Người đàn ông đào hoa - Chương 22 - Phần 1

Chương 22

Cô Frost nằm trên giường, đầu gối lên hai chiếc gối trắng đẹp đẽ. Mắt cô có nét thâm quầng. Cô sắp khóc. Tay cô cầm gáy một cuốn sách úp nó xuống mặt giường. Dangerfield, vị quan tòa khôn ngoan, đứng phía cuối giường, lo lắng và âu yếm. Gã nhìn đôi mắt đượm buồn đang bảo gã hãy đến với cô. Và họ ở bên nhau trong căn phòng nhỏ ngăn cách với các phòng khác của ngôi nhà và ngăn cách với cái thế giới bên ngoài đang sẵn sàng băm bổ họ. Làm thế nào để thoát được đây. Dangerfield. Và cô Frost.

- Tôi sẽ gọi em là Lilly.

Một nụ cười bẽn lẽn trải ra trên đôi môi mím của cô, mắt cô nhìn đi chỗ khác rồi nhìn về chỗ cũ, đôi môi mím của cô hé ra, cạnh răng cô bấm lên bờ môi rồi cô ngước lên nhìn thẳng vào mắt gã.

- Ôi!

- Tôi nghĩ đã đến lúc tôi gọi em là Lilly. Lilly.

- Ôi thôi.

- Lilly.

- Chao ôi.

- Có gì ăn không, Lilly?

- Chỉ còn một ít thịt muối xông khói và trà thôi, nhưng ông Dangerfield, hãy lấy tờ mười siling đi mua vài quả trứng đi.

- Không. Tôi không thể làm thế.

- Lấy đi mà. Xin cứ lấy đi. Tôi xin ông đấy.

Dangerfield đi đến chỗ ngăn kéo. Lấy tờ bạc bỏ vào túi quần.

- Tôi sẽ về ngay thôi.

Mình lại tự hạ thấp mình trước những điều hèn mọn rồi. Nhưng đúng là mình không có đủ tiền. Tuy nhiên, tình hình đang thay đổi. Cứ mở mắt to ra và chẳng bao giờ người ta biết được khi nào hoặc điều gì sẽ đến. Đành sống nhờ vào môi trường thôi. Hái quả từ cây của mình thôi. Lấy những chiếc sơ mi đẹp và ghi sổ nợ. Lấy cả tấn than bùn từ nhà cung cấp than và bảo họ gửi hóa đơn thanh toán sau. Lấy một con gà tây to, một cái bẫy chuột và phomát, một cân cà phê Robert thượng hạng và một ít xúc xích Italia, ồ và một bình dưa cải Đức và phiền các vị tính cả vào tài khoản của tôi nhé. Tiếng vâng thưa ông vang lên. Ô tốt rồi. Ông dùng bơ chứ? Ông lấy bao nhiêu cân, thưa ông? Tôi nghĩ ba cân. Thịt giăm bông nhé? Cho loại ngon ấy. Cả tấn nếu ông muốn. Mình tưởng tượng mình đang đi bộ lên phố Grafton. Mình đang đi qua tiệm cà phê Mitchell nơi mình luôn nhìn kỹ để thấy những khuôn mặt quý tộc vươn lên trên những cái cổ của những bộ váy thoang thoảng hương thơm ngọt ngào và nhìn những cái mũi với những lỗ mũi xinh xinh, những đôi mắt lấp lánh đầy đủ vitamin và mình luôn hy vọng một người nào đó sẽ mỉm cười với mình. Và một người cất tiếng nói với mình. Ô Sebastian, anh đã ở đâu vậy? Gì cơ? Không phải vậy chứ. Anh muốn nói là anh đói à. Khiếp quá. Ô anh cứ đùa. Tôi sốc đấy. Nhưng cứ đi uống trà với tôi đã. Tất nhiên tôi sẽ trả tiền. Anh đang mặc cái quái gì thế này? Thì cái đó. Phải, cái đó. Chúa ơi, một cái chăn. Phóng đãng gớm. Thứ duy nhất tôi có thể nghĩ được đấy. I.A.F. Tôi muốn nói là R.A.F. I.A.F? Không lực Ai Len, hẳn thế, đồ ngốc ạ. Đi uống trà với tôi nhé. Ồ không, mặc đi. Tôi thích bộ này đấy. Hợp với anh đấy. Phấn khởi quá. Anh thích những thứ kì cục, mọi người đều nói vậy. Và kia, tôi ở với cô gái ở trên gác kia. Cô ấy trả tiền. Tôi với chiếc chăn màu nâu này. Màu nâu là màu tượng trưng cho ham muốn nhục dục. Tôi ăn bánh cô ấy mua cho tôi. Ăn một. Trộm hai. Ản một. Trộm một. Tôi uống trà. Rồi tôi vào nhà vệ sinh giặt cái chăn. Tôi lấy một tấm biển bằng bìa cát tông và gấp nó thành một cái cổ áo cứng. Tôi dùng dây giày màu đen. Màu đen có nghĩa là kín đáo. Tôi mặc cái thứ này rồi đi ra không mặc gì khác cả. Có thể ông sẽ nói rõ ràng đây là biểu hiện của sự thiếu đứng đắn. Nhưng tôi được nuôi ăn.

Và tối nay mình đi ngoài mua trứng. Cô Frost, bông hoa lily của tôi và Lilly, em sẽ đi đâu? Tôi không muốn gây đau khổ cho em, chỉ muốn hiểu em, muốn ở bên em và trao cho em tình yêu. Ở trên giường thân thể hai ta quấn lấy nhau và một đêm tôi đã mặc pyjama của em. Tôi nghĩ màu xanh lá cây rất hợp với tôi.

- Cho một tá trứng loại ngon nhất.

Mình nghĩ ở cửa hàng này họ làm ăn rất tốt đấy. Quầy mới này, kính và móng tay sạch sẽ này.

Sebastian bước vội trên đường Geary rẽ trái rồi rẽ trái tiếp vào cái ngõ cụt nhà gã. Gã bước về phía một bức tường. Rờ rẫm tìm then cài trên cánh cổng màu xanh. Vào giờ này người ta làm gì với thân thể họ nhỉ? Ngồi sưởi trước những mẩu than cuối cùng. Mai mình đi rồi. O’Keefe thì đang lênh đênh trên biển. Còn cô Frost, tôi nhìn thấy ánh đèn hắt lên rèm cửa phòng em. Như thế không an toàn đâu nhưng không sao bởi hôm nay là ngày cuối cùng. Chỉ vài giờ nữa tôi sẽ đi. Tôi sẽ vào nhà cầm tay em và ở bên em trong đêm cuối cùng này. Tôi muốn đưa em đi cùng tôi nhưng tôi không thể. Em có nguyện làm việc cật lực không? Gắng sức.

Tôi sẽ chỉ cho em biết phải làm thế nào. Thời gian qua em đối tốt với tôi hơn bất cứ ai khác và em bầu bạn với tôi trong cái đêm cuối cô đơn này, không có cơ thể của em, nụ cười dịu dàng của em, đôi vú của em, chắc tôi đã phát điên rồi. Em đã cứu tôi đấy. Ngay cả cái mùi bí ẩn tỏa ra từ nách em cũng cứu tôi. Tôi như gấu ngủ đông trong hang. Hít ngửi những sợi lông của em.

Gã đi vòng ra đầu hồi nhà. Nhìn những cây nguyệt quế. Chỗ này tối om. Bật đèn lên nào. Cô Frost luôn giữ cho bếp sạch sẽ gọn gàng. Vào phòng cô ấy nào.

- Cứ nằm đi, đừng dậy, Lilly, cứ để tôi.

- Để tôi. Ông mệt rồi. Tôi làm không sao đâu mà, ông Dangerfield.

- Lilly, trong đêm cuối cùng này xin hãy gọi tôi là Sebastian.

- Tôi không thể. Đừng mà, cứ ngồi xuống đi. Tôi sẽ làm. Ông còn phải đi đường xa mà.

- Phải. Em thật tốt. Tôi có thể ngó qua cuốn sách em đang đọc được không, Lilly?

- Không hay đâu mà.

- Lilly, tôi lạnh quá, tôi nghĩ ban nãy ra đường lạnh quá không khéo tôi bị cảm rồi, mũi tôi bị nghẹt rồi này. Tôi không biết liệu tôi có thể nằm nghỉ trên cái giường ấm áp của em một lát không?

- Nhưng chúng ta thực sự không nên như vậy nữa.

- Tôi chi nằm đến khi tôi được ăn trứng và giăm bông thôi mà.

- Ông Dangerfield ạ, cái cách của ông thật là.

- Tại cái bình nước nóng của em đấy, tôi không thể nào rời nó được.

Cô Frost để cho gã ngồi trên ghế. Gã cởi quần áo ra. Cởi giày để cạnh giường. Bên ngoài gió rít. Mình cứ tự bảo mình rằng những cơn gió ngoài đó ôn hòa, ẩm và ấm. Suốt đời mình làm một cái bản đồ dự báo thời tiết. Làm khách trên cái giường ấm áp của Lilly. Một cái tên hay đấy. Điều gì đã khiến mình nghĩ ra cái tên đó nhỉ? Gọi cô ấy bằng một cái tên tượng trưng cho sự trinh trắng và thanh khiết. Trinh trắng. Trắng như tuyết. Và mình chui vào giữa những lớp chăn đệm này, chui vào với cái bình nước nóng, chộp lấy nó, bấu lấy nó, kéo nó lên giữa hai đùi mình và đợi cô ấy. Mình nghĩ khi nào mình đến Luân Đôn mình sẽ tham gia câu lạc bộ Trinity College Dining. Mình đã đọc được ở đâu đó những lời dễ chịu giới thiệu rằng câu lạc bộ Dining tồn tại để thúc đẩy sự giao lưu và tình bằng hữu tốt đẹp giữa những cựu sinh viên của trường Trinity, nhằm tạo cơ hội cho cựu sinh viên nối lại tình bạn và giúp họ nắm bắt thông tin về trường. Mình lẩm bẩm một mình, tôi là người trong hội bởi vì tôi không bao giờ muốn đánh mất niềm tin. Niềm tin là thứ để chúng ta dựa vào. Và tôi sẽ đến sinh hoạt vào các buổi tối và ngồi với các anh. Mình sẽ tỏ ra kín đáo và lắng nghe. Nghe những điều gần gũi thân thiết đối với mình. Mình hi vọng mình đến câu lạc bộ khi trời đang mưa lất phất. Mình bước ra khỏi xe ngựa, hít vào phổi chút hơi sương, Mình đeo cà vạt của trường Trinity. Cái cà vạt mới đẹp làm sao. Mình trông rạng rỡ hơn tất cả. Mình nói, Trinity hả? Đúng. Anh á? Phải. Khóa bốn tám. Bốn sáu, hay anh muốn nói đến khóa nào khác. Xin chào, tôi là Dangerfield. Tuyệt đấy. Phải. Thực ra, chết thật, ồ, thế à. Có đèn chùm chứ? Có gà chứ? Giá đỗ nữa chứ? Lò sưởi nữa chứ? Tất cả sẽ như tôi muốn đúng không? Xin mời.

Lilly mang trà vào phòng. Hai lòng đỏ trứng tạo thành hai dải màu đỏ vắt ngang đĩa. Và bánh mì phết bơ. Một chiếc khăn ăn màu xanh lá cây. Cô ấy đặt đĩa xuống.

- Lilly.

- Ôi, ông làm tôi đánh đổ trà bây giờ.

- Hôn một cái thôi mà. Hôn môi nào. Đó.

- Nếu tôi đánh rơi đĩa tôi sẽ làm ông bị bỏng đấy.

Tách trà của tôi. Em.

- Lilly, em tốt quá. Tôi cần sự ấm áp và chỗ thức ăn này. Đôi khi tôi tự hỏi liệu có một hòn đảo nào nhỏ hơn cái đảo này một chút để chúng ta có thể đến sống không.

- Sẽ tuyệt đấy.

- Lilly, em đã gói ghém đồ đạc của em rồi sao.

- Đúng.

- Sống thế này thật đáng thương. Tôi muốn ổn định ở một nơi nào đó. Ở đó mãi mãi. Tôi chán phải chuyển chỗ lắm rồi. Chúng ta phải có chỗ nào đó gọi là nhà của mình chứ, Lilly. Tôi nghĩ đó là tất cả những gì chúng ta cần và để chấm dứt cái cảnh nay đây mai đó này.

- Cô của tôi nói rằng bà ấy sẽ cho tôi ở nhờ cho đến khi tôi tìm được chỗ ở mới.

- Cô của em là người như thế nào?

- Bà ấy có một xưởng vẽ ở sau nhà nơi bà ấy vẽ những người mẫu khỏa thân. Tôi đã đứng làm mẫu cho bà ấy một lần và tôi cảm thấy rất tệ.

- Tại sao?

- Cái cách bà ấy nhìn tôi.

- Dâm đãng ư?

- Đúng.

- Cái đó ở khắp mọi nơi, Lilly ạ. Khắp mọi nơi. Tôi không hiểu làm thế nào người ta có thể ngăn được nó. Nhịn cái chuyện trên giường đó sẽ chẳng đưa em tới đâu đâu mà.

- Ôi, ông Dangerfield, ông lại tiếp tục rồi đấy.

- Tôi ghét phải rời xa em. Tôi cảm thấy như thế không công bằng chút nào.

- Ông không phải lo lắng về tôi đâu, ông Dangerfield ạ. Tôi sẽ tự chăm sóc mình được mà.

- Nhưng tôi muốn biết chắc chắn em sẽ ổn.

- Thế còn về bà Dangerfield thì sao? Tôi biết đó không phải là việc của tôi nhưng trước đây tôi cảm thấy hai người rất hợp nhau.

- Một chút nhầm lẫn ấy mà. Tôi nghĩ là do không có đủ tiền. Bà Dangerfield cứ nghĩ tôi giàu lắm. Tôi nghĩ có một khoản kha khá bị ghìm lại ở đâu đó. Nhưng tôi đã có kế hoạch của mình rồi.

- Tôi muốn lập gia đình.

- Cẩn thận đấy. Tôi muốn em hãy coi chừng những gã đàn ông ; Ai Len.

- Tôi không lấy người Ai Len đâu. Tôi muốn lấy một người Indian.

- Một người Mỹ? Giống như tôi chứ gì. Em có biết trong tôi có dòng máu Mohawk(1) không? Hô hô.

(1) Mohawk: thổ dân sống ở Bắc Mỹ

- Biết ông là một trải nghiệm tuyệt vời, ông Dangerfield ạ, dẫu rằng không phải tôi đồng ý với tất cả những gì ông nói. Nhưng thực lòng tôi nghĩ ông là một người tốt.

- Lilly.

- Tôi nói thật đấy.

- Lại đây nào.

- Nhưng tôi đã thề là sẽ không lặp lại chuyện đó nữa. Tôi xin ông. Không.

- Không hại gì đâu mà.

- Chỉ hôn vào má thôi đấy, bởi vì một khi ông đã bắt đầu thì tôi không tài nào làm ông dừng lại được.

- Không hại gì đâu mà, Lilly.

- Cẩn thận, ông làm đổ tất cả bây giờ. Đừng mà.

- Đến nằm cạnh tôi vậy. Một cái hôn tai sẽ chẳng đau chút nào đâu mà. Một cái thôi mà. Lilly, em dùng nước hoa cơ đấy.

- Tôi xin ông, ông Dangerfield, đừng làm tôi cảm thấy tồi tệ.

- Tôi muốn em đến gặp tôi ở Luân Đôn. Em sẽ đến chứ?

- Chúng ta không bao giờ nên gặp nhau nữa. Còn cái nhà này thì sao, ông Dangeríield?

- Tôi đã thu xếp rồi. Lại gần thêm chút nữa nào. Đêm nay là đêm cuối cùng của chúng ta mà. Trà ngon quá.

- Có nhiều thư gửi cho ông đấy.

- Tôi cũng sẽ thu xếp chuyện đó. Giờ đừng có lo lắng về những chuyện đó nữa, cứ lên giường cho ấm và đừng nghĩ đến chuyện gì hết. Mọi chuyện rồi sẽ được thu xếp ổn thỏa.

- Ông Dangerfield, ông có thích tôi chút nào không.

- Tôi thích em, Lilly. Em tốt với tôi. Em là niềm an ủi. Hãy nắm tay tôi nào. Đó. Bình tính đi em. Tất cả rồi sẽ ổn thôi. Lâu rồi tôi không cảm thấy dễ chịu như thế này.