Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1460-1

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1460-1: Hậu thuẫn hùng mạnh (1)

Không thể nghi ngờ, Lý Kỳ cùng Triệu Tinh Yến đều là loại người phi thường tự tin, nhưng sự tự tin của hai người này hoàn toàn bất đồng, sự tự tin của Triệu Tinh Yến chủ yếu là vì thiên phú cùng xuất thân của nàng ta, mà Lý Kỳ lại không giống, Lý Kỳ là một người vô cùng để ý chi tiết, nguồn gốc của sự tự tin của hắn hết thảy từ chi tiết.

Dù Lý Kỳ làm việc gì, bất kể là trong sinh hoạt hay trong công tác, bất kể là đánh giặc hay nấu ăn, hắn đều có thói quen đặt ra một kế hoạch đầy đủ trước, đem toàn bộ các chi tiết suy xét kỹ càng, một khi chế định kế hoạch thật tốt, hắn sẽ nghiêm khắc chấp hành theo các bước đã chế định trong kế hoạch kia.

Vô luận là đám người Thái Kinh hoặc Tần Cối, khi bọn họ hợp tác cùng Lý Kỳ thì đều sẽ phát hiện bản thân của mình đang nằm trong kế hoạch của Lý Kỳ cả, dù vô cùng tự tin thì bọn họ cũng sẽ cảm thấy rất hoang mang, không biết rằng Lý Kỳ chỉ đi trước người khác thôi hay gì, nếu hết thảy đều nắm trong tay hắn, thì hắn còn có lý do gì mà không tự tin nữa, mặc dù thất bại thì cũng chỉ có thể trách thiên ý trêu người, bởi vì hắn đã làm hết thảy những gì hắn có thể làm rồi.

Lúc trước khi giúp Triệu Giai lên ngôi, tình huống khi đó có thể nói là vô cùng nguy hiểm, dù sao bọn Lý Bang Ngạn, Thái Du cũng không phải hạng dễ chọc gì, một khi Lý Kỳ lộ ra một chút dấu vết thì hắn đã có thể chết không chỗ chôn rồi, nhưng giữa lúc đó hắn đều biểu hiện vô cùng bình tĩnh, vì sao ư, bởi vì tất cả mọi việc đã diễn thử trong đấu hắn một lần rồi, việc này rất giống như một người lại một lần nữa lạc vào cảnh giới kỳ lạ, biết được một giây sau sẽ phát sinh điều gì, thật sự là không có gì đáng để hoảng sợ cả.

Còn cuộc chiến bảo vệ phủ Khai Phong lúc trước, hắn cũng nghiêm ngặt thi hành kế hoạc của chính mình, ra khỏi thành trực diện giao chiến với kẻ thù, hay bao vây tiêu diệt kẻ thù ở Hoàng Hà, tuy rằng suýt chút nữa thì phải trả giá thảm trọng nhưng cuối cùng hắn vẫn thành công.

Cho nên, tất cả sự tự tin của Lý Kỳ đều được xây dựng từ những việc rất rất nhỏ.

Mà vừa rồi Lý Kỳ sở dĩ sẽ cải biến chủ ý đó là bởi vì phương diện đánh giặc hắn thật sự không quá am hiểu, cho dù lúc trước đã chế định tốt sách lược tác chiến, cũng đều được hoàn thành nhờ sự trợ giúp của bọn Nhạc Phi rồi. Cho nên, khi Ngô Giới đề xuất nên thay đổi kế hoạch cùng với bọn Nhạc Phi đều đồng ý thì Lý Kỳ đương nhiên sẽ không ngốc đến mức cứ khư khư cố chấp, bằng không thì hắn còn cần bọn Nhạc Phi làm gì nữa, điều này có thể nói là một ưu điểm của hắn là vô cùng biết tự mình hiểu lấy.

Lúc trước Lý Kỳ đã sớm coi Nam Ngô là bước đầu tiên trong kế hoạch khuếch trương của Đại Tống, như vậy thì chắn chắn hắn không đến mức không có sự chuẩn bị gì rồi, như thế cũng không giống với tác phong của hắn, mà phương diện đánh giặc lại là phương diện hắn không am hiểu nhất, nên trong phương diện này hắn cũng lười đi tự hỏi. Hắn am hiểu chính là một ít thủ đoạn đường ngang ngõ tắt, nói thí dụ như vô gian đạo, đây chính là đòn sát thủ của hắn đấy, lúc trước Hoàn Nhan Tông Vọng chính là thua ở thủ đoạn vô gian đạo của hắn, cho nên trước đây lâu rồi, đại quân săn tin của hắn cũng đã xuôi nam, nhờ sự yểm hộ của Ngọc Tuấn Kiệt nên đã thẩm thấu được vào trong nội bộ của Nam Ngô.

Mà sau khi đánh lui quân Kim, hắn lại lợi dụng Ngọc Tuấn Kiệt ở Nam Ngô xếp vào nhân thủ, tìm hiểu tình huống của Nam Ngô, hắn sao có thể bỏ qua một yếu địa quân sự trọng yếu như Quảng Nguyên Châu được.

Triệu Tinh Yến kinh ngạc xong cũng bình thường trở lại. Nếu như Lý Kỳ không chuẩn bị chút gì thì mới gọi là chuyện lạ đấy.

Nhạc Phi cười nói:

- Không chỉ như thế, căn cứ vào tin tức do Ngọc công tử gửi đến, tuy rằng Nam Ngô đã thống trị Quảng Nguyên Châu mấy chục năm, nhưng quan hệ với dân chúng bản xứ ở Quảng Nguyên Châu vẫn không được tốt lắm, giống như quan hệ giữa triều đình ta với Nam Man vậy.

Triệu Tinh Yến nhìn Lý Kỳ nói:

- Việc này đối với chúng ta có thể nói là một chuyện tốt.

Lý Kỳ gật đầu cười nói:

- Đã ở trong kế hoạch rồi.

Triệu Tinh Yến nghe vậy cười cười:

- Làm quân sư của ngươi cũng quá dễ rồi.

- Không nên nói vậy, sẽ khiến ta kiêu ngạo đấy.

Lý Kỳ cười ha ha, lại phát hiện phía dưới còn ngồi ba đại lão gia, vì thế thu liễm vài phần, bảo:

- Tuy rằng trận chiến này không nghi ngờ gì chúng ta sẽ thắng, nhưng các ngươi cũng không được phép có sơ suất gì, về phương diện chiến thuật, tự bản thân các ngươi có thể quyết định, nhưng khi đánh trận, các ngươi nhất định phải nhớ một điều cho ta đó là đối tượng chúng ta muốn đả kích ở lần xuất chinh này chính là thượng lưu nhân sĩ đứng đầu triều Lý cùng với đám người có ở Nam Ngô, đối với những loại người này thì cứ đuổi tận giết tuyệt tránh lưu lại hậu hoạc, hơn nữa không cần báo cáo với ta, hiểu chưa?

- Mạt tướng hiểu được.

Ba người Nhạc, Hàn, Ngưu ôm quyền đáp lại.

Lý Kỳ gật đầu, tiếp tục nói:

- Trái lại đối với người nghèo, với những giai tầng đầy tớ ở Nam Ngô thì nhất định phải cho bọn họ đầy đủ sự khoan dung, khiến cho bọn họ cảm thấy chúng ta đến để cứu rỗi bọn họ chứ không phải đến để thương tổn bọn họ, cảm thấy chúng ta là những người làm việc hiệp nghĩa, tới để cướp của người giàu chia cho người nghèo.

- Cách làm này ta rất thích.

Ngưu Cao vui tươi hớn hởn mỉm cười, Nhạc Phi, Hàn Thế Trung cũng cảm thấy buồn cười a!

Kỳ thật đạo lý này rất đơn giản, Lý Kỳ muốn tiền tài của Nam Ngô, mà tiền tài của Nam Ngô thì đều tập trung trong tay một số ít người giàu có, cho nên mặc kệ bọn họ là người tốt hay người xấu, không quan tâm bọn họ hướng về ai, Lý Kỳ đều sẽ thương tổn đến bọn họ, hơn nữa người giàu đưng nhiên sẽ không hy vọn cuộc sống bị sáo trộn, càng không hy vọng bị quân Tống xâm chiếm, cho nên bọ họ khẳng định cũng sẽ liều mạng ngăn lại quân Tống đấy, một khi đã như vậy, còn không bằng thương tổn tất luôn, giết sạch toàn bộ rồi nói sau, mà tình tình ở Nam Ngô đều là người giàu có làm chủ, người nghèo đều là đầy tớ, những đầy tớ này sao có thể không hận người giàu có được.

Giết người giàu không chỉ đạt được một số lượng lớn tiền tài mà còn có thể dành được thiện cảm của người nghèo nữa, đúng là một công đôi việc.

Lý Kỳ lại hỏi:

- Phải rồi, mặt nạ phòng độc hẳn là đã đưa đến tay các ngươi rồi đi?

Nhạc Phi vội nói:

- Chúng ta đều nhận được rồi, hơn nữa cũng đã đều phái người đến một số vùng núi ẩm ướt thủ qua, cảm thấy mặt nạ phòng độc này quả nhiên có tác dụng với chướng khí, chỉ có điều ---.

Lý Kỳ hỏi:

- Chỉ có điều gì?

Nhạc Phi nói:

- Căn cứ vào lời nói của cư dân địa phương, chướng khí cũng không phải nguyên nhân gây chết người, nguyên nhân chân chính là bệnh sốt rét.

- Bệnh sốt rét?

- Bệnh sốt rét chính là do con muỗi trong núi rừng gây ra, tại địa khu phía nam, con muỗi đều tụ tập thành từng đàn hàng ngàn hàng vạn con, nhìn từ xa như là một đoàn khí đen kịt, giống như gió âm, những con muỗi này đều mang kịch độc, không cẩn thận thì đều có khả năng sẽ chết.

Nhạc Phi giải thích.

Triệu Tinh Yến cười nói:

- Chuyện này thì các vị cũng cứ yên tâm, đối với thứ này thì Xu Mật Sứ cũng đã chuẩn bị trước rồi.

Lý Kỳ cười cười, nói:

- Ta đang định chuẩn bị nói cho các ngươi, đi thôi, ta mang các ngươi đi gặp mấy người.

Nhất định sẽ có niềm vui bất ngờ!

Bọn Nhạc Phi cũng đã quen với việc Lý Kỳ thường xuyên mang đến nhứng chuyện tốt bất ngờ, trong lòng tự nhiên phi thường chờ mong, nhưng cũng không hỏi nhiều, đi theo Lý Kỳ ra khỏi nha môn.

Lý Kỳ mang bọn họ đến giáo trường lớn nhất thành Ấp Châu, Ấp Châu không giống với Biện Lương có vô số giáo trường, mà chỉ có bốn thôi. Đông tây nam bắc mỗi hướng có một cái. Bởi vì kẻ thù của Ấp Châu chủ yếu đến từ phía nam cho nên giáo trường phía nam là lớn nhất.

Mặc dù lớn nhất nhưng bình thường nơi này cũng không có ai, chỉ trong tình huống phát sinh chiến sự mới có thể nhìn đến có người thao luyện trong này.