Ám Chiến Tâm Huyền - Chương 41

Ám Chiến Tâm Huyền
Chương 41
gacsach.com

"Đủ... Đủ rồi..., không muốn... không cần nữa... Ưm..." Tôi thực xấu hổ bên này vừa rên rỉ, bên kia vừa cầu xin tha thứ, ngay cả chính tôi cũng cảm thấy giọng nói chẳng những dâm mị, mà càng xấu hổ muốn chết là, hình như còn có ý tứ kháng cự dục vọng cũng đồng thời ẩn chứa ý tứ nghênh đón trong đó. Nhưng mà có trời biết, tôi thật sự không được rồi, đi kèm với một loạt cơn sóng triều khoái cảm còn có hạ thân sau khi bị ma sát quá độ ma sát đã chậm chạm sinh ra đau đớn, cùng với một cơn lại một cơn sóng choáng váng.

Mồ hôi từ cằm hắn từng giọt rơi xuống, theo động tác cuồng dã của hắn bay loạn khắp nơi.

hắn kịch liệt đong đưa, dùng sức đè ép cơ thể của tôi, thật giống như muốn xuyên thấu nó.

"Dừng... Dừng lại đi..., xin anh..."

Trọn vẹn cả đêm đều chỉ có giọng nói cầu xin của tôi, hắn ngoại trừ sáu chữ ban đầu 'Tôi muốn cô' và 'Ngậm lấy nó' thì không hề nói mở miệng thêm lần nào nữa.

hắn lặp lại khiêu khích trêu chọc tôi, đơn giản chỉ dùng ngón tay và răng môi cũng khiến cho tôi đạt tới cao trào. Thời điểm tôi còn không kịp thở dốc, lại bắt đầu liên tục không ngừng, biểu thị công khai mộtquyền lợi khác của hắn, bừa bãi chiếm giữ lấy quyền lợi của tôi.

hắn trầm mặc, dùng vẻ mặt và ánh mắt chứa đựng hai loại cảm xúc vừa dã man vừa ẩn giấu áp lực dồn nén khiến người ta tim đập hoảng sợ, đè ép lên thần kinh đang căng ra khẩn trương của tôi, để tôi phải chống đỡ cả dục vọng và sợ hãi hai tầng giáp công. Tôi sẽ không lần nữa vì hắn đơn thuần chiếm lấy tôi mà cảm thấy may mắn, bởi lẽ tôi không tin tưởng hắn.

hắn vẫn đang đè nặng lên người tôi, thần trí tôi đã choáng váng, dường như có một luồng ánh sáng trắng chặn ngang khuôn mặt hắn, cảm giác đè ép chợt biến mất, tôi thở phào một hơn thật dài, nhắm hai mắt lại.

Tôi giống như đang trôi dạt trên mặt nước, chìm chìm nổi nổi, nhưng thực thoải mái, cảm giác mồ hôi ẩm ướt dần mất hẳn, thân thể đau nhức mệt nhọc cũng giảm bớt.

Lúc lần nữa mở mắt ra, liếc nhìn xem sắc trời bên ngoài, cũng biết chắc là lại đến buổi trưa rồi.

Tôi khó khăn duỗi thẳng thắt lưng, toàn thân đều đau nhức. Tôi thở dài, vùi mặt vào trong chăn. thật sựmệt mỏi rã rời, tôi không muốn cử động cho dù chỉ là một ngón tay. Đây đâu phải là làm tình, rõ ràng làmột kiểu trừng phạt khác.

Rất muốn ngủ tiếp nữa, ý niệm trong đầu vừa hiện lên một cái, thân thể cũng rất phối hợp thả lỏng trở lại.

Trong cơn mơ mơ màng màng, có người cầm chăn trên mặt tôi kéo xuống một tí, sau đó bao phủ lêntrên trán tôi. Tôi nghe được hình như là giọng nói của Giang phu nhân: "Có vẻ hơi nóng một chút, liệu có bị sốt hay không?"

Lại một bàn tay sờ tôi, sau ót một trận mát lạnh, là Giang Triết Tín! Tay hắn lúc nào cũng luôn lạnh lẽo như vậy. Ý thức lập tức thanh tỉnh rất nhiều, tôi cố gắng mở mắt ra, ba gương mặt tuần tự xếp thànhmột chữ "Nhất". Giang phu nhân, Giang Triết Tín và Tiểu Phượng.

Mấy giờ rồi? Tại sao Giang Triết Tín vẫn còn ở trong nhà? Tôi có chút không phản ứng kịp. Hơn nữa hắnbây giờ còn sa sầm mặt lại, ánh mắt lợi hại nhìn tôi chăm chú, tựa hồ rất bất mãn.

Giang phu nhân nói với Tiểu Phượng: "Nhanh đi lấy nhiệt kế đến." Sau đó thân thiết nhìn tôi, ôn nhu nói: "Lăng Tịch, con cảm thấy chỗ nào không thoải mái?"

Tôi phục hồi tinh thần lại, cười cười với Giang phu nhân: "Con không sao cả ạ." Vừa định ngồi dậy. Bỗng nhiên hốt hoảng nhận ra mình không mặt bất kỳ y phục nào, may mắn Giang phu nhân một tay chặn tôi lại: "Con giống như bị sốt vậy, trước tiên cứ đo nhiệt độ rồi nói tiếp."

"À." Tôi vội vã dựa theo lời Giang phu nhân mà hạ người lại nằm xuống. Giang Triết Tín vẫn còn cứ như vậy mà nhìn chằm chằm tôi, môi mím thành một đường.

Tiểu Phượng cầm nhiệt kế đến, tôi bỏ nó vào miệng ngậm.

Giang phu nhân ngồi xuống bên mép giường, vừa xoa lên trán tôi, vừa nói: "Cứ luôn nghĩ rằng con cònđang ngủ, nhưng mà đến giờ cơm trưa vẫn không thấy con xuống dưới, chúng ta lo lắng nên đi lên xem. Con không khỏe ở chỗ nào nhất định phải nói cho chúng ta biết đấy nhé."

"Dạ," Tôi gật đầu. Giang phu nhân và Tiểu Phượng lên đây, tôi không thấy kỳ lạ chút xíu nào, nhưng còn Giang Triết Tín thì xảy ra chuyện gì vậy?

Nhiệt kế vang lên tiếng tít tít, tôi cầm nó ra, Giang phu nhân lập tức đón lấy, hơi hơi híp mắt nhìn vào con số đang hiện ra.

"Mẹ, để con xem cho." Giang Triết Tín rốt cục chuyển tầm mắt từ trên người tôi sang nơi khác.

"37 độ 5." hắn lại nhìn tôi nói, "Có hơi sốt nhẹ."

Tôi tin chắc bản thân mình không sinh bệnh, đơn giản chỉ là quá mệt nhọc, hơn nữa cơ thể đau nhức làm cho nhiệt độ cơ thể có hơi cao. Tin rằng trước kia mỗi lần Giang Triết Tín giày vò tôi xong, ngày kế tiếp nhiệt độ cơ thể tôi sẽ luôn cao như vậy, chẳng qua cho đến bây giờ không có ai từng để ý tới.

Nhưng Giang phu nhân lại cho đây là chuyện lớn, bà lập tức nói: "Triết Tín, con đi gọi điện bảo bác sĩ gia đình đến đây."

"Mẹ à, không cần đâu." Tôi vội vàng nói, sau đó cười khổ, "Con mà ngủ nhiều thì nhiệt độ cơ thể sẽ hơi cao một chút. Từ nhỏ đã có tật xấu này rồi, mẹ trăm ngàn lần đừng để ý. Bác sĩ mà đến khẳng định là cho con uống thuốc, nhưng mà thuốc luôn có tác dụng phụ, uống nhiều quá cũng không tốt lắm ạ."

Giang phu nhân không tin, "Làm gì mà có? Vẫn nên để bác sĩ kiểm tra một chút cho yên tâm. Nếu quảthật không phải là vấn đề lớn, bác sĩ sẽ không cho thuốc lung tung đâu."

Tôi nhìn về phía Giang Triết Tín, anh còn không lên tiếng à? trên người tôi ở khắp nơi nơi đều là dấu vết đêm qua anh lưu lại đấy!

"Mẹ, con thấy vẫn nên để con đưa Lăng Tịch đến chỗ Trần Trác làm kiểm tra thì tốt hơn. Trần Trác khá là quen thuộc với thể chất của Lăng Tịch, thuận tiện khám xem tình trạng bệnh thiếu máu của cô ấy xem có cải thiện chút nào không."

"Vậy hay là gọi Trần Trác đến nhà đi, đừng để cho Lăng Tịch phải đi qua đi lại."

"Thế cũng được."

"không cần đâu. Mẹ, con thật sự không có việc gì cả. Hơn nữa dù buộc phải để bác sĩ khám thì mới an tâm, vậy con muốn nên đi một chuyến đến bệnh viện của Trần Trác thì hơn. Nắng trời hôm nay tốt như vậy, con cũng muốn ra ngoài đi dạo một chút, để Triết Tín đi cùng con là được rồi ạ. Bác sĩ Trần là viện trưởng, công việc bề bộn, đừng để cho anh ấy đặc biệt chạy một chuyến đến đây." nói đùa thôi! Tôi cũng chẳng muốn để Trần Trác nhìn lại thân thể của tôi thêm lần nào nữa.

"Mẹ, vậy con đưa Lăng Tịch đi bệnh viện nhé. Dứt khoát làm kiểm tra triệt để toàn diện luôn."

"Cũng tốt. Để mẹ bảo chị Chu nhanh hâm nóng cơm, Lăng Tịch ăn xong hai con liền đi."

"Được. Chúng ta ra ngoài trước thôi, để Lăng Tịch thay quần áo."

"Hai người ra ngoài đi, mẹ giúp Lăng Tịch mặc quần áo."

"không cần đâu, mẹ. Con tự mặc được rồi ạ." Mồ hôi của tôi lại túa ra nữa.

"Mẹ, người thực sự coi Lăng Tịch là đứa bé sao? cô ấy sẽ ngượng đấy." Giang Triết Tín nói. Quả nhiênkhông chỉ một mình tôi sốt ruột.

"Mẹ là sợ con bé không thoải mái, sẽ bị ngất xỉu."

"Ai nha mẹ, người cũng lo nghĩ quá nhiều rồi. Chúng ta ra ngoài nào, đi thôi đi thôi. Lăng Tịch, mọi người chờ em ở nhà ăn."

----

Ngồi vào trong xe Giang Triết Tín, tôi không cần lại diễn kịch nữa. Chủ động lựa chọn đóng vai nô lệ như dĩ vãng, ngậm miệng lại, lặng im nhìn cảnh vật không ngừng lui về phía sau bên ngoài cửa xe.

"Có phải thật sự có chỗ không khỏe?" Giang Triết Tín vẫn nhìn về phía trước đột ngột hỏi.

Tôi ngay cả tư thế cũng chẳng buồn đổi, thản nhiên nói: "không có."

hắn không thèm nhắc lại, trong xe không khí tiếp tục yên lặng.

Hai mươi phút sau, xe rẽ trái quẹo vào một khúc cua, tôi vô thức liếc nhìn một bảng chỉ đường, cách 3 km phía trước cư nhiên là bệnh viện của Trần Trác, chẳng trách tôi thấy cảnh đường phố có chút quen thuộc mà. hắn thật đúng là muốn tôi đi kiểm tra?

Tôi nhíu mi, quay đầu nhìn hắn nói: "Tôi thật sự không có việc gì cả, không cần đến bệnh viện. anh hẳn là biết nguyên nhân tôi sốt nhẹ."

hắn chỉ ném cho tôi một cái liết mắt, vẻ mặt lãnh đạm, từ chối cho ý kiến.

Tôi một lần nữa xoay mặt nhìn ra ngoài cửa xe, tự giễu cười cười. Cho rằng bản thân có quyền lựa chọnnói không hay sao? Những chuyện bản thân mình cảm thấy nhục nhã, thì đối với hắn chính là một sựhưởng thụ kia mà?

Xe dừng trước cửa bệnh viện Trần Trác. Tôi mở cửa định bước xuống xe.

Giang Triết Tín: "Tôi ôm cô vào."

Tôi hồ nghi nhìn hắn, bây giờ còn cần diễn trò cho ai xem? Chẳng lẽ Trần Trác không biết anh đối đãi với tôi như thế nào?

Có lẽ là nhìn thấu tâm tư của tôi, trên mặt hắn hiện ra thần sắc mất tự nhiên, nhưng vẻ mặt đó chỉ trong một thoáng, nhẹ vụt lướt qua.

hắn đưa tay thăm dò trên trán tôi, lúc thả tay xuống mới nói: "Vậy thì tự mình cô vào đi."

Tôi xuống xe, chỉnh lại làn váy một chút, từ từ hít vào một hơi, nắng trời hôm nay thật sự rất tốt, hơn nữa trải qua cơn mưa hôm qua gột rửa, không khí cũng thật tươi mát. Nếu bên mình không có con người này, tôi sẽ xiết bao hưởng thụ thời khắc hiện giờ.

hắn khóa xe, đưa tay cho tôi nắm.

Trần Trác đang ở văn phòng của mình xem mấy tấm phim chụp CT, nhìn thấy chúng tôi cùng nắm tay bước vào, có chút kinh ngạc, "Sao hai người lại đến đây?"

"Tôi muốn cho Lăng Tịch làm kiểm tra toàn diện, xem thử căn bệnh thiếu máu của cô ấy có cải thiện chút nào không." Giang Triết Tín đẩy tôi đi về phía trước.

"Hứa tiểu thư cảm thấy khó chịu ở đâu?" Trần Trác nhìn tôi hỏi.

"không có."

"Triết Tín, nếu Hứa tiểu thư không nói rõ ràng bệnh trạng không khỏe ở đâu, vậy trước hết cứ kiểm tra thiếu máu đi, muốn kiểm tra toàn thân có mấy nơi cần phải nhịn đói mới làm được, tôi có thể sắp xếp thời gian lúc khác. Như vậy được chứ, Hứa tiểu thư?"

Tôi rút lại lời nói, quay đầu xem ý tứ của Giang Triết Tín.

Giang Triết Tín suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.

Rút xong máu tĩnh mạch, y tá đưa tôi trở lại văn phòng Trần Trác. Tôi đứng ở cửa nghe được Trần Trácđang hỏi: "Tại sao hôm nay đột nhiên đến kiểm tra như vậy? Là từ công ty đến à? Hứa tiểu thư có phải bị khó chịu ở đâu không? Lúc đầu cứ gọi điện, tôi bảo y ta đến nhà lấy máu đi thử không phải được rồi à?" Giang Triết Tín nói: "không có, từ nhà đi thẳng đến đây. Ngày hôm qua ngủ quá muộn, hôm nay vừa mở mắt đã là giữa trưa. Nhìn thời tiết cũng đẹp, tôi liền mang Lăng Tịch ra ngoài đi lại một lát. Bỗng nhiên nhớ tới chuyện cô ấy bị thiếu máu, cứ tới đây kiểm tra một chút mà thôi."

Lời Giang Triết Tín nói và thái độ khi nói chuyện của hắn đều vượt ra ngoài dự đoán của tôi.

Tôi nắm đè lên khủy tay đi vào, Giang Triết Tín bước đến đón tôi, kéo tôi ngồi dựa vào chiếc ghế cạnh tường, sau đó đi trở về chỗ bàn của Trần Trác, ngồi tán gẫu với anh ta chuyện cá cược bóng đá.

Tôi cúi đầu, ngồi nghe bọn hắn tán gẫu. Mười lăm phút sau, kết quả đã có, coi như không tệ, chỉ số huyết sắc tố đã nằm trong phạm vi bình thường. Giang Triết Tín kéo tay tôi ra khỏi bệnh viện.

"Muốn đi đâu?" hắn mở cửa xe.

Tôi sững người nhìn hắn một cái, nhẹ nhàng lắc đầu.

"Chẳng phải cô muốn đi dạo sao?" hắn cũng ngồi vào xe, vừa cài đai an toàn vừa nói.

"Chỉ là lấy cớ lúc đó thôi." Tôi tìm lại được tư thế quen thuộc của mình, nhàm chán nhìn ra ngoài cửa xe.

Cằm bị hắn nắm lấy, cả khuôn mặt không cho cự tuyệt bị chuyển hướng về phía hắn: "Vậy bây giờ hãy ngẫm nghĩ lại cho thật kỹ đi."

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/