Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1482-1

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1482-1: Cứu trị (1)

Sau khi lấy được giải dược về, đám người Lý Kỳ lập tức xuống núi, bởi vì trời ở trong núi đã sớm tối đen, bọn họ mới vừa đi ra khỏi chỗ sâu trong rừng già, về cơ bản trời cũng đã tối rồi, bốn phía là một mảnh hắc ám, cũng may Lý Kỳ đã chuẩn bị xong hết, đoàn người mới hữu kinh vô hiểm đi được xuống núi.

Chờ bọn họ đi ra, binh lính còn lại đã sớm đi tới dưới chân núi, Lý Kỳ lập tức cho người đi bắt tới một con lợn rừng, cắt qua một vết ở chân sau của con lợn rừng, lại đem nước của cây Kiến huyết phong hầu rót vào trên vết thương, đợi khi lợn bắt đầu bị độc phát, lập tức dùng cành lá của cây hình kéo kia thoa ở trên vết thương, kết quả biểu hiện đây đích xác chính là cây giải dược Kiến huyết phong hầu.

Điều này thật sự đã làm cho Lý Kỳ mừng như điên, lập tức đi suốt đêm trở về, mặt khác, vì lý do an toàn, hắn còn phân phó một ít binh lính ở tại chỗ này, đợi đem vị trí giải dược nói cho bọn họ biết, bảo bọn họ ngày mai đi đem cây kia nhổ tận gốc, vận đưa trở về, nhưng nhất định phải cẩn thận che chở.

Buổi sáng ngày thứ hai, đám người Lý Kỳ liền chạy về thung lũng.

- Phụ thân.

Bọn họ vừa tới đến cửa cốc, đã thấy Quái Cửu Lang đang xếp bằng ở trên một tảng đá lớn trước cửa cốc. Thẩm Văn lần đầu đi ra ngoài, tuy rằng chơi đùa vô cùng đã nghiền, nhưng trong lòng khó tránh khỏi sẽ nhớ đến cha mẹ, vừa thấy được Quái Cửu Lang, liền vội vội vàng vàng chạy tới.

Quái Cửu Lang từ trên tảng đá đi xuống dưới, đánh giá cẩn thận con trai, thấy con trai bình yên vô sự, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, cười hỏi:

- Văn nhi, bên ngoài thú vị không?

Thẩm Văn dùng sức gật đầu vài cái, hưng phấn nói: - Phụ thân, con còn quen biết nhiều bằng hữu, bọn họ đều là đại anh hùng, đánh lùi quân Kim, bảo vệ giang sơn Đại Tống ta.

- Thật sao?

Quái Cửu Lang nghe thấy Thẩm Văn nói ra giang sơn Đại Tống, còn thoáng sửng sốt, lập tức cười nói: - Xem ra Văn nhi xuất hành chuyến này, thu hoạch rất nhiều nha, đợi lát nữa nhất định phải kể cho phụ thân nghe một chút.

- Vân.

- Sư phụ.

Lưu Vân Hi lúc này mới đi tới, thi lễ một cái.

Quái Cửu Lang liếc nhìn Lưu Vân Hi, dường như phát hiện ra cái gì, ừ một tiếng, ánh mắt lại nhìn về Lưu Vân Hi phía sau.

- Quái Cửu huynh ---

Lý Kỳ vừa xuất hiện, khiến cho Quái Cửu Lang đau đầu một trận, nói: - Coi như lão phu sợ ngươi rồi, ngươi cứ gọi ta là Quái Cửu Lang đi.

- Đây chính là ngươi nói, chứ không phải là ta không kính già yêu trẻ nhé.

Tiểu tử ngươi khi nào thì kính già yêu trẻ rồi. Quái Cửu Lang thầm mắng một câu.

Lý Kỳ lúc này cũng không có tâm tình cùng Quái Cửu Lang đùa giỡn nữa, liền đem nhánh cây trong tay đưa tới, nói: - Ngươi mau nhìn xem cây này có phải hay không?

Quái Cửu Lang cầm nhánh cây kia xem trong chốc lát, trầm ngâm không nói, đột nhiên đi sang bên cạnh.

Tình huống gì thế này?

Lý Kỳ ngẩn người, khẩn trương cùng tới. Vội vàng nói: - Ngươi cũng hãy cho một câu trả lời đi! Ta nói cho ngươi biết, giải dược này ta cũng thử qua rồi đấy, không có bất cứ vấn đề gì, ngươi chớ có lừa gạt ta.

Quái Cửu Lang nghiêng con ngươi thoáng nhìn, thản nhiên nói: - Những binh lính bên ngoài kia là ngươi phái tới hay sao?

Lý Kỳ sửng sốt, lập tức gật đầu.

Quái Cửu Lang giận nói: - Ngươi muốn làm chi?

Lý Kỳ nói thẳng: - Không muốn làm gì, ta chỉ là để bảo đảm vợ mình an toàn.

- Ngươi đã dụ dỗ Văn nhi đi làm bùa hộ mệnh cho ngươi rồi, chẳng lẽ như này còn chưa đủ sao?

- Đừng nói quá khó nghe như vậy chứ, cái gì dụ dỗ, ngươi đi hỏi hỏi Tiểu Văn, ta đối với cậu ta như thế nào, kỳ thật ta là người cực kỳ công bình đấy, người khác đối đãi với ta tốt, ta cũng sẽ hoàn trả thập bội, nhưng nếu có ai muốn hại ta, ta cũng sẽ hoàn trả thập bội, binh lính là ta phái tới đấy. Nhưng ta vẫn chưa đem chuyện của các ngươi nói cho bọn họ biết, ta chỉ bảo bọn họ bảo vệ cho các yếu đạo.

Lý Kỳ đến Bắc Tống lâu như vậy, có cái gì mà chưa từng gặp qua. Hắn không thể không phòng bất kỳ một việc bất ngờ nào, vì vậy vào lúc rời đi, liền vụng trộm lệnh cho binh lính bảo vệ cho các yếu đạo bốn phía này, không cho bất cứ kẻ nào ra vào.

- Ồ, hóa ra là ngươi sợ ta chạy trốn a.

- Lòng người khó dò, sự cẩn thận của ta chính là sự công nhận lớn nhất đối với ngươi.

- Hừ! Ngươi cho là lão phu thèm cái công nhận của ngươi sao?

- Nhưng ngươi không thể ngăn cản sự công nhận của ta đối với ngươi.

Quái Cửu Lang khinh thường cười, nói: - Lão phu đích xác không thể ngăn cản, nhưng ngươi tựa hồ hiểu biết rất ít về lão phu, lão phu nếu muốn đi, có ai lại giữ được chứ, nói vậy ngươi nhất định còn chưa có gặp mặt ngươi những binh lính kia đi?

Lý Kỳ sắc mặt căng thẳng, bởi vì thời gian của hắn đang gấp, vì vậy chỉ có điều binh lính bảo vệ của hắn tới mấy cái yếu đạo kia, những thứ khác mà nói, còn chưa thấy đến, cau mày nói: - Ngươi đã làm gì đối với bọn họ?

Quái Cửu Lang cười ha hả nói: - Thật cũng không có làm gì, chỉ có điều lão phu lại không thích để cho người ta nhìn, cho nên liền làm cho bọn họ đi nhà xí đợi, tuy nhiên binh lính của ngươi thật đúng là không văn nhã, nhìn thấy bụi cỏ liền kéo quần, biến thành bên ngoài mùi hôi ngút trời, đều sắp đem chướng khí bốn phía ở đây hun đi hết rồi. Lần sau nhớ kỹ, bảo bọn họ đừng có uống nước lung tung, gây chuyện không tốt cái mạng nhỏ này cũng không còn.

Đã nói đến nước này, Lý Kỳ không cần hỏi cũng biết là tình huống như thế nào, nghĩ thầm rằng, lão hồ ly này thật đúng là làm cho người ta khó lòng phòng bị. Bỗng nhiên liếc mắt về khối đá lớn kia, ha hả cười, nói:

- Phải không? Ngươi đã có nắm chắc như vậy, vì sao còn mỗi ngày tới đây trông coi? Ừ --- khối đá lớn kia đích thật là một vị trí tốt, có thể liếc mắt một cái là nhìn tới con đường phải đi qua để vào cốc.

Quái Cửu Lang đối với tâm tư cẩn thận của Lý Kỳ sớm đã thành thói quen, cũng không có phủ nhận, ha hả nói: - Chính như như lời ngươi nói, lòng người khó dò, sự cẩn thận của ta chính là công nhận lớn nhất đối với ngươi, ta cũng chỉ là muốn bảo đảm nội tử an toàn thôi.

- Đa tạ công nhận của ngươi.

Lý Kỳ lườm một cái xem thường, nói: - Nhưng ta đi đường suốt đêm, cũng không phải là muốn cùng ngươi đàm luận những thứ này, ngươi cho rằng ta cầu ngươi cũng tốt, uy hiếp ngươi cũng thế, kính xin ngươi hãy ra tay cứu trợ.

Quái Cửu Lang nói: - Ngươi bây giờ đã tìm được giải dược, đại khái có thể bảo Thập Nương đi cứu.

Lý Kỳ nói: - Ta đã hỏi qua Thập Nương, nàng nói thê tử của ta trúng độc quá sâu, lại trì hoãn quá lâu, mà nàng đối với cái loại giải dược này còn không hiểu rõ lắm, nếu muốn nàng thi cứu, có thể sẽ gặp nguy hiểm, đây không phải điều ta muốn, ngươi đã sớm biết loại giải dược này, cũng hiểu được trạng huống hiện tại của thê tử ta, như vậy ngươi nhất định có thể có phương pháp cứu chữa.

Quái Cửu Lang cười ha hả nói:

- Ngươi thật đúng là lợi hại, thời gian chỉ mới mấy ngày, liền đã hòa hảo với quái đồ đệ kia của ta như lúc ban đầu rồi.