Ám Chiến Tâm Huyền - Chương 38

Ám Chiến Tâm Huyền
Chương 38
gacsach.com

Dùng xong điểm tâm, tôi và Giang Triết Tín rất có ăn ý hợp diễn tiết mục tiễn chồng đi làm, ở trước cửa chính trong cái ôm cuối cùng, hắn ở bên tai tôi đè thấp âm thanh vừa đủ chỉ một người nghe được: "Tự giải quyết cho tốt." Ngữ khí âm ngoan, vẻ mặt lại ẩn ý đưa tình.

Tôi lạnh nhạt tự nhiên gật đầu, mỉm cười.

Giang phu nhân trong phòng khách chờ tôi, thấy tôi trở về, lập tức vẫy tay để tôi đến ngồi bên cạnh bà.

"Bác Giang... Mẹ," Bất ngờ vừa sửa cách xưng hô, thật đúng là không quen.

Giang phu nhân ngược lại tỏ vẻ vui như được ăn mật ngọt, cực kỳ hưởng thụ cách xưng hô ban nãy, ánh mắt bà lóe sáng, lộ ra vẻ mặt mà ở tuổi của bà vốn không nên có, tựa như một đứa bình thường đạt được thỏa mãn cực lớn vậy.

"Lăng Tịch," bà kéo tay tôi, tha thiết nói: "Con thích vẽ tranh không? Hôm qua mẹ và cha con..." nói tới đây, bà dường như do dự.

Tôi tự nhiên hiểu được suy nghĩ của bà, vội vàng gật đầu, chủ động nói tiếp câu chuyện, "Lúc nhỏ phụ thân đã từng mời thầy giáo dạy qua một ít, cũng do con hình như không có thiên phú gì cả, vẽ lung tung xấu xí thôi. Ha ha. Hôm qua nghe chị Chu nói, mẹ và cha đi dự triển lãm tranh của một người bạn."

Giang phu nhân tràn đầy vui mừng, vẻ do dự chỉ đảo qua một chút liền mất tích, càng thêm cao hứngnói: "Phải, mẹ và cha con đến để cổ vũ cho bác Dương, kỳ thật nói cổ vũ cũng không chính xác, tranh của bác Dương con thật sự làm mẹ cảm động. Mỗi lần tham dự triển lãm của ông ấy, thể nào cũng chọnkhông đủ, hận không thể mua hết toàn bộ tranh kia đấy."

Tôi cũng lộ ra bộ dáng cảm thấy hứng thú, nói theo: "Ngày hôm qua cũng mua ạ? đã đưa tới rồi sao?"

"Mua năm bức, sáng nay sẽ đưa lại, chắc sắp tới rồi." Bà mỉm cười.

"Con nghe mẹ nói như vậy cũng có hơi nôn nóng khẩn cấp muốn nhìn một chút tranh của bác Dương. Đúng rồi, mẹ, hôm qua con nghe chị Chu nói, mẹ cũng rất am hiểu thư pháp hội họa, con cũng muốn xem tranh mẹ vẽ." Tôi cũng cười.

"Đến đây, mẹ đưa con đến thư phòng của mẹ, chúng ta ở đó cùng chờ." Giang phu nhân lập tức hưng trí lên, lôi kéo tôi đi lên tầng hai.

Bản thân Giang phu nhân cũng có riêng một thư phòng lớn, hơn nữa còn không hề kém so với thư phòng của Giang Hoa, chỉ có phong cách hoàn toàn không giống nhau mà thôi. Tuy rằng ngày đó khi mới vừa vào sống tại Giang gia, đã từng thấy Giang Hoa luyện chữ trong thư phòng, nhưng thư phòng ông ta luôn có nhiều thứ liên quan đến chuyện làm ăn buôn bán, hơi thở thương nhân quá nặng. Mà thư phòng của Giang phu nhân, thì lại tập trung toàn những tác phẩm của các bậc thầy hội họa của nhiều trường phái khác nhau, tràn ngập xung quanh tường treo đầy tranh vẽ, chưa kể có mấy cái tủ sách lớn bằng thủy tinh và mấy chiếc bình Địa Lạc (1) miệng tròn, bên trong bày nhét đầy ắp những bức bức họa được cuộn lại. Nổi bật lên hơi thở nghệ thuật nồng đậm.

(1) Tra google thì thấy là bình giống như vầy:

IMG

IMG

Tôi xem hết từng bức tranh một của những danh họa kia, thong thả đi đến bên cạnh bàn đọc sach, trênmặt bàn một bức tranh đang mở rộng "Xuân Nhật Sơn Cảnh Đồ", ở góc trái còn có dấu triện 'Tống Bội Phân ấn'. Tôi tràn đầy sùng bái quay đầu lại nhìn Giang phu nhân, kinh ngạc từ đáy lòng nói: "Đây là tranh mẹ vẽ ạ?"

Giang phu nhân mỉm cười gật đầu. Tôi muốn nói thêm chút nữa, nhưng không ngờ Giang phu nhân trực tiếp bước tới rất nhanh cuộn bức tranh kia lên, sau đó lập tức lại trải ra một tờ giấy Tuyên Thành trống trơn lên bàn.

Tôi cho rằng Giang phu nhân muốn vẽ ngay một bức tranh tại chỗ cho tôi xem, nên liền vội vàng chạy đến đứng bên cạnh bà.

Cũng không ngờ, Giang phu nhân tùy ý cầm một chiếc bút lông cừu nhỏ trong ống viết trên giá, đưa đến trước mặt tôi, tha thiết nhìn tôi nói: "Lăng Tịch, con vẽ thử xem."

Tôi kinh ngạc, có chút lắp bắp: "Bác Giang...Mẹ, con vẽ không tốt. Hơn nữa, chỉ biết... sao chép..."

Giang phu nhân chẳng những không có một tia thất vọng, ngược lại khẽ vuốt trán nói: "Đúng rồi, sao chép, là mẹ quên mất. Chờ mẹ tìm sách cho con."

Bà đi vài bước đến trước chiếc tủ thấp trong góc, mở ngăn kéo nhỏ phía dưới ra, thật cẩn thận nâng mộtxấp tranh giấy cũ và hai bản tập tranh thật mỏng đang mở ra.

Tuy rằng vạn phần kinh ngạc với hành động của Giang phu nhân, nhưng là tôi cũng không có thất thố. Bản thân là thế thân của đại tiểu thư hào môn giàu có, khi còn nhỏ quả quả thật đã được cha nuôi mời vài vị gia sư danh tiếng đích thân tự mình dạy bảo, tuy không đến mức cầm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông, nhưng ít nhất cũng học được ra khuôn ra dạng. Dù rằng rất nhiều năm sau đó chưa từng ôn tập lại, bút pháp đã xa lạ ít nhiều, nhưng mà lúc đầu khi xem đến tư liệu nhà họ Giang, mới biết Giang phu nhân là một tài nữ, đặc biệt yêu thích thư pháp và hội họa, nhằm để ngày sau ứng đối thích hợp, tôi cũng đã thành thành thật thật học bù lại đôi chút, ngoại trừ kỹ xảo bút pháp, còn luyện tập thêm mộtchút về thưởng thức và giám định.

Giang phu nhân chỉ lấy hai bản tập tranh đến, xấp tranh vẽ còn thừa đều cẩn thận đặt trở lại, trông dáng vẻ vô cùng quý trọng.

Hai tập tranh kia theo thứ tự là tập bản mẫu về kỹ thuật vẽ tranh nhân vật theo phong cách thủy mặc sơ cấp và kỹ thuật vẽ tranh sơn thủy theo phong cách thủy mặc sơ cấp, hình như lúc nhỏ tôi cũng có vẽ hai bản vẽ thế này. Trong lòng nhịn không được cười trộm. Vốn đang lo lắng bà sẽ đưa tôi một mẫu vẽ phức tạp cao cấp nào đó, trước mắt xem ra tôi hoàn toàn có thể dễ dàng tạo được niềm vui thích cho bà.

Chẳng qua là nghĩ thì nghĩ thế, ngoài mặt tôi vẫn cố tỏ ra do dự đôi chút, đầu tiên lật lật bản vẽ sơn thủy kia, lắp bắp mở miệng: "Mẹ, con quả thật đã rất lâu chẳng động đến bút vẽ rồi, lấy đại một bức đơn giản vẽ nghuệch ngoạc một chút, mẹ đừng chê cười con đấy."

Giang phu nhân từ ánh mắt đến lời nói đều nhu hòa như nước, "sẽ không đâu. Mẹ tin tưởng con nhất định có thể vẽ rất đẹp."

Có một ý niệm chợt lướt qua trong đầu, nhưng căn bản chẳng để tôi có thời gian tỉ mĩ suy nghĩ. Tôi vừa lật tập tranh vừa thuận miệng nói: "Hình nào mới được nhỉ? Có vẻ như tất cả đều chẳng dễ vẽ."

"Tùy tiện tranh nào cũng được cả." Giang phu nhân vỗ nhẹ lên vai tôi, giọng nói phát ra nhu hòa, tràn ngập hơi ấm cưng chiều.

Được rồi, tôi chọn một trang ở giữa, bắt đầu đơn giản vẽ phong cảnh núi sông và thuyền đánh cá.

Vì không muốn cho Giang phu nhân nghi ngờ, tôi cố ý thả chậm tốc độ, hơn nữa, nơi đặt đầu bút lông cũng không có xử lý tốt, tận lực để lộ sự nóng vội và lạ lẫm.

Ước chừng vẽ nửa giờ hơn, rốt cuộc cũng coi như là không bỏ sót chi tiết sao chép nào, tôi nhẹ nhàng thở ra một hơi, lại thổi thổi cho khô những nét mực, lúc này mới nhẹ gác bút lông lên một bên hộp mực, ngẩng đầu có hơi ngượng ngùng nhìn Giang phu nhân.

Giang phu nhân cũng không có nhìn tôi, mà là vẫn như cũ ngơ ngác nhìn chằm chằm tác phẩm được vẽ nguệch ngoạc của tôi, dường như ngây dại đi.

"Mẹ?" Tôi thử nhỏ giọng gọi bà.

Nàng lại vẫn nhìn chăm chú trong chốc lát, mới đưa mắt hướng lên tôi, trong sóng nước trong đôi ánh mắt lưu chuyển, nét tươi cười trên gương mặt lại trọn vẹn đẹp đẽ đến như vậy.

Bà vội vàng nói: "Vẽ thêm một bức nhé, được không? Ngoan, lại vẽ cho mẹ một bức nữa đi."

Tôi rõ ràng cảm thấy trạng thái của bà bất thường, chần chờ hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có sao không?"

Bà hưng phấn và vui vẻ một cách dị thường, chỉ có nói: "Vẽ thêm nữa đi. Tiểu Duyệt, không phải, Lăng Tịch, vẽ thêm nữa đi nào."

Đột nhiên người tôi nổi lên một cơn ớn lạnh tệ hại, ý nghĩ mơ hồ vừa rồi hiện lên trong đầu tôi giờ đã bắt đầu trở nên rõ ràng, hiện tại bà hiển nhiên biến tôi trở thành con gái bà, chẳng lẽ hai tập tranh này là con gái bà trước đây từng dùng qua?

Tôi không dám nói lung tung, đành phải đáp ứng: "Được ạ, để con xem thử vẽ thêm bức nào nữa đây?" Chậm rãi lật tranh, trong lòng tôi thấp thỏm không yên, đây có phải là một cơ hội tốt hay không? Tôi nên phải lợi dụng nó thế nào đây?

"Con tìm một bức tranh trong quyển này đi." Giang phu nhân đưa qua một bản tập tranh cũ khác.

"Vâng." Tôi đáp ứng, cũng không muốn vô tâm lật loạn nữa, dứt khoát sao chép lại bức tranh trên trang đầu tiên, một bức vẽ thiếu nữ tả thực khá đẹp.

Lần này, ngược lại tôi cực kỳ nghiêm túc và cẩn thận di chuyển bút lông, thêm vào đó, còn cảm thấy lòng dạ rối bời, với Giang phu nhân có thể bị ảo giác, đối với việc tôi đạt được thêm một bước tiến trongsự tín nhiệm của bà là vô cùng có lợi, nhưng mà tại sao, chẳng qua ngắn ngủi thời gian vài ngày, tình cảm của tôi dành cho bà đã sinh ra biến hóa, nói thật lòng, tôi lại có ý nghĩ không đành lòng trong đầu, sâu sắc cảm nhận rằng bà là người duy nhất trong Giang gia tôi không mong muốn lợi dụng, ai có thể đoán trước tương lai, kiểu lợi dụng như thế này sao không phải là một loại thương tổn sâu sắc.

Phản ứng của Giang phu nhân đối với bức vẽ nguệch ngoạc thứ hai của thôi không khác gì so với khi xem bức tranh thứ nhất, bà cầm cả hai bức họa trải lên trên bàn, lần lượt nhìn đi nhìn lại, toàn bộ tâm tư đầu đặt hết lên trên bức họa, tóm lại hoàn toàn bỏ quên sự tồn tại của tôi.

Tôi đứng ra xa một khoảng, không dám tùy tiện mở miệng quấy rầy đến nàng, ai biết một khắc sau, bà có thể hay không lại yêu cầu tôi vẽ bức thứ ba, bức thứ tư, bức thứ năm...?

Cho đến khi tôi nhìn thấy có gì đó rơi xuống trên mặt giấy Tuyên Thành, trong lòng tôi căng thẳng, bước hai bước lên phía trước, mặc dù chỉ đứng cạnh nhưng cũng nhìn thấy rất rõ ràng, đôi mắt Giang phu nhân hơi nhắm lại, hai bàn tay đặt trên giấy Tuyên Thành không ngừng run rẩy, nhanh chóng rơi từng giọt xuống rõ ràng là nước mắt của bà.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/