Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1472-1

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1472-1: Thạch tín cũng có người đoạt? (1)

- Đại nhân là đang nói đến đồ hộp kia sao?

Một vị nam tử ăn mặc kiểu tiểu thương đột nhiên nói.

- Ngươi có biết?

Lý Kỳ vội vàng hỏi, có thể ở thâm sơn cùng cốc này gặp một người từng gặp qua thật đúng là khá không dễ dàng đấy!

Tiểu thương kia còn mang theo một tia ngượng ngùng nói: - Thảo dân từng có may mắn được hưởng qua một ít, là một thương nhân tới nơi này buôn bán đưa cho thảo dân đấy.

Đồ hộp tuy rằng xuất hiện đã lâu rồi, nhưng cũng giống như Thiên Hạ Vô Song, còn chưa lưu nhập đến cảnh nội Quảng Tây, hoặc là nói chỉ có chút ít nhập đến, dù sao nơi này có một Các Tràng, vẫn còn có vài thương nhân tới đây buôn bán, bọn họ đã quen với việc khi đi ra ngoài đều mang chút đồ hộp bên người, nhưng nơi này đại đa số người còn chưa từng gặp qua, dân chúng bình thường căn bản mua không nổi.

- Thì ra là thế! Lý Kỳ gật gật đầu, nói: - Ngươi nói không sai, đúng là đồ hộp. Nói xong hắn đột nhiên vỗ tay một cái.

Chỉ thấy vài tên hộ vệ vội vàng đẩy hai chiếc xe lừa đi tới, trên xe lừa đang chở là đủ loại đồ hộp lớn nhỏ.

Lý Kỳ chỉ tay về hướng xe lừa, nói: - Mọi người bây giờ nhìn thấy đúng là đồ hộp đó, những loại đồ hộp này đều là hoa quả đóng hộp, có vải đóng hộp, có long nhãn đóng hộp, còn có cam đóng hộp, mọi người nhấm nháp trước một chút, thuận tiện cho chút ý kiến, chỉ có điều số lượng đồ hộp hữu hạn, mọi người hãy chia ra cùng ăn thử.

Nói xong vung tay lên, vài tên người hầu lập tức tiến lên, cầm các hộp phân phát cho đám dân chúng.

Những đồ hộp này vừa được mở ra, một mùi chua độc hữu của đồ hộp liền lập tức phiêu tán ra khắp nơi, đám dân chúng này vừa ngửi thấy đã nuốt nước miếng ừng ực, đợi những hộp kia chia ra đưa tới tay liền khẩn cấp bắt đầu ăn, bọn họ sinh hoạt tại Quảng Tây, núi nhiều nước nhiêu, hoa quả tất nhiên cũng nhiêu, hoa quả bọn họ cũng ăn không ít, nhưng hoa quả một khi biến thành đồ hộp, thì hương vị kia đã hoàn toàn bất đồng rồi.

Vị đẹp hương ngọt, ngọt lành hết khát, rất đủ phong vị.

Ăn ngon! Thật sự là ăn quá ngon rồi!

Lý Kỳ thấy đám dân chúng đang ăn đều mang vẻ hưởng thụ không thôi. Cười cười, hỏi: - Hương vị của đồ hộp này như thế nào?

- Ăn ngon.

Mọi người cùng hô lên đáp lại nói.

Lý Kỳ lại nói: - Vậy các ngươi có biết không, vải mà các ngươi ăn kỳ thật đều là được hái từ đất Thục năm trước.

Năm trước hay sao?

Đám dân chúng có loại cảm giác bị đùa giỡn.

Lý Kỳ ha hả nói: - Mọi người yên tâm, không độc chết người đâu, chỗ kỳ diệu nhất của đồ hộp này, đó là có thể bảo quản độ tươi ngon đến mức lớn nhất của thực vật, lúc ban đầu nhiều nhất chỉ có thể bảo quản một năm. Bây giờ ít nhất cũng có thể bảo quản một năm, bất kể là hoa quả, măng mùa xuân, hay thịt cá đều có thể chế tác thành đồ hộp.

Thế này thật sự là quá thần kỳ mà!

Trăm vị nghe thấy vậy đều là trợn mắt há hốc mồm.

- Nói vậy lúc này mọi người hẳn là cảm thấy vô cùng hưng phấn đi. Lý Kỳ ha hả cười, nói: - Quảng Tây ta địa linh nhân kiệt, có thể trồng ra rất nhiều mỹ vị, đáng tiếc chính là mỹ vị này không thể bảo quản được lâu lắm. Làm cho nguồn tiêu thụ bị hạn chế, chính mình ăn lại ăn không hết, bán cũng bán không xong, dù sao chỉ có thể bán cho bà con bên cạnh, tất nhiên cũng không bán được một giá tốt, muốn đi Biện Lương đổi con lừa, vậy lại càng là si nhân vọng tưởng.

Nhưng có đồ hộp này, mọi người rốt cuộc không cần vì thế mà rầu rĩ, chúng ta có thể lợi dụng đồ hộp này đem hoa quả chỉ mỗi Quảng Tây có bán đi các nơi trên cả nước, hoa quả này chỉ có chúng ta nơi này có, chỗ bọn họ nơi đó không trồng ra được, có câu là vật lấy hiếm làm quý, tuy rằng vải này ở chúng ta nơi này khả năng không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng ở Biện Lương đây chính là rất đáng giá nha, tiền mà ít, ta mới không bán nha, ai kêu chỉ có mỗi chúng ta có a, mọi người nói đúng không?

- Đúng!

Đoàn người vui tươi hớn hở đáp lại, trong lòng đều đang suy nghĩ đến chuyện lấy vải đi đổi lừa.

Lại có người nói: - Đại nhân muốn dạy chúng ta làm đồ hộp sao?

Lời này vừa nói ra, mọi người lại vô cùng chờ mong nhìn Lý Kỳ.

Lý Kỳ lắc đầu nói: - Ta cũng muốn, nhưng ta không thể, bởi vì hạng mục kỹ thuật này là đặc biệt của Đại Tống ta. Trước mắt còn không thể truyền ra ngoài, hơn nữa cho dù ta nguyện ý dạy cho các ngươi, ngươi có năng lực làm bao nhiêu, các ngươi có cách tiêu thụ sao? Các ngươi có tiền vốn sao? Các ngươi có thể vận chuyển đến Biện Lương không?

Liên tiếp ba cái vấn đề này, giống như dội một gáo nước lã làm tắt ảo tưởng trong lòng dân chúng.

- Các ngươi không có.

Lý Kỳ nói xong, lời nói lại xoay chuyển: - Nhưng ta có a! Ta có tiền, ta có kỹ thuật, nhưng ta không có nguyên liệu. Thứ các ngươi có, ta không có, thứ ta có, các ngươi không có, như vậy trước mắt chỉ có một con đường, chính là chúng ta hợp tác, các ngươi đem quả vải bán cho ta, ta mua rồi chuyển đi bán ở các nơi trong cả nước, các ngươi yên tâm, giá cả nhất định sẽ không ép các ngươi, chúng ta có thể ký kết hiệp ước trước, giá và nhiều thứ nữa cũng có thể bàn bạc, có tiền mọi người cùng kiếm a. Vụng trộm nói cho mọi người một bí mật buôn bán, chẳng bao lâu nữa, Túy Tiên Cư sẽ mở một nhà máy đồ hộp lớn nhất cả nước tại Ấp Châu này, chuyên môn dùng đặc sản của Quảng Tây để chế tác đồ hộp.

Nếu là như thế này, vậy thì càng tốt hơn, bởi vì bọn họ không biết việc buôn bán, cũng không có tiền vốn, nhưng gieo trồng hoa quả thì bọn họ đều là người lành nghề nha, nếu có thể hợp tác với Túy Tiên Cư, vậy bọn họ cũng không phải nghĩ gì nữa, tương đương chính là tại chỗ phát tài a! Những dân chúng này không khỏi mừng rỡ, vui vẻ không kìm được.

Lý Kỳ thấy độ nóng cũng không sai biệt lắm, mới nói: - Nhưng phương diện này vẫn còn có một vấn đề, đó chính là các ngươi lấy những trái cây đó ở đâu đến? Các ngươi có đất sao?

Lời này vừa nói ra, không ít dân chúng lại trở nên buồn bực không thôi, bọn họ cũng không phải địa chủ, lấy đâu ra đất nha, hóa ra nói nửa ngày, lại chả có một chút quan hệ nào với bọn họ a!

Lý Kỳ khoát tay nói: - Các ngươi không cần phải ủ rũ, chẳng lẽ các ngươi quên, mới vừa rồi ta đã từng nói qua, triều đình quyết tâm chấn hưng Quảng Tây, một bước này chính là tổ chức lại đất đai, tranh thủ để mỗi một người dân Quảng Tây cũng làm chủ của đất đai.

Đoàn người lại từ buồn chuyển sang vui mừng, không thể không nói, Lý Kỳ người này thật sự là quá ghê tởm, giao lưu cùng hắn, cũng giống như là đi xe vậy, hắn chưa nói xong, ngươi vĩnh viễn không biết kết quả đến tột cùng là như thế nào.

Một người hỏi: - Đại nhân, ngươi nói đều la thât sao?

- Câu hỏi này của ngươi, khuyết thiếu tính công chính, các ngươi có thể hỏi y a!

Ngón tay Lý Kỳ chỉ về hướng Hoàng Kim còn đang cầm khế đất nằm mơ bên cạnh nói.

- Thật sự...

Hoàng Kim dùng sức gật đầu, cười không ngậm nổi miệng, khế đất này cũng đã nằm ở trong tay rồi, vậy còn giả bộ nữa sao.

Lý Kỳ ha hả cười nói: - Cụ thể công việc đến lúc đó Đỗ Tri phủ sẽ dán ra bố cáo, mọi người gần nhất nhất định phải thời khắc chú ý, không cần giống như hôm nay vậy, đem cơ hội này chắp tay đưa cho người ta mất.

Tất cả mọi người dùng sức gật đầu, đừng nói trồng cây thôi, cho dù là để cho bọn họ đâm phân vậy cũng tuyệt không nói chơi a!

Đỗ Minh đối với tài ăn nói của Lý Kỳ thật sự là bội phục không thôi, ông ta nguyên bản thấy Lý Kỳ càng nói càng xa, hôm nay đến đây rõ ràng là vì lập tin, ngươi lại xé đến trên phương diện làm ăn, đây không phải lấy công mưu tư sao. Nào biết được một câu cuối cùng này của Lý Kỳ lại vòng trở về, hơn nữa phía trước hắn nói nhiều như vậy, tựa hồ cũng là đang làm đệm cho một câu Lý Kỳ, nếu trước đó Lý Kỳ chẳng nói gì, liền trực tiếp tung ra một câu nói kia, đám dân chúng thật đúng là không nhất định sẽ coi là chuyện quan trọng gì.