộ cho đối phương rồi, cũng không hề cò kè mặc cả. Chuyện giống như vậy xảy ra đối với Đại Tống, Kim quốc lại đối đãi như thế nào với Đại Tống. Muốn thành đúng không? Lấy tiền ra mua. Điều đáng giận chính là, còn chuyển hết người đi, chỉ cho Đại Tống từng tòa thành trống không, nếu Hoàn Nhan A Cốt Đả kia mà làm buôn bán, nhất định là phải lên bảng Forbes đấy.

Nghĩ thế nào nghẹn khuất thế ấy.

Giống những cường quốc phương Tây sau này, không người nào là không thu hoạch lượng ích lợi lớn trong chiến tranh. Lại nói thế giới thổ phỉ lãnh đạo tiểu mỹ kia, chẳng phải là giàu nhờ phát động chiến tranh đấy à, duy chỉ có “Trung Nguyên đại quốc” này, toàn bộ đều là chết ở hao tổn khi đánh trận, không đánh còn được, hễ đánh là phải chết, Hán Vũ đánh Hung Nô, Đường triều đánh Thổ Phiên, bất kể là thắng hay là thua, dù sao cũng là đánh chết mình.

Kiểu tư tưởng này, Lý Kỳ vẫn sẽ luôn nhấn mạnh, đây là điều vô cùng quan trọng, trừ phi ngươi không có ý định khuếch trương, thì luôn bị động chịu đánh, một khi ngươi muốn khuếch trương, vậy thì nhất định phải học được cách đạt được lợi nhuận từ trong chiến tranh, không chỉ là người thống trị phải hiểu điểm này, bao gồm mỗi một vị thống soái, thậm chí mỗi một binh sĩ, cũng phải suy nghĩ về vấn đề này.

Nếu sự tình phát triển theo dự tính của Triệu Giai, Lý Kỳ, sau này chiến tranh sẽ không phát sinh ở cảnh nội Đại Tống, cho nên Nhạc Phi bọn họ nhất định phải học được môn học vấn này, đây tuyệt không phải là nói đùa.

- Được rồi, chuyện này tạm thời nói đến đây thôi, sau này các ngươi phải suy nghĩ nhiều đến chuyện này.

Đám người Nhạc Phi đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Lý Kỳ nhìn thấy như vậy, khẽ lắc đầu, lại nói sang chuyện khác:

- Mấy ngày trước, bên phía Chiết Ngạn Chất đã gửi thư, bọn họ đã chiếm lĩnh quận Thạch Thành, mà Ngô Giới cũng công phá phủ Thiện Xiển, nhưng Cao thị đã đem theo quốc khố Đại Lý trốn sang Nam Ngô, bởi vì vậy, Đoàn thị cũng tuyên bố tham chiến đối với Nam Ngô rồi, tin là ít ngày nữa quân Đại Lý sẽ đánh tới Nam Ngô.

Nhạc Phi bọn họ nghe được vô cùng khiếp sợ, bọn họ vốn cho là mình xem như đã khá nhanh rồi, nào biết được Ngô Giới còn nhanh hơn so với bọn họ một chút, nhanh như vậy đã bình định chiến trường Đại Lý, chuyện này làm cho bọn họ hết sức xấu hổ.

Lý Kỳ làm sao không rõ suy tính trong lòng bọn họ, nhưng hắn tán thành kiểu cạnh tranh lành mạnh này, cũng không hy vọng bất kỳ cục diện nhất nhà độc đại, kiềm chế lẫn nhau mới là tốt nhất nào, nói:

- Các ngươi cũng không phải chậm trễ, tình hình của Đại Lý và Nam Ngô khác nhau, bọn họ đó là nội chiến, mà Đoàn thị vẫn là chính thống, người này là càng đánh càng nhiều, Ngô Giới y dùng binh lính của người khác để đánh người ta, cũng không có gì để e dè nhiều như các ngươi.

Mà chúng ta nơi này là hai nước giao chiến, từ bên ngoài đánh vào trong, hơn nữa khí hậu và địa thế của Nam Ngô ác liệt so với Đại Lý rất nhiều, các ngươi có thể làm được như thế, đã là hết sức không dễ dàng rồi, ta cũng vô cùng hài lòng, nhưng Ngô Giới bọn họ có một điểm làm tốt hơn so với các ngươi, đó chính là vấn đề mà ta mới vừa nói đến kia. Kỳ thật y hoàn toàn có cơ hội ngăn cản Cao thị ôm tiền bỏ trốn, thu hoạch nhiều công lao hơn nữa, nhưng y lại cố ý để cho Cao thị chạy, các ngươi biết đây là tại sao không?

Ngưu Cao nói:

- Tiền này nếu rơi vào tay Đoàn thị, thì là vật về nguyên chủ, nếu đem tới Nam Ngô, đây lại là hai chuyện khác nhau rồi.

Lý Kỳ gật đầu nói:

- Đúng vậy, tiền này một khi đã tới Nam Ngô, thì sẽ là của chúng ta rồi, về phần chúng ta dùng như thế nào, đó là chuyện của chúng ta, vô can với Đoàn thị.

Nói xong hắn lại lấy ra lá thư của Chiết Ngạn Chất đưa cho Nhạc Phi, nói:

- Đây là chi tiết chiến trường Đại Lý trải qua, lát nữa các ngươi sẽ hiểu thôi.

- Vâng.

Nhạc Phi nhận lấy, cất vào trong ngực.

Lý Kỳ lại nói:

- Các ngươi có gì phải hồi báo không?

Nhạc Phi nói:

- Ồ, trên suốt đường đi, bên phía Nam Ngô phái người đưa đến rất nhiều phong thư, chúng tôi không biết trả lời như thế nào, vẫn phải để Xu Mật Sứ ngài quyết định.

Lý Kỳ phất tay ra bên ngoài, nói:

- Đốt hết toàn bộ, ta bận lắm, đâu có rảnh mà xem mấy cái này, dù sao thì không bao lâu nữa, bọn họ sẽ còn phái người đến, đến lúc đó rồi nói sau. Ồ, chắc Phúc Châu Thủy sư có tin tức.

Ngưu Cao nói:

- Năm ngày trước, chúng tôi nhận được phong thư của Hàn tướng quân, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, trung tuần tháng này bọn họ sẽ đến đây.

- Trung tuần tháng này?

Lý Kỳ ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Vậy chỉ có năm, sáu ngày nữa, nếu đã như vậy, chúng ta khẩn trương tiến đến bờ bắc sông Phú Lương, yểm hộ Hàn tướng quân bọn họ, nếu như đội tàu gặp phải bất ngờ gì, thì chúng ta sẽ phải ở đây uống không khí, ôi, còn tưởng rằng có thể kịp về ăn tết, bây giờ xem ra, là không có có hi vọng rồi.

Một câu nói sau cùng này khiến Nhạc Phi bọn họ trong lòng đầy áy náy, cảm giác mình đã quá có lỗi với Lý Kỳ rồi, vậy là không để cho bọn họ kịp về ăn tết.

Ngày tết mà không thể đoàn tụ cùng người thân, đây thật là quá tàn nhẫn mà!