Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1172

Bắc Tống Phong Lưu
Nam Hi
www.gacsach.com

Chương 1172: Tai vạ đến nơi đều tự bay

Hiện giờ sự tín nhiệm của Triệu Hoàn đối với Lý Kỳ thực sự là nặng hơn trời nha, giờ Lý Kỳ không ở bên cạnh, y liền không có cảm giác an toàn, không có cách nào, Lý Kỳ đành phải đồng ý với Triệu Hoàn, ở Đông cung ở hai ngày, nhưng hắn nhất định phải về nhà nói một tiếng.

Vừa ra cửa cung, trên mặt Lý Kỳ đầy vẻ buồn bực, lập tức biến mất mất tăm mất tích, khóe môi nhếch lên một tia ý cười âm u lạnh lẽo, sự tình khác xa so với trong tưởng tượng của hắn, còn thuận lợi hơn a.

- Bộ Soái, bây giờ đi đâu?

- Đi Túy Tiên Cư trước đi.

Mã Kiều đánh xe ngựa, chở Lý Kỳ chậm rãi hướng tới Túy Tiên Cư mà đi.

Đi được ước chừng chốc lát, ngoài xe Mã Kiều bỗng nhiên kinh ngạc nói:

- A? Đó--- đó không phải là Nha Nội sao?

Nha Nội? Cầu ca đó---?

Lý Kỳ vội vén rèm xe lên, nhìn hướng ra phía ngoài, chỉ thấy một đám người đang cầm bánh bao trắng lớn phân cho lưu dân ven đường, một tên lưu manh cài hoa hồng đứng ở phía sau đang chỉ huy tít mù, khiến cho người khác đều luống cuống tay chân.

- Nhớ kỹ, nhớ kỹ, đây chính là Cao Thanh Thiên cho các ngươi đấy.

- Đa tạ thanh thiên Đại lão gia, đa tạ thanh thiên Đại lão gia.

- Cảm ơn...

- Oa ha ha ---! Ai, Lý Kỳ.

Cao Nha Nội bỗng nhiên nhìn thấy Lý Kỳ đang nghênh diện mà đến, vội vội vàng vàng chạy tới.

Lý Kỳ vừa định xuống xe, Cao Nha Nội trực tiếp nhảy lên xe, tiến vào bên trong, hoàn toàn không coi mình làm người ngoài, điều này làm cho Lý Kỳ toát một đầu mồ hôi lạnh, thằng dở hơi này vẫn "Hoạt bát" như vậy a!

- Lý Kỳ, ngươi tốt xấu gì cũng là quan to Tam phẩm, vậy mà bên trong xe ngay cả chén nước trà cũng không có a!

Cao Nha Nội vừa lên xe, thấy bên trong xe trống trơn, rất bất mãn.

Giờ đã đến lúc nào rồi, ngươi còn băn khoăn hưởng thụ. Lý Kỳ nói:

- Nha Nội, ngươi trở về lúc nào?

Cao Nha Nội ha hả nói:

- Có nhớ ta không?

Lý Kỳ chống cái đầu toàn mồ hôi lạnh. Phẫn nộ nói:

- Không nhớ.

Cao Nha Nội tự tìm mất mặt, bĩu môi, dỗi không lên tiếng.

Lý Kỳ bất đắc dĩ nha, cười cười, dò hỏi:

- Thái úy cũng đã trở lại?

Cao Nha Nội lắc đầu nói:

- Không có. Cha ta còn đang ở phủ Ứng Thiên.

Xem ra Cầu ca cũng biết tình hình Đông Kinh gần đây, quân Kim không lùi, thì tuyệt đối ông ta sẽ không trở về, nhưng vì sao thằng dở hơi này lại xuất hiện ở đây chứ? Lý Kỳ hiếu kỳ nói:

- Vậy ngươi ---

- Ta vụng trộm chuồn trở về.

- Ách...

Cũng biết là như vậy! Lý Kỳ nói:

- Nha Nội, ngươi thật đúng là dũng mãnh nha, hiện giờ dân chúng Đông Kinh đều vội vã chạy ra ngoài. Ngươi thì ngược lại, còn cố tình trở về.

Cao Nha Nội hưng phấn nói:

- Lý Kỳ, có phải sẽ đánh trận này hay không?

Lý Kỳ hiếu kỳ nói:

- Cái này thì có cái gì đáng giá để hưng phấn chứ?

Cao Nha Nội kích động nói:

- Đương nhiên đáng giá hưng phấn nha, bản Nha Nội lần này trở về, chính là muốn làm chết đám Kim cẩu này đấy.

Làm chết? Lý Kỳ lau một cái mồ hôi lạnh, nói:

- Ngươi không phải là đang nói với đùa ta chứ?

Cao Nha Nội nói:

- Đương nhiên không phải. Người khác sợ Kim cẩu kia, bản Nha Nội thì không sợ, hơn nữa, Tiểu Cửu bọn họ đều ở kinh thành, bản Nha Nội nghĩa khí ngất trời, đương nhiên không thể bỏ bọn họ lại, tứ tiểu công tử chúng ta từ trước đến nay chính là đồng sinh cộng tử. Đánh nhau đều là cùng một khối mà lên đấy.

Thằng nhãi này thật đúng là ---. Lý Kỳ dở khóc dở cười nói:

- Nha Nội, đây cũng không phải là đánh nhau, gây chuyện không tốt sẽ tai nạn chết người đấy.

Cao Nha Nội rất đơn thuần nói:

- Vậy chẳng đơn giản sao, chuẩn bị cho tốt cũng sẽ không mất mạng người a! Còn có, Lý Kỳ, hỏi ngươi chuyện này?

Lý Kỳ ngơ ngẩn nói:

- Chuyện gì?

Cao Nha Nội ha hả nói:

- Ta ở phủ Ứng Thiên nghe người ta, Công chúa Liêu quốc, Vương phi gì gì kia đã bị người Kim bắt làm tù binh có phải không?

Lý Kỳ mờ mịt trừng mắt nhìn, nói:

- Ách... Hình như là có việc này.

Cao Nha Nội cười dâm nói:

- Vậy đến lúc đó chúng ta đánh tới Kim quốc, ngươi có thể phân vài phụ nhân Nữ Chân cho ta hay không a!

Lý Kỳ hoàn toàn bị đánh bại rồi, nói:

- Nha Nội, có phải là ngươi không biết rõ ràng tình huống, chúng ta bây giờ là bị đánh nha.

Cao Nha Nội nói:

- Cái này ta biết nha, nhưng đánh giặc không phải là ngươi đánh ta, ta đánh ngươi sao, hôm nay bọn họ đến đánh chúng ta. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ chạy tới đánh bọn họ, bằng không chịu thiệt thòi a, cái này với đánh nhau là cùng một đạo lý!

Điều này có thể là một đạo lý sao. Lý Kỳ bị lời nói của thằng nhãi này chọc cười, tâm tình nhiều ngày vẫn nặng nề, tại thời khắc này lại có được một tia giảm bớt, ha hả nói:

- Được! Ta hứa với ngươi.

- Mẹ nó, đây chính là ngươi nói, ta nhớ kỹ đó. Muốn ký cái hiệp ước gì đó hay không?

- Cút!

Lý Kỳ liếc trắng cái tên dở hơi này một cái, ký hiệp ước, ngươi là đang làm trò sao. Lại hỏi:

- Đúng rồi, cha ngươi bao lâu nữa thì trở về?

Cao Nha Nội vừa nghe đến Cầu ca, cả người liền không được tự nhiên, sợ Lý Kỳ vì nịnh bợ Cầu ca, liền bán đứng y, nói:

- Ta cũng không biết, có lẽ là trong thời gian này chưa về được đi. Tốt lắm, ta đi đây.

Nói xong, y liền lập tức chui ra khỏi xe.

- Cái thằng này.

Lý Kỳ cười lắc đầu.

Đi vào Túy Tiên Cư, tiểu Ngọc, Ngô Phúc Vinh đều ở bên trong, dù sao hiện giờ thế đạo không yên ổn, cho nên, bọn họ cũng chỉ còn cách đứng ở trong tiệm.

Lý Kỳ gọi bọn họ vào hậu viện, nghiêm trang hỏi:

- Ngô đại thúc, tiểu Ngọc, việc thu lương thực như thế nào?

Tiểu Ngọc nói:

- Tất cả tiền đã đều đổi thành lương thực rồi, cũng toàn bộ theo đại ca dặn dò, đặt ở tại mấy kho lúa đã chỉ định.

Ngô Phúc Vinh bỗng nhiên nói:

- Lý Kỳ, lão hủ nghe nói quân Kim đã sắp đánh đến bên bờ Hoàng Hà, tất cả kho lúa này của ngươi đều ở bên cạnh kinh sư, nơi đó căn bản cũng không có binh lính nào đóng, hiện giờ việc phải làm là khẩn trương vận chuyển đến bên trong thành nha, nếu không, quân Kim vừa đến, là có thể mất ráo.

Lý Kỳ cười nói:

- Không vội, không vội, chờ một chút đi.

Dừng một chút, hắn lại nói:

- Ngô đại thúc, thúc lập tức đi dán ra bố cáo, bắt đầu từ ngày mai, Túy Tiên Cư ta đóng cửa trước.

Ngô Phúc Vinh sửng sốt, nói:

- Vì sao vậy?

Lý Kỳ nói:

- Ngô đại thúc, đầu năm nay thúc cho rằng kinh doanh quán rượu còn cần thiết sao, ai có thể bảo chứng những lưu dân bên ngoài này sẽ không vọt vào trong điếm để giành đồ ăn. Hơn nữa, lưu trữ Túy Tiên Cư này ta còn có dụng ý khác, thúc nhanh đi chuẩn bị đi.

Ngô Phúc Vinh ngẫm lại thấy cũng phải, gần đây kinh doanh xuống dốc không phanh, mở cửa hay không mở cửa cũng không khác biệt lắm, gật đầu, sau đó liền đi ra ngoài.

Lý Kỳ lại hướng tới tiểu Ngọc nói:

- Tiểu Ngọc, muội hiện tại lập tức đi thanh tra xuống, Túy Tiên Cư chúng ta còn có bao nhiêu đồ hộp, mì tôm, bánh bích quy và thực vật, bất kể là để vận chuyển cho khách hàng hay không, đều không cần quan tâm. Dù sao hiện tại khách hàng này cũng không có khả năng vội vã tới lấy, toàn bộ đều giữ lại, trước tiên đem những thực vật này tập trung lại, đến lúc đó ta cần dùng vào việc khác.

- Vâng. Muội sẽ đi xử lý ngay bây giờ.

...

Sau khi từ Túy Tiên Cư đi ra, Lý Kỳ kéo lê thân mình mệt mỏi về tới Bạch phủ. Vừa mới vào cửa, trước mặt bỗng nhiên một người nhảy ra, dọa cho Lý Kỳ nhảy dựng, chăm chú nhìn lại thì người tới chính là cha vợ Bạch Thì Trung của hắn. Nhất thời tức giận nói:

- Cha vợ, người có biết người dọa người sẽ dọa chết người hay không nha!

Bạch Thì Trung dường như có việc gấp muốn cùng hắn thương lượng, cũng không có đi để ý, nói:

- Ngươi cùng lão phu tới đây trước đã.

Ông ta nói xong liền trực tiếp kéo Lý Kỳ đi vào một cái ngách bên cạnh, rồi sau đó khẩn trương hề hề mà hỏi:

- Lý Kỳ, ngươi mới vừa đi đâu về?

Lý Kỳ hơi sững sờ, nói:

- Túy Tiên Cư.

Bạch Thì Trung sách một tiếng. Nói:

- Cái gì Túy Tiên Cư, ai hỏi ngươi cái này, lão phu hỏi chính là sau khi ngươi từ đại điện đi ra, thì đã đi nơi nào cơ?

Lý Kỳ chần chờ xuống, nói:

- Đông cung.

Quả thế. Bạch Thì Trung nói:

- Là điện hạ gọi ngươi đi hay sao?

Lý Kỳ trợn trắng mắt nói:

- Nếu không phải, con đi nơi đó làm chi.

Bạch Thì Trung vội la lên:

- Vậy điện hạ nói những gì đó?

Lý Kỳ cười nói:

- Cha vợ hy vọng điện hạ nói cái gì đâu này?

Bạch Thì Trung sửng sốt, nét mặt già nua không khỏi đỏ lên. Có vẻ hết sức khó xử.

Lý Kỳ liếc mắt nhìn ông ta, thở dài, nói:

- Người là cha vợ của con, việc này con cũng không dối gạt người nữa. Nói vậy người cũng biết, khả năng Hoàng thượng truyền ngôi cho Thái Tử là vô cùng lớn, nếu là điện hạ lên ngôi mà nói, cha vợ người xác định vững chắc phải đóng giữ Đông Kinh, nhưng, hiện tại con có thể nói cho người biết, điện hạ tuyệt đối sẽ không lên ngôi vào lúc này đâu.

Bạch Thì Trung nghe đến sắc mặt vui vẻ. Nói:

- Chuyện này là thật?

Lý Kỳ gật đầu nói:

- Điện hạ còn nhờ vả con, con cũng có nắm chắc việc ngăn cản Hoàng thượng truyền ngôi cho Thái Tử, nhưng, Hoàng thượng và Thái Tử là nhất định sẽ không ở lại Đông Kinh rồi, nếu cha vợ người muốn cùng bọn họ đi, hãy khẩn trương đi chuẩn bị đi.

Bạch Thì Trung đã sớm muốn chạy rồi, khẩn trương gật gật đầu, bỗng nhiên lại hỏi:

- Vậy còn ngươi?

Lý Kỳ lắc đầu nói:

- Con tạm thời còn không đi được, điện hạ còn có những nhiệm vụ khác cho con, Hồng Nô các nàng cũng sẽ ở lại cùng với con.

Bạch Thì Trung hơi có vẻ lo lắng nhìn Lý Kỳ, nói:

- Đã đến lúc này, điện hạ để ngươi đang ở đây, là dụng ý gì?

Lý Kỳ cười khổ nói:

- Cái này --- một lời khó nói hết nha! Cha vợ, việc này trước khi chưa kết luận, người ngàn vạn lần chớ nói với bất luận kẻ nào, nếu không, khả năng tất cả mọi người đi không được nữa đâu.

Có lời này, Bạch Thì Trung làm sao còn có thể nhiều lời chuyện gì, liên tục gật đầu, định nói với Lý Kỳ mấy thứ gì đó đi, nhưng ông ta lại cảm thấy xấu hổ, dù sao ông ta cũng muốn chạy trốn đấy.

Lý Kỳ làm sao không biết ông ta đang suy nghĩ gì, cười ha hả nói:

- Cha vợ, thuận buồm xuôi gió. Nếu đi tới Hàng Châu, hãy giúp con chào Thất Nương một câu.

Bạch Thì Trung thấy Lý Kỳ cũng đã nói như vậy rồi, than nhẹ một tiếng, nói:

- Ngươi yên tâm, lão phu nhất định sẽ giúp ngươi chuyển lời, ngươi ở tại chỗ này, việc gì cũng đều phải cẩn thận a!

Tuy rằng ông ta hy vọng Lý Kỳ cùng đi trốn với mình, nhưng thế cục trước mắt căn bản không phải ông ta có thể nắm trong tay, chính ông ta có thể trốn, cũng đã là vạn hạnh rồi.

Lý Kỳ cười gật gật đầu, nói một tiếng "Xin lỗi không tiếp được", sau đó rời đi. Mà Bạch Thì Trung thì khẩn trương đi chuẩn bị hành lý, thời khắc đợi mệnh, bất cứ lúc nào đi xuống Giang Nam.

...

Thời gian cấp bách, căn bản không để cho Tống Huy Tông suy nghĩ nhiều, hơn nữa ông ta đã quyết định chạy trốn, dĩ nhiên hy vọng đẩy nhanh tiến trình, ông ta đầu tiên là sốt ruột gọi tới những đại thần tâm phúc như Thái Kinh, Lý Bang Ngạn, Lý Kỳ, Triệu Hoàn, Ngô Mẫn, mở một cuộc họp nhỏ, chuẩn bị đem quyết định của chính mình nói cho bọn họ biết, rồi sau đó mới lại tuyên bố trên triều đình.

Lúc này đại thần liên can đứng ở trong điện, sắc mặt khác nhau, có vài ngươi mang theo vẻ mặt vui sướng, có vài người là vẻ mặt bi ai, còn có vài người thì lại là vẻ mặt phẫn nộ.

Hiển nhiên, bọn họ đã liệu đến quyết định của Tống Huy Tông.

Kỳ thật, đây đều là đã định trước rồi, bởi vì lấy tính cách của Tống Huy Tông, ông ta sẽ không thể nào lựa chọn liều chết đánh cược với quân Kim một lần.

Vui sướng tất nhiên là những người có thể cùng chạy trốn với Tống Huy Tông đấy, bi ai chính là muốn chạy trốn lại không thể trốn, mà tức giận còn lại chính là những người phản đối chạy trốn.

Tống Huy Tông lúc này làm sao còn có phong cảnh giống như trước kia, hai mắt ảm đạm vô thần, lộ ra một tia xấu hổ, hơi có vẻ tránh né nói:

- Các vị ái khanh, tâm trẫm tuyệt không còn lưu luyến ngôi vị Hoàng đế a.