Khách qua đường vội vã (Tập 1) - Chương 10 - Phần 3

“Tôi cũng không rõ. Nhưng chắc chắn Thiếu Thần biết rồi.”

“Hôm mùng Một có phải Thiếu Thần đi gặp nó không?”

“Chắc là vậy.”

“Thật là... Bề trên ăn ở chẳng chính ngôi chả trách bề dưới chúng nó hỗn hào, nhà dột từ nóc. Đại họa!”

“Bà khe khẽ chứ, sao lại lôi cả ông Trình vào đây làm gì? Không có gì đâu, tôi thấy quan hệ giữa An Nhược và Thiếu Thần vẫn rất tốt.”

“Ừ. Nói với mọi người, đừng bao giờ nhắc đến cái tên này trước mặt An Nhược. Tôi thấy tuy nó không nhiều lời, nhưng lòng người khó đoán lắm. Còn nữa, đừng để Tịnh Nhã biết, nếu không nó sẽ không vui đâu.”

“Còn cần bà phải dặn nữa hay sao?”

Thẩm An Nhược thề rằng cô thực sự không cố ý nghe trộm. Cô nghe được câu đầu tiên đã chuẩn bị quay người đi lên gác, nhưng đúng lúc đó chiếc khăn của cô lại bị rơi, chất liệu lại quá nhẹ nên bay luôn xuống bậc cuối cùng của cầu thang, cô đành phải xuống nhặt, nghe được lõm bõm thêm chừng ấy, nhưng cũng cố gắng đi lên nhanh nhất có thể.

Đã đi tới quá nửa cầu thang, đột nhiên nghe thấy có tiếng người đi tới, không khỏi thầm thở dài trong lòng, không thể làm gì khác hơn là quay người bước xuống. Cô nào có chọc ai đâu cơ chứ, vậy mà lại phải làm kẻ tiểu nhân oan rồi.

“Dì Trần ạ.”

“An Nhược, Tịnh Nhã ngủ rồi à?”

“Chưa ạ.”

“Nói chuyện với nó nhiều một chút nhé, mấy ngày nay nó nhớ cháu lắm.”

“Dạ, Tịnh Nhã hơi đói, cháu xuống bếp lấy chút đồ ăn cho chị ấy.”

Lúc về vẫn là Thẩm An Nhược lái xe, mất tận ba giờ đồng hồ, lúc gần tới ngoại ô thành phố xe cộ trên đường cao tốc cũng bắt đầu nhiều hơn.

Trình Thiếu Thần thiếu chút nữa thì cầm cả vô lăng điều chỉnh phương hướng giúp cô: “Thật là chẳng có khiếu lái xe gì cả, đi ẩu thế này mà dám chạy xe với tốc độ cao.”

“Em lái một mình tốt hơn bây giờ nhiều, đều là do anh lúc nào cũng ở bên cạnh quấy rối em, lại còn nói chuyện làm em phân tâm.”

Trong xe im ắng hẳn. Có lẽ vì quá yên tĩnh, hình như lại khiến người ta lơ mơ buồn ngủ, Thẩm An Nhược bật nhạc, dừng lại ở bài Kujiki của Kitaro[5]. Hết một lượt, Thẩm An Nhược lại cho chạy lại, Trình Thiếu Thần không nhịn được, lên tiếng: “Đổi bài khác đi. Nghe thứ nhạc khó chịu này chẳng trách em càng lúc càng xấu tính.”

[5] Tên một nhà soạn nhạc và nhạc sĩ biểu diễn đa nhạc cụ.

“Loại nhạc này có gì mà khó chịu? Anh chỉ thích áp đặt quan điểm của mình lên người khác thôi.”

“Giai điệu nghe có vẻ rất bình yên, nhưng phối khí lại rất nóng nảy, gấp gáp, tiết tấu quá chậm, không hợp với em. Lập xuân rất dễ bốc hoả, anh nghĩ em nên nghe nhạc của Bach.”

“Cảm ơn anh, em thích Bethoven hơn.”

Vậy là lại hết chuyện để nói.

Thẩm An Nhược nghe lời anh đổi sang đĩa khác, “Hoa Quý Vương Triều”, ồn ào cho chết anh đi.

Cuối cùng cũng về tới trục đường chính của thành phố. Trời đã chạng vạng tối, đèn bắt đầu được bật sáng.

“Không ngờ em sợ trẻ con đến thế, nhìn bộ dạng em cũng đủ biết rồi. Trước đây anh cứ tưởng em chỉ nói chơi.”

“Em cũng không ngờ anh lại có sở thích yêu trẻ con.”

Trình Thiếu Thần không để ý đến cách dùng từ của cô: “Ừ, đứa trẻ nhỏ xíu, như đồ chơi vậy, ôm trong lòng cứ mềm mềm,” Anh khoát tay: “Từ nhỏ anh đã thích động vật nhỏ, thường xuyên ôm mèo hoang về nhà, lần nào cũng bị mẹ mắng.”

“Loài nào anh cũng thích à? Vậy anh có thích chuột hay thằn lằn không?”

Trình Thiếu Thần không để ý đến lời khiêu khích của cô, một lúc sau lại nói: “Bọn mình nuôi một con chó đi.”

“Anh định làm gì?”

“Một con chó mini chẳng hạn, giống không quá to như thế này này, lúc em đi dạo có thể đem nó trong túi, lúc anh về nhà muộn nó có thể chơi với em, như thế giúp em nuôi dưỡng tình yêu với động vật. Thế nào?”

“Trình Thiếu Thần, anh thấy nuôi chó hứng thú hơn nuôi em sao?”

“... Thẩm An Nhược, tốt nhất em nên bố trí thời gian đi bệnh viện một chuyến, xem xem có phải bị chứng mãn kinh sớm không.”

ﮭﮭﮭﮭﮭﮭ

Thời gian gần đây, Thẩm An Nhược đang phải làm việc ở văn phòng thứ hai của bộ phận quản lý hành chính, thế là lúc nào cũng phải chạm mặt người quen, lúc bắt đầu làm việc gặp mặt ông A nào đó ở công ty A, dùng bữa cùng ông B ở công ty B, là đồng nghiệp với người nhà ông C ở công ty C, thế giới này hóa ra nhỏ hệt như một cái làng mà thôi. Có điều, Thẩm An Nhược không ngờ lại gặp Tần Tử Yên trong hoàn cảnh này, ở đây ô uế hỗn tạp, hoàn toàn chẳng hợp với chị.

Lúc Thẩm An Nhược gặp, Tần Tử Yên đang ôm một tập tài liệu vừa phô tô ra, vì tránh một người đi vội mà chồng tài liệu trong tay rơi xuống đất quá nửa. Người kia luôn miệng xin lỗi, nói mình đang vội nên phải đi gấp, đến giúp người ta một tay cũng không thèm làm.

Thẩm An Nhược vội vã ngồi xuống giúp chị nhặt tài liệu. Nói về mục đích, thứ nhất dù sao cũng là người quen, thứ hai là việc của cô đã giải quyết thuận lợi, nếu có là người lạ thì cũng dừng lại giúp một tay, huống hồ sức hấp dẫn của đại mỹ nhân, đến phụ nữ cũng không thể không xiêu lòng. Hôm nay Tần Tử Yên ăn mặc đơn giản và khá thoải mái, tóc búi lại, nhưng nhìn đi nhìn lại thế nào trông vẫn không giống một cô gái làm văn phòng.

Lúc Thẩm An Nhược giúp chị nhặt tài liệu lên có vô tình liếc qua, bỗng nhiên phát hiện ra một chuyện: “Trang này cần hai bản tài liệu cùng in trên một tờ thì mới được”, rồi lại nhận ra, “Phần này thiếu một chương rồi...”

“Phải rồi, sao lại như thế được nhỉ? Cảm ơn em, nếu không hôm nay lại phải xếp hàng vô ích cả buổi sáng rồi.”

“Không có gì ạ, chuyện nhỏ thôi mà.”

Tần Tử Yên vì trình tự xét duyệt giấy tờ không cách nào giải quyết công việc, đành cùng cô bước ra khỏi tòa nhà hành chính.

“An Nhược phải không. Em ăn mặc trang trọng như thế này thật không giống với lần trước chị gặp. 'An Chi Nhược Tố'[6], tên của em thật dễ nhớ.”

[6] Từ này vừa có nghĩa là “Bình thản như không”, vừa có tên của An Nhược ở trong.

“Vậy ạ? Tử Yên, là 'Yên' trong 'Xuy Yên Niễu Niễu'[7] đúng không nhỉ?”

[7] Cụm từ này có nghĩa là khói bếp bảng lảng.

“Ừ, đúng, nhưng đa số mọi người đều chỉ nghĩ đến từ Nghiên trong 'Xá Tử Nghiên Hồng'[8]thôi.”

[8] Từ “Nghiên” và “Yên” trong tiếng Trung có phiên âm phát âm gần giống nhau, “Sa Xá Tử Nghiên Hồng” lại mang nghĩa rực rỡ, xinh đẹp.

“Ý hiểu này nghe rất thơ mộng.” 

“Em thấy giống với tên một tiểu thuyết của Quỳnh Dao không?”

“Dạ không, em thấy giống với cái tên trong tiểu thuyết võ hiệp hơn.”

“Thực ra là vì bố mẹ chị, hai người quen nhau ở Lư Sơn, vì thế cái tên này bắt nguồn từ 'Mặt trời chiếu đỉnh Hương Lư mây tía vờn quanh sương mờ bảng lảng'.”

“Bố mẹ chị thật yêu thương nhau.”

“Phải rồi, yêu thương nhau trọn đời. Họ đã qua đời mười mấy năm trước rồi.”

Thẩm An Nhược im lặng một lúc: “Em xin lỗi.”

“Không sao đâu, qua lâu rồi mà. Chị đã từng nghĩ đến việc đổi tên, vì cái tên này luôn bị người khác chê cười, nhưng nghĩ đến nguồn gốc của nó, lại thấy do dự.”

Thế giới này thật kì diệu, họ đang nói chuyện, người ngoài nhìn vào có lẽ trông chẳng khác gì hai người bạn cũ. Ngoài trời đang mưa rất lớn, nhiều người phải nán lại trong tòa nhà.

Hai người đứng ở mái hiên một lúc đợi ngớt mưa. Tần Tử Yên cẩn thận ôm tập tài liệu vào lòng, sợ bị mưa hắt vào: “Chị không ngờ trong nước việc giải quyết thủ tục hành chính nhỏ nhặt như vậy mà cũng thật phiền phức.”

“Thực ra chị có thể mời một người đại diện tới làm thay mà.”

“Ừ, đúng vậy. Một người bạn của chị nói, cái tính quên trước quên sau của chị, chắc chắn phải mất hai tuần lễ mới có thể giải quyết xong, chị không tin nên quyết định tự mình làm lấy, nếu sớm biết thật sự thế này đã không tốn công đánh cược làm gì.”

“Người bạn ấy chỉ mong điều tốt cho chị thôi mà.”

“Ừ, có lẽ là vậy.”

Mưa cuối cùng cũng ngớt. Thẩm An Nhược hỏi: “Chị muốn đi đâu bây giờ? Để em tiễn chị một đoạn.”

“Cảm ơn em, không cần đâu. Chị đợi xe tới đón là được rồi.”

Thẩm An Nhược đi bộ tới chỗ đỗ xe, lúc chờ xe khởi động, lại thấy Tần Tử Yên đang đứng bên vệ đường, bèn dừng lại, kéo cửa kính xuống.

“Xe giờ vẫn chưa đến. Nếu em không vội, đưa chị ra bến xe gần nhất được không?”

Chỗ Tần Tử Yên muốn tới cùng thuận đường với công ty cô. Không có Trình Thiếu Thần ở bên cạnh, thực ra cô lái xe cũng không quá tệ.

Thỉnh thoảng Tần Tử Yên chỉ nói một hai câu. Giọng nói của chị rất dễ nghe, tất nhiên là hết sức hút hồn, nhưng hoàn toàn không lạnh lùng, có gì đó rất dịu dàng ấm áp, Thẩm An Nhược muốn ghét chị cũng không được.

“Chị quên mất là mình cũng đã có bằng lái, nhưng lý thuyết và thực hành đều phải thi lại hai lần mới qua, có lẽ vì thầy hướng dẫn thấy chị tập xe quá đỗi vất vả, quyết định để chị thi đầu tiên, lúc thi thực hành cũng xếp cho chị đường dễ nhất.” Lúc Thẩm An Nhược phanh gấp tránh chiếc xe đi ngang qua, Tần Tử Yên nói. “Thế nên vì sự an toàn của người khác, không để chị lái xe có lẽ sẽ tốt hơn.”

“Sao lại thế được?”

“Chị hoàn toàn chẳng có tí tế bào vận động nào cả.”

“Thi lấy bằng lái xe ở nước ngoài rất khó mà.”

“Chị thi trong nước.”

“Không phải chị vừa từ nước ngoài về sao?”

“Ừ, chị ở Đức mấy năm rồi, có thời gian ở Pháp. Nhưng cũng thường xuyên trở về.”

Kênh giao thông đang phát một bài hát, Rhapsody on a Theme of Paganini, nhạc chủ đề của bộ phim Somewhere in time. Tần Tử Yên nghe rất chăm chú, cho tới khi bài hát kết thúc mới khẽ thở dài: “Chị ghét bộ phim này, nhưng lại thích nhạc phim, lần nào nghe cũng rơi nước mắt.”

“Bộ phim này thế nào hả chị?”

“Cô gái kia quá vô vọng, chỉ có thể chờ đợi, và đã chờ cả cuộc đời. Lần chủ động duy nhất của cô ấy, cuối cũng cũng đợi được, nhưng đã hủy hoại tuổi thanh xuân và tiền đồ tươi sáng của mình. Chị không thích như thế.”

Hôm đó Thẩm An Nhược tụ tập cùng đồng nghiệp, đều thuộc khóa sinh viên thực tập vào Chính Dương làm việc cùng một lúc, cùng nhau tham gia quá trình đào tạo của công ty, tuổi tác xấp xỉ, kinh nghiệm như nhau, nhiều năm không tụ tập được như thế này, mọi người đều vô cùng xúc động. Thực ra mấy năm gần đây, bọn họ cũng đã rời đi quá nửa, năm ấy tỉ lệ nam nữ trong đoàn thực tập sinh là 3:1, bây giờ đã trở thành 1:1. Những tân cử nhân còn bỡ ngỡ năm nào, giờ đây người thì kết hôn, người thì sinh con, câu chuyện quay đi quay lại cũng chỉ mấy vấn đề cơm áo gạo tiền. Một anh họ Lâm than thở từ sau khi con trai anh ấy ra đời địa vị của anh trong gia đình cứ xuống dốc không phanh, chị họ Tường lại ca thán mâu thuẫn trong quan hệ với mẹ chồng đã lên tới đỉnh điểm, em họ Tôn lớn tiếng mắng chồng và người tình đầu tiên vẫn còn vấn vương tình cảm, cậu Cao mới kết hôn cứ nửa tiếng lại gọi điện báo cáo vợ... Rồi còn kể chuyện của người khác, một anh này và chị vợ yêu nhau mười năm mới kết hôn, cuối cùng khi vợ có bầu thì đi ngoại tình, lúc đứa trẻ ra đời cũng là lúc họ ly hôn, thứ tình cảm giản đơn thậm chí còn chẳng đáng tin bằng mấy đoạn quảng cáo trên truyền hình, lại một người khác, sắp kết hôn rồi mới phát hiện vợ và người tình cũ vẫn lén lút qua lại với nhau, vậy nên đám cưới không thành... Thẩm An Nhược chỉ im lặng lắng nghe, trong lòng nhủ thầm, trời ơi, đám đàn ông này thật sự buôn chuyện còn giỏi hơn phụ nữ một bậc. Cuối cùng cũng có người nhận ra Thẩm An Nhược chẳng nói chẳng rằng, bèn lớn tiếng nói:

“Các cô lo mà học tập An Nhược đi, từ trước đến giờ chưa từng thấy người ta mở miệng chê bai chồng mình, hoặc nói xấu mẹ chồng.” Mọi ánh nhìn đều đổ về phía cô, đủ mọi sắc thái tình cảm. Thẩm An Nhược rủa thầm, trong chớp mắt nở một nụ cười gượng gạo: “Nào, mọi người uống rượu thôi. Kiểm tra đi này, tôi cạn rồi nhé.” Hôm nay là cuối tuần, ăn uống no say mọi người lại kéo nhau đi hát, ầm ĩ tới tận khuya, lúc về nhà đã là một giờ sáng.

Cửa chỉ khóa một lớp, trong phòng tối đen, cô đoán sớm nay Trình Thiếu Thần rời khỏi nhà quên không khóa cửa, cũng may trị an ở khu vực này rất tốt.

Cô có thói quen đi tới đâu cũng bật đèn cho sáng, tới phòng khách, tự nhiên đèn lại sáng trước khi cô kịp bật, Trình Thiếu Thần còn về nhà sớm hơn cả cô, đang lười nhác hút thuốc trên ghế sofa, chân gác lên thành ghế lặng lẽ ngồi trong bóng tối.

Cô liếc anh, đi ngang qua mở cửa sổ. Cô vốn ghét mùi khói thuốc.

“Em đi đâu thế?” Trình Thiếu Thần thờ ơ hỏi.

“Tụ tập với đồng nghiệp.”

“Đi chơi chắc vui lắm hả, anh gọi điện cũng không thèm nhấc máy.”

“Điện thoại hết pin rồi.” Lúc phát hiện ra điện thoại đã hết pin cô cũng chẳng lo lắng gì, vì anh rất ít khi gọi điện cho cô, hơn nữa đã hai tuần liền, mãi đến lúc cô đã ngủ say rồi anh mới thèm về nhà, tối thứ Sáu lại càng muộn hơn, vì thứ Bảy anh thường có thói quen ngủ đến trưa mới dậy. Nhưng ít nhất dù có muộn đến mấy thì hằng ngày anh vẫn về nhà, từ trước đến giờ chưa bao giờ qua đêm ở ngoài, vì vậy Thẩm An Nhược cũng chẳng bao giờ nói gì anh.

“Em mệt rồi, đi ngủ đây. Sao anh còn chưa ngủ?”

Cô đã bước tới khúc quanh của cầu thang, nghe thấy tiếng Trình Thiếu Thần sau lưng mình khe khẽ nói: “Bà Trình, về sau đừng về muộn như vậy nữa.”

Nội dung câu nói và cả điệu bộ của anh thật sự làm cô bực mình. Thẩm An Nhược quay đầu lại, hít vào một hơi, cũng bắt chước điệu bộ của anh: “Anh Trình, lúc anh đi sớm về hôm em có bao giờ nói gì không? Đã hai tuần liền đến tảng sáng anh mới chịu về nhà, sao lại quên nhanh vậy?”

“Thẩm An Nhược, đàn ông sao giống với phụ nữ được? Còn nữa, anh đều là vì chuyện công việc mà.”

“Em biết rồi, về sau em sẽ chú ý.” Thẩm An Nhược chấm dứt câu chuyện, tiếp tục đi lên cầu thang.

“Thẩm An Nhược, qua đây ngồi với anh một lát đi, hình như lâu lắm rồi chúng ta không ngồi nói chuyện trực tiếp với nhau.”

“Tổng giám đốc Trình, hôm nay ngài cố ý về nhà sớm là vì muốn nói chuyện chân tình sao?” Thẩm An Nhược không nghe lời anh, nhưng vẫn đứng dựa tay vào cầu thang chỉ cách anh vài mét, cao hơn hẳn anh, vị trí này khiến cô cảm thấy hơi có đôi chút ưu thế.

“Thực ra rất lâu rồi chúng ta không gặp mặt nhau, lúc anh về thì em đã ngủ, tới khi anh dậy thì em cũng đi rồi.” Trình Thiếu Thần không quan tâm đến sự vô lý của cô.

“Hay là anh mong em ngày nào cũng đợi anh tới hai giờ sáng, chạy ra cửa đưa cho anh đôi dép lê, sau đó sáng sớm lại ngồi ở đầu giường chờ anh tỉnh dậy để đưa khăn cho anh lau mặt?”

“Mặc dù chẳng cần phải đến mức như thế, nhưng nếu em thực sự muốn làm những điều đó thì anh cũng chẳng dám có ý kiến gì.”

Tài ăn nói của Thẩm An Nhược kém hơn anh rất nhiều, vì thế lại rút lui, không thèm quan tâm đến anh nữa, quay người bước đi. Nhưng rõ ràng hôm nay Trình Thiếu Thần lại thực sự rất có hứng thú với câu chuyện nhạt nhẽo này.

“Dạo này em dễ cáu gắt quá. Em có chuyện gì buồn bực à?”

“Đâu có. Anh Trình vất vả kiếm tiền ngày đêm để em có cuộc sống thoải mái hơn, em tôn thờ anh như một vị thánh còn chẳng kịp ấy chứ.”

“Em cũng có thái độ thù hằn như thế với thánh thần sao?”

“Xin anh, em mệt lắm rồi, muốn đi ngủ. Anh à nếu lần sau nửa đêm anh muốn kiếm người nói chuyện thì báo trước với em một câu để em còn chuẩn bị tinh thần.”

“Thẩm An Nhược, em khó chịu thật đấy, chẳng có cách nào nói chuyện được với em cả.”

“Em không phải người khó chịu nhất đâu. Anh ngẫm lại bản thân xem ban đầu vì sao lại lấy em.”

“Đầu óc anh có vấn đề thì anh mới thích cái kiểu khó chịu khác người này của em, anh thích nhìn thấy em ghét anh như thế này.” Trình Thiếu Thần đưa thuốc lên miệng, khẽ liếc nhìn cô.

Thẩm An Nhược tắm rửa với tốc độ nhanh nhất có thể rồi chui vào chăn. Cô thực sự rất mệt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng lại không sâu, mơ mơ màng màng giấc mơ rất hỗn loạn, sau lại tỉnh dậy vì khát nước. Lúc đó mới nhận ra Trình Thiếu Thần đã nằm ngủ ngay bên cạnh, cô chẳng biết anh vào đây từ lúc nào. Cãi nhau với anh xong, cô cũng đi thẳng vào phòng riêng.

Trình Thiếu Thần ngủ cũng không yên, có lúc hai người bọn họ xoay lưng nằm rất xa nhau, đến khi anh ngủ say lại gác chân lên người cô, đặt tay lên bụng cô, thậm chí trán còn kề sát vào cổ cô chẳng khác gì một con gấu, hệt như bây giờ. Thẩm An Nhược khẽ gỡ tay anh ra, cẩn thận không làm anh thức giấc, xuống giường đi uống nước. Cô uống hai cốc lớn mới thấy cơn khát dần dịu đi, đứng ngẩn ra một lúc rồi quay về giường.

Rèm cửa vẫn chưa kéo kín, ánh trăng tràn vào phòng, hắt lên gương mặt của Trình Thiếu Thần. Cô vẫn luôn cảm thấy anh ngủ hệt như một đứa trẻ, lông mi rất dài, môi khẽ mím lại, vẻ mặt vô cùng thánh thiện. Đã lập xuân nhưng trời còn rất lạnh, lúc cô chui ra thì không sao, sau một hồi, anh đã thò hết chân tay ra ngoài chăn. Cô khẽ thở dài, giúp anh đắp lại, lúc nằm xuống mới nhận ra anh cũng đã tỉnh, ngái ngủ hỏi cô: “Em lại mất ngủ à?”

“Tối uống nhiều trà quá.”

“Chẳng bao giờ chịu ghi nhớ cả.” Trình Thiếu Thần xoay người ngủ tiếp, “Em đếm cừu đi.”

Điệu bộ ngái ngủ chẳng chịu cảm thông với tình cảnh của người khác khiến cô vừa ghen tị vừa bực mình, bỗng nảy ra ý xấu, đẩy đẩy anh: “Tối nay bọn em đang thảo luận, người ta tại sao lại phải kết hôn.”

“Ừ, rồi sao?”

“Tại sao anh lại muốn kết hôn?”

“Anh không biết. Có lẽ là vì bỗng nhiên muốn kết hôn.” 

“Vậy tại sao anh lại lấy em?”

“Thẩm An Nhược, em xong chưa thế?” Trình Thiếu Thần kéo chăn trùm qua đầu, không thèm trả lời cô nữa.

ﮭﮭﮭﮭﮭ

Cuối tuần, Thẩm An Nhược đang ở trong phòng thu xếp quần áo vào vali, nghe thấy tiếng người gõ cửa. Còn chưa mở cửa, lúc ngẩng đầu lên, cô đã thấy Trình Thiếu Thần dựa vào khung cửa thích thú nhìn mình cô: “Sao, em định bỏ nhà ra đi à?”

“Em đi công tác, chiều tối mai sẽ khởi hành.”

“Sao không nói sớm hơn?”

“Làm sao bằng được anh, trước khi lên máy bay mới thèm gọi điện thông báo, em thế này là sớm lắm rồi, ít nhất còn nói với anh trước tận hai mươi tư tiếng đồng hồ.”

“Em đi đâu? Đi công tác bao lâu?”

“Vân Nam. Chắc phải một tuần.” Cô thấy sắc mặt của Trình Thiếu Thần vẫn rất bình thản, lại bổ sung: “Nhưng em còn được mời nghỉ một tuần nữa, nên ở đó thêm vài ngày.”

“Anh vốn định... Thôi được rồi, đợi em về rồi nói.” Trình Thiếu Thần cụt hứng, dợm quay người bước đi: “Chúc em chơi vui.”

Hai người họ phải đến lúc xa cách mới có thể nói chuyện vui vẻ với nhau. Trình Thiếu Thần tối nào cũng gọi điện cho cô, chăm chỉ một cách bất thường, thậm chí còn gọi rất sớm, lẽ ra giờ này anh vẫn đang dùng bữa ở ngoài. Cũng chẳng có gì nhiều để nói, thường là Thẩm An Nhược báo cáo lại lịch trình trong ngày.

“Hôm nay phải nghe giảng nguyên một ngày, thầy giáo đó lại còn nói giọng địa phương, nghe phát mệt.”

“Thầy giáo hôm nay đẹp trai vô cùng, giọng nói cũng dễ nghe nữa.”

“Hôm nay tới tập đoàn XX tham quan, đi mất nguyên ngày, nếu sớm biết phải đi nhiều như thế, em đã không đi giày cao gót.”

Sau khi kết thúc hội nghị, cô tới Đại Lý và Tây Song Bản Nạp chơi một chuyến, sau lại tới Lệ Giang, ban ngày đi cùng một đoàn khách du lịch thăm thú xung quanh, buổi tối ở lại trong cổ trấn. Cái gọi là cổ trấn của Lệ Giang, từ lâu đã trở thành một trung tâm mua sắm, những công trình đều xây dựng bằng gỗ, treo đèn lồng giấy, bán đủ thứ kì lạ. Cô loanh quanh một mình, mua một túi to những thứ chẳng bao giờ dùng đến, nào là bình trà bằng bạc, nào là vải nhuộm, lèn đến là chặt, nghĩ chắc mình chẳng thể nào mang về được, vì thế sang ngày thứ hai vội vàng mang hết ra bưu điện để đóng hàng gửi về. Thật đúng là biểu hiện của kẻ đang chán đời, Thẩm An Nhược tự chế giễu bản thân.

Tới ngày thứ chín, Trình Thiếu Thần nói trong điện thoại: “Sao lâu quá rồi mà em vẫn chưa chịu về, anh bắt đầu thấy khó chịu rồi.”

“Thôi nào. Anh cũng thường xuyên phải đi công tác, không đi công tác thì cũng về nhà muộn, hôm nay lại giả vờ gì thế.”

“Đâu có giống nhau, lúc đó anh đều biết em đang ở nhà.”

Tối đó Thẩm An Nhược như thường lệ đi ngó nghiêng những cửa hàng ở cổ trấn Lệ Giang, thấy mệt bèn tìm một cửa hàng ăn nhỏ chuyên phục vụ đồ ăn vặt của địa phương, tiêu tốn không biết bao nhiêu thời gian. Trời bỗng nhiên đổ cơn mưa, cô đành trú tạm trong một cửa hàng nhỏ chuyên bán đồ thêu. Chủ cửa hàng là một cô gái người Mosuo dân tộc Nạp Tây, trông vô cùng giản dị, đang dùng khung cửi bằng gỗ dệt áo choàng bằng sợi bông. Cô ở lại trong cửa hàng rất lâu, mua được ba chiếc áo choàng, nhưng mưa vẫn chưa ngớt, đành ngồi nói chuyện với cô chủ, nghe cô kể về phong tục tẩu hôn[9], thì ra hoàn toàn không giống với những gì cô tưởng tượng, nhưng lại giống với kiểu “Hôn nhân cuối tuần”[10] đang rất thịnh hành tại các thành phố lớn. Cô chủ nói: “Dân tộc Hán thích thật, có thể ở bên cạnh người mình yêu mỗi ngày.” Thẩm An Nhược chỉ cười chứ không nói gì, cô chủ lại nói tiếp: “Nhưng khoảng cách mới có thể sinh ra những điều tốt đẹp, như chúng tôi, lâu thật lâu mới có thể gặp lại nhau, rất trân trọng, vì thế cả đời vẫn không cảm thấy chán ghét nhau.”

[9] Người Mosuo không có tục cưới gả mà vẫn duy trì phong tục “tẩu hôn” hay còn gọi là “thăm hôn” trong tiếng Mosuo là “sắc sắc”. Nam thanh niên đêm đêm sẽ cưỡi ngựa sang nhà cô gái ưng ý, leo lên chiếc thang mà cô gái bắc sẵn để vào căn gác của cô. Họ sẽ ở bên nhau suốt đêm nhưng người con trai phải lặng lẽ về nhà trước khi gà gáy sáng.

[10] Hôn nhân cuối tuần là một kiểu hôn nhân thời kỳ mở cửa, đôi nam nữ tới đăng ký kết hôn, trên pháp luật là vợ chồng, nhưng ngày đi làm từ thứ Hai đến thứ Sáu thì vẫn ở riêng, sống cuộc sống độc thân, chỉ đến cuối tuần mới ở cùng nhau, tận hưởng cuộc sống cuối tuần.

Câu nói của cô chủ cũng giản dị chân thành hệt như con người cô, nhưng hình như ẩn chứa một chân lý sống rất sâu sắc. Thẩm An Nhược đang định đáp lại vài câu, điện thoại trong tay đã reo vang.

“Em đang làm gì đấy?”

“Đang uống trà với một anh chàng đẹp trai.”

“Ở đó bọn sở khanh nhiều lắm, em phải chú ý giữ gìn, đừng tự tiện nói chuyện với người lạ.”

“Với tư sắc này của em thì chẳng bị dòm ngó đâu, trước đây anh từng nói thế mà.”

“Nhưng trời tối rồi, ngộ nhỡ có người mắt không tốt thì sao?”

Thẩm An Nhược bật cười, bên ngoài mưa cũng đã ngớt, cô chào tạm biệt cô chủ cửa hàng, tiếp tục đi dạo.

Trình Thiếu Thần vẫn chưa chịu cúp máy, trò chuyện câu được câu chăng với cô, cô vừa trả lời có lệ với anh, vừa nhìn ngắm xung quanh. Vì những thứ đồ ở các cửa hàng này rất thú vị, cô lại đang có thời gian, nên cứ chậm rãi ngó nghiêng hết chỗ này đến chỗ khác, thật giống phong cách mua sắm của Hạ Thu Nhạn.

Trời vừa tạnh mưa nên hơi lạnh, cô cũng mặc ít đồ, bèn rút một chiếc áo khoác mới mua ra khỏi túi, choàng lên người như quấn một chiếc chăn dày, quả nhiên ấm áp hơn rất nhiều. Một tay cô cầm điện thoại nói chuyện với Trình Thiếu Thần, túi móc trên cổ tay, tay kia cài áo khoác, thế mà không thấy luống cuống, cô cùng tự cảm thấy phục bản thân mình. Bước được mấy bước, bỗng nhiên cảm thấy chiếc áo choàng bông này phối với trang phục trên người trông có vẻ rất kỳ cục, mặc dù trời đã tối, nhưng đèn của các cửa hàng cửa hiệu dọc đường đều rất sáng, người thì đông, cô lại có đến ba chiếc áo choàng khác màu, chi bằng đổi một chiếc màu trắng sẽ tốt hon. Cũng may khách qua đường chỉ chăm chú vào việc đi dạo và mua sắm, nếu có ai nhìn thấy cô bây giờ, chắc chắn sẽ bị cô làm cho buồn cười chết mất.

Trình Thiếu Thần trong điện thoại bỗng nhiên cười khẽ, tiếng cười rất kỳ lạ.

“Anh cười gì thế?” Thẩm An Nhược bực mình hỏi.

“Chiếc vừa nãy có vẻ hợp hơn đấy.”

Thẩm An Nhược sững người như bị điện giật, vội vã quay đầu ngó nghiêng xung quanh. Người qua lại đang rất đông, phần lớn đều là khách du lịch, đèn của các cửa hàng lại rất sáng làm cô lóa mắt, hơi choáng váng.

Thẩm An Nhược vẫn đứng chôn chân tại chỗ, bao nhiêu người lướt qua cô, hoặc vội vã hoặc chậm rãi, cứ như vậy không ngớt. Cuối cùng cô cũng nhìn thấy Trình Thiếu Thần đang ở một quán trà cách đó không xa, anh đứng trước một tấm mành được kết bằng từng chuỗi từng chuỗi dài đèn lồng da cừu, thứ ánh sáng dịu dàng ấy ôm lấy cả con người và khuôn mặt của anh, khiến xung quanh như có một vầng hào quang mơ hồ, kỳ ảo.

Thấy cô cuối cùng cũng trông thấy mình, Trình Thiếu Thần mỉm cười, khóe miệng khẽ cong lên lúm đồng tiền rất sâu, vừa dịu dàng vừa có chút tinh nghịch, lúc anh cười thế này trông vô cùng ưa nhìn, anh rất ít khi cười ngây thơ kiểu này. Đứng cách nhau một đoạn xa mà cô vẫn có thể thấy rất rõ.

Khoảnh khắc ấy, đầu óc Thẩm An Nhược bỗng choáng váng và ngơ ngẩn, hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn câu nói của người xưa vang lên: “Tìm người giữa chốn trăm ngàn lượt. Chợt quay đầu lại, người đứng đó dưới ánh lửa rụi đèn tàn.”[11]

[11] Nguyên văn: Chúng lý tầm than thiên bách độ, mạch nhiên hồi đầu, na nhân khước tại đăng hỏa lan san xú, trích từ bài Thanh ngọc án - Nguyên tịch của Nam Tống Tân Khí Tật.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor