Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1237-1

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1237-1: Ngồi trong lòng mà không loạn thì không phải quân tử (1)

Đồi Phàn Gia!

Ha ha!

Một tràng cười sảng khoái phát ra từ phòng của Chủng Sư Đạo.

Chủng Sư Trung cũng vừa cười vừa lắc đầu, nói:

- Phục rồi, phục rồi, ta phục tay Kim Đao Trù Vương này sát đất!

Chủng Sư Đạo cười nói:

- Sư Trung, giờ thì đệ đã biết trình độ của tên tiểu tử này rồi phải không?

Chủng Sư Trung gật đầu liên hồi, nói:

- Chẳng trách nào khi xưa Vương Phủ cũng bại dưới tay hắn, đúng là chẳng oan chút nào! Nhưng mà đại ca, làm sao mà hắn lại đoán được, khi chúng ta vừa vào Khai Vong, thì đám Trương Bang Xương nhất định sẽ đề xướng chiến lược “hộ Kim xuất cảnh”?

Chủng Sư Đạo cười ha hả, nói:

- Rất đơn giản, bởi vì quân Kim cũng sợ chết mà, bọn chúng vốn nghĩ rằng Lý Kỳ đã chết rồi, không còn hậu họa về sau nữa, ai ngờ chúng ta đột nhiên lại đóng giữ Khai Phong đúng vào lúc này, hơn nữa lại còn cả mấy lộ viện binh đang tiến về, chúng không thể không đề phòng chứ. Nhưng mà các đại thần trong triều lại không dám cho chúng ta rút về, việc này y hệt như lúc ký hiệp ước Thiền Uyên, khiến cho bọn chúng bất giác nghĩ tới Hiệp ước Thiền Uyên, do đó mới đưa ra sách lược “hộ Kim xuất cảnh”, chỉ khác ở chỗ, lúc đó là thực, còn bây giờ là màn kịch do Lý Kỳ cố tình côy ra thôi.

Chủng Sư Chung cũng cười ha hả nói:

- Bây giờ đúng là “vạn sự đã sẵn sàng, chỉ chờ có gió đông”, thời khắc Kim đao trù vương hồi sinh, cũng là thời khắc diệt vong của cánh quân Kim này.

Chủng Sư Đạo lắc đầu, hết sức cẩn trọng nói:

- Nhưng chúng ta cũng không được sơ suất, Hoàn Nhan Tông Vọng không phải là đám vô công rỗi nghề đâu, trận này tuy chúng ta chiếm lợi thế cả về thiên thời, địa lợi, nhân hòa, nhưng với năng lực của gã, vẫn có thể làm nên kỳ tích đấy.

Chủng Sư Đạo cũng tỏ ra rất đồng tình việc này, hai người không định đi ngủ, thức thâu đêm trao đổi kế hoạch tác chiến.

Diễn biến thế cục bên ngoài có thể nói là thăng trầm khó đoán, nhưng trong một căn nhà nhỏ ở ngoại ô phía nam thành thì lại rất ấm cúng, đằm thắm tình yêu.

Dù mặt trời đã đứng bóng, nhưng Phong Nghi Nô hãy còn nằm trong lòng Lý Kỳ, mặt tươi như hoa, trong niềm hạnh phúc vẫn còn có chút ai oán. Nhưng quần áo hai người thì vẫn mặc rất chỉnh tề, nàng gọi nhỏ:

- Phu quân.

- Ơi!

Phong Nghi Nô nhỏ giọng nói:

- Huynh...có phải là huynh vẫn còn đang trách muội không?

Lý Kỳ tuy là tay già dặn trong chuyện trai gái, nhưng câu hỏi này vẫn khiến hắn có chút khó nghĩ, nói:

- Đâu có! Ta yêu muội còn không hết, sao lại trách muội chứ, tại sao muội lại nói như vậy?

Phong Nghi Nô đỏ mặt, ngón tay búp măng ngọc ngà níu lấy cổ áo Lý Kỳ, nói:

- Trước đây muội luôn ước ao có một đêm động phòng hoa trúc hoàn mỹ, do đó, cứ mãi...cứ mãi chưa đồng ý với huynh. Sau chuyện lần này, muội đã nghĩ thoáng hơn rồi, từ lâu muội đã là người của huynh. Có huynh ở bên cạnh muội thì đã là hoàn mỹ lắm rồi, những thứ khác đều không quan trọng nữa, thế nhưng đêm qua huynh...

Nói đến đây, gương mặt đẹp không tì vết của nàng bỗng nhiên đỏ bừng lên, toát lên vẻ kiều diễm.

Thì ra đêm qua bọn họ đã chung chăn chung gối, bởi vì ở đây chỉ có mỗi cái giường, mà Phong Nghi Nô cũng đâu có chịu rời xa Lý Kỳ dù chỉ một khắc. Gọi là mất đi rồi, mới biết quý trọng, câu này đúng là chẳng sai chút nào.

Trong bốn thê tử của Lý Kỳ, chỉ có mình Phong Nghi Nô là chưa từng xxx, điều này khiến nàng thấy mình trước đây thật ngốc, vốn đã chuẩn bị sẵn rồi, cúng mấy lần “nhắc khéo”, nhưng đêm qua chẳng biết có phải Lý Kỳ ngã đến u mê đầu óc không. Rõ là đã đến nước không thể làm quân tử được nữa, mà vẫn cứ một mực thủ tiết, quy quy tắc tắc. Nếu chẳng phải Phong Nghi Nô và Lý Kỳ luôn ở bên nhau từ sáng đến tối, nàng ta chắc hẳn đã nghi ngời người ở bên cạnh mình chẳng phải Lý Kỳ.

Rõ là chẳng giống tác phong của Lý Kỳ chút nào.

Cho dù không làm đến nơi đến chốn, thì chí ít cũng phải động chân động tay chứ!

Lý Kỳ đúng là không bằng cầm thú thật!

Phụ nữ, hễ không có việc gì là lại nghĩ linh tinh. Phong Nghi Nô cả đêm không ngủ, nàng nghĩ rằng Lý Kỳ đang bực bội gì nàng ta, nên không động chạm vào nàng, trong lòng rất là ấm ức.

Đã nói đến nước này, lẽ nào Lỳ Kỳ lại không hiểu, trong mắt lóe lên một chút oán hận, lướt qua rất nhanh, nhẹ nhàng nắm lấy tay Phong Nghi Nô, chân tình thủ thỉ nói:

- Nương tử, muội nói như thế khiến ta đau lòng quá, nói như muội chẳng hóa ra phu quân chỉ là phường dâm dê háo sắc thôi sao? Một đêm động phòng hoa trúc hoàn mỹ vốn vẫn luôn là niềm mơ ước của muội, là phu quân, ta đương nhiên phải giúp muội thực hiện chứ. Dù nàng muốn hái sao trên trời, ta cũng sẽ hái cho muội, nên muội đừng nghĩ nhiều nữa nhé!

Lúc nói, khóe mắt Lý Kỳ cũng đỏ lên, nhưng trong nước mắt không phải là cảm động, mà là tiếc nuối.

Phong Nghi Nô lúc đó cảm động tột độ, phải yêu nàng như thế nào mới có thể làm được cái việc chung chăn chung gối mà không “làm tới” đó chứ!

- Cô đừng có tin hắn, hắn nói dối cô đấy.

Nói chưa dứt lời, đã thấy một người từ ngoài bước vào, chính là Lưu Vân Hi.

Phong Nghi Nô sợ sệt kêu lên một tiếng, rồi mau chóng rời khỏi lòng Lý Kỳ, co ro ngồi ở góc tường.

Lý Kỳ cũng vậy, đắp chăn kín mít, căng thẳng bức xúc nói:

- Cô, cô sao không gõ cửa mà đã vào, cô...cô định làm gì hả?

Lưu Viên Hi nhìn bộ dạng của y, bốc hỏa đầy người, nói:

- Đây là nhà ta, sao ta phải gõ cửa hả?

- Nhưng...nhưng người ta còn chưa mặc đồ mà.

Lý Kỳ ngượng ngịu nói.

Lưu Vân Hi thản nhiên đáp:

- Vậy thứ ngươi đang mặc trên người lẽ nào là giấy à? Dù có không mặc đi nữa cũng chẳng có làm sao, khi ta giúp hai ngươi trị thương, làm gì có chỗ nào chưa thấy.

Bá Đạo! Cô cô này...á đù...đúng là Bá con nhà ông Đạo!

Lý Kỳ hạ thấp cái mặt đang đầy mồ hôi xuống, ấm ức nhìn Lưu Vân Hi, nói:

- Cứ cho là thế, cô cũng đâu nhất thiết phải nói ra chứ! Dễ khiến người ta hiểu lầm.

Phong Nghi Nô đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi:

- Thập nương, cô vừa nói gì mà đừng tin lời huynh ấy?

Khụ khụ khụ!

Lý Kỳ đằng hắng một tràng, nói:

- Ăn nói cẩn thận, ăn nói cẩn thận.

Nếu biết giữ mồm giữ miệng, thì đã chẳng phải là Lưu Vân Hi. Nàng nói thẳng tuồn tuột:

- Vị phu quân này của cô không phải là bậc quân tử coi thường nữ sắc đâu, chẳng qua là vì hắn bị thương ở hông, nên lúc đó không tiện làm chuyện the phòng thôi.

Phong Nghi Nô sợ hãi kêu lên, nhìn Lý Kỳ hỏi:

- Huynh bị thương sao? Sao lại không cho muội biết, là kẻ xấu xa nào làm huynh bị thương?

- Không phải kẻ xấu, không phải kẻ xấu đâu, là người tốt, người tốt mà.

Tửu Quỷ ở bên ngoài vội vàng giải thích.

Phong Nghi Nô lúc này mới nhớ lại diễn biến sự việc Lý Kỳ thuật lại khi nãy, tuy Lý Kỳ không hề nói mình bị thương, nhưng nàng cũng đã hiểu ra câu chuyện, vội vàng hỏi:

- Vết thương của huynh có nghiêm trọng không? Hồi nãy muội có chạm vào đó không?

Trong lòng Lý Kỳ tức chết Lưu Vân Hi, đây đúng là vết nhơ để đời, thế nhưng trên miệng vẫn cười ha hả nói:

- Không sao, không sao! Được ôm muội, đó chính là thuốc tê tốt nhất rồi, đau đớn nào cũng hết cả thôi. Ờ... đêm qua hình như là muội ôm ta thì mới đúng.