Khách qua đường vội vã (Tập 1) - Chương 11 - Phần 3 (Hết)

Thật không thể chịu nổi thêm một câu nào nữa, Thẩm An Nhược miễn cưỡng thu dọn bát đũa, thay quần áo rồi mở cửa bỏ đi.

“Muộn thế này rồi em định đi đâu?” Trình Thiếu Thần ở phía sau lạnh lùng hỏi.

“Trong phòng ngột ngạt quá, em ra ngoài hít thở không khí.”

Cách tiểu khu yên tĩnh không xa là một khu thương mại hết sức sầm uất. Cô không đi xe, bước chân một cách vô định, đến cửa hàng quần áo thì thử mấy bộ, đến một cửa hàng sữa chua thì ăn một cốc thật to, cuối cùng ghé qua một quán cà phê. Khi nãy đã nôn một trận, thực ra vẫn chưa no, vì thế gọi thêm một suất cơm thịt bò sốt tiêu đen, đã rất lâu rồi cô không ăn món cay như vậy.

Dạ dày được lấp đầy, tâm trạng cũng trở nên tốt hơn, nhìn đồng hồ đã mười một giờ bèn quay trở về. Dạo này cô ít đi bộ, đế giày cũng hơi cao, lúc đi quên không thay giày nên giờ chân vô cùng đau nhức, trong lòng thấy hơi hối hận, tại sao hai người cãi nhau mà một mình cô phải chịu khổ, không chịu thua cũng không được.

Lúc về nhà, Trình Thiếu Thần vẫn chưa ngủ, tivi trong phòng khách vẫn bật, anh ngồi trên sofa trước tivi đọc tạp chí, thấy cô về anh không thèm ngẩng đầu lên. Cô cũng xem như không nhìn thấy anh, tắm xong liền đi ngủ, trong lúc mơ màng có cảm giác anh nằm xuống cạnh mình. Cô xoay người lại, nằm sát ra mép giường, quay lưng về phía anh rồi chìm vào giấc ngủ.

Thẩm An Nhược quên là lúc vừa ăn quá no xong không nên đi ngủ ngay, bụng dạ rất khó chịu, ngủ không ngon. Cô mơ về thời đại học, rất nhiều người đi leo núi Thái Sơn. Rõ ràng biết là mơ nhưng khung cảnh giống y như thật, tất cả đều là người lạ, trong đó cô chỉ biết Giang Hạo Dương, trước đây chưa từng mơ thấy anh nên cảm thấy vô cùng khó hiểu. Rành rành là có bậc thang đá dẫn lên đỉnh núi, không hiểu sao mọi người lại leo trên một đường núi cao và dốc, cô mệt lả người, đứng trước một vách đá không còn sức mà đi nữa. Giang Hạo Dương mỉm cười giơ tay ra trước mặt cô, cô thấy hành động thân thiện của anh thật kì quặc, hai người không thân nhau mà. Cô lưỡng lự vươn ra nắm lấy tay anh, chớp mắt lần nữa thì phát hiện Giang Hạo Dương đã biến thành Trình Thiếu Thần, nên cô liền cười với anh: “A, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Trong thâm tâm cô nghi hoặc, sao lại xa lạ vậy, rõ là rất quen thuộc mà. Cô nắm lấy tay anh một cách đầy tin tưởng, đợi anh kéo mình lên, không ngờ anh lại đột nhiên cười nhạt buông tay ra, để cô cứ thế rơi xuống.

Thẩm An Nhược muốn hét lên nhưng hét thế nào cùng không ra tiếng, cô choàng tỉnh, toàn thân toát mồ hôi lạnh, cẳng chân đau vô cùng, hóa ra bị chuột rút. Cô vốn luôn như vậy, cứ mơ thấy leo cầu thang bị ngã rồi tự nhiên giật mình tỉnh dậy là bị chuột rút, chỉ có điều cảnh trong mơ lần này thật và nguy hiểm hơn. Bốn bề là một màn đêm yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng tim đập loạn xạ cùng tiếng thở đều đều của Trình Thiếu Thần, thật may, chỉ là mơ thôi. Cô nén đau ngồi dậy, cảm thấy các ngón chân đều co rút, trán và lưng ướt đẫm mồ hôi.

Cô không ngờ anh cũng bật dậy, lặng lẽ xoa bóp các ngón chân cùng bắp chân cho cô. Anh dùng lực rất mạnh chứ không hề nhẹ nhàng, khiến cô thấy đau nhưng ngón chân dần dần hồi phục, nhịp tim cũng trở lại như thường. Cô nằm xuống giường, Trình Thiếu Thần buông tay ra.

“Em lại gặp ác mộng à?”

Cô không nói gì.

“Ác thú trong giấc mơ có phải mang hình thù của anh không?”

Thẩm An Nhược cắn chặt môi, vẫn còn khiếp sợ khung cảnh trong giấc mơ. Trình Thiếu Thần khẽ vuốt trán cô rồi rút tay về rất nhanh, có lẽ vì bàn tay anh đã ướt cả. Anh cười khẽ, chuẩn bị bước xuống giường thì Thẩm An Nhược bỗng ôm chặt lấy tay anh. Theo phản xạ anh định rút ra, Thẩm An Nhược lại càng ôm chặt.

“Để anh đi lấy khăn lau khô cho em.” Trình Thiếu Thần nói trước khi rút tay mình ra.

Dạo gần đây hai người ở chung với nhau luôn tỏ ra thận trọng, cố gắng không nói gì, thỉnh thoảng câu được câu chăng cũng chỉ là “Hôm nay ăn gì”, “Mai đi đâu”, đều là những chủ đề an toàn. Bởi vì chỉ cần mở miệng là không giữ được bình tĩnh, cuối cùng lại rơi vào tình thế bế tắc.

Thẩm An Nhược nhìn món đồ trang trí bằng vải trên tường đến đờ người ra, là do cô làm nhưng cô không nhớ mình treo lên đây từ bao giờ. Trình Thiếu Thần đang xem tivi bỗng nhiên mở lời: “Em hết ngày nghỉ phép ở công ty chưa? Tuần sau đi Nhật với anh.”

“Đi có việc gì? Mùa hoa anh đào qua lâu rồi mà.” Anh nói như ra lệnh, khiến Thẩm An Nhược cảm thấy rất khó chịu.

“Không phải em muốn ngắm hoa oải hương sao? Lần trước đi Pháp không phải mùa hoa nở, ở Hokkaido cũng không tồi đâu”.

“Em không cần đi ủng hộ nền kinh tế Nhật Bản. Anh yêu quốc gia đó nhỉ, năm nào cũng đi không biết bao nhiêu lần.”

“Ai bảo anh kiếm được tiền từ bọn họ.”

“Anh đang giúp người dân Nhật Bản kiếm tiền từ người dân Trung Quốc chúng ta đấy.”

“Em cố ý gây sự à, anh chẳng hiểu từ lúc nào em trở nên dễ nổi cáu thế.” Trình Thiếu Thần chẳng thèm để ý đến lời nói khiêu khích của cô, “Để anh nhắc em một chút, Trưởng phòng Thẩm, lúc nào em cũng đầy nhiệt huyết, lại còn dự định cả đời phấn đấu vì tập đoàn Chính Dương, mỗi năm đều nhập nguyên vật liệu từ Nhật Bản đến mấy tỉ, đừng nói em không biết.”

Từ lúc cãi nhau đến giờ, cứ nói đến việc gì của đối phương là hai người đều nói kiểu ẩn ý, thể hiện thái độ miệt thị, ví dụ như Trình Thiếu Thần đang nói về tập đoàn Chính Dương:

“Mấy dự án đầu tư của Chính Dương dạo này không ổn chút nào. Sao đây Thẩm An Nhược, em vẫn quyết tâm sống chết không thay lòng đổi dạ với công ty à?”

“Anh đừng nói những lời ác độc như thế. Không phải chú Nghê là bậc cha chú đã nhìn anh lớn lên sao? Anh đang nói xấu chú đấy à?”

“Chú Nghê là người tốt, tuy nhiên công ty không phải của mình chú.” Trình Thiếu Thần nói chẳng kiêng nể gì, “Phương hướng đã sai, muốn sửa chữa sai lầm nên tiếp tục đầu tư vốn vào, kết quả càng thảm hại hơn đúng không? Bỗng dưng quyết sách sai lầm như vậy là vì nội bộ không thống nhất. Thêm nữa cấp trên đang điều tra vụ việc, chỉ muốn có người đứng ra gánh hậu quả, Thẩm An Nhược, anh nghĩ em nên nhanh chóng rời khỏi nơi này đi, ở nước khác em vẫn có thể chứng minh lòng yêu nước của em mà.”

Thẩm An Nhược thầm kinh hãi, anh hoàn toàn không lui tới công ty cô, vậy mà vấn đề chỉ cần nhìn qua cũng hiểu, đúng là gần đây công ty rất rối loạn. “Xin anh đừng coi trọng em như vậy, em cũng chỉ là nhân viên quèn thôi.”

“Nhân viên quèn như em có khi còn để tâm hơn các sếp, trước nay sao không thấy em để tâm đến anh như vậy nhỉ? Anh đoán người gây ra vụ này là cấp trên cũ của em, Trương Hiệu Lễ, tính chính trực và lòng trung thành khiến người khác khâm phục của em một khi thể hiện ra ngoài không chừng sẽ khiến em phạm phải sai lầm. Phong cách làm việc của một vị lãnh đạo nào đó trong công ty em, em nhất định hiểu rõ hơn anh, Thẩm An Nhược, em tự xem lại đi.”

“Liên quan gì đến anh?”

“Anh lo đến lúc đó... Sự ngưỡng mộ cao quý cùng tâm hồn thuần khiết của em sẽ bị tổn thương.”

Thẩm An Nhược bị anh làm cho rối lên đến mức cảm thấy vừa phiền vừa bực tức, vội vàng chuyển chủ đề. “Cuối tuần là sinh nhật bố đấy.”

“Ai?”

“Bố anh.”

“Thì sao?”

“Bố anh thích quà gì?”

“Ông không thiếu gì cả.”

“Nhưng cũng phải có chút quà chứ.”

“Tùy em.”

“Em biết, nhưng ít nhất, xin anh hãy giữ im lặng, đừng như lần trước, cố ý phá đám đúng lúc bố đang cao hứng. Bố khó xử, anh cũng thấy dễ chịu sao?”

“Bố không ngốc, anh cũng đâu có vạch trần ai, em cho rằng bố sẽ tin những lời lẽ ba phải đó của em à?” Trình Thiếu Thần ngừng lại một lúc rồi như chợt nhớ ra điều gì, “Em về một mình đi, tuần sau anh đi công tác rồi.”

“Anh đổi ngày đi công tác không được sao? Sinh nhật bố mỗi năm chỉ có một lần. Cứ giả bộ vui vẻ là được, có gì khó đâu?”

Trình Thiếu Thần vốn đã chẳng có hứng thú gì với cuộc nói chuyện này, âm lượng tivi vốn rất to, nghe cô nói đầy vẻ kiên quyết bèn chỉnh nhỏ đi rồi xoay người lại nhìn cô: “Hay đây, Thẩm An Nhược, tất cả mọi người trên thế gian này, em đều cố gắng đối tốt, cấp trên của em, đồng nghiệp của em, người nhà anh, cả những người qua đường không quen không biết, thậm chí cả người em tự cho là tình địch của mình, em đều có thể hoặc thật lòng hoặc giả vờ đối tốt với họ. Sao em lại cố tình không đối tốt với chồng em vậy? Thế đã đành, nhưng ngay cả khi anh muốn lấy lòng em một chút cũng phải xem sắc mặt em mới dám nói là sao?”

“Anh Trình, anh muốn được em đối xử tốt à?”

“Không cần.” Trình Thiếu Thần xoay người lại, lạnh lùng nói.

“Được thôi, em cũng không cần anh đối tốt với em.”

Kênh khoa học đang phát câu chuyện về đàn kiến phá hỏng cả một con đê, ban đầu chỉ là một vết nứt rất nhỏ nhưng cuối cùng có thể làm sập tất cả. Trình Thiếu Thần chỉ xem kênh của CCTV, khoa học giáo dục, thể thao, quân sự và tài chính kinh tế, hiện giờ anh đang nhìn màn hình không chớp mắt, mặc kệ lời cô nói.

Có lúc, một khi mối quan hệ rơi vào bế tắc thì rất khó trở lại như xưa. Thẩm An Nhược đang dọn dẹp phòng, khi đi ngang qua phòng khách, liếc nhìn màn hình tivi, chợt nhớ lại trước đó không lâu Trình Thiếu Thần vô tình nói ra câu này, đột nhiên thấy vô cùng đồng cảm.

Trò chơi vô vị này cứ thế được diễn đi diễn lại, hai người vì muốn chấm dứt những cuộc tranh cãi không đầu không cuối, vì thế đều ít xuất hiện trước mặt đối phương. Trình Thiếu Thần lại bắt đầu về nhà muộn, có lần còn không về nhà. Thẩm An Nhược cũng về muộn, cố ý ở lại công ty thật lâu rồi mới về. Lúc nói chuyện điện thoại bọn họ vẫn rất bình tĩnh, Trình Thiếu Thần nói: “Anh bận việc bên ngoài, tối anh không về đâu” hoặc như “Bây giờ muộn quá, tự lái xe không an toàn đâu, đừng về nữa”. Cho nên thời gian anh và cô cùng ở nhà càng ngày càng ít.

Hôm đó cùng Hạ Thu Nhạn đi ăn, Hạ Thu Nhạn nói: “Trước đây rõ ràng còn vẻ mặt xuân tình phơi phới, sao mới mấy ngày mà đã tiều tụy vậy? Sao thế, kế hoạch có con vất vả quá à?”

Cả sảnh bao nhiêu là người, tiếng của Hạ Thu Nhạn rất lớn khiến Thẩm An Nhược chỉ hận không thể bịt miệng cô nàng lại.

Hiện tại Hạ Thu Nhạn rất bận rộn, thế nên Thẩm An Nhược muốn hẹn bạn phải hẹn trước ba ngày.

Gần đây chuyện ăn uống của Thẩm An Nhược không được tốt lắm, răng còn bị đau, lúc ăn cơm phải hết sức cẩn thận.

“Cậu làm sao mà không thiết ăn uống gì thế, không lẽ có thật rồi?''

“Không, bọn tớ tạm thời dừng lại rồi.”

“Hai người giận nhau thật rồi à? Ừ, thực ra thế cũng tốt, cãi nhau thì mới giống vợ chồng bình thường, tớ cứ nghĩ vợ chồng cậu mãi bình yên cơ.”

“Không phải, cơ thể tớ có một chút vấn đề, đang phải uống thuốc nên không muốn có con.”

Mắng chửi đàn ông vẫn là chủ đề chính của Hạ Thu Nhạn, sau ba lần tuyên bố “Đàn ông tốt tuyệt chủng hết rồi”, Hạ Thu Nhạn cũng bình tĩnh lại: “Dạo này bọn tớ đang làm chuyên đề về ngoại tình, tớ rút ra được kết luận này: Sở dĩ xuất hiện người thứ ba, chủ yếu là do vợ chồng có vấn đề nên người thứ ba mới xen vào được.”

“Tớ vẫn cứ nghĩ,” Thẩm An Nhược ngừng lại một lúc, “Cái gọi là người thứ ba không phải là người chen vào giữa mà là người thử thách tình yêu của hai vợ chồng.”

“Luận điệu này của cậu thật kỳ lạ. Sao vậy? Nhà cậu có chuyện à? Chồng cậu ngoại tình, hay cậu định ngoại tình thế?”

Thẩm An Nhược im lặng không nói gì, Hạ Thu Nhạn đột nhiên đập bàn đứng dậy: “Không lẽ là thật? Đàn ông đúng là thứ không tốt đẹp gì!”

“Cậu bình tĩnh đi, xin cậu đó. Không phải thế, chỉ là một vài việc tớ không thể nghĩ thông được.”

“Không nghĩ thông được thì đừng nghĩ nữa, sao cứ phải làm cho rõ ràng ra chứ? Cứ như vậy thật khó chịu.”

“Cũng không cần thiết, đúng ra chẳng phải chuyện của tớ. Còn nữa, Thu Nhạn, cậu nói đúng nếu vợ chồng có vấn đề thì không thể đổ trách nhiệm lên người khác. Có thêm nhiều rắc rối khác bên ngoài nữa cũng chỉ là thêm xúc tác chứ không phải nguyên nhân, kể cả có thêm nguyên nhân gì thì đây cũng là chuyện sớm muộn.”

“Thẩm An Nhược, cậu đúng là nhát gan, lúc nào cũng suy nghĩ tiêu cực.” Hạ Thu Nhạn bỗng cảm thấy chẳng biết nói gì cho phải.

Mấy ngày sau, đúng lúc vừa tan sở thì Trình Thiếu Thần gọi điện cho cô: “Tối nay có tiệc, được nghỉ thì về nhà thay quần áo đi nhé.”

Dạo này hai người nói chuyện với nhau không có câu hỏi nào, chỉ toàn câu khẳng định.

“Tối em bận rồi.” Thẩm An Nhược cũng chẳng vui vẻ gì.

“Tiệc mừng thọ dì Lý sáu mươi tuổi, dì nói rất muốn gặp em.”

“Dì Lý là ai? Em cũng chẳng phải nhân vật quá quan trọng. Em nói rồi, tối nay em có việc.”

“Tám giờ tối tiệc bắt đầu, bây giờ anh có việc, trước bảy rưỡi anh sẽ về nhà đón em. Anh cúp máy đây, lát gặp.”

Dập máy xong, Thẩm An Nhược mãi không có phản ứng gì. Trình Thiếu Thần rất ít khi yêu cầu cô cùng tham gia mấy bữa tiệc rượu, mà nếu có, cô từ chối, anh cũng không ép.

Nghĩ một lúc, cuối cùng cô về nhà đúng giờ, khi trang điểm và thay xong bộ lễ phục màu đen, Trình Thiếu Thần cũng về tới nơi, nhìn chằm chằm cô mấy giây: “Em mặc màu đen trông tái lắm, như người vừa bị bệnh.”

Cô quay về phòng, lau màu son hồng nhạt trên môi đi, tô lại bằng màu đỏ đậm rồi nói: “Thế này đã được chưa, thưa anh Trình?”

“Em thấy hợp là được rồi.” Trình Thiếu Thần cũng lười không muốn ý kiến gì.

Chính Thẩm An Nhược cũng tự thấy cô lúc này rất thích hợp để tới dạ hội hóa trang ma cà rồng.

Trình Thiếu Thần dừng xe trước một cửa hàng trang sức rất lớn.

“Gì vậy?”

“Em không đeo vòng cổ.”

“Người phụ nữ không tự tin về bản thân mới cần dùng đến trang sức.”

“Em đừng hiểu nhầm. Anh chỉ nghĩ cổ áo em rộng quá.”

Nhân viên trong cửa hàng nhìn thấy hai người quần áo chỉnh tề bước vào liền nở nụ cười thân thiện, ân cần tiếp đón. Các kiểu vòng cổ lấp lánh tỏa sáng dưới ánh đèn, vô cùng tinh tế tao nhã.

“Chị xem, bên này toàn là các mẫu mới, rất hợp với chị. Chị thích kiểu nào?”

Thẩm An Nhược cười: “Kiểu nào đắt nhất? Lấy kiểu đó đi.”

Nụ cười của nhân viên bán hàng vẫn tươi như trước, chỉ hơi bối rối, lén nhìn về phía Trình Thiếu Thần đang ngồi đọc tạp chí ở khu chờ phía xa.

Thẩm An Nhược thấy khá quen thuộc với kiến trúc hoa lệ sáng rực nơi này, chợt nhớ ra trước đây Trình Thiếu Thần đã từng đưa cô đi dự một bữa tiệc ở đây, Lý phu nhân chính là bà mối nổi tiếng ở thành phố này, năm đó Trình Thiếu Thần gọi bà là “Lý tú bà”. Chuyện xảy ra hôm đó hiện rõ mồn một trước mắt khiến cô chợt thấy tim đập mạnh. Trình Thiếu Thần đã đi trước mấy bước, thấy cô vẫn chưa đi, liền quay lại nắm lấy tay cô.

Đời người là một sân khấu lớn, mấy phút trước hai người vẫn xem nhau là người dưng, giờ phút này lại như đôi uyên ương tình cảm sâu nặng.

Bữa tiệc của Lý phu nhân rất hoành tráng, người ra kẻ vào như nước. Được một lát Trình Thiếu Thần đã muốn rời đi, cô biết anh cũng không thích những nơi như thế này. Cô tự đi tìm chút đồ ăn, thỉnh thoảng cùng người lạ bắt chuyện vài câu, tránh né mấy người muốn tiến tới hoặc ánh nhìn không thân thiện, cũng gặp vài gương mặt khá quen nhưng không mấy thân thiết, rồi bỗng nhìn thấy trong đám đông một người quen không ngờ đến, Tần Tử Yên, sao chị ấy lại ở đây. Chị mặc một bộ sườn xám màu tím nhạt trông vô cùng nhã nhặn, đang cùng một chàng trai khiêu vũ. Thẩm An Nhược đứng nhìn từ xa một lúc, trong lòng cũng phải thừa nhận người đẹp thì góc nào cũng đẹp.

Đại sảnh rất đông người, không khí cũng không thoải mái. Thẩm An Nhược vẫn chưa quen đi giày cao gót nên bước đi rất thận trọng tránh được một người mời khiêu vũ, vào phòng vệ sinh định tô lại lớp son, lúc nãy ăn chút đồ nên son đã bị mờ đi. Biệt thự rộng lớn đèn đuốc rực rỡ, chỗ nào cũng sáng trưng, dãy hành lang dài treo một loạt tranh, nhìn tổng thể có chút rối mắt nhưng tất cả đều là bản gốc, rất đáng để thưởng thức. Thẩm An Nhược chăm chú xem tranh, cô chầm chậm đi sát từng bức để quan sát, sau đó đi tới một cánh cửa lớn, hướng tầm nhìn vào bên trong, cách trang trí này rất quen thuộc, những ký ức bỗng tràn về, cô khẽ mỉm cười, định vào trong xem một chút, nghĩ ngợi giây lát, cuối cùng ngăn bước chân mình lại, ngẩng đầu tiếp tục xem những bức tranh trên tường.

Thẩm An Nhược đi lên tầng ba, cô nhìn xuống qua kẽ hở ở cầu thang, ở đây có một cảm giác rất lạ, như của người từ trên cao liếc xuống quan sát mọi thứ phía dưới, có người tán tỉnh nhau trên sàn nhảy, có người nép trong góc tường ôm ấp nhau, cũng có người đứng bên cầu thang thì thầm nói chuyện. Ở vị trí của Thẩm An Nhược, có thể thấy Trình Thiếu Thần thờ ơ cầm điếu thuốc trên tay, thong dong bước vào phía sau cánh cửa. Mấy phút trước, hình như cũng có một bóng người mặc đồ tím nhạt nhẹ lướt vào. Cô đứng đó trong yên lặng một lúc rồi quyết định đi ra ngoài tản bộ.

Vườn sau nhà trồng hoa hồng, dưới ánh trăng toát lên vẻ đẹp mê hồn, mùi hương cũng theo gió mơ hồ phiêu tán. Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ trong vườn, ánh trăng bao la, gió nhẹ thoảng qua, khung cảnh rất thích hợp để nói chuyện tình cảm. Chân đau quá nên cô cúi người tháo giày ra, đan chân vào nhau rồi dẫm lên giày. Trong vườn cũng có người khác nhưng cô ngồi ở góc khuất, sẽ không ai để ý tới.

Cô ngồi đó khá lâu, không khí bên ngoài thật thoải mái, chợt có người từ biệt thự vội vàng đi ra. Cô nhận ra vì tối nay không có nhiều người mặc đồ tím. Tần Tử Yên đi rất nhanh, vừa khéo đi ngang qua trước mắt cô. Thẩm An Nhược ngồi gọn vào hơn nữa, cô vốn đã trốn vào chỗ tối không ai để ý nhưng nhờ ánh trăng sáng, cô vẫn nhìn rõ trên khuôn mặt Tần Tử Yên là hai hàng nước mắt.

Thẩm An Nhược ngẩn ra ở đó một hồi, nghĩ lại những chuyện đã qua, sau đó phát hiện ra có người đang nhìn mình, ngẩng đầu lên thì thấy Trình Thiếu Thần không hiểu từ bao giờ đã đứng trước mặt cô. Anh vẫn thích làm cô giật mình, lần này thì không, không biết anh đã ở đây nhìn cô bao lâu rồi. Anh đứng ngược sáng nên cô không nhận ra thái độ của anh.

“Về thôi.”

“Tiệc tàn rồi à?”

“Vẫn chưa, nhưng việc của anh đã giải quyết xong rồi. Cả tối nay không thấy em đâu, cũng không mang theo điện thoại.” Giọng anh vẫn hết sức bình thản.

“Sao anh biết em ở đây?”

“Có người thấy em đi ra ngoài, anh ra chỗ khuất để tìm.”

Thẩm An Nhược cúi xuống tìm giày, ngồi lâu quá chân đã hơi tê, phát hiện đôi giày đã bị mình đá ra khá xa. Trình Thiếu Thần nhặt giày về giúp cô, cô định đưa tay ra, nào ngờ anh ngồi xuống đi giày vào cho cô, ngay cả dây giày cũng buộc rất cẩn thận. Thẩm An Nhược ngây người ra rồi đứng dậy, chợt không biết phải nói gì, Trình Thiếu Thần cũng im lặng. Được một lúc, vô tình ngoảnh đầu lại, bắt gặp Tần Tử Yên không biết từ bao giờ đã đứng cách đó không xa, nhìn về phía hai người. Ánh trăng đã ngả về Tây, góc khuất cô đứng nay đã được ánh trăng bao phủ.

Trình Thiếu Thần uống một chút rượu, trên đường về lái xe chậm nhưng vẫn rất vững vàng, thậm chí còn ổn định hơn bình thường, mắt anh chỉ nhìn về phía trước mà không nói gì. Thẩm An Nhược thấy hơi đau đầu, dựa vào cửa kính xe gần như ngủ thiếp đi. Cầu thang máy cũng chậm hơn ngày thường, hai người họ dù coi nhau như không khí nhưng bầu không khí xung quanh vẫn đặc quánh, làm người ta thấy khó thở. Trình Thiếu Thần bỗng phá tan sự im lặng: “Em có khăn tay không?”

Thẩm An Nhược lấy từ trong túi ra đưa anh.

Trình Thiếu Thần cầm lấy khăn, đột nhiên kéo cô lại lau hết son trên môi, anh khá mạnh tay làm cô đau, chỗ bị anh giữ và môi đều rất đau.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Một tiếng “Đinh” vang lên, cuối cùng cũng đến nơi, cửa thang máy mở ra, Thẩm An Nhược lập tức đẩy anh ra, tìm chìa khóa mở cửa. Trình Thiếu Thần đi theo sau cô, thấy cô đóng cửa lại liền đè cô vào cửa mà hôn một cách mãnh liệt, anh rất ít khi hôn cô như vậy.

Thẩm An Nhược gắng sức vùng vẫy, không những không thoát ra được mà còn bị anh xé hết áo váy. Bộ váy này vốn kiệm vải, trước ngực khoét sâu, sau lưng hở hơn nửa, phía dưới cũng ngắn. Thẩm An Nhược thở hổn hển, sống chết lấy tay đẩy anh ra: “Đừng làm hỏng váy của em.”

“Anh ghét cái váy này.” Anh xé toạc phần áo phía trên rồi tiến vào từ phía dưới chân váy, động tác vô cùng thô lỗ.

Anh vốn ưa sạch sẽ, không thích mùi nước hoa, ghét nhất là lớp mĩ phẩm trên mặt, ít khi chưa tắm mà làm việc này. Thực ra cô cũng là người sạch sẽ, từ chỗ đông người về là cảm thấy khó chịu. Thẩm An Nhược dùng toàn bộ sức lực đẩy anh ra: “Em muốn đi tắm.”

Hai người nằm trên giường, cách nhau xa thật xa, mỗi người một ý nghĩ. Đã rất lâu bọn họ không ngủ cùng nhau nên có chút hờ hững, vì thế mà Thẩm An Nhược thấy rất không thoải mái. Bỗng nhiên Trình Thiếu Thần tiến lại gần cô, ôm cô vào trong lòng, chậm rãi lướt những ngón tay thon dài của mình xuống xương quai xanh rồi dừng lại đặt ở bụng dưới của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, môi anh cũng mơn trớn tai cô, đột nhiên dịu dàng vô cùng. Thẩm An Nhược chợt thấy sợ, hít sâu một hơi, nghe thấy Trình Thiếu Thần khẽ nói vào tai, hơi thở nóng ấm khiến cô ngứa ngáy nhưng lời lẽ rất lạnh lùng: “Thẩm An Nhược, anh không hiểu, em không muốn có con thì cứ nói với anh, anh không ép. Sao lại phải uống thuốc làm khổ bản thân như vậy?”

Hết tập 1.

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác Sách:

Ariko Yuta – Kaitoukiddo1412 – H.y

(Tìm - Chỉnh sửa – Đăng)

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor