Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1469

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1469: Tổ chức lại hết thảy

Tại đây, không đến một ngày thời gian, quân Tống dưới sự chỉ huy của Ngưu Cao, liền gặm hết khối xương cứng này, lúc mới bắt đầu, ngoại trừ Ngưu Cao, không ai nghĩ đến, thậm chí đều không dám suy nghĩ đến.

Điều này cũng làm cho bộ tộc mới gia nhập hiểu rõ một chút, chi quân Tống hiện tại này không phải cái đám từng là giá áo túi cơm kia, trong lòng bọn họ đều cảm thấy vô cùng may mắn lúc trước chưa đối nghịch với triều đình, bằng không đây liền chính là kết quả của bọn họ.

Nhưng nói trở lại, đây kỳ thật lại là hợp tình hợp lý, dù sao Lý Kỳ vì đi một nước cờ này, đã bày cục diện suốt một năm, một ngày này chẳng qua là kết quả của một năm cố gắng có được mà thôi, đây nên nói là nước chảy thành sông.

Ngưu Cao sau khi nhập trú Quảng Nguyên Châu, cũng chỉ giết hết vài phú hào và quan viên, đối với những binh lính đầu hàng hoặc là dân chúng, cũng không có đuổi tận giết tuyệt.

Mặc dù trong quan điểm kinh tế của Lý Kỳ, là muốn lung lạc phú hào, trước hết nắm trong tay một số người có đại lượng tiền tài, để cho mình có phương tiện khống chế và điều hành, giết đám phú hào là đi ngược lại với quan điểm của Lý Kỳ. Nhưng chính sách đối với phía nam của Lý Kỳ là tính toán tẩy bài một lần nữa, khiến triều đình hoàn toàn khống chế nơi này, vì vậy phú hào nơi này đối với hắn mà nói, chỉ biết vướng chân vướng tay, nhất định phải thanh trừ, bởi vì những phú hào này vẫn tiếp tục tồn tại, thì thế lực của bọn họ càng lúc càng lớn, bất lợi cho việc triều đình tiếp quản nơi này, càng trọng yếu hơn chính là, Lý Kỳ muốn lấy tài sản của bọn họ.

Bởi vì Quảng Nguyên Châu là một điểm trú binh của Nam Ngô, hơn nữa lại là khu mậu dịch kinh tế đối với Đại Tống, thủ lĩnh của Quảng Nguyên Châu lại thường thường cướp đoạt lương thực từ Ấp châu, Khâm châu và những nơi khác, tiền tài, của cải dự trữ ở đây vô cùng sung túc, chỉ mỗi lương thực đã có tới một trăm ngàn thạch, đao kiếm khí giáp thì vô số kể, vàng bạc tài bảo cũng tính bằng đơn vị hàng nghìn, mà ngay cả chiến mã cũng có hơn năm trăm thất, những thứ này ở phía nam mà nói, xem như nhiều rồi.

Quảng Nguyên Châu ở địa phương nghèo phía nam này mà nói, quả thực chính là một kho báu a!

Thu hoạch tương đối khả quan.

Tướng ở đó cũng tuyệt không ngờ rằng, nhanh như vậy đã bị quân Tống công phá, thế cho nên khi gã tỉnh ngộ lại, định đi đốt kho lúa, thì trời đã tối.

Về phần tổn thất, quân Tống bên này bị thương vong hơn hai ngàn người, Nam Ngô bên kia thì càng thêm thê thảm và nghiêm trọng, ước chừng chết hơn bốn ngàn người, nhiêu gấp đôi quân Tống, quân Quảng Nguyên gần như là toàn quân bị diệt. Nhưng bên trong thành Quảng Nguyên Châu vốn là không có bao nhiêu người, hơn nữa binh lính mới có hơn hai vạn người, hiện giờ đã chết nhiều như vậy, còn thừa lại khoảng trên dưới một vạn người.

Nhưng quân Tống rất nhanh liền được bổ sung, đó chính là lấy Nông Vân Thanh cầm đầu những động chủ đã quy hàng, tổng cộng có hơn bốn ngàn người. Ngưu Cao mặc dù không có tư cách phong thưởng, nhưng Lý Kỳ đối với việc này đã sớm có chuẩn bị, ngay cả thánh chỉ cũng đã chuẩn bị tốt cho y.

Lý Kỳ đọc báo cáo của Ninh Võ, biết Nông Vân Thanh này là thủ lĩnh Nông thị trước mắt, mà Quảng Nguyên Châu lại là đất đầu nguồn của Nông thị, vì thế hy vọng có thể mượn uy vọng của Nông Vân Thanh, trợ giúp hắn trấn an dân chúng Quảng Nguyên Châu. Cho nên phong thưởng gã làm Quảng Nguyên Châu Đoàn Luyện Sứ, động chủ còn lại đều về cấm quân, đảm nhiệm một vài tiểu đầu mục.

Dưới sự nghiêm hình tra tấn, Ngưu Cao cạy miệng được một gã phụ tá bên cạnh Lý tướng, biết được ước chừng có hai vạn quân Nam Ngô đang tới Quảng Nguyên Châu cứu viện.

Đây cũng đã tạo ra một nan đề cho Ngưu Cao, là nên chủ động xuất kích, hay là thủ vững thành quả không dễ có được này?

Cũng may trận đại thắng này cũng không làm cho đầu óc của Ngưu Cao bị hôn mê, sau một phen tra hỏi, biết được càng đi về phía nam, hoàn cảnh lại càng ác liệt, đường núi gập ghềnh, địa hình phức tạp, hơn nữa binh lực của y còn không chiếm ưu thế, nếu là chủ động xuất kích, có thể sẽ bị địch nhân bao vây tiêu diệt. Đến lúc đó kẻ thù lại có thể thuận thế đoạt lại Quảng Nguyên Châu, như vậy cái được không bù đắp nổi cái mất.

Vì thế Ngưu Cao vẫn lựa chọn chính sách bảo thủ, trấn an dân chúng Quảng Nguyên Châu, đồng thời lại gia tăng bố trí phòng ngự. Tuy rằng tiến công không nắm chắc, nhưng phòng thủ thì y vẫn hết sức tự tin.

...

Ấp châu.

Lý Kỳ lúc này cũng không có tâm tình đi quan tâm chiến sự tiền tuyến, bởi vì hiện giờ hậu phương còn chưa được củng cố, hắn cẩn thận đem tư liệu hộ khẩu mà Đỗ Minh đã thống kê ra nhìn một lần, không khỏi cau mày, lắc đầu thật mạnh nói: - Không được, không được, tên đất đều sắp nhiều bằng tên người rồi, thế này phát triển làm sao được?

Đỗ Minh hiếu kỳ nói: - Không biết Xu Mật Sứ chỉ là cái gì?

- Phân bố dân cư. Lý Kỳ nói đơn giản nói.

- Phân bố dân cư?

Lý Kỳ ừ một tiếng, nói: - Kết cấu kinh tế tuy rằng rất phức tạp, nhưng cơ sở kinh tế lại vô cùng đơn giản, đó chính là dân cư, nếu không đủ dân cư, cho dù mời thần tiên đến hỗ trợ, cũng không vực dậy nổi kinh tế.

Đỗ Minh buồn bực nói: - Nhưng Quảng Tây này cũng chỉ có hơn trăm vạn nhân khẩu.

Triệu Tinh Yến như thoáng chút suy nghĩ nói: - Nếu có thể đem hơn trăm vạn dân cư này tập trung lại, vậy cũng không ít a!

Lý Kỳ gật gật đầu nói: - Đúng là như thế, mặc dù đối với khắp cả Quảng Tây lộ mà nói, hơn trăm vạn dân cư này đích thật là vô cùng ít, nhưng đây là căn cứ vào việc mở mang đất đai Quảng Tây, nếu một huyện có một trăm vạn dân, ngươi còn có thể nói rất thưa thớt sao?

- Vậy--- vậy dĩ nhiên sẽ không. Đỗ Minh nói xong dường như hiểu rõ ra, nói: - Ý tứ của Xu Mật Sứ là muốn tập trung dân cư lại?

Lý Kỳ ừ một tiếng, nói: - Căn cứ tài liệu này mà nhìn, dân chúng Quảng Tây đều sinh sống theo kiểu tộc quần, đông một nhóm, tây một nhóm, hơn nữa có không ít người ở lại trong núi, tạo thành thành trấn có số lượng dân số cực nhỏ, việc này cực kỳ bất lợi đối với việc phát triển Quảng Tây của chúng ta, bởi vì cũng không đủ dân cư để lưu động, thì không cách nào thúc đẩy kinh tế cả.

Nói tới đây, hắn thở dài nói: - Đất Quảng Tây dân cư rất thưa thớt, nếu muốn tiến hành khai thác, phát triển toàn diện, thì rất khó làm được, có tiền vậy cũng phải có người để tiêu nha, một khi đã như vậy, chúng ta nên lấy lui làm tiến, trước tiên đem dân cư tập trung lại, phát triển trọng điểm vài thành thị lớn, lợi dụng những thành thị lớn này hấp dẫn dân cư ngoại lai, đợi cho dân cư nhiều hơn, lại lấy những thành thị lớn này làm trung tâm khuếch tán ra bốn phía, từng bước khai thác, phát triển, kéo kinh tế khắp địa khu.

Một câu vô cùng đơn giản này của hắn, liền định ra sách lược phát triển Quảng Tây sau này.

Triệu Tinh Yến cười gật đầu nói: - Ngươi nói rất đúng, dân chúng nếu tập trung lại, cũng tiện cho triều đình quản lý.

Đỗ Minh lại cau mày nói: - Sách lược này của Xu Mật Sứ mặc dù tốt, nhưng không nhất định có thể làm thông được, hai vị không biết chứ, dân chúng địa phương này vô cùng thờ phụng thần minh, bọn họ sẽ không nguyện ý rời khỏi tộc của mình, để chuyển đến ở những thành trấn sầm uất này.

Lý Kỳ lắc đầu nói: - Đỗ Tri phủ, ngươi phải hiểu được, không muốn không có nghĩa là không thể, không muốn chỉ có thể thuyết minh một điểm, đó chính là giá chưa đủ cao, bọn họ không muốn đúng không, ta đây liền dùng tiền đổ vào để bọn họ nguyện ý chuyển đi.

- Dùng tiền?

Triệu Tinh Yến hiếu kỳ nói: - Ngươi lấy tiền ở đâu?

- Tiền thì ta không có, nhưng ta có đất đai, nếu phải tổ chức lại dân cư. Như vậy đất đai tất nhiên cũng phải tổ chức lại. Lý Kỳ hừ một tiếng, nói: - Chỉ cần ai nguyện ý chuyển đến thành trấn này ở lại, ta liền cho các ngươi đất đai để cho bọn họ trồng trọt, hơn nữa là cho vĩnh viễn đấy, ta cũng không tin không người nào nguyện ý đến.

Triệu Tinh Yến trong mắt sáng ngời nói: - Nếu là như vậy mà nói, thì cũng có thể thử xem.

Lý Kỳ sắc mặt kiên quyết nói: - Không phải thử, mà là phải làm.

Đỗ Minh dường như vẫn cảm thấy có chút không ổn. Nói:

- Nhưng dân chúng nơi này đối với quan phủ vẫn là khuyết thiếu sự tín nhiệm, bọn họ không nhất định sẽ tin tưởng a.

Lý Kỳ sách một tiếng, nói: - Ta nói Đỗ Tri phủ nha, ngươi thật sự là uổng công đọc sách thánh hiền a! Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua cải cách Thương Ưởng sao?

- Cải cách Thương Ưởng? Đỗ Minh kinh ngạc nói: - Cái này quan tất nhiên là biết.

Triệu Tinh Yến vừa nhấc mày ngài, nói: - Ngươi là muốn noi theo Thương Ưởng lập mộc làm tin?

Đỗ Minh bừng tỉnh đại ngộ, rồi lại do dự nói: - Việc này --- việc này có thể được không?

- Đương nhiên có thể được. Cổ nhân làm việc là cực kỳ có đạo lý đấy, chiêu tốt thì không sợ dùng lần thứ hai. Lý Kỳ nói xong lại lắc lắc đầu nói: - Tuy nhiên lập mộc làm tin này có chút quá hạn rồi, thứ hoàng kim này quá tục khí rồi, không thích hợp với người cao nhã như ta, mấu chốt chúng ta cũng không có nhiều hoàng kim như vậy, nếu chúng ta dùng đất để hấp dẫn dân chúng, như vậy phải hạ thủ từ đất.

Như vậy đi. Đỗ Tri phủ, ngươi lập tức cho người đi tới các châu huyện nam lộ Quảng Tây, báo cho tri huyện địa phương biết, để bọn họ tìm hơn mười mẫu ruộng tốt nhất, và dán ra bố cáo, nói cho dân chúng nơi đó, số đất này ai trồng hết, liền thuộc về người đấy.

Triệu Tinh Yến ha hả cười nói: - Chiêu này thú vị. Ta thấy nha, có lẽ thật sự sẽ sinh ra kỳ hiệu quả. Ồ, còn một điều, đồng là hoàng kim của thời kỳ chiến quốc.

- Ách... Ta không phải rất muốn biết sự thật tàn khốc này, cô không cần phải nói cho ta biết. Lý Kỳ vẻ mặt lúng túng nói.

Đỗ Minh cũng thấy rằng thử một chút cũng không sao, vì thế nói: - Vâng, hạ quan biết nên làm như thế nào rồi.

Lúc này, một hộ vệ đi đến, nói:

- Khởi bẩm Xu Mật Sứ, Nhạc tướng quân ở ngoài phòng cầu kiến.

Triệu Tinh Yến theo bản năng nói: - Xem ra là Quảng Nguyên bên kia đã có kết quả.

- Nhanh như vậy?

Đỗ Minh kinh ngạc nói.

- Có phải hay không, đợi lát nữa sẽ biết. Lý Kỳ nói: - Mời Nhạc tướng quân vào đi.

- Vâng.

Chỉ chốc lát sau. Nhạc Phi liền đi đến, vẻ mặt vui mừng kia, đã đem kết quả nói cho đám người Lý Kỳ: - Nhạc Phi bái kiến Xu Mật Sứ.

- Miễn lễ. Lý Kỳ hỏi vội: - Có phải Ngưu Cao bên kia gửi thư rồi.

- Đúng vậy.

Nhạc Phi vội vàng nói: - Vào ba ngày trước Ngưu Cao đã đánh hạ Quảng Nguyên Châu rồi.

- Thật sao?

Triệu Tinh Yến đột nhiên đứng dậy, mừng rỡ như điên, có thể lấy được Quảng Nguyên Châu liền đại biểu bọn họ đã bước ra bước thứ nhất này rồi.

Nhạc Phi khẳng định nói: - Chuyện này là cực kỳ chính xác, quân ta chỉ dùng thời gian không đến một ngày, đã cướp lấy Quảng Nguyên Châu, và thu được đại lượng lương thảo, vũ khí, Thống soái đối phương Lý Tương Nhân không cam lòng chịu nhục, tại chỗ tự sát thân vong.

Lý Kỳ ha ha nói: - Tốt! Lam cho gon gang vao! Con trâu cứng đầu này cuối cùng xem như thống khoái trút ra một ngụm ác khí, một trận chiến này thật sự là đánh hả giận a.

Triệu Tinh Yến cũng cười và gật đầu, lại nói:

- Một khi đã như vậy, đại quân hẳn là sớm ngày xuất phát, bằng không mà nói, chút ít nhân mã của Ngưu Cao dừng lại ở Quảng Nguyên Châu cũng là tiến thoái lưỡng nan, không thể mở rộng chiến quả.

- Quân sư nói rất đúng. Nhạc Phi gật đầu nói: - Nam Ngô chỉ sợ cũng không nghĩ đến chúng ta sẽ nhẹ nhàng như vậy liền đã cướp lấy Quảng Nguyên Châu, bọn họ nhất định là chuẩn bị không đủ, chúng ta phải làm thừa dịp thắng truy kích, thừa dịp kẻ thù sống yên chưa ổn, hành động trước để kiềm chế đối phương.

Lý Kỳ gật gật đầu nói: - Có câu là bắt giặc bắt vua trước, lúc trước Kim quốc cũng là đem mục tiêu tập trung ở phủ Khai Phong, chúng ta có thể noi theo, đem kiếm chỉ hướng Thanh Long Phủ của bọn họ. Nói xong hắn lại hướng tới Nhạc Phi hỏi: - Hiện tại chuẩn bị như thế nào rồi?

Nhạc Phi nói: - Về vũ trang của các bộ tộc này đã hợp nhất không sai biệt lắm, Thủy sư Phúc Châu cũng đã đợi mệnh rồi, lương thảo cũng đã tập kết xong, chỉ có điều còn có dược liệu còn chưa đưa đến, nếu không phải đợi những dược liệu kia, chậm nhất sáng sớm ngày mốt là xuất binh được rồi.

Lý Kỳ suy tư một phen, nói: - Chúng ta bây giờ có được dược liệu đã đủ dùng một khoảng thời gian rồi, vì để tránh cho làm hỏng thời cơ chiến đấu, đừng đợi nữa. Nhạc Phi ngươi lập tức chỉnh đốn đại quân, tranh thủ sớm ngày xuất phát, ta trước mắt còn chưa đi được, chờ ta xử lý xong mấy chuyện kinh tế đã, rồi sẽ đi cùng các ngươi hội hợp.

- Tuân mệnh.