Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1481-3

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1481-3: Trời không phụ người có lòng (3)

Vừa định ngồi xuống, trong lòng lại căng thẳng, cái mông lơ lửng giữa không trung, không dám hạ xuống, lập tức xoay người lại, đầu tiên là lấy tay sờ sờ, sau khi xác nhận an toàn, Lý Kỳ mới ngồi xuống.

Lưu Vân Hi nhìn thấy động tác nhỏ này của Lý Kỳ, phụt một tiếng, bật cười, nhưng lập tức liền ngậm miệng lại.

Bà nương đáng ghét này. Lý Kỳ duỗi tay ra, nói: - Trả lại cô, thanh toán xong rồi.

Lưu Vân Hi nhìn ngân châm trong tay Lý Kỳ, quay đầu đi: - Ghê tởm.

- Ghê tởm cô còn làm.

Lý Kỳ đương nhiên sẽ không trả lại cho nàng, cái đồ chơi này quá kinh khủng, trực tiếp ném ra ngoài cửa sổ.

Lưu Vân Hi cũng không để ý, dù sao ngân châm này nàng còn nhiều mà, ít nhất có thể cắm đầy mông Lý Kỳ.

Lý Kỳ thấy bộ dáng Lưu Vân Hi nặng nề tâm sự, đột nhiên lại nói: - Thập Nương, cô có phải đang ghen tị với Thẩm Văn hay không?

Lưu Vân Hi sửng sốt, nói: - Lời này của ngươi là ý gì?

Lý Kỳ cười nói: - Rất đơn giản, bởi vì Quái Cửu Lang vì Thẩm Văn mà bỏ rơi cô.

Ánh mắt Lưu Vân Hi có vẻ có chút trốn tránh, ngoài miệng lại nói: - Ngươi đừng có mà châm ngòi ly gián lúc này.

- Có phải hay không chỉ có trong lòng cô tự mình hiểu được. Lý Kỳ cười cười, nói: - Kỳ thật loại suy nghĩ này của cô cũng là hợp tình hợp lý, dù sao Quái Cửu Lang dưỡng dục cô, trong lòng cô khẳng định sớm đã coi lão trở thành phụ thân mà đối đãi rồi, cho nên cô mới có thể ghen tị với Thẩm Văn, nếu cô tuyệt không để ý, vậy chỉ có thể thuyết minh cô thật là một động vật máu lạnh. Tuy nhiên ---

Nói tới đây, hắn đột nhiên ngừng lại, quay đầu đi, chỉ thấy Lưu Vân Hi đang chờ mong nhìn hắn, dường như hy vọng hắn có thể nói tiếp. Nhưng Lưu Vân Hi thấy hắn quay sang nhìn, lập tức quay đầu đi.

Lý Kỳ khẽ mỉm cười, nói: - Chẳng qua là luận sự mà thôi, ta cảm thấy cô căn bản không cần như thế, nhân sinh ngắn ngủi hơn mười năm, thời gian đó trôi qua chỉ trong nháy mắt, cho nên mọi người đều là ích kỷ đấy, ích kỷ mà ta nói còn hơn xa so với trí tưởng tượng của cô, còn muốn làm cho lòng người lạnh ngắt hơn nhiều, có vài huynh đệ ruột, thậm chí là cha con, vì tranh đoạt gia sản hoặc là quyền vị, không tiếc tự giết lẫn nhau.

Mà Quái Cửu Lang không những dưỡng dục cô, lại đem y bát của lão bao gồm tất cả tài sản của lão đều cho cô, đây đã là vô cùng khó được rồi, có thể nói những gì lão có thể đưa cho cô thì đều cho cô tất cả rồi, mà tuổi của lão cũng không còn nhỏ, cái chết hiện giờ đối với lão mà nói, có ý nghĩa rất nhiều, cho nên cô hẳn là nên thông cảm cho lão, mà không phải là bất mãn. Đương nhiên, ta không phải nói Quái Cửu Lang chính là một người tốt, đây chẳng qua là đối với cô mà thôi, đối với rất nhiều người mà nói, lão vẫn là người xấu hung ác đến cùng cực.

- Nói hươu nói vượn, không biết ngươi đang nói cái gì.

Lưu Vân Hi co rụt lại thân mình, điều chỉnh chỗ ngồi, liền nhắm mắt ngủ.

Đúng a! Bản thân ta còn có rất nhiều việc không để ý cho rõ ràng được hết, còn quan tâm chuyện gì vớ vẩn nữa. Lý Kỳ cười lắc đầu, cũng co rút ở trong góc, nhắm mắt lại nghỉ ngơi, bởi vì hắn tối hôm qua vốn không có ngủ, cho nên rất nhanh liền ngủ mất rồi.

Một lát sau, Lưu Vân Hi đột nhiên mở mắt ra, khóe miệng đột nhiên lộ ra một tia mỉm cười thoải mái, lẩm bẩm nói: - Cảm ơn.

...

Bất tri bất giác trôi qua, trời đã sáng rồi, đám người Lý Kỳ đi tới mảnh rừng sâu núi thẳm mà Quái Cửu Lang chỉ kia, liếc nhìn lại, xanh biếc tràn đầy, căn bản nhìn không thấy giới hạn.

Mà một trăm kỵ binh kia cũng sớm đã vào vị trí của mình. Bọn họ đều cưỡi ngựa, cho nên đêm hôm qua đã chạy tới nơi, còn được nghỉ ngơi mấy canh giờ.

Mấy người Lý Kỳ đầu tiên là rửa mặt một phen ở bên một dòng suối nhỏ.

Bỗng nhiên, Thẩm Văn đi sát tới, nhỏ giọng nói: - Lý thúc, nói cho ngươi một chuyện này.

Lý Kỳ hiếu kỳ nói: - Chuyện gì?

- Ta cảm thấy sư tỷ hình như đã thay đổi.

- Có ý tứ gì?

- Cụ thể ta cũng không nói rõ ràng được, nhưng cũng cảm giác sư tỷ giống như thay đổi thành một người khác.

- Phải không?

Lý Kỳ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lưu Vân Hi đứng ở bên dòng suối, trên khuôn mặt với nước da khỏe mạnh tràn đầy bọt nước, con ngươi lóng lánh sáng ngời giống như sao. Ánh mắt đen láy hơi hơi phản xạ ánh mặt trời, hàm răng trắng noãn sáng như tuyết, so với đại mỹ nữ như Phong Nghi Nô, Triệu Tinh Yến, vẻ đẹp của nàng cũng có thể nói là phong cách riêng.

Lưu Vân Hi dường như cảm giác được cái gì, quay đầu đi, thấy Lý Kỳ và Thẩm Văn đều ngồi cạnh thân mình, nghiêng đầu nhìn nàng, trên mặt không khỏi đỏ lên, chỉ nói: - Các ngươi nhìn cái gì?

Lý Kỳ cười ha hả nói: - Ah. Tiểu Văn nói cô rất đẹp. Da mặt này thật đúng là dầy làm người ta giận sôi.

Thẩm Văn sống lớn như vậy, vẫn là lần đầu bị bán đứng, vội vàng nói: - Lý thúc, ngươi nói láo. Ta không nói như vậy.

Lý Kỳ cười hì hì nói: - Vậy ý của ngươi chính là sư tỷ của ngươi không đẹp?

- Ta --- ta --- không phải có ý này.

Thẩm Văn làm sao có thể là đối thủ của Lý Kỳ, hai ba câu, cậu đã bị náo loạn đến đỏ thẫm cả mặt, không biết nên nói như thế nào mới tốt.

Lưu Vân Hi trừng mắt nhìn Lý Kỳ. Vẫy tay nói: - Tiểu Văn, ngươi mau lại đây, chớ ở cùng người này học xấu.

- Ah.

Thẩm Văn lập tức lựa chọn trận doanh.

Sau khi nghỉ ngơi sơ qua, đám người Lý Kỳ liền chuẩn bị tiến vào núi.

Lưu Vân Hi nói với Lý Kỳ: - Chúng ta bốn người một đội, các ngươi đi phần của các ngươi.

Lý Kỳ vội hỏi: - Khó mà làm được, ta còn muốn bảo hộ Tiểu Văn đấy.

- Ngươi bảo hộ cậu ta, ta thấy là cậu bảo hộ ngươi mới đúng.

- Mặc kệ cô nói như thế nào, ta đã đáp ứng với Quái Cửu huynh rồi đấy. Lý Kỳ bất đắc dĩ đùa giỡn nói, lính của hắn đều là từ Đông Kinh tới, tại vùng đồi núi phía nam này có xài được hay không, vẫn còn không biết thế nào, mà Lưu Vân Hi bọn họ đều là cao thủ đi rừng, là một con người thì đều biết nên lựa chọn như thế nào a!

Lưu Vân Hi nói: - Tùy ngươi đi. Nói xong nàng chuẩn bị vào núi.

- Đợi chút.

Lý Kỳ lại kêu lên.

Lưu Vân Hi tức giận không vui nói: - Ngươi người này thật sự là rất phiền toái, ngươi lại muốn nói cái gì

Lý Kỳ tức giận nói: - Kính nhờ, chúng ta phải chú ý hiệu suất, mà không phải là đi loạn giống như con ruồi mất đầu, bằng không ta gọi là nhiều người như vậy đến thủ núi làm gì hả! Nói xong hắn vung tay lên nói: - Tiểu tổ trưởng tập hợp.

Năm tên tiểu tổ trưởng lập tức đứng dậy.

Thẩm Văn sinh lòng tò mò, đi tới, muốn thăm dò đến tột cùng.

Lưu Vân Hi chỉ còn cách đứng ở một bên chờ đợi.

Lý Kỳ đầu tiên là bảo Lưu Vân Hi đem đặc điểm của cây Kiến huyết phong hầu và các chủng loại cây giống như cây kéo giảng giải một lượt cho những tiểu tổ trưởng này, sau đó hắn lại bố trí nhiệm vụ, mỗi một tổ phụ trách một khu vực, nếu ai phát hiện, liền phóng ra tiễn tín hiệu, chính hắn dẫn theo một tổ, chốn rừng sâu núi thẳm này không mang nhiều thêm một vài người, nếu chẳng may bị dã thú ăn mất, vậy thì tìm ai để khóc đây hả.

Lưu Vân Hi nghe vậy cực kỳ nhàm chán, nói: - Cứ cố làm những việc vô dụng.

Thẩm Văn lại nói: - Ta cảm thấy Lý thúc nói rất đúng.

Lưu Vân Hi trừng mắt, nói:

- Ngươi tiểu hài tử biết cái gì.

Thẩm Văn bĩu bĩu môi, không lên tiếng.

Sau khi an bài thỏa đáng hết thảy, Lý Kỳ mới cùng tướng sĩ liên can tiến nhập mảnh rừng sâu núi thẳm này.

Lý Kỳ trước kia cũng leo núi rèn luyện không ít lần, nhưng thật đúng là lần đầu tiên tiến vào chốn rừng sâu núi thẳm như thế này, chỉ có một cảm giác, thì chính là nửa bước khó đi., không có đường còn chưa tính, những loài cỏ dại này đều cao bằng đầu người, căn bản nhìn không rõ phía trước có cái gì, cũng may có binh lính mở đường, Lý Kỳ còn miễn miễn cưỡng cưỡng không cần người dìu, nhưng hơi ẩm rất nặng, vẫn chưa đi được hai bước, trên nón tre đã bắt đầu có giọt nước đọng rồi.

Cây Kiến huyết phong hầu này là loài thực vật vô cùng hiếm thấy, ở hậu thế chính là một loài thực vật thuộc cấp được bảo hộ, làm sao dễ dàng tìm thấy như vậy, mà Quái Cửu Lang là tám năm trước đã tới nơi này, lão không có đường đi, cũng không có đường để nhớ, lão chỉ nói cho Lý Kỳ, lúc ấy lão từ bên ngoài đi vào, đến lúc phát hiện cây Kiến huyết phong hầu mất thời gian khoảng nửa ngày, vậy ít nhất có thể nói cho Lý Kỳ, cây Kiến huyết phong hầu này không ở tận cùng bên trong, hơn nữa Quái Cửu Lang còn nói là ở một chỗ sườn núi, xung quanh còn có một chút đá hoa cương, tuy rằng tin tức rất ít, nhưng cũng giúp Lý Kỳ tiết kiệm không ít chuyện.

Nhưng như thế vẫn là còn không đủ, bởi vì một khi đến buổi tối, ở trong rưng gia này có thể nói là vô cùng khủng bố, hơn nữa vô cùng dễ dàng lạc đường. Căn bản con người không thể ở đó, cho nên lúc xế chiều đám người Lý Kỳ đã nói nhất định phải ra khỏi rừng, và bọn họ chỉ có hơn ba canh giờ để đi tìm.

Đây ngày đầu tiên năm phân đội nhỏ điều tra toàn bộ đều không công mà lui, cũng không có thiếu binh lính bị các loại vết thương nhỏ, may mắn chính là không có bị tổn thất nhân viên nào.

Đám người liền dựng chỗ ở tạm thời ở bìa rừng này, Thẩm Văn là lần đầu tiên được tham gia loại cuộc sống tập thể này, hưng phấn nhất chính là cậu ta, rất nhanh cậu liền kết giao được cùng mấy người bằng hữu, ăn mỹ vị đồ hộp, nghe những binh lính kia kể về chuyện trận chiến bảo vệ Khai Phong, tình cảm mãnh liệt mênh mông, trong lòng rất là say sưa.

Còn Lý Kỳ mà nói, một ngày không công mà lui, khiến hắn cảm thấy vô cùng thất bại, bởi vì hắn phát hiện việc này khó khăn hơn so với hắn tưởng tượng rất nhiêu, cũng không có hứng thú đi theo bọn họ uống rượu đánh rắm, tìm đến năm tiểu tổ trưởng, nghiên cứu thảo luận xong kế hoạch khu vực điều tra ngày mai, liền sớm đi ngủ. Hiện giờ từng đêm đối với hắn mà nói, đều là một loại dày vò.