Khách qua đường vội vã (Tập 1) - Chương 11 - Phần 1

Chương 11

Trình Thiếu Thần ở lại Lệ Giang ba ngày, sau đó đưa Thẩm An Nhược cùng về nhà.

Ngày thứ hai, hai người đi leo núi tuyết. Có cáp treo nhưng lại kéo cô leo bộ lên, hại cô bám cứng cánh tay anh, dồn toàn bộ trọng lượng lên người anh rồi mà vẫn cảm thấy mệt, cứ mấy chục bậc thang lại ngồi xuống nghỉ một lúc.

“Sao không đi cáp treo?” Thẩm An Nhược dù thở không ra hơi vẫn nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Thế chất em quá yếu, phải tăng cường tập luyện.”

“Anh đi chết đi. Sao không ngồi cáp treo lên núi cho rồi?”

“Em muốn nghe anh nói thật à? Đúng là hỏng hết hình tượng của anh. Thôi được rồi, anh sợ độ cao.”

Đến đỉnh núi, con đường nhỏ giữa rừng trở nên bằng phẳng, hướng đến đồng cỏ. Hai con sóc xám thoăn thoắt phóng qua trước mặt hai người, chớp mắt một cái đã chui vào sâu trong rừng.

“Anh cũng đến đây đi du lịch à?”

“Đương nhiên là đi công tác.”

“Em muốn nghe sự thật.”

“Ở Côn Minh bọn anh đã giải quyết xong rồi, xong xuôi mọi người quyết định cùng nhau đi lung tung cho khuây khỏa. Riêng anh do có việc gấp nên phải quay về trước, có điều gần thế này chi bằng tiện đường đưa vợ về cùng luôn, đỡ lo ở đây có người vui quên trời đất, quên luôn cả đường về nhà. Giải thích như vậy em hài lòng chưa?”

“Địa điểm công tác ban đầu là ở đâu?”

“Ở Thượng Hải.” Trình Thiếu Thần thành thật trả lời.

“Trình Thiếu Thần, anh cứ nói dối là anh chủ ý đến đây tìm em, làm em vui một chút thì có gì phải ngại?” Thẩm An Nhược ôm cánh tay anh hờn dỗi nói, nhưng lại không giấu được nụ cười trên khóe môi. 

“Như vậy không được, nếu để nhân viên và khách hàng biết anh bị nữ sắc mê hoặc, cậy quyền tư lợi thì về sau anh đâu còn mặt mũi gặp mọi người?”

Ngày hôm sau nữa trời bỗng mưa lớn, tầm tã đến nửa ngày vẫn chưa dứt, đi đâu cũng dở, hai người đành phải ở lại khách sạn chơi cờ nhảy, môn cờ duy nhất cô tạm coi là biết chơi. Cảnh vật xung quanh khách sạn Trình Thiếu Thần ở rất đẹp, các phòng rộng rãi, xa có núi, gần có sông, lúc nào cũng mông lung chìm trong hơi sương như một bức tranh thủy mặc mờ mờ, ngoài kia, mưa vẫn rơi tí tách, đập vào lan can sắt phát ra những âm thanh rất vui tai.

Tâm trạng Trình Thiếu Thần không tốt, vì thế số lần Thẩm An Nhược thắng khá nhiều, cô nhớ trước đây, anh nhường ba nước cô thua đã đành, nhường đến năm nước cô vẫn thua.

“Chà, là em tiến bộ hay anh kém đi vậy?”

“Hôm qua anh không ngủ được.” Trình Thiếu Thần ngáp liên tục.

Tới một nơi xa xôi thế này chỉ để ngủ ngày thì thật là quá xa xỉ, Trình Thiếu Thần bèn gợi ý: “Chúng ta chơi trò gì kịch tính một chút đi, thua một ván cởi một thứ trên người, được không?”

Thẩm An Nhược biết mình vừa trúng bẫy, chết cũng không theo.

“Đồ nhát gan. Đồ trên người anh đâu nhiều như em, hơn nữa mỗi ván anh nhường em bảy nước, thế đã được chưa?”

Tất nhiên Thẩm An Nhược vẫn thất bại thảm hại. Ban đầu cô nhõng nhẽo bảo đến cuối cùng mới “thanh toán” một thể, sau đó thua đến mức không thể thua thêm được nữa, liền ném bàn cờ đi chạy thoát thân. Phòng khách sạn cũng chỉ có từng đó chỗ, cô nhảy lên sofa, rồi nhảy lên trên bàn, chạy vài vòng cuối cùng vẫn bị bắt được. Trình Thiếu Thần đè cô xuống giường, vừa cù cô vừa hổn hển cười: “Em cố tình phá luật, anh yêu cầu bồi thường gấp đôi.”

Thẩm An Nhược bị cù làm cho ngứa ngáy cả người, vừa cười vừa hét “Cứu với.”

“Em kêu khản cổ cũng không ai đến cứu đâu.”

Rõ là đôi vợ chồng dở hơi.

Ngoài cửa sổ mưa vẫn tí tách rơi, mờ mịt hơi nước, bên trong hai người đang mải mê vui đùa, cũng ướt sũng mồ hôi. Rất lâu sau, Trình Thiếu Thần vẫn nằm trên Thẩm An Nhược, vùi mặt vào ngực cô, ôm cô hệt như một đứa trẻ. An Nhược khẽ nhắm mắt lại, một tay ôm vai, một tay vò tóc anh, sau lại vuốt ngay ngắn, rồi lại vò loạn lên. Kỳ lạ là anh chẳng phản kháng gì, bình thường anh rất ghét có người chạm vào đầu. Anh im lặng rất lâu làm cô tưởng rằng anh đã ngủ, đang định nhẹ nhàng lật anh qua một bên, chợt nghe thấy anh khẽ nói: “Thẩm An Nhược, chúng mình có con đi.”

Bàn tay đang nghịch tóc anh bỗng ngừng lại, cô nghe thấy chính mình đang khẽ trả lời “Vâng”.

Hai người thật sự bắt đầu nghiêm túc với vấn đề chăm sóc trẻ nhỏ. Thẩm An Nhược chăm chỉ đi khám sức khỏe, Đông y Tây y đều tới, cô cũng chịu đựng nỗi sợ máy khoan, đi hàn lại chiếc răng bị hổng một lỗ. Ngoại trừ những bữa tiệc không thể trì hoãn, họp mặt đồng nghiệp từ chối được thì từ chối, tránh được thì tránh. Những cuộc gặp mặt vì công việc của bọn họ thường nhiều nam ít nữ, cánh đàn ông thích trêu chọc đó luôn oán trách: “Thấy chưa, thấy chưa, phụ nữ một khi đã lấy chồng thì ai cũng trưng ra cái bộ mặt đáng ghét này. Đợi đến khi làm mẹ, chắc chắn sẽ thành Mẫu dạ xoa[1].” Trình Thiếu Thần nghiện thuốc lá không quá nặng, vốn hút rất ít, giờ cũng dứt khoát bỏ, rượu không động đến nữa, đến chuyện nhà cửa cũng chú ý về từ sớm.

[1] Tôn Nhị Nương, tên hiệu Mẫu dạ xoa, là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc Thủy Hử. Bà là một trong 72 Địa Sát Tinh của 108 anh hùng Lương Sơn Bạc.

Thực ra Thẩm An Nhược vốn sợ trẻ nhỏ, lúc đi kiểm tra sức khỏe nghe thấy tiếng khóc vọng ra từ phòng hộ sinh, cả người lạnh toát, dạ dày quặn lại, nhưng ít nhất cô cũng đã từng đối mặt với nó. Từ lúc có mục tiêu mới, một số thói quen đều phải thay đổi. Cô ghi nhớ lời dặn của bác sĩ, không được kén ăn, ép mình ăn những thứ bình thường chẳng thể nào nuốt nổi, thưởng thức mấy bản nhạc, bộ phim chán ngắt mà người ta nói có thể bồi dưỡng tình cảm, cải thiện tâm trạng, ngáp ngắn ngáp dài cố đọc cho bằng được mấy cuốn sách về mẹ và trẻ sơ sinh mỗi tối. Ngay đến cô vốn cho rằng làm tình chỉ là phiên bản nâng cấp của cái gọi là vận động trên giường hay chuyện nam nữ không thích hợp làm ở nơi công cộng và có tính nguy hiểm nhất định, giờ đây trở nên vô cùng thiêng liêng, như một nghi thức thần bí nào đó.

Tuy nhiên mọi chuyện lại không được thuận lợi như vậy. Trước đây phương pháp phòng tránh của họ quá chu đáo, do đó Thẩm An Nhược cứ cho rằng không phòng tránh nữa thì mang thai là chuyện dĩ nhiên, quả thật cô vẫn còn quá thiếu kinh nghiệm.

Tháng thứ nhất, lần đầu cô cắn môi dưới, nhìn không chớp mắt vào que thử thai, sau này Trình Thiếu Thần nói vẻ mặt cô lúc ấy hệt như xung trận, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Tháng thứ hai vẫn chưa thấy gì. Cô thở dài, Trình Thiếu Thần nói: “Nhìn em như thể trút được gánh nặng vậy”. Thực ra thì oan cho cô quá, lúc đó chỉ cảm thấy việc này như đứng trước một kỳ thi lớn, hằng đêm khổ sở đọc sách không thể thoải mái vui chơi, đến khi ngày giải phóng ngay trước mắt lại nói kỳ thi bị lùi lại, những tháng ngày căng thẳng này cứ tiếp diễn, con đường tươi sáng còn mãi xa phía trước, thật uể oải.

Vị thầy thuốc Đông y nói cơ thể cô vốn tính hàn, khả năng mang thai thấp hơn so với người thường, có lẽ là thật. Do đó đến tháng thứ ba, lúc Trình Thiếu Thần vui như mở cờ trong bụng nhận xét về vẻ mặt của cô, cô bỗng thấy vô cùng buồn bực. Rõ ràng là ý kiến của anh, cuối cùng người căng thẳng lại là cô, anh đứng một bên xem kịch vui, vậy nên cả tối không thèm để ý đến anh nữa, ngay cả khi anh có ý định ôm lấy, cô cũng gạt ra.

“Em quá căng thẳng nên mới thành ra như vậy, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên thôi.”

Cô vẫn mặc kệ anh, không quan tâm.

“Sao em lại giận anh? Rõ ràng anh cũng đang rất cố gắng mà.” Trình Thiếu Thần nhịn cười.

Vì cớ gì mà nửa đêm cô lại cùng kẻ nhạt nhẽo này tranh luận như trẻ con vậy nhỉ? Thẩm An Nhược trùm chăn bịt lỗ tai mình lại.

“Này, anh chỉ nói đùa thôi, thật ra anh cũng chưa chuẩn bị gì mà. Đêm qua mơ thấy em sinh bốn, anh hai tay bế hai đứa, trên vai cõng một đứa, còn đứa dưới đất đang khóc oa oa, giật mình tỉnh ngủ, toát hết cả mồ hôi. Thật đáng sợ.”

Thẩm An Nhược đang ở trong chăn bí không thở nổi, nghe anh nói mà không nhịn được cười, cuối cùng đành vén chăn thò đầu ra, mở miệng thật to để thở, bị anh nhân cơ hội nhào tới hôn. “Thôi nào, em đừng nản lòng, chúng mình cố tiếp là được mà.”

Để tránh bức xạ, buổi tối cô không lên mạng nữa. Lúc Trình Thiếu Thần về muộn, cô lục mấy đĩa giải trí, cuộn tròn trong chăn xem hết bộ này đến bộ khác cho đến lúc anh về. Bây giờ cô chỉ xem một bộ hài kịch làm theo kiểu thương mại, bị phê phán là nông cạn, kiểu giải trí nhẹ nhàng, lúc xem thì buồn cười, không phải đau đầu nhức óc, xem xong mà tên phim còn chả nhớ, thật quá tốt. Có khi cô xem xong ngủ lúc nào không hay, lúc tỉnh dậy thấy mình đang nằm trên giường trong phòng ngủ, bên cạnh là Trình Thiếu Thần.

Đây là thời điểm hai người hòa hợp nhất từ khi kết hôn tới giờ, hệt như đang trở lại thời kỳ trước hôn nhân. Lúc đó, cô chẳng có bất kỳ dự định nào cho ngày mai, phía trước chỉ là một khoảng không mờ mịt, còn hôm nay, tưởng như đã có thể nhìn thay rõ cửa ải phía trước.

Trình Thiếu Thần bỗng đề xuất đưa cô về thăm nhà, cô liền vui vẻ nhận lời. Thành phố cha mẹ An Nhược sống không quá xa nhưng đi tới đi lui một chuyến cũng mất nguyên ngày. Trình Thiếu Thần lại bận rộn, ngoài những ngày lễ tết, còn lại Thẩm An Nhược đều tự đi tàu hỏa về, tối thứ Sáu xuất phát, Chủ nhật quay về.

“Anh dạo này nhàn nhỉ? Sao bỗng nhiên lại nhớ đến bố mẹ em?”. Không phải tại cô có ý nghi ngờ nhưng anh vốn rất lười, nhà mình còn không muốn về, thường để cô một mình đại diện về thăm bố mẹ chồng.

“Hôm trước nói chuyện điện thoại, bố nói loại thược dược bố trồng giờ nở hoa ba màu, thật kì lạ, về ngắm xem thế nào. Với lại anh cũng thèm món cá kho tàu mẹ làm, đi ăn ở nhiều tiệm rồi nhưng không đâu ngon bằng của mẹ.”

“Lý do này của anh... Nếu để cha mẹ biết được, không biết nên cười hay khóc đây.” Thẩm An Nhược thấy anh đang pha trò, “Ủa, mà từ lúc nào anh với bố quan hệ lại tốt vậy? Chả phải anh rất sợ gặp bố sao? Bố chưa hề nói với em chuyện cây hoa lạ đó.”

“So với em, anh được nhiều người quý mến hơn đấy.”

Chẳng mấy khi bọn họ cùng về nhà, bà Lâm Chiến Vân rất vui vẻ, mất cả buổi chiều bận tối mắt tối mũi trong bếp, chỉ đạo ông Thẩm Tịnh Hòa loạn như cào cào.

“Ông nó, đưa cái đó, cái đó và cả cái kia nữa cho tôi nào.”

“Rốt cuộc bà muốn cái nào?”

“Chính là cái đó đó, sao ông không thể hiểu ý tôi được nhỉ? Ông mắc bệnh người già rồi sao?”

“Làm sao tôi biết được bà muốn cái nào chứ?”

Đi đường mệt nhọc, hai người vốn định trốn trong phòng nghỉ ngơi nhưng giọng mẹ An Nhược quá to, đóng cửa lại rồi mà vẫn nghe rõ, nguyên cả buổi chiều đều là những câu như thế, lúc đầu còn nhịn được nhưng cuối cùng vẫn phải bật cười, thật là bất kính.

Trình Thiếu Thần thở dài: “Bố em thật đáng thương, ngày nào cũng bị ngược đãi như vậy.”

“Bố thì có gì đáng thương? Ở nhà việc trong việc ngoài đều đến tay mẹ em, một bình dầu bố còn không rót nổi, gần sáu mươi tuổi rồi mà đến máy giặt cùng chưa bao giờ sử dụng. Mẹ em đi có ba ngày mà bố đói đến mức sụt mất năm cân, hại mẹ em từ đó không dám đi đâu xa.”

“Lợi hại vậy sao? Nhưng mỗi lần anh đến, bố đều rất chăm chỉ giúp mẹ việc bếp núc, còn tranh phần rửa bát nữa.”

“Là làm bộ cho anh xem đấy, để anh không bắt nạt em như bố bắt nạt mẹ.”

Bên ngoài lại là tiếng cãi nhau, bố An Nhược nói: “Thời mãn kinh của bà lại đến nữa rồi, bà định đánh thức hai đứa chúng nó dậy để làm trò cười cho chúng sao?”

“Ông đi đi, đừng ở đây vướng chân tôi nữa.”

Thiếu Thần và An Nhược vốn không ngủ mà ở trong phòng cô xem lại ảnh cô hồi nhỏ, còn ngoài kia bố mẹ vẫn tiếp tục đấu khẩu, họ cũng không tiện đi ra ngoài.

“Từ lúc em có thể nhớ được mọi chuyện, ngày nào bố mẹ cũng cãi nhau, cãi xong lại làm lành, ngày hôm sau lại tiếp tục, không ngờ như vậy mà cũng sống với nhau được một đời.”

“Lúc bọn anh còn bé, bố mẹ không bao giờ cãi nhau trước mặt con cái mà chỉ coi người kia như không tồn tại, bố hút nguyên một bao thuốc, còn mẹ khóc ở trong phòng, chẳng ai thèm để ý đến bọn anh. Lúc anh đói quá, anh trai phải nấu cơm cho anh ăn, có lần làm tay bị thương, phải nghỉ học rất nhiều ngày.” Có lẽ đây là lần đầu tiên Trình Thiếu Thần nói về gia đình mình.

“Em nhớ có một lần bố mẹ cãi nhau rất to thì em nói, bố mẹ đừng hành hạ nhau như vậy nữa, ly hôn luôn đi cho xong, cũng đừng quan tâm đến việc con cảm thấy gì. Ngay lập tức bố mẹ dừng trận chiến, quay ra giáo huấn em một bài.” Thẩm An Nhược nhớ lại.

Trình Thiếu Thần phì cười: “Thật ra tính cách của em và bố mẹ không giống nhau. Không hiểu cái tính nết khó chịu này được di truyền từ ai? “

“Em cũng không biết, bố mẹ vẫn cứ nghĩ là năm đó bế nhầm em về. Nhưng lớn lên trông em vẫn rất giống họ.”

“Ừ.” Trình Thiếu Thần lật tấm ảnh của cô hồi tiểu học, “Thẩm An Nhược, thật ra hồi nhỏ em rất đáng yêu, rất có khí chất.”

“Mẹ em cũng nói vậy, còn nói em lớn không được như xưa.”

“Cũng đâu đến nỗi, đứng ngoài đường cũng không gây ảnh hưởng lắm đến mỹ quan thành phố đâu. Sao em lại véo anh? Ai, buông tay ra đi, anh sai rồi, em là mỹ nhân, vừa xinh đẹp dịu dàng lại vừa có khí chất.”

Một lúc sau, đôi vợ chồng già lại tiếp tục cuộc chiến.

Trình Thiếu Thần rất không nhân hậu nghiêng đầu nghe ngóng: “Anh nghĩ là bố em bị ức hiếp quá. Em xem tên hai người xem, thật là bổ sung tuyệt vời cho nhau.”

“Chậc, bề ngoài thì lần nào người thắng cũng là mẹ em. Bố ăn nói không bằng được mẹ, lại chẳng dám trả đòn.”

“Bố em ra tay chẳng phải hậu quả sẽ rất nghiêm trọng sao? Lần trước em kể bố em hồi còn trẻ là huấn luyện viên võ thuật không chuyên, anh đã giật mình rồi. Cho đến giờ nghĩ mãi vẫn không ra, một cao thủ võ lâm mà khóc hết nước mắt ngày con gái đi lấy chồng, rồi còn nhìn anh bằng con mắt như thể anh là kẻ buôn người vậy.”

“Từ lúc em còn nhỏ, bố đã đặc biệt cảnh giác các bạn nam học cùng, ai gọi điện đến hỏi bài tập đều bị bố hỏi han cặn kẽ, làm người ta sợ quá không dám gọi lại nữa. Bố đối với anh như thế đã là thân thiện rồi.”

“Là vô cùng thân thiện mới phải, bố còn muốn anh sáng sớm mai đi tập cùng bố.”

Ngày nghỉ, bình thường Thẩm An Nhược cũng không có thói quen ngủ nướng, tầm bảy giờ hơn là tỉnh, lúc ấy Trình Thiếu Thần đã đi rồi, khi đánh răng rửa mặt xong thì bố và anh mặt mũi đầy mồ hôi trở về, hai người đang nói chuyện rất thân thiết.

“Anh đưa bố đi tập thật à, là cụ cố tình trêu anh đấy.” Thẩm An Nhược vừa bóp chân cho anh vừa nói.

“Anh cũng phải giả bộ cho bố xem chứ.”

“Mấy giờ hai người xuất phát?”

“Bốn giờ, chạy bộ hết ba ngọn núi, mệt chết mất thôi.”

“Đáng đời.” Thẩm An Nhược sung sướng hả hê nói.

Thật ra An Nhược vốn chẳng bao giờ ôn hòa bình tĩnh được như thế này, nhưng thời gian gần đây luôn tu tâm dưỡng tính, nghe nhiều kinh Phật, đọc những tác phẩm văn học nổi tiếng, vì thế tâm tính cũng bình hòa, việc mình không rõ thì không can dự, chuyện nghĩ không thông thì không nghĩ nữa. Trình Thiếu Thần thỉnh thoảng vẫn về muộn, trên người toàn mùi thuốc lá với rượu, thậm chí còn cả mùi nước hoa. Cô chưa bao giờ hỏi anh đi đâu, anh cũng không nói. Trình Thiếu Thần khá ưa sạch sẽ, quần áo trên người thà vứt đi chứ không để người ngoài giặt hộ, vì thế tất cả đều là cô tự tay giặt lấy. Có một hai lần, cổ áo sơ mi của anh có vết son môi rất rõ, cô cũng lẳng lặng giặt cho sạch, không hé răng nửa lời.

Hai lần son môi đó màu không giống nhau, mùi nước hoa trên người anh không phải cùng một nhãn hiệu, anh cũng chẳng bao giờ tắm giặt trước bên ngoài rồi mới về nhà, vì thế có gì mà phải tra hỏi anh đây, chỉ làm cho chính mình khó chịu.

Thông thường Thẩm An Nhược và Ôn Tịnh Nhã nói chuyện sau năm phút chủ đề đều chỉ xoay quanh Náo Náo, đến những việc nhỏ nhặt như ngủ chảy nưóc miếng hay lúc ăn bị nghẹn hệt như là kì tích vậy. Thẩm An Nhược không nỡ cắt đứt thú vui của bà mẹ trẻ, bình thường Tịnh Nhã nói bao lâu cô đều nhẫn nại nghe hết, mới đầu cũng chỉ lắng nghe, nghe lâu thật lâu mà Tịnh Nhã vẫn dạt dào hưng phấn khiến cô cũng cảm thấy có hứng thú. Hôm nay Tịnh Nhã tán gẫu với cô về chuyện du lịch và ẩm thực mà không hề nhắc đến Náo Náo. An Nhược cảm thấy rất kì lạ, bèn chủ động hỏi: “Náo Náo sao rồi? Đã bò được rồi nhỉ?”

“Ôi, bò được rồi, bò rất nhanh, chị phải tìm cách buộc nó lại không nó ngã mất.” Tịnh Nhã nói, nhắc đến con gái là giọng chị dịu dàng hẳn, “An Nhược, chị thấy mẹ nói rất đúng, vẫn là cái tên 'A Ngu' hay nhất, rất lạ mà ý nghĩa lại sâu xa. Em thấy thế nào?”

“Tịnh Nhã, xảy ra chuyện gì thế?” Thẩm An Nhược vốn rất nhạy cảm.

“Không có gì, chỉ là chị bỗng nhiên cảm thấy, đời người từ đầu tới cuối vốn là một cuộc chơi, chi bằng ngốc nghếch một chút cũng tốt, làm người thật khó để hồ đồ mà.”

Ngày hôm sau nữa, lúc Thẩm An Nhược cùng Trình Thiếu Thần ra ngoài ăn, cô nói: “Cuối tuần này về thăm nhà đi anh,”

“Không phải mới về mấy hôm trước sao? Em lại nhớ ai à?”

“Lúc nói chuyện với Tịnh Nhã, hình như tâm trạng chị ấy không được tốt.”

“Chứng trầm cảm sau sinh của cô ấy phát tác rồi à?” Trình Thiếu Thần vô tư nói, “Không ngờ nhân duyên với nữ giới của em tốt như vậy, Tịnh Nhã qua lại với em thì không có gì lạ, dì Trần cũng có ấn tượng rất tốt về em, đến người thích đi soi mói khuyết điểm của người khác như mẹ mà còn không bới ra được tật xấu của em. Còn nữa...” Dường như anh nghĩ đến chuyện khác nên bỏ lửng câu nói. Anh vẫn luôn như thế, lúc nói chuyện phiếm chẳng bao giờ chịu tập trung.

“Nhân duyên của em với nam giới cũng rất tốt, tại anh không biết thôi.”

Hai người họ rất lâu rồi không ra ngoài ăn.

Một lúc sau, Trình Thiếu Thần nói: “Cuối tuần anh bận rồi, em đi một mình nhé.”

“Vâng.

“Em đừng tự đi xe, bảo Tiểu Lý đưa đi.”

“Thật ra không có vấn đề gì đâu, anh cứ coi thường em.” Thẩm An Nhược ngẩng đầu liếc thái độ của anh, vội vàng chữa lời: “Được rồi, em nghe lời anh.” Khi anh nghiêm túc thì chẳng có cách nào thuyết phục được, có cố cũng chỉ tốn công.

“Lúc nào đi nhớ mang mấy hộp trà nhé, lần trước về quên mất không đem theo.”

Nghe câu này, Thẩm An Nhược không khỏi bật cười: “Anh với bố làm sao mà thành ra như thế này vậy? Rõ ràng là rất quan tâm nhau. Bố lần nào nhắc đến chuyện hồi nhỏ của anh cũngrất vui vẻ, anh thích ăn gì đều nhớ rất rõ, thấy anh về cho dù mặt mày nghiêm nghị nhưng cũng không giấu nổi vẻ vui mừng. Còn anh tuần nào cũng gọi điện cho bác sĩ Kiều, không phải chỉ là hỏi thăm thôi chứ.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor