Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1272

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1272: Cứng rắn, mạnh mẽ

Lý Kỳ vừa đứng lên, giọng điệu liền vô cùng cứng rắn, thay đổi tác phong khéo đưa đẩy dĩ vãng, rất rõ ràng là hắn cố ý muốn làm như vậy, hắn chính là muốn mượn điều này để làm nhạc dạo cho trận đàm phán này.

Ngày trước Tống triều bất kể là cùng Liêu quốc đàm phán, hay là cùng Kim quốc đàm phán, cũng đều là vô cùng yếu đuối, điều này làm cho đối phương cũng quen với Tống triều yếu đuối, đương nhiên, khi đó dù sao không có thực lực mạnh mẽ để chống đỡ, muốn cứng rắn cũng cứng rắn không nổi, nhưng hiện giờ bất đồng, trận chiến tranh này Tống triều cũng không thua, tuy rằng cũng chưa nói tới thắng, tóm lại mà nói, vẫn là thua lỗ, nhưng vấn đề là, Kim quốc hiện tại cũng không có cách nào với Tống triều, ngoại trừ vũ lực bên ngoài, bọn họ căn bản không có bất kỳ chỗ nào có thể uy hiếp được Đại Tống, ngược lại là Đại Tống có rất nhiều phương diện có thể kiềm chế Kim quốc.

Người Nữ Chân, Lý Kỳ này đương nhiên sẽ không lưu, nếu không phải hắn dự đoán được trong chính trị có thể sẽ dùng đến bọn họ, đã sớm giết toàn bộ, để tránh hậu hoạn, nhưng tù binh đa số là người Khiết Đan và người Hán, hơn nữa lúc ấy là bọn họ chủ động đầu hàng đấy, Lý Kỳ chắc chắn sẽ không trả bọn họ lại cho Kim quốc.

Hoàn Nhan Tông Vọng thấy thái độ của Lý Kỳ kiên quyết như thế, biết muốn đòi toàn bộ trở về, gần như là không thể nào, gật đầu nói: - Vậy được rồi, ngươi đem Đồ Mẫu, Thuật Liệt Tốc bọn họ nhanh chóng đưa tới, ta đem Khang Vương cho các ngươi.

Lý Kỳ lắc lắc đầu.

Hoàn Nhan Hi Doãn cau mày nói:

- Như thế nào? Chẳng lẽ ngươi lại muốn đổi ý?

- Ta không giống các ngươi, ta nói ra, thì không đổi ý. Lý Kỳ cười cười, nói: - Mới vừa rồi ta chỉ nói là có thể đưa bọn họ trả lại cho các ngươi, cũng không phải nói trắng ra là đưa cho các ngươi, vẫn là câu nói kia, xem thành ý của các ngươi.

Chẳng lẽ hắn muốn mượn việc này để đòi về Vân Châu hay sao, không khỏi quá ảo tưởng đi à nha. Hoàn Nhan Tông Vọng lạnh lùng nói: - Vậy không biết Kinh Tế Sử muốn cái gì đâu này?

Lý Kỳ hướng tới Dương Tái Hưng làm cái ra hiệu.

Dương Tái Hưng lập tức đi tới, lấy từ trong ngực ra hai phần danh sách, đưa cho Hoàn Nhan Tông Vọng.

Kết quả Hoàn Nhan Tông Vọng vừa nhìn, tờ danh sách thứ nhất chính là danh sách Thuật Liệt Tốc và tù binh, mà tờ này làm gã cảm thấy có chút không hiểu nổi, nói: - Không biết Kinh Tế Sử đây là ý gì?

Lý Kỳ cười nói: - Nhị Thái Tử chinh chiến sa trường mấy chục năm, sẽ không ngay cả đạo lý cơ bản này cũng không rõ chứ. Mỗi người đều cũng có thân nhân đấy, sĩ binh bọn họ đã quy hàng Đại Tống chúng ta, các ngươi sao không giúp người thành đạt, đưa gia quyến của bọn họ cũng tặng cho chúng ta.

Hoàn Nhan Tông Hàn nhịn không nổi nữa rồi, từ khi bộ lạc Nữ Chân thống nhất tới nay, chỉ có gã hỏi đòi tiền đòi người người khác, chứ chưa từng có người nào hỏi đòi tiền đòi người bọn họ, âm thanh lạnh lùng nói: - Ngươi đây là khinh người quá đáng.

Lý Kỳ ha hả nói: - Thật có lỗi, ta đây cũng là học các ngươi. Hơn nữa, ta đây cũng là suy nghĩ vì Nhị Thái Tử nha, nghe nói Thuật Tốc tướng quân kia---

- Là Thuật Liệt Tốc tướng quân. Lưu Ngạn Tông hận nói.

- Ồ --, nhầm rồi, nhầm rồi, hình như những tướng quân như Thuật Liệt Tốc kia, mỗi người đều là lấy một địch ngàn. Hơn nữa lập nhiều công lao hãn mã cho Kim quốc các ngươi, nếu là dùng một người dân chúng bình thường đi đổi bọn họ, vậy thì thật là quá ức hiếp người, rất tổn hại giá trị con người của những Đại tướng quân đó nha, ta nguyên bản còn muốn lấy một đổi một ngàn thanh niên trai tráng, nhưng ngẫm lại, để tỏ lòng thành ý của chúng ta. Ta mới làm như vậy đấy, mặt trên trong danh sách, có không ít đều là lão nho bà mẹ và trẻ em, các ngươi cầm cũng vô dụng. Đương nhiên, nếu các ngươi không đồng ý, thì cũng không có vấn đề gì, chúng ta vẫn có thể tiếp tục đàm tiếp, giống những người tài giỏi như Thuật Liệt Tốc này, Đại Tống chúng ta cũng bức thiết cần đấy. Lý Kỳ ha hả cười nói.

Hoàn Nhan Hi Doãn nói: - Bọn họ đều là đàn ông tốt của Đại Kim ta, sao có thể đầu hàng Nam triều các ngươi.

Lý Kỳ nhún nhún vai nói: - Ngươi nói có đạo lý, bọn họ sẽ đầu hàng hay không, ta thật không biết, nhưng ta biết rằng bọn họ giết rất nhiều dân chúng của Đại Tống ta, như vậy đủ rồi.

Hoàn Nhan Tông Vọng lạnh lùng nói: - Ngươi đây là uy hiếp ta sao?

Lý Kỳ lắc đầu nói: - Ta tuyệt không phải ý này, ta chỉ biết là thiếu nợ thì trả tiền. Hoàn toàn chính đáng, nếu như không có tiền trả, vậy cũng chỉ có thể dùng mệnh để đền rồi.

Hoàn Nhan Tông Hàn nói: - Nếu chúng ta không đáp ứng đâu.

- Vậy chúng ta có thể nhảy qua đề tài này, tiếp tục chuyển xuống cái bên dưới rồi.

- Chẳng lẽ ngươi sẽ không lo lắng Khang Vương của các ngươi sao?

Lý Kỳ khẽ cười nói: - Lo lắng có đôi khi không giải quyết được cái gì. Khang Vương chính là bào đệ của Hoàng đế chúng ta, cũng là nam tử đầu đội trời chân đạp đất, nếu y dám tới Kim doanh các ngươi, thì đã làm tốt tất cả chuẩn bị, bao gồm hi sinh vì nước, đương nhiên, nếu Khang Vương có cái gì bất trắc, ta sẽ làm cho rất nhiều người chôn cùng y đấy, ồ, ta cũng không phải là uy hiếp các ngươi, đây là tập tục của người Hán chúng ta.

Hoàn Nhan Tông Hàn là lần đầu tiên giao tiếp với Lý Kỳ, gã cũng là lần đầu tiên đụng tới người Tống cứng rắn mạnh mẽ như vậy, hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng tù binh đều là ái tướng của Hoàn Nhan Tông Vọng, bọn họ cũng không tiện nói cái gì.

Ánh mắt mọi người đều tập trung vào trên người Hoàn Nhan Tông Vọng.

Hoàn Nhan Tông Vọng trầm ngâm một lát, gật đầu nói: - Được. Ta đáp ứng ngươi, nhưng nếu huynh đệ của ta thiếu một cọng tóc gáy, ta nhất định sẽ làm cho ngươi trả giá gấp trăm lần.

Trong lòng gã hiểu vô cùng rõ, ở phương diện trao đổi con tin, gã vốn là đang ở thế hạ phong, bởi vì trong tay gã căn bản cũng không có con tin, ngoại trừ dân chúng lúc trước từ địa khu Yến Sơn dời đi, nhưng gã lại nhất định phải đòi đám người Thuật Liệt Cấp về, bởi vì việc này với gã mà nói, thật sự là quá trọng yếu. Đương nhiên, gã cũng đã sớm dự đoán được, Lý Kỳ sẽ mượn điều này để lấy được thế thượng phong khi đàm phán, chỉ có điều gã không ngờ rằng, Lý Kỳ sẽ mượn điều này yêu cầu thân nhân của những tù binh kia, có thể thấy được đây là Lý Kỳ đã sớm lên kế hoạch hết rồi, chút giá phải trả ấy đối với gã mà nói, đã là vô cùng khó được rồi, chỉ có điều mặt mũi có chút không qua được.

Lý Kỳ chân thành nói: - Đây đồng dạng cũng là điều ta định nói đấy, các ngươi đừng thừa dịp nhiều người liền đục nước béo cò, ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu đấy, đến lúc đó đừng nói tóc gáy thôi, bất kỳ vật gì đều có thể sẽ thiếu.

Hoàn Nhan Tông Vọng khẽ cười nói: - Ngươi yên tâm, mấy trò mèo kia, Hoàn Nhan Tông Vọng ta còn khinh thường đi làm.

- Đương nhiên, điểm này, ta vô cùng tin tưởng Nhị Thái Tử, ta chính là sợ một số người đầu óc nhỏ nhen ở từ giữa làm khó dễ. Lúc nói chuyện, ánh mắt Lý Kỳ còn liếc qua tới hướng Hoàn Nhan Tông Bật.

Hoàn Nhan Tông Bật phẫn nộ nói: - Ngươi --- ngươi có ý tứ gì?

Hoàn Nhan Tông Vọng hơi hơi liếc mắt nhìn Hoàn Nhan Tông Bật, nói: - Tứ đệ, bình tĩnh.

Hoàn Nhan Tông Bật ảo não quay đầu đi, trong lòng ủy khuất vô cùng.

Hoàn Nhan Tông Vọng lại nói với Lý Kỳ: - Việc này quyết định như vậy đi, hy vọng các ngươi đừng sinh khúc chiết nữa, nếu không, lần đàm phán này cũng không có bất kỳ sự tin tưởng nào rồi.

Lý Kỳ cười gật đầu nói: - Một lời đã định.

Hoàn Nhan Tông Hàn thấy chuyện trao đổi tù binh này rốt cục thỏa đàm rồi, mở miệng nói: - Hiện tại chúng ta có thể nói những chuyện về kết minh một lần nữa đi thôi.

Lý Kỳ cười, nói: - Đương nhiên, đây mới là trọng điểm mà. Nói xong, hắn uống một ngụm trà, cũng không vội mở miệng.

Hoàn Nhan Tông Hàn thấy hắn không nói lời nào. Vì thế nói:

- Về việc chúng ta xuất binh lần này ---

- Khoan đã!

Lý Kỳ vừa nhấc tay, nói: - Chuyện trước kia, ta không muốn nhiều lời thêm gì nữa, nhưng đây không có nghĩa là chúng ta chột dạ, đến tột cùng sự thật như thế nào, trong lòng mọi người đều hiểu được, cái gì Da Luật Diên Hi, cái gì Trương Giác, lừa tiểu hài tử thì cũng thôi, ở trong này nói ra, chỉ biết làm giảm đi chỉ số thông minh của mọi người, hơn nữa cả chuyện này, chúng ta vẫn là người bị hại. Bồi thường tiền bồi thường đất bồi thường người, nếu các ngươi nhất định phải đàm chuyện này, phỏng chừng sau nửa canh giờ, các ngươi liền sẽ cảm thấy bọn họ hẳn nên bồi thường Đại Tống ta một khoản tiền lớn, ta biết các ngươi cũng sẽ không bồi thường, chúng ta vẫn là nói chuyện cần ngay, chuyện thích hợp đi.

Hoàn Nhan Tông Hàn trong lòng rất buồn bực, nguyên nhân gây ra trận chiến sự này thì không đàm, vậy còn đàm cái gì.

Hoàn Nhan Hi Doãn lại cảm thấy việc này thực cũng không có cái gì có thể bàn nữa, tất cả mọi người đều là người thông minh, giờ nói đến mấy cái này, cái bản không có tác dụng gì, hơn nữa nói tới mặt sau, đúng như lời Lý Kỳ nói, bọn họ chỉ sợ cũng còn phải chịu nhận lỗi, nói một ngàn nói mười ngàn, cũng là bọn họ động thủ trước đấy. Vì thế liền cười nói: - Kinh Tế Sử nói có lý, trước kia đủ loại thị phi để cho nó trôi qua hết đi, để tránh tổn thương hòa khí. Nhưng bất kể nói thế nào, chính là vì đủ loại hiểu lầm trước kia, mới dẫn đến hai nước chúng ta phát sinh xung đột, nếu hiểu lầm đã tiêu trừ, chúng ta đây sao không chiếu theo minh ước ban đầu ký kết ở Yến Sơn Phủ. Lấy huynh đệ chi bang mà xưng, nối lại tình xưa.

Chủng Sư Đạo nghe vậy âm thầm cười lạnh, đều nói người Nữ Chân tính cách thẳng thắn, hiện giờ xem ra mỗi người đều là cáo già. Khi đó minh ước là chúng ta rơi vào đường cùng mới ký kết đấy, có thể nào dùng cho hiện tại.

Các ngươi cũng quá không coi Lý Kỳ là thương nhân rồi, loại kinh doanh lỗ vốn lớn này, ta con mụ nó có khả năng làm sao. Lý Kỳ cười lắc đầu đầu nói: - Cũng không thể nói như vậy, ban đầu là lúc trước, bây giờ là hiện tại, từ một khắc các ngươi xuất binh này, cái gọi là minh ước, cũng đã phế đi, ồ, nhị Thái Tử, đám người Trương Bang Xương với ngươi ký minh ước kia, căn bản cũng không thể giữ lời.

Hoàn Nhan Tông Vọng vừa nghe, hận tới mức ngứa răng ngứa lợi, lúc trước gã chính là thua ở minh ước kia đấy, thản nhiên nói: - Vậy không biết Kinh Tế Sử có đề nghị gì tốt hơn?

- Tốt hơn thì chưa nói tới, ta chỉ là căn cứ sự thật mà nói chuyện. Lý Kỳ cười nói: - Từ lúc các ngươi tuyên chiến đối với Đại Tống ta, ta không cho rằng tờ minh ước kia còn có bất kỳ điều gì có thể tin, đương nhiên, ta không phải nói quý quốc không có gì có thể tin, nếu không, chúng ta cũng sẽ không đến đây, nhưng các ngươi cũng biết, Hoàng thượng chúng ta vừa mới nhậm chức, hết thảy chính sách đều sẽ phát sinh thay đổi nghiêng trời lệch đất, ta cho là chúng ta hẳn nên ký kết tân minh ước một lần nữa.

Hoàn Nhan Hi Doãn âm thầm nhíu mày, gã có thể không tin minh ước mới trong miệng Lý Kỳ có thể đối với bọn họ càng thêm có lợi so với minh ước cũ. Ngoài miệng lại cười nói: - Ta không phản đối minh ước mới, nhưng chúng ta có thể đem minh ước cũ đổi thành minh ước mới, chúng ta không cho rằng minh ước cũ này có cái gì không ổn, hơn nữa minh ước lúc trước là thái tổ Thánh Thượng chúng ta và Kinh Tế Sử cộng đồng hoàn thành, chẳng lẽ Kinh Tế Sử muốn phủ định quyết định trước kia của chính mình.

- Không phải phủ định, là đào thải, lúc trước phần minh ước kia ở ban đầu là vô cùng thích hợp, nhưng không có nghĩa là thích hợp ở hiện tại. Lý Kỳ biến sắc, nghiêm túc nói: - Cái gọi là minh ước, này mấu chốt vẫn còn có ích lợi cho song phương, ích lợi không cần quan tâm người, đất đai, tiền vàng, người thì trước đó đã bàn bạc xong rồi, còn dư lại chính là đất đai và tiền vàng, các vị đang ngồi ở đây đều là người thông minh, vậy chúng ta sao không nói trắng ra, ta thề, ta đây là lần đầu thành thật cùng người khác đàm phán về ích lợi như vậy.

Hoàn Nhan Tông Hàn thản nhiên nói:

- Nguyện nghe cao kiến.

Lý Kỳ nói: - Đầu tiên nói, là nói về đất, chúng ta song phương mâu thuẫn đơn giản chính là ở chỗ địa khu Yến Vân, ta rất thành thực nói cho các ngươi biết, hiện tại chúng ta chiếm mỗi một tấc thổ địa, cũng sẽ không có một tia nhượng bộ, đương nhiên, ta cũng biết, các ngươi chiếm mỗi một tấc thổ địa, đồng dạng cũng sẽ không nhượng bộ, ta cũng không có tính toán muốn trở về rồi, dù sao tìm nhiều tiền như vậy, cũng không có mua về đến, liền xem như một hồi mộng đẹp, mua cái giáo huấn, một khi đã như vậy, phương diện đất cứ như vậy đi, tới thuế cống các ngươi vẫn quan tâm, thật xin lỗi, ta hiện tại không có nghĩa vụ cho các ngươi bất luận thuế cống gì, mà ngay cả một đồng tiền đều khó có khả năng.