Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1368-1

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1368-1: Có tranh luận mới có thể bùng cháy (1)

Từng cái tên quen thuộc, khiến tiếng vỗ tay thật lâu không thôi.

Bọn họ dám phản đối Lý Kỳ, nhưng bọn họ không dám phản đối những người khổng lồ này, cho dù là một chút nghi ngờ lo lắng đều không có.

Rất lâu sau đó, tiếng vỗ tay rốt cục trở nên rải rác.

Đợi cho những tiếng vỗ tay cuối cùng cũng theo gió phiêu tán, Lý Kỳ cất cao giọng nói: - Ý nghĩa của Vô Song Thưởng, không phải là tranh quyền đoạt lợi, cũng không phải là cái gì khác, chỉ là muốn cổ vũ người trong thiên hạ, vì quốc gia này mà làm ra càng nhiều cống hiến nữa, mà Vô Song Thưởng tồn tại, có thể dùng một câu hình dung, "Thiên hạ đồng quy mà khác đường, nhất trí mà trăm suy nghĩ". Chúng ta có thể thông qua nhiều cách khác nhau, để đạt tới mục đích của chính mình, ta có thể nấu ăn làm được đương triều nhất phẩm, các ngươi đồng dạng cũng có thể.

Một câu nói sau cùng này nói rất đúng leng keng hữu lực, cũng có sức thuyết phục lớn nhất, có thể nói, Lý Kỳ chính là người phát ngôn chuẩn xác nhất của Vô Song Thưởng.

Cho đến tận lúc này, năm mươi giải thưởng đã được trao toàn bộ, mỗi người nhận được giải thưởng, đều có đầy đủ sức thuyết phục, mặc dù không dám nói mỗi người đều tin phục, nhưng tiếng nghi ngờ cũng không lớn, nói tóm lại, coi như là trung quy trung củ.

Tuy rằng những lời nói trước đó của Lý Kỳ, đã chọc giận không ít đại gia Nho học, nhưng những nhân sĩ đạt được Vô Song Thưởng, trong đó vẫn có một số lượng nhân sĩ rất lớn, xuất thân là nho sinh, còn có một số chính là đại gia Nho học, điều này cũng chứng minh rất tốt một điểm, Lý Kỳ thực sự không phải là nhằm vào Nho học, mà là nhằm vào tập tục bất lương của Nho giáo hiện nay.

Đương nhiên, dù vậy, cũng không có nghĩa là những người này sẽ cùng nhận thức với Lý Kỳ, bởi vì Nho học ở Tống triều quá mức mạnh mẽ, cứng rắn, nếu có người dám nghi ngờ Nho học, cho dù là soi mói, cũng nhất định sẽ bị nổ thành cặn bã đấy.

Nhưng Lý Kỳ không sao cả, dù sao hắn cũng không phải là lần đầu tiên làm những chuyện như thế này, mặc kệ đối phương tìm ra những cái gốc của hắn như thế nào, hắn có hẳn một vạn lý do để phản bác, căn cứ vào chân lý "Cánh rừng lớn, chim gì cũng có", ở trong Nho học, bại hoại như vậy tồn tại cũng không ít, tỷ như đám người Lý Bang Ngạn, Trương Bang Xương, thậm chí là Vương Phủ kia, những người này đều là Lý Kỳ phản bác những luận cứ trọng yếu của bọn họ a, hơn nữa đây cũng không phải soi mói, Nho học hiện giờ và Nho học thời Khổng Mạnh so sánh với nhau, có thể nói là đã xảy ra dị hoá, cũng là nguyên nhân căn bản làm cho Tống triều yếu đuối, cho nên Lý Kỳ căn bản cũng không sợ hãi.

Lý Kỳ nhẹ nhàng nhẹ nhàng thở ra, nói: - Rượu ngon đã chuẩn bị xong, tiếp theo để cho chúng ta nâng chén cùng uống. Chúc mừng thủy tinh và Vô Song Thưởng sinh ra. Ồ, ly thủy tinh sẽ chính thức bán vào đầu tháng mười hai.

Nói đến tận đây, liền biểu thị buổi trình diễn hôm nay chuẩn bị kết thúc rồi, nhưng nhóm khách quý lại cảm thấy dư vị vô cùng, mặc kệ là tốt là xấu, đương nhiên, hiên tai bon họ còn không có tâm tư đi tự hỏi những thứ này, bởi vì ly thủy tinh đầy Champagne, đang từ từ tiến tới hướng bọn họ.

Đang lúc mọi người muốn nhanh chóng được nếm thử, Lý Kỳ đột nhiên lại nói: - Các vị cũng biết, ly thủy tinh này là vô giá, một chiếc là một trăm tám mươi quan, kính xin các vị cẩn thận một chút, chớ có làm rơi vỡ.

Lời nói này quá con mẹ nó dọa người rồi, tâm tình đang tốt hoàn toàn bị những lời này của Lý Kỳ phá hư, đây là đang thưởng thức rượu hay là thưởng thức mệnh a!

Nhưng thấy những khách quý này đều thật cẩn thận tiếp nhận lấy ly rượu, nâng trong lòng bàn tay, sợ rớt vỡ.

Lý Kỳ cũng từ trên đài đi xuống, nhưng vài bước đường ngắn ngủn này thôi, hắn đều cảm nhận được hơn mười hai mươi đạo ánh mắt cực kỳ bất thiện phóng tới hướng hắn, tuy nhiên hắn làm như không thấy, vẻ mặt tốt lắm kia thật giống như đang nói, có bản lĩnh ngươi đến đánh ta nha!

Thật sự là đủ vô sỉ đấy.

- Lý Kỳ, Champagne này của ngươi thật đúng là không tồi a!

Cao Cầu thấy Lý Kỳ tiến lại đây, không khỏi ha hả cười nói, ông ta là một người duy nhất đạt được giải thưởng thể thao trong lịch sử, đó là rạng rỡ nha.

Thái Kinh lại thưởng thức thêm một ngụm, nói: - Champagne này thật sự là xứng đáng với cái tên nha, hương khí mười phần, hơn nữa hương vị vô cùng phức tạp, giống như ngọt giống như chua, vị cực kỳ thích hợp, giống như mưa xuân dịu dàng và tươi mát, màu sắc này lại càng tăng thêm một phần hoa lệ và cảm giác tôn quý, thật sự là sự hưởng thụ của vị giác a!

Một bên Trịnh Dật cũng nói:

- Thái sư nói không sai, rượu này giống như thiếu nữ xuân xanh vậy, trong dịu dàng có hơi thương cảm, có hương thơm của đóa hoa mềm mại.

Lời này ngươi cũng dám nói? Lý Kỳ ha hả nói: - Xem ra Tam Ti Sứ đối với thiếu nữ là rất có hiểu biết nha, ừ, lời này ta nên nói cho Nhuận Nhi.

Trịnh Dật vừa nghe, ngay lập tức luống cuống, tuy rằng người y từng vẫn luôn đau khổ luyến tiếc là Tần phu nhân, đều không có hứng thú đối với những nữ tử khác, nhưng dù sao cũng là tài tử xuất thân, cũng từng đi qua một vài nơi phong trần, cho nên những lời nói ra luôn có mang vài phần cảm giác nghệ thuật, còn Cao Nha Nội đó là thô tục, đâu chính là sự khác nhau đấy: - Ta chẳng qua là có cảm xúc nên phát ra, Xu Mật Sứ ngươi không phải đến mức này cũng không muốn buông tha chứ.

Lý Kỳ nói: - Trừ phi ngươi mua hai mươi bình Champagne trở về, bằng không mà nói, hừ hừ.

Nói đến nói đi, không phải là đòi tiền sao? Trịnh Dật âm thầm thề, lần sau nói chuyện với Lý Kỳ, nhất định phải suy nghĩ kỹ rồi sau đó nói, buồn bực gật đầu nói: - Được. Hai mươi bình thì hai mươi bình đi.

- Yên tâm, rượu này ngươi mua nhất định rất giá trị. Lý Kỳ nói xong lại quay đầu đi, ở bên tai Trịnh Dật nhỏ giọng thì thầm một câu.

Trịnh Dật nghe vậy trong mắt là nửa mừng nửa lo, nói: - Thật sao?

- Đương nhiên.

Sắc mặt Trịnh Dật lập tức chuyển từ âm u sang trời quang mây tạnh, khẽ cười nói: - Vậy phiền toái Xu Mật Sứ rồi.

Lý Kỳ vui tươi hớn hở nói: - Chúng ta ai cùng ai nha!

Thái Kinh thấy hai người bọn họ nói thầm thật vui, nên cũng lười thăm dò đến tột cùng, nói: - Lý Kỳ, Champagne này lão phu cũng muốn lấy năm mươi bình.

Cao Cầu ha hả nói:

- Ta đây cũng lấy năm mươi bình đi.

Vẫn là Thái lão hàng và Cầu ca đủ sảng khoái, cũng không thèm hỏi giá nữa, ta thích. Lý Kỳ cười đến không ngậm nổi miệng, lại vụng trộm khách sáo liếc mắt với Trịnh Dật một cái, nói: - Không thành vấn đề, không thành vấn đề, ta nhất định giữ lại giúp hai vị.

Thái Kinh cười cười, mấy người lại vô nghĩa vài câu, Trịnh Dật liền thức thời rời đi. Trịnh Dật vừa mới rời khỏi, Thái Kinh liền thấp giọng nói với Lý Kỳ: - Ngươi mới vừa rồi thật đúng là cả gan làm loạn nha, ngươi có đã biết như vậy sẽ mang đến cho ngươi bao nhiêu chuyện phiền toái hay không?

Cao Cầu cũng nói: - Đung vây a! Ngươi cần gì phải làm như vậy chứ?