Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1506-1

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1506-1: Giáo dục tư tưởng (1)

Thật ra Lý Kỳ vốn không thể hội hợp với Nhạc Phi bọn họ nhanh như vậy, dù sao hắn còn mang theo lượng lớn dược liệu đến đây. Nhưng vì nghe được Nhạc Phi bọn họ cả đường thuận buồm xuôi gió, đã sắp đánh đến bên bờ sông Phú Lương rồi. Sông Phú Lương này có thể nói là vành đai then chốt của nước Nam Ngô, ở đây Nhạc Phi sẽ trực tiếp đối mặt với người thống trị của Nam Ngô.

Chính như lời Triệu Tinh Yến nói, Nhạc Phi bọn họ vẫn chưa có tư cách đối thoại với đại thần cốt cán thậm chí bao gồm quốc vương Nam Ngô, cho nên Lý Kỳ chỉ có thể thống lĩnh binh sĩ gia tăng tốc độ, đi trước một bước, đuổi theo hội hợp với Nhạc Phi bọn họ.

Trong đại trướng.

- Mạt tướng tham kiến Xu Mật Sứ.

Các tướng sĩ nhất tề đứng ở chính giữa hành lễ với Lý Kỳ.

Lý Kỳ đưa mắt nhìn một lượt, thấy trên mặt bọn họ đều mang theo vẻ đắc ý, cũng trầm mặc không nói.

Nhạc Phi bọn họ vốn còn tưởng rằng Lý Kỳ sẽ khen bọn họ vài câu, nhưng thấy Lý Kỳ trầm mặc không nói, trong lòng cũng bắt đầu lẩm bẩm, lại là ai chọc vào Quỷ kiến sầu này a!

Một lát sau, Lý Kỳ mới nói:

- Đám người các ngươi kia, đánh đấm cũng sảng khoái thật nha, làm hại lão tử đây đi theo sau đít các ngươi giúp ngươi chùi đít, bổn quan dù gì cũng là một đại quan nhất phẩm nha, các ngươi thấy chuyện này hợp lý không?

Toàn bộ các tướng sĩ trầm mặc không nói.

Lý Kỳ vỗ bàn một cái, nói:

- Trả lời ta.

- Không hợp lý.

Các tướng sĩ đồng thanh nói theo bản năng, tuy rằng bọn họ cũng không hiểu Lý Kỳ đang nói cái gì.

Triệu Tinh Yến đứng một bên xem cũng suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Nàng cũng không hiểu, tại sao những tướng sĩ này lại sợ Lý Kỳ như vậy. Thật ra con người Lý Kỳ này cũng rất tốt, so với những tướng lĩnh động một chút là quất binh sĩ, Lý Kỳ thật sự là quá tốt ấy chứ.

Đây có thể chính là “trong mắt mình thì người tình là Tây Thi”, chứ không biết Lý Kỳ miệng nam mô bụng bồ dao găm, lại khó có thể nắm bắt. Loại người này mới là đáng sợ nhất.

Lý Kỳ hừ một tiếng, nói:

- Các ngươi biết ta đang nói tới cái gì không?

Đám người Nhạc Phi là ngươi nhìn ta, ta nhìn hắn, toàn bộ lập tức lắc đầu.

Lý Kỳ trợn trắng mắt, nói:

- Các ngươi chỉ biết đánh là đánh à, sau khi đánh xong thì không thèm lo nữa, toàn bộ mấy huyện thành bị các ngươi đánh hạ đều trong trạng thái tê liệt.

Ngưu Cao nói:

- Xu Mật Sứ, chuyện này cũng không thể trách chúng tôi, là ngài nói phải nhanh chóng tiêu diệt Nam Ngô, chúng tôi mới không có quản quá nhiều chuyện.

Lý Kỳ hắc một tiếng, nói:

- Cái tính ương bướng của ngươi lớn hơn rồi đấy. Trước đây chỉ là thầm cãi ta vài câu, bây giờ đã dám cãi lời ta trước mặt nhiều người như vậy rồi, ngươi là da thịt nở ra rồi nha.

Ngưu Cao vội cúi đầu, chắp tay nói:

- Mạt tướng không dám, mạt tướng biết tội.

Lý Kỳ hung hăng trừng mắt nhìn Ngưu Cao, lại nói:

- Ta biết các ngươi rất tủi thân, nhưng mà các ngươi cũng biết, ta không thích nhất là kiểu thủ hạ cả ngày oán giận này. Oán giận kia đấy, lúc bị trách cứ, thì đầu tiên nên tự suy nghĩ nhiều hơn về bản thân, xem mình có thật là đã làm được hoàn mỹ không, chứ không phải là một mực tìm lý do để đưa đẩy.

Dừng lại một chút, hắn lại nói:

- Không sai. Ta kêu các ngươi tranh thủ trước khi mùa hè đến, phải tiêu diệt Nam Ngô trước, các ngươi nhất định phải thắt chặt việc hành quân cho ta, nếu không thì, các ngươi cho rằng các ngươi còn có thể đứng ở đây không? Nhưng đây không phải là lý do các ngươi ném lại một mớ bòng bong cho ta, nhanh như nhau cũng có thể làm được tốt nhất, nhưng mà các ngươi lại không nghĩ như vậy, trong lòng các ngươi chỉ nghĩ làm sao lấy được phủ Thanh Long, các ngươi làm như vậy thì cũng không bằng cả đám dã nhân Kim quốc.

Đừng có không phục. Ta lại hỏi các ngươi, lúc trước sau khi Hoàn Nhan Tông Vọng đánh chiếm phủ Đại Danh, gã đã làm như thế nào?

Nhạc Phi dường như hiểu một chút, nói:

- Gã đã lợi dụng Đại Danh Thiếu Doãn Nhiếp Hạo di chuyển dân chúng phủ Đại Danh đến quốc nội.

- Đây không phải là đúng rồi sao?

Lý Kỳ hai tay dang ra, nói:

- Không phải chỉ có Đại Tống chúng ta mới có loại người tiểu nhân như Nhiếp Hạo này, Nam Ngô cũng có nha, có một ví dụ sẵn như vậy, tại sao các ngươi không biết đi học tập đi? Nhiều thì ta không nói rồi, các ngươi không biết trước trước hết cho những dân chúng đó đi mở rộng đường một chút, sửa đường cũng không có sai nha, dù sao các ngươi cũng để lại binh lính ở chỗ đó rồi, đại khái có thể tìm vài quan lại ham sống huyện thành đó tổ chức cho dân chúng địa phương đi làm đường.

Những quan viên đó nếu ngươi kêu gã làm chuyện khác, nhất định bọn họ làm không tốt, nhưng muốn bọn họ ức hiếp dân chúng, kẻ nào cũng đều là một cao thủ, bọn họ lại hiểu rõ dân chúng của mình nhất, việc này giao cho bọn họ là không hề sai lệch, điều quan trọng nhất là, chúng ta không phải gánh tiếng xấu này, đến lúc chúng ta quay về, hãy giết toàn bộ đám tham quan đó, còn có thể tranh thủ được thiện cảm của dân chúng địa phương. Các ngươi đừng nói với ta, mỗi người các ngươi đều là quân tử, ngay cả loại chuyện hại người ích ta này cũng không biết làm.

-...!

Phóng túng!

Thật sự là quá phóng túng rồi!

Triệu Tinh Yến vẫn là lần đầu thấy cảnh huấn quân như vậy. Người này phải vô sỉ đến mức nào, mới có thể nói ra những lời này. Tuy rằng nàng biết rất nhiều người đều làm như vậy, nhưng nên ăn nói phóng túng như vậy khi không có người.

Nhưng điểm này, cũng thật là không có ai nghĩ tới.

Từ đây cũng đó có thể thấy được, quân đội Đại Tống thiếu kinh nghiệm xâm lược nghiêm trọng.

Nhạc Phi nghĩ thầm rằng lời này mặc dù có hơi vô sỉ, nhưng là đạo lý thật sự. Bởi vì bọn họ là muốn thu phục Nam Ngô, không phải là chỉ có giết hại, vậy thì nhất định phải khống chế tốt những dân chúng đó, bọn họ cũng chỉ nghĩ tới tầng nghĩa trên mặt này, vì thế chỉ để lại một số binh lính ở đó khống chế dân chúng, dù sao ngươi đã muốn để lại binh lính, tại sao không cho bọn họ làm việc.

Lý Kỳ lại là người có xuất thân thương nhân, nhìn thấy nhiều lao công như vậy cả ngày không làm việc, kiểu đau lòng này có ai có thể hiểu được a.

Lý Kỳ càng nói càng giận, nói:

- Các ngươi không làm thì cũng thôi đi, lại còn giết toàn bộ đám tham quan đó, một tên cũng không để lại cho ta, dọc đường ta đuổi theo, ở chỗ nào cũng tìm cả nửa ngày, nhưng đến một người tốt để tuyển chọn cũng không tìm ra, cuối cùng cũng chỉ có thể thật giả lẫn lộn, chuyến này các ngươi xuống, Nam Ngô này đã sắp thành thiên đường rồi, đến một tên tham quan cũng không có, ta thật muốn đấm chết các ngươi.

Nhạc Phi và tướng sĩ bị giáo huấn đến toát mồ hôi, nói không ra lời. Thứ nhất là bọn họ khá hận những tên tham quan này, ở Đại Tống đã giết không ít rồi. Thứ hai, bọn họ phải cướp tiền nha, không giết đám tham quan đó, thì số tiền kia làm sao cướp a!

Mấu chốt còn là bọn họ đã giết quá triệt để, chỉ cần là quan, bất kể là trung là gian cũng đều giết hết.

Lý Kỳ thấy một đám đại lão gia bọn họ bị mình giáo huấn đến đầu cũng không ngóc lên, cũng cảm thấy hơi quá rồi, phất tay nói:

- Ngồi hết đi, ngồi hết đi, đừng cứ đứng trước mặt ta mãi thế.

- Tuân mệnh.

Đám người Nhạc Phi lúc này mới ngồi xuống hai bên.