Ác quỷ - Chương 18

CHƯƠNG 18

Tuyết bắt đầu tan. Sự sống sinh sôi nảy nở, vô số sinh mệnh trồi lên khỏi lớp đất xốp, bung cánh hòa vào vòng tuần hoàn của thời gian. Đông qua xuân đến, thời tiết cũng dần ấm lên. 

Thằng bé đã rời xa cái chốn sinh ra nó. Thứ thôi thúc nó đi xuyên qua những khu rừng, trèo qua những mỏm đá, bước đi trong cái giá lạnh rét buốt của mùa đông mà mọi sinh vật sống đều e ngại không phải bởi vì phía trước có điều gì đó tốt đẹp chờ đợi nó, mà cái chết của Leyla và Doren đã tước đi lý do duy nhất giữ nó ở lại. Như con thú nhỏ duy nhất còn sống sót trong bầy, nó buộc phải đi để tìm nơi trú ngụ khác.

Đêm trăng tròn đầu tiên của năm mới, nó dừng chân ở một trấn nhỏ. 

Thằng bé bò đến ngôi nhà gần nhất mà nó tìm thấy. Nó ngửi thấy mùi thức ăn của con người. Dường như may mắn đã đến kịp lúc, trước khi lịm đi vì cơn đói, nó dùng nốt chỗ sức lực còn sót lại trong người mà trèo lên bục cửa sổ khép hờ, nhảy xuống nền gạch bằng cả bốn chi như một con mèo. 

Trên mặt bàn giữa căn bếp có một giỏ bánh mì. Không một tiếng động, nó kéo ghế, trèo lên và bắt đầu công việc lấp đầy cái bụng. 

Căn bếp không lắp cửa, phía trước là một lối đi dài, và ở đầu bên kia ngay vị trí đối diện với thằng bé có một cặp mắt đang mở to hết cỡ mà nhìn thẳng vào nó. Dưới chân cầu thang, âm thanh trầm đục cùng với tiếng chửi rủa khó chịu vang vọng khắp ngôi nhà phát ra từ chỗ đó. Thằng bé vừa gặm bánh vừa nhìn cảnh tượng trước mắt với đôi mắt ngái ngủ.

"Sao mày không tôn trọng tao một chút?".

"Khốn kiếp, tưởng tao không dám giết mày hả? Hả!?".

Bộp bộp.

Tiếng bạt tai, tiếng đấm đá thùm thụp xen lẫn với những câu lè nhè của một kẻ say rượu.

"Thằng mất dạy. Thằng mất dạy. Thứ vô ơn".

Mùi máu tanh tanh lan tới chỗ căn bếp.

Ánh trăng ló ra khỏi mây, xuyên qua khung cửa sổ mở rộng rọi lên mặt thằng bé. Nó đang ăn ổ bánh mì thứ hai. Đứa trẻ ở cuối lối đi vẫn đang dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn thằng bé xa lạ không rời. 

Rồi một tiếng rắc khô khốc vang lên như cành cây khô bị gãy. Tiếng hét đau đớn bật ra khỏi cuống họng đứa trẻ kia. Lão bợm rượu không vì thế mà ngừng lại, vẫn đá liên tục vào bụng thằng con trai. Dường như vẫn chưa thỏa, lão giơ chai rượu trong tay vung lên cao hết cỡ. 

Cảnh tượng đó đập vào mắt thằng bé. Những hình ảnh chồng chéo lên nhau. Nó nghẹo đầu, hai mắt xám xịt.

Khi chai rượu sắp sửa giáng xuống đầu đứa trẻ kia, một vật từ đằng sau đập lên cái lưng bị gù của lão bợm khiến lão dừng ngay động tác. Lão xoay người lại và nhìn thấy kẻ đột nhập vừa tấn công mình từ xa.

Cái dáng đi tập tễnh của lão gù băng qua lối đi, đôi chân to bè bước những bước dài, lão nắm chai rượu như thể đang cầm một cây gậy kéo lê đi; và hằm hằm tiến lại chỗ thằng bé.

Hai người chỉ còn cách nhau một cái bàn dài. Chai thủy tinh trong tay đã vung lên cao, song lão lại không nhúc nhích được một bước. Thằng con đang ôm ghì lấy chân lão. Nó lết tới bằng cái chân không bị gãy còn lại, ấy thế mà lại nhanh hơn cả lão gù. Nó sống chết túm chặt cha mình và hét lên với thằng bé ngồi phía sau giỏ bánh mì:

"Chạy mau!".

Nhưng thằng bé vẫn ngồi đó nhìn hai cha con đang giằng co. Nó ngó quanh căn bếp như tìm kiếm rồi trèo xuống khỏi ghế.

Lão bợm đang điên tiết tát vào mặt thằng con trai, chửi liên mồm, nước bọt văng tung tóe. Lão quát nó buông chân mình ra nhưng nó lại càng liều mạng giữ chặt lấy. Lão thở phì phò, tức khí túm tóc thằng con nện vào cạnh bàn lia lịa. Trán đứa trẻ loang lổ máu song hai tay nó vẫn không chịu rời ra. Giờ thì lão điên thật sự! 

"Tao phải giết mày!".

Một tay lão ghì đầu thằng con vào chân bàn, một tay siết chai rượu vung lên.

Máu đỏ loang ra rộng dần như mặt hồ bị người ta ném xuống viên sỏi.

Đứa trẻ cảm thấy lực bàn tay trên đầu nó càng lúc càng mạnh, khao khát được sống khiến nó hành động theo cảm tính, tay quơ quào. 

Lão gù bị xô ngã ngửa. Con dao bếp trồi lên khỏi bụng, lão giãy như một con cá mắc cạn.

Thằng bé trèo lại lên ghế với lấy ổ bánh khác và tiếp tục nhấm nháp. Và rồi khi nó chén sạch ổ bánh thứ ba, một cốc sữa bốc hơi nóng được đặt xuống bàn trước mặt nó. Thằng bé áp đôi tay tím tái lên đó, cảm nhận hơi ấm dễ chịu truyền qua da thịt. Nó uống cạn đến giọt sữa cuối cùng rồi cuộn tròn người trên ghế, hai mắt lim dim. Bỗng nó nghe thấy tiếng rên rỉ cố nén của người bên cạnh. Thằng bé mở mắt rồi lại trèo xuống khỏi ghế.

Nó vén mái tóc vàng bết máu, săm soi cái trán bầm dập te tua của đối phương rồi xoáy sâu vào đôi mắt màu xanh đang trợn tròn nhìn nó. Dường như đã quan sát đủ để kết luận vết thương trên đầu đứa trẻ kia không nghiêm trọng lắm, nó lại ngó xuống cái chân bị gãy rồi ngồi hẳn lên đùi đối phương.

"A?", đứa trẻ tóc vàng vừa kêu lên một tiếng kinh ngạc đã chuyển thành tiếng "á" vang dội cùng lúc với âm thanh răng rắc vang lên.

Thằng bé đứng lên lôi tuột cái khăn trải trên bàn xuống, buộc chặt vào chỗ khớp xương đã được nối liền. May mắn cho đứa trẻ kia là cha nó đã vô tình đạp gãy chân thằng con đúng vị trí mà chỉ cần chỉnh lại thì xương của nó về sau còn cứng hơn cả trước kia. Có điều nó không được phép di chuyển cái chân bị thương và phải nằm im một chỗ.

Quá ngạc nhiên vì hành động của thằng bé, con trai lão bợm há hốc mồm. Còn chưa hết kinh ngạc thì trông thấy thằng bé kia thản nhiên trèo lên bụng mình và cuộn tròn lại như một con mèo.

Thằng bé nhắm mắt lại và... ngủ ngon ơ.

Khi ánh sáng mặt trời chỉ vừa chiếu tới mép khung cửa sổ, thằng bé bị lay tỉnh. Nó mở choàng mắt nhìn "tấm đệm ngủ" như muốn hỏi vì sao tấm đệm lại đánh thức nó.

"A, ưm... anh muốn đi tiểu".

Thằng bé nghẹo đầu.

"Tấm đệm" lúng túng giục:

"Xuống đi".

Bất thình lình chẳng hề báo trước, thằng bé nhoài người sang với lấy cái chai lăn lóc bên cạnh cái xác rồi gõ cộp một phát lên chân kẻ đòi di chuyển. "Tấm đệm" la lên oai oái, hai tai đập bồm bộp xuống sàn. Đôi mắt màu xanh dâng lên một tầng nước, gương mặt đứa trẻ méo sệt vì đau. Trước khi kịp càu nhàu, "tấm đệm" cảm giác cái chân không thể cử động của mình bị nhấc lên, gót chân bị thằng bé kia túm lấy đặt lên trên ghế. Và rồi một vật, rất rõ ràng là cái chậu vốn được đặt trên bệ rửa chén, lúc này đang chình ình nằm giữa hai chân. 

"Tè vào đây".

Đó là câu đầu tiên thằng bé kì quặc kia nói với nó. 

Suốt mấy ngày, hai đứa trẻ không rời khỏi căn bếp. Một đứa bị thương không thể di chuyển đi đâu, còn đứa kia dường như chẳng buồn động đậy. Nằm cách chúng không xa là cái xác bốc mùi hôi rình. Lão gù nát rượu dù lúc đương còn sống hay sau khi đã chết đi thì vẫn cứ bốc lên cái mùi thum thủm, ngai ngái như nước đái ngựa. Đối với người cha từ lâu đã thối rữa cả nhân cách lẫn hình hài, con trai lão chẳng hề có cảm giác đau buồn vì trở thành đứa trẻ mồ côi. Khi còn sống, việc duy nhất lão làm là nốc rượu, sai bảo và quát tháo thằng con. Bởi vì chưa từng nhận được tình thương gì từ cha mình nên những lúc ăn đòn suýt chết nó vẫn không hề căm ghét hay oán giận lão. Đồng thời, việc lão chết đi cũng không khiến nó thấy đau buồn hay sung sướng.

Cái xác ngày càng nặng mùi, con trai người chết đã thuyết phục được thằng bé cùng rời khỏi cái không gian vốn thơm mùi thức ăn thì nay chỉ đặc duy nhất mùi tử thi phát tởm. Chúng buộc phải rời khỏi đó nếu không muốn chết ngạt. 

Thằng bé cầm khư khư cái chai rỗng theo sau "tấm đệm của mình" như một tay chăn vịt đang lùa con vật "lông vàng" què quặt ốm yếu đằng trước. Bị ánh nhìn đăm đăm của nó bắn thẳng vào gáy, kẻ đi trước chẳng dám đặt cái chân bị đau chạm xuống sàn nhà mà dùng tay bám vào tường và nhảy lò cò từng bước một. Vừa đến được chỗ chân cầu thang thì đột ngột thằng bé túm góc áo bạn đồng hành, ra hiệu dừng lại rồi chỉ tay về phía cửa. Phải mất một lúc thì bên ngoài mới vang lên hai tiếng gõ cộc cộc. Một giọng đàn ông ồm ồm cất lên sau cánh cửa:

"Trong nhà có người không?".

Phản ứng đầu tiên của đứa trẻ là nhìn về hướng căn bếp, nơi cái xác cha nó vẫn đang tiếp tục bốc mùi. Nếu người ta phát hiện ra cha nó đã chết cả mấy ngày, khi mà trong nhà chỉ còn hai đứa trẻ bọn nó thì điều tồi tệ sẽ lại ập tới. Những người trong trấn này đã sớm quen với việc nhìn thấy, nghe thấy nó bị cha mình đánh đập thậm tệ; song chẳng ai muốn dây vào mớ rắc rối nguy hiểm chỉ vì can thiệp vào "chuyện riêng nhà người khác". Thế nhưng ngược lại, bọn họ mà phát hiện trong nhà có người chết thì kẻ còn sống là nó phải bị lôi đi chịu tội ngay. Người ta sợ một gã nát rượu bẩn tính ưa bạo lực chứ ai thèm e ngại thằng con trai chưa mọc ra được cọng lông nách nào của lão. Bàn tay run rẩy của nó được nắm lấy. 

"Đừng sợ. Đuổi bọn họ đi".

"Có nhiều người sao?".

Thằng bé gật đầu và giơ ba ngón tay lên.

Bên ngoài lại vang lên tiếng gọi giục mở cửa.

Ba người đàn ông bên ngoài hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy kẻ ra mở cửa là một đứa trẻ. Qua khe cửa chỉ mở he hé, giọng nói dè dặt đầy bất an hỏi những vị khách lạ lẫm viếng thăm:

"Các ông tìm ai?".

Hai người đứng chắn phía trước mặc trang phục giống nhau y chang, đến giày và tất cũng không khác một chi tiết nào. Người thấp hơn, nhưng vạm vỡ hơn, đáp lời:

"Đây là nhà của ai? Có người lớn ở nhà không?".

Đó là giọng nói của người đã gọi cửa mới vừa rồi.

"Nhà của Becker nấu rượu nhưng cha tôi đi vắng, các ông cần gì?".

Hai người mặc quần áo giống nhau trao đổi ánh nhìn, gã cao nheo mắt nhìn qua khe cửa có vẻ đã phát hiện ra điểm bất thường, cái mũi quặp của gã khịt khịt như đánh hơi. Đứa trẻ giật mình đóng sập cửa.

Nhưng đối phương lại nhanh hơn, đặt chân chen vào giữa khe hở. Đứa trẻ bị xô ngã ngửa, cái bóng cao lớn kia lao vút vào trong nhà.

Thế là hết! Chỉ mong sao hắn ta phát hiện ra mỗi cái xác thôi. Mình sẽ nhận tội, mặc xác bọn họ muốn tống đi đâu thì tống, miễn là thằng bé trốn được. Trong khi nó nghĩ như thế thì một tiếng gào rú thảm thiết vang lên từ chỗ căn bếp. 

Nhận ra ngay tiếng kêu vừa rồi là của tên đồng bọn, gã thấp rút vội khẩu súng giấu trong người, kéo cò súng và lao theo vào.

Ngay lối vào căn bếp là gã mũi quặp, lúc này đang quỳ dưới sàn, vẫn không ngừng kêu gào và chửi rủa. Đằng sau gã là xác chết hôi thối của lão Becker.

"Ở đâu?", gã thấp quát hỏi.

Nhưng đồng bọn của gã không đáp lời mà hạ hai bàn tay che trên mặt xuống. Hai cây đinh sắt đang cắm ngập vào hai hốc mắt. Chỉ nhìn thấy thôi mà gã thấp đã thấy ớn lạnh và đau thay cho tên đồng bọn xấu số. 

Gã thấp cảnh giác lùi lại và bước ngược lối đi hẹp trở ra bên ngoài. Gã cẩn thận hết sức ngó lên tầng trên từ dưới chân cầu thang, chĩa nòng súng lên trên đó và bước một cách thận trọng. Nhưng tại nơi mà gã đã chắc chắn không có sự hiện diện nào ở đó thì một cái bóng từ trên cao đáp xuống người gã. 

Thằng bé cưỡi lên vai gã đàn ông, ánh bạc lạnh lẽo lóe lên từ con dao nhỏ trên tay nó.

Gã thấp vẫn chưa phản ứng lại kịp, máu trên cổ đã tuôn ra xối xả. Gã tắt thở gần như ngay lập tức. Thân hình to kềnh ngã sấp và trượt dần xuống.

Ánh mắt thằng bé lia ra bên ngoài, nơi kẻ thứ ba đang đứng nhìn vào. Nó bước nhẹ tênh đi ra, đứng trước mặt kẻ nọ và ngước mắt chờ đợi ông ta rút súng hoặc tấn công mình. Khoảnh khắc đối phương di động sẽ là cơ hội để nó áp sát. Nhưng ngoài dự liệu, người đàn ông kia không hề có vẻ gì là tức giận hay sợ hãi. Mà ngược lại, ông ta cười như thể đang ở trong hoàn cảnh hạnh phúc lắm. Người đàn ông vừa cười vừa khóc, chẳng hề thủ thế hay bỏ chạy. Và bởi vì không có cảm giác sẽ gặp nguy hiểm nên thằng bé chẳng buồn để ý ông ta nữa mà quay người hướng về chỗ căn bếp. 

Tiếng gào thảm thiết của gã mũi quặp lại vang lên lần nữa, mà cũng là lần cuối.

 

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/