Ám Chiến Tâm Huyền - Chương 55

Ám Chiến Tâm Huyền
Chương 55
gacsach.com

Bọn họ đi vào, tôi khẩn trương đến ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện Trình Quan Bác đừng ở lại quá lâu.

Cùng với âm thanh tiếng bước chân rất nhỏ đi kèm với tiếng động rót nước vào ly, Tiếng nói chuyện rõràng của bọn họ truyền tới.

"Phía bên New York thế nào?"

"Steven đã đồng ý hợp tác với chúng ta, chiều nay cả nhóm sẽ gặp mặt. Chẳng qua gã lại nâng cao cổ phần lên. Cha, mời uống." Trình Bá Văn nói, "Con đã đồng ý điều kiện thêm vào của gã, sau khi việc thành, cho gã 10% cổ phần Giang thị."

"Người này không thể xem thường, phải cẩn thận lợi dụng. Dã tâm của gã chỉ e không chỉ có vậy, con phải đề phòng gã, đừng để cửa trước đuổi sói, cửa sau lại dẫn hổ vào. một khi trở thành mối họa, gã cũng chính là kình địch của chúng ta, chỉ sợ lực phá hoại không thua gì Giang thị hiện tại."

"Con đã biết, cha. Con sẽ suy tính chu toàn. Nếu chẳng phải thời gian cấp bách, con cũng sẽ khôngmượn lực của gã. Cũng may, chúng con ở New York đã từng liên thủ với nhau, cho dù không tính là bằng hữu ít nhất cũng có chút giao tình."

"Con ý nói chuyện lần trước ngăn chặn lão già người Ý cướp địa bàn à?"

"Dạ, là thời điểm đó..."

"..."

Hai cha con bọn họ bàn luận thao thao bất tuyệt những chuyện cũ tôi nghe không hiểu rõ lắm, không hề có chút ý tứ sẽ dừng lại. Lòng tôi gấp gáp như lửa đốt.

Tôi cực lực nhẫn nại nằm trong tư thế co người khiến cho cơ thể vô cùng không ổn và vết thương sau lưng càng đau đớn. Cái mũ từ lâu đã bị tôi nắm vò đến thay đổi hình dạng, mồ hôi từ trán chảy xuống rơi vào mắt, một cơn cay xè đau đớn, nhưng tôi một chút cũng không dám thả hơi mà lau chùi, sợ bọn họ chú ý. Dần dần, tôi cảm thấy hô hấp dường như có chút không thông, đầu dần mờ mịt.

"Ừm, nói vậy cha ngược lại thật ra hơi yên tâm. Con nắm chắc là tốt rồi. À phải, con vừa rồi nói, nha đầu đó có đến đây?"

Tôi đột nhiên giật mình một cái, hoàn toàn tỉnh táo lại, cả người đều cứng ngắc. Tại sao Bá Văn có thểnói cho cha nuôi biết tôi đã tới? Tôi ngừng thở, dỏng tai lên.

"Đúng vậy. Ngay trước khi cha gọi điện cho con. Vừa rồi con cũng chưa nói hết."

"Lại là hỏi chuyện của Giang Thư Duyệt sao?"

Tay của tôi bắt đầu nắm chặt hơn, cha nuôi tại sao lại biết tên của em gái Giang Triết Tín? Hơn nữa còn nhớ rõ ràng như vậy?

"không phải," Trình Bá Văn nói: "Lần này là vì mẹ của tên tiểu tử kia mà đến, hỏi tai nạn xe ngày đó có phải do chúng ta sai khiến không?"

"Hừ", Trình Quan Bác hừ lạnh một tiếng, "Quả nhiên người đàn bà kia có lực ảnh hưởng lớn đến nó như vậy. Lần trước con nói với cha, nó cứ lặp đi lặp lại người đàn bà đó đối xử với nó rất tốt thì cha đã biết, bà ta không thể giữ lại. Đứa nhỏ Lăng Tịch này tấm lòng mềm yếu, cảm tình một khi bắt đầu xúc độngthì dù là nguyên tắc gì cũng không có. Đây là ưu điểm của nó, dễ dàng để chúng ta lợi dụng, nhưng cũng là nhược điểm, dễ làm hỏng việc. Lòng của nó đã bị người đàn bà kia thu phục, chỉ sợ liền đem chuyện mẹ con đối xử tốt với nó ném ra sau đầu rồi, chỉ sợ là nó khủy tay gập ra bên ngoài rồi (1)! Tức cái gã lão Tam kia, được việc thì không bại sự có thừa, kêu lão đụng chết một người đàn bà cũng đụng khôngxong."

(1) Theo lẽ thường, khuỷu tay chỉ gập vào trong, nhưng khuỷu tay lại chìa ra ngoài, ví với giúp người khác (người ngoài) không giúp bản thân (người trong nhà, nội bộ), hơn nữa còn làm tổn hại đến lợi ích của người có quan hệ mật thiết với mình.

Tôi chết điếng cắn chặt mu bàn tay mình mới ức chế được tiếng kêu sợ hãi. thật sự là cha nuôi sai khiến, Bá Văn cũng biết! Tại sao anh lại lừa gạt tôi? Tại sao? Máu toàn thân tôi đều đông cứng lại! Từ đáy lòng dâng lên nỗi khiếp sợ.

"Do lão Tam, lúc ấy lẽ ra hắn có thể thành công, là Lăng Tịch đột nhiên che ở phía trước, hắn sợ làm bị thương nhị tiểu thư, mới đành phải thắng xe lại, kết quả vẫn đụng trúng vào Lăng Tịch. Hôm nay thấy sắc mặt Lăng Tịch không tốt lắm, chỉ e do tai nạn xe lần trước bị nội thương còn chưa khỏi hẳn."

"Đáng đời nó! Con nha đầu chết tiệt

đó! Nên làm gì không nên làm gì, bản thân nó còn không biết sao? Với cả, Bá Văn, căn cứ theo quan sát của con, nó đối với thằng oắt Giang gia có cảm tình hay không?"

"Con nghĩ là không có đâu, mặc dù có thì khả năng cũng không quá sâu. Tuy rằng cô ta luôn cầu tình cho Giang gia, nhưng mà từ trong ánh mắt cô ta con nhìn ra được, cô ta hẳn là vẫn còn yêu con. Hôm nay con cũng thử cô ra rồi, phản ứng của cô ta thực sự nuối tiếc không nỡ, giống hệt trong dự liệu của con."

"Vậy là tốt rồi. Chỉ cần nó vẫn còn không muốn xa rời con thì nó vẫn thay chúng ta mà lo lắng suy tính. Con làm tốt lắm, sau này cũng có thể tiếp tục ra vẻ vô cùng yêu thương nó, làm thế thì sẽ có trợ lực rất lớn tới sức khống chế của chúng ta với nó. Nhưng mà, chính con cũng đừng để bị hãm vào đó, nó khôngxứng, con hiểu không? Về phần người đàn bà kia, chúng ta vẫn nên nghĩ biện pháp loại trừ, không thể để cho bà ta lại tiếp tục gây ảnh hưởng đến Lăng Tịch."

"Ha ha, chuyện này cha cứ yên tâm đi. Con chẳng qua ở nước ngoài ngày tháng đơn điệu buồn tẻ, lấy côta ra giết thời gian thôi, con chỉ đùa vui chút mà. Tương lai sau này con kết hôn, người đó nhất định phải xuất thân giàu có, phía sau có tập đoàn tài chính làm của hồi môn, phải giúp đỡ được cho sự phát triển của Trình thị chúng ta, điều này là tất yếu con rất rõ ràng."

Miệng tôi tràn đầy mùi máu tươi, nhưng một chút tôi cũng không có cảm giác đau đớn. Tôi nhất định làđang nằm mơ, một cơn ác mộng triệt triệt để để. Người nói chuyện kia nhất định không phải là Bá Văn,không phải anh! Hoặc đây là ảo giác của tôi, hay là cha nuôi đã tìm người đến diễn trò cho tôi xem, muốn tôi hoàn toàn hết hy vọng? Bá Văn sẽ không đối xử với tôi như vậy, anh yêu tôi mà.

Tôi định đẩy cửa tủ ra để nhìn cho thật rõ xem rốt cuộc có phải là Bá Văn của tôi hay không, nhưng cơn choáng váng mãnh liệt và cảm giác vô lực khiến tôi căn bản không thể nâng nổi tay mình lên. Tôi cắn răng, liều mạng muốn thử lại lần nữa, vậy mà lời nói tiếp theo của người kia lại lần nữa giống như búa tạ đập mạnh vào đầu tôi, khiến tôi cứng người không thể động đậy.

"Cha, kỳ thật con càng lo lắng về một chuyện khác, con không rõ lắm chuyện của Giang Thư Duyệt, Lăng Tịch chung quy biết được bao nhiêu. Việc chúng ta hạnh hạ đến chết Giang Thư Duyệt tuyệt đối khôngthể để cô ta biết, bằng không, theo như tính tình cô ta, nhất định sẽ trở ngược cảm thông đồng tình với Giang gia, đứng về phía bọn họ."

"Điều này thật ra cha không quá lo lắng, trừ con và cha, ngay cả Hứa Bảo Sơn cũng không biết. Lão già Giang gia kia và tên tiểu tử đó tuy có hoài nghi, nhưng lại không có chứng cớ. Mặc cho tên tiểu tử đó có nói xé trời (2), chúng ta chỉ cần kiên quyết phủ nhận, Lăng Tịch dựa vào cái gì mà tin nó?"

(2) 说破大天 - ý rằng cho dù có nói thế nào hoặc nói cái gì cũng đều không được

"Hứa Bảo Sơn cũng không biết?" Trình Bá Văn hiển nhiên cũng vô cùng giật mình.

"Ừm. Từ một khắc kia khi Hứa Bảo Sơn cứu cha thì cha đã biết rõ hắn là một kẻ luôn đồng tình với kẻ yếu, bản tính ngay thẳng, là người lương thiện. Cũng bởi vì thế năm đó cha nới dám yên tâm ôm em gáicon phó thác cho hắn, để hắn coi con bé như con ruột mình mà nuôi dưỡng. Người như vậy nếu biết rõchân tướng làm sao lại theo giúp chúng ta diễn kịch chứ?"

"Vậy hắn cứ chẳng hỏi gì cả à?"

"Hiển nhiên đã hỏi, cha chỉ có thể lừa hắn thôi. Mà hắn cứ thế cái gì cũng tin. Con người hắn tuy rằng cũng xây dựng công ty, nhưng từ trong xương cốt thật sự không phải kẻ làm ăn, hắn càng thích hợp làmmột học giả hơn. Bá Văn, con cũng phải bắt chước học cách nhìn nhận bản chất con người, như vậy mới có thể dùng đúng người đúng việc(3), vĩnh viễn nắm trong tay thế chủ động."

(3)为人善用 - câu này hổng hiểu rõ nghĩa, nên bừa đại luôn é. Ai hiểu rõ xin chỉ giúp.

"Cha, con nhớ kỹ rồi. Con cũng cảm thấy thoải mái hơn. Vốn dĩ con đang lo lắng cái gã lương thiện thậtthà kia sẽ không chịu nổi áp lực, nói ra hết sự thật. Ngày đó tuy rằng Lăng Tịch hỏi vô cùng uyển chuyển, nhưng từ ánh mắt và dáng vẻ con liền đoán ra được cô ta nhất định biết được gì đấy, khẳng định không chỉ đơn giản liên quan đến chuyện Giang Thư Duyệt bị mất tích mà thôi. cô ta còn muốn thử con, ha, buồn cười. cô ta là con nhìn từ nhỏ mà lớn lên, ở trước mặt con cô ta như một khối thủy tinh, tâm tư gì đều không thể gạt được ánh mắt con."

Tôi giống như bị rắn độc cắn ngay vào tim, em gái Giang Triết Tín thật sự là... Tôi từng mắng chửi Giang Triết Tín, hỏi hắn đối xử với tôi như thế không sợ sẽ bị báo ứng lên người em gái hắn sao, khôngngờ thì ra tôi mới là kẻ bị nhân quả báo ứng kia. Nhưng mà vì cái lại là tôi chứ?

"Ừ. Chuyện Giang Thư Duyệt, chúng từ nay về sau sẽ không nói ra. Hãy làm như trước nay chưa bao giờ biết chuyện này, thế mới làm cho Lăng Tịch tin tưởng không liên quan gì đến chúng ta. Giang Triết Tín cũng không có chứng cớ trực tiếp chỉ chứng chúng ta, kể cả thuộc hạ của hắn nói nhìn thấy bóng dáng người vứt bỏ cái xác giống con, nhưng chỉ cần không bắt tận tay day tận mặt, trên phương diện pháp luật sẽ không thành lập, con không cần phải suy nghĩ nhiều."

"Từ lâu con đã chẳng để trong lòng, chỉ là thằng oắt đó qua nhiều năm như vậy rồi mà vẫn còn theo đuổi không bỏ, đến cả Lăng Tịch vậy mà cũng có thể đào ra."

"Hừ, còn không phải nhảy ra tên phản đồ. Cũng may gã phản đồ đã được tra rõ xử lý xong, bằng khônghậu hoạn vô cùng. Kỳ thật như vậy cũng tốt, có Lăng Tịch này rồi, tất cả mọi ân oán đều chấm dứt trênngười của nó, em gái con sẽ an toàn. một khi Giang thị xong đời chúng ta có thể đón con bé trở về, cũng đã e dè nhiều năm như vậy chỉ có thể để con bé sinh hoạt ở một chỗ phạm vi hữu hạn mà thôi, rất uất ức cho con bé."

"Đúng vậy ạ, Giang Triết Tín nếu biết thân phận Lăng Tịch, ý con là, hắn tuy rằng không biết đây là thế thân, nhưng hắn lại biết Lăng Tịch là con gái Trình gia gửi Hứa Bảo Sơn nuôi dưỡng, tại sao hắn lại còn đồng ý đính hôn với Lăng Tịch?"

"Ha ha ha, cái thằng oắt con còn chưa dứt sữa mẹ, tự cho là mình rất thông minh, nó muốn lợi dụng Lăng Tịch dùng làm thế lực bắt ép chúng ta, chắc hẳn cho rằng chúng ta sẽ băn khoăn lo lắng cho Lăng Tịch mà cuối cùng thỏa hiệp, nó định biến Lăng Tịch thành lợi thế vào phút cuối cùng có thể chèn ép chúng ta. Chẳng qua, đến lúc đó nó sẽ biết, thứ nó nắm trong tay không phải bảo vật căn bản chỉ là mộtvật thế thân. Cho dù nó dưới cơn giận dữ giết chết Lăng Tịch thì cũng chẳng mảy may ảnh hưởng đến chúng ta."

Tôi đã không còn có thể hô hấp nữa, không còn có dũng khí đẩy cửa ra để chứng thực nữa. Cho đến ngay hôm nay, tôi còn có thể nói cái gì? Chứng minh cái gì? Truy cứu cái gì? Ngoại trừ nhục nhã vàkhông chịu nổi, tôi vẫn có thể còn lại cái gì?

Tôi vây quanh ôm lấy thân thể mình thật chặt, dường như làm vậy, mới có thể chống đỡ ngũ tạng lục phủ vỡ vụn đau đớn, hiện tại tôi không sợ chết, chỉ là tôi tuyệt không muốn chết trước mặt hai con người này.

"Cha, thời gian gần đến rồi. Con hẹn Steven gặp mặt ở 'Hán Hoa hội sở', con đưa cha về trước sau đó liền qua kia."

"Con đưa cha đến gặp bác Chu của con, lão hẹn cha đánh bài. Con gái lão tháng sau về đây, bác Chu của con có ý tác hợp. Nhắc đến mới nhớ tài sản của lão cũng xứng đôi với chúng ta, chỉ là không biết đứa nhỏ kia tính cách thế nào, chờ nó trở về, hay là con cũng gặp mặt một lần đi."

"Vậng ạ, thưa cha. Con đưa cha đi trước."

Trong phòng khôi phục sự yên tĩnh, sau một lúc lâu, tôi mới có sức lực đẩy cửa tủ chậm rãi đi ra.

Cửa tủ đóng lại gây ra tiếng động lớn, tôi lung la lung lay đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo nhào về phía cửa, tôi muốn rời khỏi nơi này, ngay lập tức! Nếu có thể, tôi hy vọng hôm nay chưa từng đến, nếu có thể, tôi hy vọng hai mươi năm trước trực tiếp bệnh chết ở cô nhi viện, nếu có thể, tôi hy vọng bản thân mình chưa từng được sinh ra.

"cô ơi, cô đi đâu?"

Đúng vậy, tôi đi đâu đây? Tôi còn có chỗ nào để đi nữa? không, ở đâu cũng được, chỉ cần rời khỏi nơi này! Vĩnh viễn cũng không bao giờ quay lại!

"Đến sân bay."

Tôi hoàn toàn dựa vào ý niệm 'Nhất định phải rời khỏi nơi này' trong đầu, mới có khí lực chống đỡ đến sân bay, cắn răng xếp hàng dài trước ô cửa mua vé.

Mỗi khi di động từng bước, tôi đều phải đem hết sức lực toàn thân ra. Phía sau lưng một mảng ẩm ướt dinh dính, đau đớn khắc khoải. Kiên trì chịu đựng, tôi tự nói với bản thân, nhất định phải đợi được đến khi rời bỏ nơi dơ bẩn, tràn ngập tính kế, bao gồm cả khuất nhục này rồi hãy chết.

"cô đi đâu ạ?"

"Đâu cũng được, chỉ cần là chuyến bay nhanh nhất." Tôi suy yếu nói, trước mắt đã thấy từng cơn từng cơn biến thành màu đen.

"Xin hỏi tên và giấy chứng minh tùy thân của cô."

Tôi sửng sốt. Giấy chứng minh tùy thân?

"Xin hỏi tên và giấy chứng minh tùy thân của cô."

Cơ thể của tôi bắt đầu kịch liệt lay động, người và cửa sổ trước mắt đều xoay tròn đè ép xuống người tôi.

"cô ơi? cô ơi?..."

Tôi nghe được tiếng la hét chói tai, trước mắt một màn đen tối, thân mình mềm oặt rồi ngã xuống.

Có người đón được tôi, ngón tay hắn lạnh lẽo nắm lấy hai má tôi, lắt lắt đầu tôi, "Lăng Tịch! cô thế nhưng thật sự dám chạy trốn!"

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/