Ám Chiến Tâm Huyền - Chương 15

Ám Chiến Tâm Huyền
Chương 15: Cuối cùng gặp được
gacsach.com

Ban đêm tôi bắt đầu phát sốt, trong lúc mơ mơ màng màng, hình như luôn luôn có người ôm tôi, ngón tay lạnh lẽo vuốt lên trán tôi, nhẹ nhàng chà xát sống lưng tôi, làm tôi cảm thấy vô cùng thoải mái. Là 'Ca ca' ư, tôi muốn gọi anh, nhưng cổ họng đau đớn không phát ra được âm thanh nào, tôi càng lúc càng cố chui vào lòng ngực đối phương, tìm kiếm tư thế thoải mái quen thuộc của tôi...

Tôi mở to mắt, thì ra vẫn còn ở trong khu nhà của Giang Triết Tín, nơi này không có ca ca, đêm qua bất quá lại nằm mộng mà thôi. Cả căn phòng im ắng yên tĩnh, Giang Triết Tín đã rời đi, chắc là đi làm rồi. Tôi nhìn lên đồng hồ để bàn trên tủ đầu giường, vậy mà đã 10 giờ hơn rồi, hắn lại không hề đánh thức tôi, xem ra hắn cũng biết mình làm chuyện ác, trong lòng áy náy chăng.

Tôi ngồi dậy, nhưng trong nháy mắt lúc dùng tay chống lên giường, dẫn đến cơn đau ở ngực. Tôi cúi đầu, trên ngực dán hai miếng băng gạc mỏng manh, tôi cắn răng vạch chúng ra, đôi đầu tiểu anh đào sưng đỏ vô cùng thê thảm, nơi miệng vết thương ẩm ướt rỉ ra chất dịch lỏng, mà xung quanh còn có những vết cặn màu vàng đã khô. Cơn đau nhói đến từ đầu nhũ hoa đang rũ xuống treo lủng lẳng đôi bông tai hồng ngọc nặng nề sáng rực chói mắt, theo từng động tác của cơ thể mình, chúng rung lắc dù lực cực nhỏ cũng liên tục tạo nên cảm giác đầu nhũ hoa đang bị xé rách từ bên trong.

Hết thảy chuyện ngày hôm qua khiến tôi cáu giận, tôi càng muốn ra tay gỡ hết chúng xuống, dốc sức ném ra ngoài cửa sổ, nhưng mà tôi không dám. Thậm chí không dám tùy tiện đụng vào chúng, bọn chúng tựa như một thứ bùa chú tà ác, trói chặt áp chế nội tâm tôi một cách mạnh mẽ.

Trước cửa một hồi âm thanh leng keng của chìa khóa, chắc là Chu tẩu đến, tôi lập tức lần nữa nằm xuống, kéo chăn lên, trước ngực lại đau đớn khó chịu, tôi nhíu mi nhắm mắt lại. Bây giờ tôi không muốn gặp bất luận người nào, cũng không muốn cùng bất kỳ ai trò chuyện. Tôi mệt mỏi, tôi không có hơi sức mà tôi đang tức giận.

Cửa phòng ngủ bị trực tiếp đẩy ra, trong lòng tôi căng thẳng, không phải Chu tẩu, chị ấy sẽ không vô lễ như vậy.

Những ngón tay lạnh lẽo áp nhẹ lên trán tôi, sau đó lại chạm đến hai má tôi. Tại sao hắn lại không đến công ty? Kiên quyết không mở mắt, tôi xoay mặt sang một bên.

Động tác trên mặt dừng lại, tấm chăn trên người bị kéo ra. Ngón tay tôi co lại, mớ băng gạc trong lòng bàn tay bị cuộn lại thành một cục tròn nhỏ.

"Nếu đã tỉnh lại rồi thì đừng có giả vờ làm gì. Tôi bôi thuốc cho cô, sau đó thì ăn chút gì đi." Giọng nóitrầm thấp vang lên trên đầu, hơi thở cực nóng phả ra lướt trên mặt tôi.

Tôi không tình nguyện mở mắt ra, lạnh lùng nhìn hắn. hắn cũng nhướng mắt nhìn tôi, không có dấu hiệu tức giận, xoay người với tay lấy cái túi nilong bên trong có gì đó rất nhẹ đang đặt trên tủ đầu giường, sau đó tiện tay kéo tấm rèm cửa sổ ra.

hắn vừa lật túi nilong tìm kiếm, lại thong thả nói: "Sao cô lại gỡ băng gạc ra? không đau sao? Nếu miệng vết thương chuyển biến xấu, đầu ngực của cô sẽ bị cắt bỏ."

Tôi nhẹ nhàng cười nhạo một tiếng, bất vi sở động*, cắt bỏ càng tốt, đỡ phải mang lên món đồ sỉ nhục như vậy.

*不为所动 - bất vi sở động: không có động tĩnh, không bị thuyết phục, không có hành động gì khác

hắn quay đầu nhìn tôi, giống như đoán được ý nghĩ của tôi, cầm một cái bình nhỏ và vài cây tăm bông tựa vào nhau quay lại: "cô không biết chúng nó vô cùng tương xứng với thân thể cô sao? Đau đớn chỉ là tạm thời, một khi hết sưng, chắc chắn cực kỳ xinh đẹp."

Dung dịch oxy già kích thích làm cho tôi giật mình, sau đó thì cả người liền đổ mồ hôi lạnh.

"Chịu đựng một chút." hắn nhìn tôi nói, sau đó lại nhẹ nhàng tiếp tục lặp lại chà lau, đến khi tăm bông trong tay đều dùng hết.

Tôi chịu đựng không rên một tiếng, cơn đau bây giờ cách xa không có mạnh mẽ so với cơn đau ngày hôm qua, tôi không thể lại tiếp tục mất thể diện nữa.

Vệ sinh xong, hắn lấy một lọ thuốc cao, tinh tế bôi lên, cuối cùng trùm băng gạc lên, dùng băng dính cố định lại.

"Chúng ta ăn vài món trước, tiếp theo cô còn phải uống thuốc nữa." Hăn thu dọn chai chai lọ lọ đã dùng qua, sau đó đỡ tôi ngồi dậy để tôi dựa vào gối kê đầu giường.

Ánh mặt trời nghiêng chiếu vào trong phòng, rọi những tia nắng ấm áp lên người tôi, ngón tay tôi chạm vào những điểm sáng phản chiếu trên tấm chăn, có hơi xuất thần. Bên ngoài thời tiết chắc chắn rất tốt, tôi rất nhớ anh, anh đã trở về rồi, bây giờ đang cùng tôi hít thở chung một bầu không khí, tận hưởng chung tia nắng mặt trời.

hắn bưng khay tiến vào, thấy dáng vẻ của tôi, tựa hồ như lơ đãng hỏi: "đang nghĩ gì vậy?"

"anh khuất tôn hàng quý* như vậy, là sợ người khác biết anh có sở thích biến thái sao?" Tôi nhẹ nhàngnói, thực không phải tôi muốn chọc giận hắn, tôi quả thật ngạc nhiên.

*屈尊降贵 - Khuất tôn hàng quý:chỉ người có thân phận cao quý nhưng lại nhún nhường hạ mình.

hắn ngây ngẩn cả người, rõ ràng không nghĩ tới tôi sẽ nói như vậy.

không biết vì sao, tôi thế mà lại không có cảm giác sợ hãi, ngay cả khi nhìn thấy hắn mím đôi môi mỏng thành hình một đường thẳng tắp, trong đôi mắt xuất ra hàn băng lãnh buốt, tôi cũng vẫn như cũ bình tĩnh nhìn hắn, chờ đợi hắn trả lời.

"Tôi không cần sợ cái gì, tôi muốn làm như thế nào liền làm thế ấy." một lát sau, hắn cười lạnh, đem khay đặt lên đùi tôi, "cô cảm thấy tôi có sở thích biến thái à?"

anh không có chẳng lẽ là tôi có? Là tôi tự làm bản thân thành thương tích như thế này sao?

Tôi cũng lộ ra nụ cười, cười tươi một cách trào phúng.

hắn đổi lại mỉm cười một cách bí hiểm khó dò: "Cho dù tôi có, tôi cũng sẽ chẳng che giấu nó làm gì."

trên thế giới sao lại có người vô sỉ như vậy? Môi hồng răng trắng* trợn tròn mắt nói dối? Quên đi, nếuhắn không vô sỉ, thế thì hắn sẽ không là Giang Triết Tín.

*红口白牙 - một người bình thường có dung mạo bình thường chính chắn, nếu một người có sự chính chắn bình thường như vậy lại nói ra những lời bất thường thì sẽ bị người khác mắng. Thông thường chỉ một người nào đó khi bị vu khống hoặc bị nói xấu sẽ căm phẫn và hỏi cái kẻ "môi hồng răng trắng" nào có thể nói ra lời không chịu trách nhiệm như vậy.(Theo baidu)

Tôi tiếp tục vỗ về chơi đùa ánh nắng đang bao trùm khắp không gian, cảm thụ sự ấm áp sau khi được chúng chiếu rọi.

"Ăn đi. Cơm nước xong, còn phải uống thuốc. cô phải nhanh chóng khỏe trở lại, mười ngày sau tôi đưacô về nhà chính."

Nhà chính? Đưa tôi về nhà chính của Giang gia? Tôi đột nhiên ngẩng đầu, đưa tôi đến nơi đó làm gì?

----​

So với phong cách trang hoàng lộng lẫy nổi bật của gia đình giàu có khác, Giang gia ngược lại với đá phiến, mái gỗ thanh nhã xây dựng nên chiếc cầu nhỏ nước chảy qua là một biệt thự sân vườn theo phong cách và hình thức đình viện Giang Nam.

Tận đến khi bước chân lên những bậc thềm đá chằng chịt khác biệt này, suy nghĩ của tôi vẫn rất hỗn loạn, không hiểu bản thân vì sao lại xuất hiện ở nơi đây.

Giang Triết Tín với phong thái quý ông dắt tay tôi, sau khi người giúp việc mở cánh cửa lớn ra, vẫn khônghề buông tay tôi ra, trực tiếp đưa tôi đến nơi sâu nhất trong căn phòng đầy khách khứa, đứng ở đó đangtrò chuyện cùng người dự tiệc chính là cha mẹ của hắn.

"Cha, mẹ, chúng con đã trở lại." Nhân lúc cuộc trò chuyện giữa khách và hai người họ tạm dừng, Giang Triết Tín nghiêng người bước lên phía trước, đứng trước mặt cả hai, vô cùng thân thiết nhẹ nhàng chào hỏi.

Giang Hoa mỉm cười gật đầu, diện mạo và khí chất của cha con hai người cũng không giống nhau bình thường. Giang phu nhân Tống Bội Phân cười thật từ ái, trong sự ung dung còn mang vẻ thanh nhã.

"Lăng Tịch," Giang Triết Tín vẫy tay với tôi, tôi chỉ đành phải bước lên, "Đây con gái bác Hứa, Hứa Lăng Tịch."

Tôi thấy Giang Hoa và Tống Bội Phân kinh ngạc, tôi không rõ hàm ý của họ khi nhìn tôi chăm chú thậtlâu, cũng không muốn dò xét sâu làm gì. Trước tiên tôi mỉm cười gật đầu: "Bác trai, bác gái."

Lúc Giang Hoa còn đang đánh giá tôi, thì Tống Bội Phân đã bước qua kéo tay tôi,:"thật là đứa nhỏ xinh đẹp. Bác từ lâu đã muốn gặp cháu rồi, nhưng Triết Tín bảo sức khỏe của cháu không được tốt, vẫn luônđang dưỡng bệnh. Sức khỏe cháu khôi phục rồi ư?"

Lời của Tống Bội Phân khiến tôi càng lúc càng mơ hồ không hiểu, người họ Giang bọn họ phải chăngđang diễn trò tập thể. Cái dạng tiểu nhân vật như tôi đây, có trọng lượng mấy phần bản thân tôi rất rõràng, làm gì đáng giá để cho Giang phu nhân hỏi han ân cần như vậy?

Giang Triết Tín đi qua bên cạnh, ôm chặt vai tôi,:"đã khỏe nhiều lắm rồi ạ, mẹ, người cứ yên tâm đi. Qua vài ngày nữa, con đưa cô ấy trở về cùng trò chuyện với mẹ."

Tôi chỉ có thể gật đầu mỉm cười, sau đó đi theo Giang Triết Tín đến đại sảnh.

Giang Triết Tín không ngừng cùng người khác hàn huyên chuyện trò, tôi chỉ cần duy trì điệu bộ tao nhã, duy trì nụ cười tươi ngọt ngào, cố gắng diễn tốt vai trò một bình hoa, để cho Giang Triết Tín bất kỳ lúc nào, bất kỳ nơi đâu cũng có thể triễn lãm trước mọi người.

Hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy? Khách khứa sao lại nhiều đến thế này, tất cả còn là nhân vật nổi tiếng ở địa phương nữa. Giang Triết Tín cho tôi tới đây, cũng chỉ vì khoe ra chiến lợi phẩm của hắn sao?

Tôi đi theo Giang Triết Tín trong dòng người qua lại không ngớt, lơ đãng xoay người một cái, một tầm mắt nóng rực như kim châm làm đau đôi mắt tôi.

Tôi tập trung tinh thần, hít thở thật sâu. Bóng dáng cao lớn, vẻ mặt anh khí. Đôi con ngươi đen sâukhông thấy đáy, ánh mắt như hỏa như đuốc.

Là ảo giác chăng? Cách gần nửa căn phòng, tôi lại rõ ràng hoảng hốt ngửi thấy được hơi thở mang vị thuốc lá và mùi nước hoa Eau de Colognenon quen thuộc trên thân thể anh. Ở trong khoảng thời gian xa xôi đó, cái hương vị kia vẫn luôn quanh quẩn cạnh tôi, quen thuộc đến mức khắc sâu vào xương cốt tôi.

Giang Triết Tín trò chuyện xong, cũng xoay người lại. một lần nữa ôm thắt lưng tôi, mang theo tôi về phía trước: "Lăng Tịch, tôi giới thiệu với em một người, là kình địch lớn nhất của Giang thị chúng ta, Trình Bá Văn."

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/