Ám Chiến Tâm Huyền - Chương 54

Ám Chiến Tâm Huyền
Chương 54
gacsach.com

Ngồi trên xe taxi, tôi mới phát giác trái tìm mình đang đập thùng thùng như trống gõ, trên gương mặt và lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh, vì suy yếu cũng bởi vì khẩn trương.

Tôi biết bản thân đang mạo hiểm, cũng biết mình khi dưới cơn xúc động qua loa đã thực hiện một quyết định không hề lý trí, có thể nói là cực kỳ sai lầm. Nhưng mà tôi không quản được nhiều như vậy. Tôi có thể giúp cha nuôi lấy được cổ phần, nhưng ông ta không được làm tổn thương Giang phu nhân nữa. Nếu ông ta còn muốn xuống tay với Giang phu nhân, như vậy tôi thà rằng bỏ đi ngay lập tức sẽ không bao giờ can dự vào tranh đấu ân oán của bọn họ nữa.

Tôi của trước đây xác thực chưa từng có nhiều ý kiến, tôi chỉ muốn lấy được cổ phần công ty, do cha nuôi nói đây vốn nên thuộc về Trình gia, là Giang gia thiếu nợ Trình gia, theo lý bọn họ đáng đã bị trừng phạt, mất đi mọi thứ sở hữu, tôi cho rằng như vậy mới là công lý. Sau này Giang phu nhân đối xử với tôi rất tốt, yêu thương giống hệt như mẹ nuôi tôi, dù vậy tôi cũng chưa từng buông tha việc phải giúp cha nuôi lấy được cổ phần. Tôi vốn tưởng, sau khi giành được cổ phần, tôi có thể cầu xin cha nuôi buông tha cho người nhà họ Giang, tôi sẽ dùng tất cả tài sản riêng mình đã tích cóp được lặng lẽ an trí thích đáng cho Giang phu nhân. Nhưng mà hiện tại, cha nuôi vậy mà muốn lấy mạng Giang phu nhân, tôi tự hỏi, tôi là không cách nào đối mặt được với bất kỳ tình huống gì như vậy phát sinh, thời khắc bắt buộc, tôi chỉ có thể ra đi, bỏ trốn thật xa. Chỉ là thật sự nhìn không thấy thì lòng sẽ an sao? Tôi không chắc chắn.

"cô ơi, đi đâu vậy?" Tài xế chờ tôi lên tiếng.

"Ngân hàng Tín Phong đường Đại Hội."

Việc kinh doanh trong đại sảnh lớn của ngân hàng Tín Phong lúc nào cũng kín người hết chỗ, tôi đi xuyên qua các dãy quầy tiếp khách đang có những hàng dài người xếp hàng quanh co khúc khủy, trực tiếp điđến cửa gỗ màu đỏ cuối đại sảnh. Bảo vệ trước cửa chỉ hơi hơi đánh giá trang phục bệnh nhân trênngười, sau đó lập tức dùng một nụ cười được đào tạo bài bản đầy chuyên nghiệp che dấu đi vẻ kinh ngạc, giúp tôi mở cửa lớn ra.

không gian bên trong tương đương một nửa kích thước của văn phòng kinh doanh bên ngoài, là nơi đặtt những tủ bảo hiểm cá nhân âm tường. Khách nơi này rất ít, cũng rất im lặng, so với vẻ ồn ào bên ngoài tựa như hai thế giới.

Tôi tìm được tủ bảo hiểm mini của mình, tuần tự dùng vân tay và mật mã riêng tương ứng mở khóa cửa. Bên trong là năm mươi ngàn tiền mặt và hai tấm thẻ ngân hàng.

Tôi chỉ lấy ra một tấm thẻ nắm trong lòng bàn tay, một lần nữa khóa tủ lại đi ra,

"Bây giờ đi đâu?" Người tài xế vẫn chờ tôi hỏi.

"Ngoại trừ Hoa Thương, ở khu nào hoặc là vùng lân cận còn có trung tâm mua sắm lớn nữa?"

"Có, Bách hóa Hướng An."

"Vậy đi đến đó."

Trong phòng thử đồ, một chiếc áo khoác thắt eo màu xanh đậm phủ bên ngoài một bộ váy công sở liền thân cao quá gối thay cho bộ đồng phục bệnh nhân, chiếc mũ rộng vành màu bạc và kính mát to màu cà phê che khuất đi một nửa khuôn mặt. Tôi thở hào hển nhìn vào khuôn mặt tái nhợt trong gương, có chút xa lạ với bản thân, lấy mũ xuống, lau mồ hôi rỉ ra đầy trán, phía sau lưng có chút đau đớn xé rách.

Tôi đưa thẻ cho nhân viên cửa hàng, "Lấy bộ này, tôi mặc đi. Mũ và kính mát cũng muốn."

Khách sạn Hoa Thương gần ngay trước mắt, tim tôi đập lại không theo quy luật nữa, bắt đầu trở nên cuồng loạn. anh vẫn còn ở đây sao? anh chỉ nói, 'Nếu như em không đến, anh vĩnh viễn chờ mãi ở nơi đó'. Như vậy, hiện tại anh vẫn còn có thể ở trong này không? Nếu không ở đây, tôi có thể đi nơi nào tìmanh chứ? Nhà Trình gia? không, cha nuôi đang ở đó, không thể để ông ta bắt gặp, đặc biệt là vào thời điểm này.

Cậu bé giữ cửa ân cần giúp tôi mở cửa xe hơi. Tôi mỉm cười, "Cám ơn." Cố tự trấn định mình lại, khôngcoi ai ra gì (1) sải bước đi vào đại sảnh, nhìn thoáng qua xung quanh, quầy lễ tân chính đang bận rộn tiếp khách, mọi thứ đều bình thường và có trật tự. Tôi đi đến góc chỗ thang máy.

(1)Nghĩa gốc "Bàng Nhược Vô Nhân" - không coi ai ra gì: ý nói sự hình dung thái độ ngạo mạn, khôngđem người khác để vào mắt.

"Chào cô, xin hỏi lên tầng mấy?" cô gái giữ thang máy nho nhã lễ độ.

"Tầng bốn, cám ơn."

Hành lang dài trống rỗng làm tôi an lòng, đồng thời cũng cho tôi khiếp đảm. Tôi gần như nín thở đi đến trước cửa phòng 403.

Hít thở sâu, đầu ngón tay run run ấn lên chuông cửa.

"Ai vậy?" Giọng nam xa lạ khiến trái tim đang căng lên của tôi trong thoáng chốc liền bị cắt đứt, khôngphải anh!

"Xin lỗi, tôi nhầm phòng." Tôi vội vàng trả lời một câu, quay đầu bước đi.

Cửa ầm mở ra, "Lăng Tịch?" Tiếng nói vô cùng quen thuộc.

Tôi bỗng nhiên quay đầu, Bá Văn đã dậm hai bước dài đứng trước mặt tôi.

Trong mắt anh toàn bộ là sự kinh ngạc, nhìn kỹ tôi hai giây mới lộ ra nụ cười, một tay kéo tôi vào trong ngực anh, "thật là em, em ăn mặc thành như vậy, cả anh cũng nhận không ra. Chỉ nghe tiếng nói mới biết là em."

Phía sau lưng một cơn đau đớn, tôi cắn răng nhịn xuống, nước mắt trực tiếp nhỏ giọt, nói không hết uất ức trong lòng.

anh ôm tôi vào phòng, nói với một người đàn ông khác trong phòng: "Cứ theo lời tôi mà làm. anh ra ngoài trước đi."

Lúc này tôi mới nhìn rõ người đàn ông kia kỳ thật chính là người lần trước đón tôi đến đây, chẳng qua lúc đó nói chuyện với nhau không nhiều lắm, tôi không nhớ rõ được giọng anh ta.

anh tháo mũ và mắt kính của tôi xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt tôi, "Tại sao lại khóc? Có phải tên tiểu tử đó khi dễ em?"

Tôi cuống quít lắc đầu.

"Sắc mặt của em sao kém quá vậy? Mau ngồi đi, anh rót em ly nước." anh đi lấy ly nước.

Thời gian cấp bách, tôi cố gắng đè nén xuống cảm xúc không muốn xa rời anh, đi thẳng vào vấn đề: "Bá Văn... Ca, ngày đó sau khi em đi rồi, em và Giang phu nhân gặp tai nạn xe cộ, có phải do các người sai khiến?"

Trình Bá Văn chậm rãi xoay người, ánh mắt sắc bén tựa như hai thanh dao nhỏ, "Em tới chính là hỏi cái này?"

Tôi nhìn anh, nhất thời không mở miệng.

anh thở sâu, dường như cố gắng áp chế đi sự không vui, đến trước mặt tôi đưa ly nước qua, "anh còn nhớ rõ lần trước em đã hỏi về em gái hắn ta, lần này đến lại vì mẹ của hắn. Lăng Tịch, em có nghĩ đến hay không anh sẽ rất khó chịu." Giọng điệu của anh rất bất đắc dĩ.

"Xin lỗi anh, ca." Tôi nhỏ giọng nói, nhận lấy cái ly, "Nhưng mà tại sao Giang Triết Tín nói sự cố lần đókhông phải ngoài ý muốn, có người giúp tên tài xế gây tai nạn bỏ trốn, trừ anh và cha nuôi ra, ai có năng lực này? Ai...".

"Lăng Tịch!" Bá Văn cắt đứt lời tôi, "hắn nói cái gì quan trọng đến thế sao? Em cứ vậy mà tin hắn, mà đến tra hỏi anh? Em còn nhớ rõ chăng rốt cuộc em là người nhà ai?"

Tôi đối diện với ánh mắt anh, ánh mắt lạnh như băng làm tôi hốt hoảng, tôi lắp bắp nói: "Em..., khôngphải đâu ca, em không phải tra hỏi, em chỉ thỉnh cầu..."

"Đủ rồi, đừng nói thêm nữa. anh biết em muốn nói cái gì, lần trước em đã nói rất rõ ràng rồi. anh khôngmuốn lần nữa nghe được em vì người nhà Giang gia mà cầu khần anh nói." anh đứng lên, đốt một điếu thuốc, dốc sức hút một hơi dài, nghiêng đầu nhìn qua cửa sổ, phun ra luồng khói lớn.

Tôi trước nay chưa từng cảm thấy có lỗi với anh như giờ khắc này, dường như tôi luôn làm tổn thương lòng anh. Dũng khí lúc đến đây đã không còn gì, tôi đứng lên, nhẹ giọng nói: "Thực xin lỗi, ca. Em điđây."

"Lăng Tịch," anh quay đầu, rất nghiêm túc chăm chú nhìn tôi, giọng nói đã khôi phục lại sự hòa ái bình tĩnh, "Nếu em thật sự đã yêu Giang Triết Tín, hơn nữa không muốn làm tổn thương bọn họ, em hãy lập tức rời khỏi kế hoạch. Đừng lại nghĩ đến đoạt cổ phần nữa. Xem như em không có chút quan hệ nào với Trình gia anh, hãy chỉ chuyên tâm làm Hứa Lăng Tịch con gái của Hứa Bảo Sơn, như vậy em sẽ thoải mái hơn nhiều. anh sẽ nói với cha, em không cần lo lắng. Hơn nữa, cho dù sau này chúng tôi đoạt được Giang thị cũng nhất định sẽ chừa lại cho em con đường sống. Dù sao em cũng... từng là em gái củaanh."

"không," nước mắt của tôi tràn ra khóe mi, "Ca, em không hề quên, em là người Trình gia. Em khôngcó..." yêu Giang Triết Tín.

"không sao cả, Lăng Tịch. anh chỉ muốn em sống thật vui vẻ. Chuyện khác đều không có gì đáng kể."anh nói xong câu 'không có gì đáng kể', nhưng trong ánh mắt tràn đầy đau đớn.

Tôi bị thần sắc của anh rung động, chưa từng nhìn thấy dáng vẻ bi thương như thế của anh. Tôi vội vàng muốn giải thích: "Bá Văn, anh hãy nghe em nói..."

"Đừng nói nữa, Lăng Tịch. Thứ cho anh không có dũng khí nghe em nói tiếp. Em đi đi. Cố gắng giữ gìn sức khỏe thật tốt. Sau này..., chúng ta sẽ không gặp lại." anh dừng một chút, cố sức tiếp tục nói: "anhnghĩ, như vậy mới tốt cho em."

Tôi tắt nghẹn ở đó, chỉ có nước mắt điên cuồng tuôn rơi. Trái tim giống như bị vỡ tan thành nghìn mảnhnhỏ.

anh dụi tắt điếu thuốc, đến giúp tôi đội mũ, đặt kính mắt vào lòng bàn tay tôi, một lần cuối cùng giúp tôinhẹ nhàng lau đi nướt mắt, "Ngoan, đừng khóc. Nhanh lên đi thôi. Đừng chờ anh sau khi hối hận, nhốt em lại." anh giúp đẩy tôi ra phía cửa, lần này tôi không chịu rời đi.

Nhưng phía sau lưng của tôi rất đau, căn bản không có sức lực giằng co với anh. Cuối cùng, anh mở cửa phòng cứng rắn quyết tâm đẩy tôi ra.

"Bá Văn." Tôi gọi to.

anh đớn nhìn tôi, ánh mắt kia đột nhiên làm cho tôi tan nát cõi lòng.

Cửa phòng khép lại trước mắt tôi.

Tôi không biết bản thân mình ra khỏi khách sạn như thế nào, không biết làm sao ngồi vào taxi, trong đầu toàn bộ đều chỉ có vẻ mặt cuối cùng của Bá Văn. Tuyệt vọng to lớn bao phủ tôi, tôi dường như thấy được ngày tận thế. anh rốt cục đã buông bỏ tôi, đây chẳng phải là kết quả tôi hằng mong sao? Nhưng tại sao tôi lại thống khổ như thế? Tại sao lại khổ sở và nuối tiếc như vậy?

'Chúng ta sẽ không gặp lại ', lời nói của anh, nỗi tuyệt vọng của anh như một con dao đào khoét trái tim tôi. không cần, tôi không muốn một kết quả như vậy, tôi yêu anh, rõ ràng yêu anh như vậy.

Từ rất xa đã nhìn thấy cửa lớn bệnh viện, nghĩ đến sự lãnh khốc và tàn nhẫn của Giang Triết Tín, tôi càng thêm tuyệt vọng. Ý nghĩ điên cuồng mãnh liệt nảy lên trong đầu, tôi căn bản không thể nghĩ đến bất kỳ chuyện gì khác, tràn ngập trong đầu từng dây thần kinh đều kêu gào: "Quay trở lại tìm anh! Giải thích với anh! Để cho anh đưa mày đi!"

"Quay lại! Trở về khách sạn Hoa Thương!" Tôi gần như thét lên với tài xế.

Tài xế giật mình hết hồn, liếc mắt nhìn tôi một cái, đảo một vòng lớn, rất nhanh đã trở lại.

Ra khỏi thang máy, như phát rồ chạy đến trước phòng 403, không ngừng nhấn chuông cửa.

"Ai đấy?" Lại là giọng nói đó.

"Là tôi, mở cửa. Tôi muốn tìm Bá Văn."

Cửa mở ra, tôi trực tiếp vọt vào. Ngoài người đàn ông kia, trong phòng không có bóng dáng Bá Văn.

Tôi cực thất vọng, nói với người đàn ông đang kinh ngạc: "Bá Văn đâu? anh ấy đi đâu rồi? Tôi muốn gặpanh ấy. Ngay lập tức!"

Người đàn ông kia ra hiệu trấn an tôi nói: "Thiếu gia vừa đi nhận điện thoại của lão gia ra ngoài rồi, nhị tiểu thư có việc gì gấp? Tôi có thể gọi điện cho thiếu gia."

Vừa nghe anh ta nói đến Trình Quan Bác, tôi lập tức tỉnh táo lại rất nhiều, cẩn thận nói: "không cần đâu. Cha nhất định có chuyện nói với đại ca. Đừng quấy rầy bọn họ. Tôi chờ ở đây."

"Được. Nhị tiểu thư. Mời dùng nước."

Tôi ngồi vào sô pha, thế này mới cảm thấy cả người không còn tia khí lực nào, một phen ép buộc này, gần như muốn sụp đổ. Cơn đau sau lưng như châm như đốt.

Tôi một hơi uống cạn ly nước, gắng sức tươi cười: "Cám ơn. anh đi làm việc của mình đi. Đừng lo cho tôi."

Người kia cung kính nhận lại cái ly, "Tôi không việc gì. Nhị tiểu thư cần gì cứ sai bảo." nói xong thì đứngmột bên, cũng không nhìn chằm chằm tôi, một bộ dáng rất quy củ.

Tôi dựa người vào sô pha, đầu óc loạn thành một đống. Bá Văn, anh hãy nhanh chóng trở về, nhanh lên trở về nha.

Chỉ có vài phút đồng hồ, thật giống như một thế kỷ như vậy dài.

Di động người kia vang lên, tôi căn thẳng nhìn anh ta chằm chằm, có phải điện thoại của Bá Văn không?

"Alô? Thiếu gia không ở đây, tôi giờ qua đó liền. Cậu chờ tôi." anh ta cất điện thoại, nói với tôi: "Nhị tiểu thư, tôi phải ra ngoài một lát. Tự cô ngồi đây chờ, không sao chứ?"

Tôi gật gật đầu, "không thành vấn đề. anh đi làm việc đi."

anh ta đi rồi, tôi càng cảm thấy chờ đợi là một loại dày vò. Tôi ngồi không yên, canh giữ ở cửa, thỉnh thoảng mở hé thật nhỏ khe cửa nghe ngóng động tĩnh phía thang máy phải chăng đang có người đi lên?

Có vài lần truyền đến âm thanh thang máy, nhưng lại không phải là anh, sự trăn trở uể oải lặp đi lặp lại trong lúc chờ đợi.

Rốt cục lần nữa mơ hồ truyền đến tiếng đinh đang thang máy đi lên, tôi dán tai vào khe cửa nghe động tĩnh bên ngoài.

"sẽ không, cha yên tâm đi. hắn sẽ không tra được nơi này."

Giọng nói trầm thấp quen thuộc, là anh! Tôi lập tức định mở cửa lao ra ôm lấy anh.

"Vẫn phải chú ý thận cẩn thận, tên tiểu tử kia sẽ không bỏ qua."

Là giọng Trình Quan Bác! Trái tim đang đập của tôi nhanh chóng ngừng lại. Tại sao ông ta cũng đến đây? không thể bị ông ta phát hiện.

Thời khắc chỉ mành treo chuông, đại não lập tức xuất hiện phản ứng, hai tay đã cẩn thận đẩy cửa đóng lại.

Tôi cấp tốc lùi nhanh vào phòng tìm nơi có thể ẩn thân.

Tiếng chìa khóa cắm vào ổ đồng thời vang lên, tôi đóng cửa chiếc tủ âm tường, trước mắt một màn tối đen.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/