Ám Chiến Tâm Huyền - Chương 78

Ám Chiến Tâm Huyền
Chương 78: Phiên ngoại: Giang Triết Tín [1]
gacsach.com

Editor: ton ton

"cô thắng! Tôi thành toàn cho cô!" Tôi khàn cả giọng gào lên đau lòng và phẫn hận của tôi. Tôi thật sự muốn xé nát người phụ nữ trước mắt này!

cô ấy nhìn tôi, một bên mặt rõ ràng dấu vết năm ngón tay, đôi môi vì cái tát tàn nhẫn của tôi vừa rồi mà ướt nhòe thấm máu. Gương mặt trắng bệch, che kín nước mắt, nhưng lại không hề sợ hãi.

Đôi đồng tử đen trong suốt sáng rực hiện rõ sự bình tĩnh thản nhiên phảng phất như cô chỉ là một người khác qua đường lạnh nhạt, dường như thống hận của tôi và sự đắc ý của Trình Bá Văn đều không liên quan gì dến cô.

cô ấy trước sau vẫn luôn đối diện nhìn tôi, không có khiếp đảm, không có áy náy, thật giống như đang nói cho tôi biết, cô ấy không nợ gì tôi cả. Lẽ ra tôi phải càng thêm phẫn nổ, lẽ ra phải càng thêm hung ác đánh đập cô ấy, nhưng mà tôi lại một trận run sợ, lại không ra tay tiếp được.

cô ấy dùng ánh mắt không tiếng động nhắc nhở tôi tất cả mọi việc đã xảy ra, là tôi đào sâu ba thước đất nhất định phải tìm bằng được cô ấy, là tôi cố ý để cô ấy ở bên mình, tuy rằng ban đầu muốn độc ác tra tấn hành hạ cô ấy, nhưng cũng lại tạo cơ hội cho cô ấy tiếp cận mẹ tôi, đồng thời đến cuối cùng lại thúc đẩy cuộc hôn nhân của chúng tôi và thừa kế cổ phần công ty.

Nếu như bảo từ ban đầu cô ấy đã có ý đồ xấu khác, thì tôi đây, lại thật sự là dưới tình huống tự cho mình là đúng, đã cung cấp cho cô ấy hết tất cả cơ hội để thực hiện mục đích của cô ấy. Người tôi lý ra phải càng nên thống hận là chính mình!

Tôi buông cánh tay đang giơ cao, hung tợn đẩy cô ấy nhào trên đất.

Tôi ngẩng cao đầu, thẳng tắp ưỡn ngực đi ra cửa, cho dù có thua, cũng phải thua có cốt khí, tôi biết Trình Bá Văn vẫn chờ đợi nhìn thấy tôi mất khống chế mà chê cười, tôi sẽ không để bọn hắn đạt được đâu.

Hai tên chó săn giữ cửa chắn tôi lại, tôi siết chặt nắm đấm. Tôi Giang Triết Tín chưa từng sợ ai?!

"Để cho hắn đi. Tôi muốn nhìn xem mất đi hết tất cả hắn sẽ điên cuồng thành cái dạng gì!" âm thanh làm cho người ta buồn nôn phát ra từng trong miệng Trình Bá Văn.

Hai tên chó săn quả nhiên tránh đường.

Tôi thong dong lướt qua bọn họ, tôi sẽ không điên cuồng, tôi muốn chiến đấu đến giây phút cuối cùng!

Nhóm A Uy vẫn đang giằng co cùng thủ hạ phía Trình gia, nhìn thấy tôi đi ra, lập tức hỏi: "Thiếu gia, cậu không sao chứ? Bọn họ có làm khó dễ cậu không?"

Có lẽ là thấy sắc mặt xanh mét tràn đầy tức giận của tôi, bọn họ lại lần nữa trở nên đề phòng, "Thiếu gia, thiếu phu nhân đâu? cô ấy...?"

"Chúng ta đi!" Tôi lớn tiếng hét to.

"Đến cao ốc luật sư Ninh thị." Ngồi vào trong xe, tôi lập tức căn dặn, đồng thời nối được điện thoại đến cho Ninh Thế Hoa, "Ninh lão, cháu Triết Tín đây. Cổ phần Giang thị có biến, cháu đang trên đường đến chỗ bác, cháu cần bác giúp. Vâng ạ, chút nữa gặp."

Cảnh sắc ngoài cửa sổ xe bay nhanh trôi tuột về phía sau, lòng tôi hoảng loạn, phẫn hận không nguôi. Tuy rằng Ninh Thế Hoa trong điện thoại đã an ủi tôi, sẽ không có chuyện gì lớn cả, nhưng tôi vẫn tràn đầy sầu lo như cũ. Việc này không phải nhỏ, đã đến bước này, tôi không biết còn có biện pháp gì nữa để giữ lại phần cổ phần của mẹ. Hứa Lăng Tịch! Hứa Lăng Tịch! Tôi lấy ra cái đồng hồ định vị hành tung chỉ nhỏ bằng một nửa chiếc điện thoại di động, oán hận nhìn điểm màu đỏ đang nhấp nháy di chuyển trên đó, hàm răng cắn vang khanh khách. Nếu Giang thị lần này thật sự đổi chủ, tôi thề, tôi nhất định sẽ không tha cho cô.

Ninh Thế Hoa hiển nhiên dặn trước với cấp dưới của ông, tôi vừa đến liền lập tức được mời lên văn phòng của ông.

Nhìn thấy vẻ suy sụp căn thẳng của tôi, ông cũng kinh ngạc giật mình, đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Triết Tín, xảy ra chuyện gì? Cháu vừa rồi bảo "Cổ phần công ty có biến" là ý gì?"

Tôi mạnh mẽ tự trấn định một chút, chậm rãi nói: "Hứa Lăng Tịch tự tiện lấy cổ phần công ty chuyển cho bên đối đầu với Giang thị, hơn nữa bọn họ ở thị trường cấp hai đã cố ý thu mua 20% cổ phần khác nữa. Nếu chúng ta không ngăn cản, bọn họ sẽ trở thành đại cổ đông lớn nhất của Giang thị. Cháu muốn nhờ bác nghĩ kỹ xem có biện pháp nào có thể chứng minh phần văn kiện thừa kế của Hứa Lăng Tịch không có hiệu lực."

"không có khả năng, điều này sao có thể?" Ninh Thế Hoa không thể tin nhìn tôi, "Cháu nói là, thiếu phu nhân lấy cổ phần chuyển cho bên đối đầu với chúng ta?"

"Đúng vậy. Cháu tận mắt nhìn thấy bản sao của văn kiện chuyển nhượng." Tôi hối hận nói, "Là lỗi của cháu. Lúc trước cháu lẽ ra phải đồng ý ly hôn, hơn nữa càng phải ngăn cản cô ta thừa kế. Cháu thế nhưng mà có mắt như mù, lại còn động tâm với loại bò cạp rắn rết như cô ta. Ninh lão, chúng ta chỉ có một biện pháp, chính là tuyên bố văn bản thừa kế của cô ta là giả, không có hiệu lực." Tôi vội vàng nhìn ông.

Ninh lão suy nghĩ một chút, lắc đầu, dùng giọng nói mười phần khẳng định nói: "Triết Tín, văn kiện này là một tay bác soạn thảo, nội dung văn kiện cực kỳ nghiêm cẩn, lại là do chính tay Giang thiếu phu nhân tự mình ký tên, văn kiện thừa kế khẳng định có hiệu lực."

"Ninh lão," Tôi rốt cuộc không thể trấn tĩnh,"Chúng ta giờ phải làm sao đây?"

"Cháu đừng vội, lời bác còn chưa nói xong," Ninh lão dùng ánh mắt trấn an tôi, rồi nói tiếp: "Muốn nói văn kiện không có hiệu lực, lẽ ra phải là phần văn kiện mà cháu đã xem kia. Giang thiếu phu nhân không có khả năng sẽ chuyển cổ phần công ty cho người khác, trên thực tế, cô ấy đã mang tất cả mọi cổ phần được thừa kế chuyển hết sang cho cháu rồi."

Cái gì?! Tôi mở to mắt nhìn Ninh lão, tôi không có nghe lầm chứ? Chuyển cho tôi? Khi nào thì chuyển?

Ninh lão gật đầu với tôi, đứng dậy đi đến tủ bảo hiểm, mở cửa tủ lấy ra một túi hồ sơ.

Chữ bên trên những tập hồ sơ lần lược mở ra, văn kiện thừa kế, văn kiện chuyển nhượng, đơn thỏa thuận ly hôn!

Ầm! Đầu óc của tôi trống rỗng, trong thời gian rất lâu tựa như bị ngắt mạch không thể suy nghĩ bình thường được.

Chữ ký trên đó rõ rõ ràng ràng, ngày được ký cũng chính là ngày mà cô ấy được thừa kế.

"Chuyện này là sao vậy?" Tôi gần như không phát ra được âm thanh mà chỉ mấp máy môi, cứng ngắt hỏi Ninh Thế Hoa.

"Có vẻ Giang thiếu phu nhân đã sớm dự liệu trước chuyện hôm nay sẽ xảy ra, cô ấy nói ly hôn là việc sớm muộn gì cũng phải đối mặt, vì để phòng ngừa bất trắc, đồng thời cũng vì Giang thị, cố ý thuyết phục bác chuẩn bị hai phần văn kiện này cho cô ấy. Có hai phần văn kiện này thì cô ấy mới đồng ý ký văn kiện thừa kế." Ninh lão giải thích nói.

Tôi ngơ ngác nhìn ông, nhớ tới vừa rồi ở Trình gia, vẻ mặt bình tĩnh kia của Lăng Tịch, còn có lời nói của cô ấy, "Tôi đã nói muốn từ bỏ quyền thừa kế, tôi cũng từng nói muốn ly hôn. Là anh không chịu."

"Như vậy, như vậy..." Tôi vẫn không thể tin tất cả mọi chuyện dễ dàng đảo ngược đến thế này, từ mức độ cực kỳ nguy hiểm cho đến hết thảy an toàn vượt qua phạm vi tâm lý của mình, khiến tôi nói năng lộn xộn.

"Đúng vậy, Triết Tín," Ninh Thế Hoa mỉm cười nói với tôi, "Cổ phần vẫn luôn nằm trong tay Giang gia, bọn họ không hề lấy được. Nhưng mà," Ninh lão thu lại nụ cười, có chút khó hiểu nói: "Cháu nói nhìn thấy phần văn bản chứng minh Giang thiếu phu nhân ký tên chuyển ngượng? cô ấy biết rõ văn kiện đó vô dụng, tại sao còn ký vào?"

Tôi nhìnn ông, đầu óc rốt cục lại nhanh chóng khởi động trở lại.

Tôi bất chợt đứng thẳng lên, lớn tiếng nói: "không xong, Lăng Tịch gặp nguy hiểm!"

Ninh lão hoảng sợ: "Như thế nào?"

"Lăng Tịch vốn nói buổi chiều muốn đi SPA, kết quả người cháu phái đi âm thầm bảo vệ cho cô ấy đột nhiên gọi điện cho cháu, báo rằng bọn họ gặp tai nạn xe cộ trên đường, cùng lúc mất dấu Lăng Tịch. May mắn, cháu vẫn luôn yêu cầu cô ấy đeo nhẫn kết hôn, chiếc nhẫn đó là cháu cố ý đặc chế, kim cương khảm bên trên, trong đó có cài một vòng định vị dùng kỹ thuật Nano mà thành giống hệt như một máy dò tìm. Dựa vào máy dò đó, cháu phát hiện cô ấy bị người Trình gia đưa đi. Bây giờ nghĩ kỹ lại, bọn họ chắc hẳn là ép cô ấy ký vào văn kiện đó."

Từ trong túi quần tôi lấy ra đồng hồ định vị, điểm đỏ trên đồng hồ vẫn thong thả di động. "không được, cháu phải tìm cô ấy," tôi nói nhanh: "Nếu Trình gia phát hiện bị cô ấy lừa, thì kết cục của cô ấy..." Tôi hít mạnh một hơi, trong đầu nhớ lại vẻ mặt tuyệt vọng bất lực của cô ấy tại Trình gia, còn có ngôn từ ác độc, đã nhục nhã cô ấy của Trình Bá Văn.

"Ninh lão, cháu đi trước. Văn kiện bác hãy thu giữ kỹ, trở về cháu lại nói chuyện tiếp." Trong lúc nói tôi đã gần như chạy ra khỏi văn phòng Ninh lão.

Căn cứ đồng hồ đo, ra lệnh A Uy chạy ra đến đường xa lộ, rất nhanh điểm đỏ không hề di động nữa, chỉ không ngừng nhấp nháy. Tôi đoán ra được phương hướng, trong lòng dâng lên những điềm báo xấu trong đầu, chỗ đó chính là nơi đã an táng mẹ. cô ấy vào trong đó làm gì?

"Nhanh lên. Nhanh hơn nữa." Tôi thúc giục A Uy càng giẫm mạnh chân ga.

Lăng Tịch, Hứa Lăng Tịch, tôi ở trong lòng mặc niệm cái tên này, người phụ nữ đáng giận, rốt cuộc để tôi phải đối với em thế nào đây mới chính xác đây? Em rốt cuộc có bao nhiêu chuyện gạt tôi? Nghĩ đến bản thân lúc nãy còn đánh cô ấy, lòng tôi hối hận thật sâu.

Bây giờ rốt cuộc tôi đối với cô ấy là tình cảm gì, ngay cả chính mình tôi cũng không rõ ràng lắm, yêu cô ấy? Nhưng cô ấy vẫn lừa gạt tôi, còn có những chuyện quá khứ khó xử lúng túng như vậy nữa. Hận cô ấy? cô ấy rõ ràng đang giúp Giang gia chúng tôi.

Tôi không thể bình tĩnh để làm rõ manh mối trong đầu, tôi chỉ biết, hiện tại tôi không mong nhìn thấy cô ấy xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tất cả mọi ân oán có thể sau này từ từ tính toán, quan trọng nhất chính là, cô ấy không thể xảy ra chuyện, cô ấy nhất định phải còn sống.

Nỗi sợ hãi không tên bao trùm siết chặt tim tôi, nhìn điểm đỏ không ngừng nhấp nháy cứ mãi gắt gao cố định ở một chỗ, những suy nghĩ đáng sợ liên tục lóe lên trong đầu tôi, cô ấy vẫn đứng trước mộ phần của mẹ để làm gì? cô ấy sẽ không... hay là cô ấy bị người ta ép buộc đưa đến đó, bị... Tôi thật sự không dám tưởng tượng tiếp nữa.

Xe cuối cùng dừng lại, quả nhiên là ở nghĩa trang. Tôi nhanh chóng nhảy xuống xe, chạy thẳng tới mộ của mẹ.

Bốn phía không một bóng người, mọi thứ đều rất bình yên tĩnh lặng, không hề có những chuyện đáng sợ như tôi nghĩ xảy ra.

"Lăng Tịch! Lăng Tịch! Hứa Lăng Tịch!" Tôi lớn tiếng kêu tên cô ấy. không ai đáp lại.

Nhìn điểm đỏ nhấp nháy trên đồng hồ dò tìm, rõ ràng đã đến đúng ngay vị trí điểm đỏ, lẽ ra phải ngay tại nơi này. Tôi quay đầu nhìn lại.

Bỗng nhiên, một tia ánh sáng xanh lấp lánh gần như làm đau mắt tôi. Tôi nhìn thấy món đồ nhỏ đó, nó bị Lăng Tịch đặt ở nơi này, gần cạnh khóm hoa lớn, vị trí không hề thu hút, cô cô độc độc nằm một mình ở nơi đó.

Tôi nhặt nó lên, nhịn không được phát ra tiếng cười khổ. Vốn tưởng rằng, cô ấy đã không bao giờ còn mong chờ được thoát khỏi bàn tay tôi nữa, hiện giờ mới hiểu, kỳ thật chính mình có bao nhiêu ngây thơ, biết rõ cô ấy không hề coi trọng cuộc hôn nhân này, làm sao còn khả năng hy vọng xa vời rằng cô ấy sẽ trân quý chiếc nhẫn kết hôn chứ?

Nghĩ đến đây, trong lòng không ngờ dâng lên một nỗi thất vọng và cơn tức giận, trước nay chưa từng có cảm giác thất bại, khiến lòng tôi không cam tâm. Tôi nhất định phải tìm bằng được cô ấy.

Tôi cẩn thận xem xét bốn phía, tôi có thể khẳng định cô ấy là tự mình tới nơi này, có lẽ chỉ là vì muốn để lại chiếc nhẫn này. cô ấy rời bỏ Trình gia, còn có thể đi đâu?

Tôi chạy về lại xe, "A Uy, đi đến Hứa gia."

Tôi không dám chắc cô ấy sẽ trở lại nơi đó, nhưng mà tôi dám chắc nhất định có thể biết thêm chuyện gì từ miệng Hứa Bảo Sơn, tôi không quan tâm khi cần thiết, dùng chút thủ đoạn bạo lực bức cung đâu.

A Cường nhìn thấy tôi hùng hổ xuất hiện lấy làm kinh ngạc, nhưng Hứa Bảo Sơn thì không. Ngược lại, ông ta hình như biết chắc tôi sẽ đến, thật giống như vẫn luôn đang chờ tôi. Ông ta quả nhiên biết chút gì đó!

Tôi căm tức nhìn ông ta, gây áp lực vô hình với ông ta.

Ông ta rất bình tĩnh đứng đầu cầu thang, sự thản nhiên trên mặt lại làm tôi nhớ đến vẻ mặt Lăng Tịch, cũng giống như vậy không hề sợ hãi, giống như vậy không hề có áy náy.

"Cậu nhanh như vậy đã tới rồi," Ông ta chậm rãi nói, "Như vậy thì, Lăng Tịch nó... đã thuận lời rời khỏi rồi sao?"

Lòng tôi chìm xuống, tới gần ông ta lạnh giọng hỏi: "Rời khỏi là có ý gì? cô ấy đi nơi nào?"

Hứa Bảo Sơn chậm rãi lắc đầu, "Tôi không biết. Nhưng nó có thứ này muốn tôi giao cho cậu."

Tôi nheo mắt lại, "Cái gì vậy?"

"Cậu lên đây," Ông ta quay đầu đi lên lầu, "Tôi đều để trong phòng ngủ của nó."

Tôi đi theo sau lưng ông ta vào phòng ngủ của Lăng Tịch, căn phòng sạch sẽ, trong trẻo nhưng lạnh lùng, ngược lại có đôi chỗ tương tự như chủ nhân của nó.

Hứa Bảo Sơn kéo ngăn kéo bàn làm việc ra, lấy một quyển bảng chữ mẫu, cùng với một chiếc hộp trang sức không mấy xa lạ gì. Đây là bộ trang sức mà mẹ tôi đã đưa cho cô ấy. thì ra cô ấy ngay cả thứ này cũng muốn trả lại cho tôi. Tôi thở dài.

không đúng, tôi bỗng nhiên phản ứng lại. Vật này vốn nên phải ở Giang gia, cô ấy căn bản không cần thông qua Hứa Bảo Sơn trả lại cho tôi, chỉ cần không mang theo chẳng phải là có thể rồi sao?

Tôi không hé răng, ngược lại tôi muốn nghe Hứa Bảo Sơn nói thế nào.

Hứa Bảo Sơn mở tập chữ mẫu ra, lấy hai tờ giấy bên trong cùng lúc giao cho tôi, "Đây là Lăng Tịch viết cho chúng ta."

Tôi đọc tờ đầu tiên, là Lăng Tịch viết cho Hứa Bảo Sơn. thì ra cô ấy từ lâu đã hạ quyết tâm chạy trốn, nếu không phải hôm này ngoài ý muốn bị Trình gia mang đi, cô ấy cũng đã chạy mất. Tôi hơi nghiến răng.

Sau đó chính là tờ thứ hai, tim tôi bắt đầu đập gia tốc. Tiền cứu mạng?! Mẹ để lại cho tôi tiền cứu mạng! Trước mắt, là thời điểm nhu cầu tài chính cấp bách của tôi! Tôi nghiêm nghiêm túc túc đọc đi đọc lại tờ giấy hai lần, bước nhanh đến bàn mở hộp trang sức ra, từ ngăn dưới hộp trang sức tìm được giấy chứng nhận châu báo kia, kiểu chữ viết mặt sau nó thật sự là bút tích của mẹ tôi!

Ôm tâm tình phức tạp khó nói nên lên, tôi nhìn về phía Hứa Bảo Sơn, "Hai tờ giấy này, ông đều đã xem qua?"

Ông ta gật đầu, "Đúng vậy. Lúc Lăng Tịch đưa cho tôi, tôi đã xem qua."

Từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi, khoản tiền lớn như thế, nếu như Lăng Tịch hoặc là Hứa Bảo Sơn muốn nuốt riêng, thậm chí lấy ra để đối phó tôi, hậu quả như vậy thiết tưởng tôi sẽ không chống nổi.

"Tôi không rõ." Tôi nhìn ông ta chăm chú, "Vì sao ngược lại giúp đỡ tôi?"

Hứa Bảo Sơn trầm ngâm một chút mới nói: "Tôi chỉ là được người nhờ vả, chỉ là người đứng giữa mà thôi. Tôi nghĩ Lăng Tịch cũng là nghĩ như thế. Giang phu nhân phó thác cho nó, mà nó không muốn phụ lòng tín nhiệm của Giang phu nhân. Chúng tôi đều là làm việc bản thân mình nên làm, muốn nói chân chính giúp đỡ cậu, thì đó cũng chính là người mẹ của cậu."

Tôi nắm chặt hai trang giấy chứng nhận kia, trong lòng nổi lên tưởng niệm và kính nể mãnh liệt với người mẹ của tôi, ánh mắt bà nhìn người sắc bén, còn có sự can đảm và tràn ngập dũng khí tín nhiệm người khác, đều đã tạo thành tiềm lực hiện tại với tất cả mọi thứ. Chẳng lẽ đây chính là điều mọi người hay nói "Nhân giả vô địch"(1) sao?

(1) Nhân giả vô địch: Người có lòng nhân ái thì sẽ không có đối thủ, tuy không tranh với ai nhưng không ai có cách nào thắng được.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/