Khách qua đường vội vã (Tập 1) - Chương 09 - Phần 1

Chương 9

Lúc Thẩm An Nhược gọi điện cho Trình Thiếu Thần, anh hơi bất ngờ, vì cô rất ít khi tìm anh trong giờ làm việc như thế này.

“Hình như em để quên chìa khóa ở chỗ anh, cái mà ở trên có móc một con cá nhỏ ấy. Anh nhìn thấy nó không? Khi nào về nhà nhớ tìm giúp em nhé.”

“Anh cũng không rõ. Anh không rảnh, em tự qua tìm đi.” Trình Thiếu Thần có vẻ không vui lắm.

Thật là chẳng gallant gì cả, đến chuyện nhỏ như thế mà cũng không thèm giúp, Thẩm An Nhược nghĩ thầm, đến lúc tan làm lại vội vã bắt xe hơn một tiếng mới tới nơi. Đây là chiếc chìa khóa phụ của công ty, bình thường chẳng dùng vào việc gì, mãi cho tới hôm nay cần dùng thì lại chẳng thấy đâu, cô phân vân không biết tuần trước ở nhà anh lúc dốc ngược túi tìm đồ có rơi ra không.

Trong phòng tối om, anh có lẽ ăn tối bên ngoài rồi mới về nhà, mà cũng có thể sẽ chẳng về. Thẩm An Nhược bật đèn lên, nhìn thấy chiếc chìa khóa được đặt ngay trên tủ cạnh cửa chính. Cô nhặt chìa khóa định đi ngay nhưng rồi bỗng nhiên sinh nghi, bèn thay dép đi trong nhà rồi vào trong. Căn hộ với không gian mở này dù hoàn toàn không có vách ngăn nhưng giờ đây dưới ánh đèn mờ mờ lại giống như mê cung, chẳng mấy chốc khiến cô hoa mắt. Cô bước vào phòng ngủ, quả nhiên không ngoài dự liệu, trên giường có bóng người lờ mờ, cô bước tới khẽ vén chăn lên, thấy Trình Thiếu Thần quần áo cũng chưa cởi, đến cả cà vạt cũng không thèm tháo, đang nằm ngủ say sưa trong chăn. Cô thận trọng đặt tay lên trán anh, nóng quá.

Thẩm An Nhược lay Trình Thiếu Thần dậy làm anh gắt um lên.

“Đừng chạm vào anh.” Anh hất tay cô ra, trùm chăn quá đầu tiếp tục ngủ.

“Anh ốm sao không nói với em một câu?Anh đã đi khám chưa? Ít ra thì cũng phải gọi cô Trương qua chăm sóc anh chứ.” Con người này thật quá cố chấp.

“Anh không ốm, em mới là người ốm.”

“Anh chưa ăn cơm à? Muốn ăn chút gì không?” Thẩm An Nhược dịu dàng hỏi.

“Anh không đói, không phải lo cho anh.”

“Em đưa anh đi bệnh viện nhé?”

“Anh không đi, em đi đi.”

Đối với người đang ốm không được hẹp hòi nhỏ nhen, Thẩm An Nhược lại là cô gái có giáo dục, vừa dịu dàng vừa nhân hậu, vì thế chỉ có thể lờ đi thái độ gắt gỏng của anh đối với mình.

Người này lúc đang ốm thật sự không thể thuyết phục được, lúc cô giúp anh cởi quần áo chỉ gặp phải sự phản kháng không đáng kể, khi cô đưa thuốc cho anh uống, dỗ dành thế nào cũng không được, cuối cùng vẫn phải dùng thìa để cạy miệng anh ra, nước tràn ra khắp nơi. Lúc cô trông trẻ hộ người khác cũng chưa bao giờ vất vả như thế này, đánh không được mà mắng cũng không xong, anh còn khó chiều hơn cả trẻ con, làm cả người cô ướt đẫm mồ hôi.

May thay, anh lăn qua lăn lại một lúc, cuối cùng cũng chịu ngủ. Thẩm An Nhược đắp lại chăn cho anh rồi ngồi xuống bên cạnh cắn móng tay, ngây người nhìn anh, những lúc cô bối rối không biết phải làm sao thường cắn móng tay vô thức như thế.

Ai đó đã nói, đàn ông lúc ngủ và lúc ốm dễ bộc lộ bản năng của mình nhất. Nếu câu nói này đúng thì người đàn ông trước mặt cô dù ngày thường luôn tỏ ra thông minh, trầm tĩnh, nhưng bản tính vẫn luôn là một đứa trẻ.

Cô chưa ăn tối, vì thế đành tìm mì ăn liền ăn tạm rồi nấu cho anh một ít cháo chờ anh tỉnh dậy rồi ăn. Tối hôm đó Thẩm An Nhược có hẹn với đồng nghiệp, cô ngồi ở mép giường, thấy nhiệt kế đã dần dần trở về mức nhiệt bình thường, bèn để lại một mẩu giấy trên đầu giường nói trong bếp có cháo, dặn đi dặn lại anh phải uống thuốc đúng giờ hoặc đi bệnh viện, sau cùng mới xách túi chuẩn bị ra về. Cô đã bước ra tới cửa, cuối cùng lại thấy không nhẫn tâm để anh ở một mình nên ở lại, gọi điện hủy hẹn với đồng nghiệp xong cũng thay quần áo, ngồi ở phòng khách xem kênh giải trí buổi tối, chỉnh cho âm thanh thật nhỏ, cứ nửa tiếng lại vào kiểm tra nhiệt độ cơ thể anh, trong lòng cảm thấy thật buồn cười, đã nghĩ rằng sắp chia tay đến nơi rồi, vậy mà lại như thế này, cô cũng chẳng bao giờ định lấy lòng anh, vậy mà giờ lại quấn lấy anh như vậy.

Ôi, chẳng biết phải làm sao, có lẽ là bản tính lương thiện trời cho, vốn đã đồng cảm với những sinh vật yếu đuối, mặc dù cô không thích vật nuôi nhưng mỗi khi nhìn thấy mèo hoang lang thang trên phố là cô không cầm lòng nổi, huống hồ là người thân với mình. Ban ngày còn mạnh mẽ là thế, đêm xuống lại yếu đuối đến đáng thương, cô làm sao có thể rời đi, như thế thật quá vô nhân đạo. Nghĩ đến đó, cô bỗng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Trong căn hộ của anh chỉ có độc một chiếc giường, Thẩm An Nhược đành phải nằm xuống cạnh anh. Anh trở mình liên tục làm cô ngủ cũng không yên, chốc chốc lại dậy giúp anh đắp lại chăn, đo nhiệt độ. Đến nửa đêm, Trình Thiếu Thần sốt trở lại tới ba mươi chín độ, Thẩm An Nhược lo tới toát cả mồ hôi. Cô không có kinh nghiệm chăm sóc người ốm, chỉ dựa vào trực giác, lấy khăn ấm lau người cho anh, sau đó tìm bông y tế thấm vào rượu trắng chà xát vào lòng bàn tay và nách của anh, nghe nói cách này có thể làm hạ sốt. Người bệnh sốt cao này lại sợ ngứa, đã ốm rồi mà chẳng ngoan tí nào, lúc phản kháng còn cào làm tay cô bị thương.

Thẩm An Nhược đang suy nghĩ xem lúc gọi cấp cứu có nên nói quá lên một chút không thì nghe thấy Trình Thiếu Thần khe khẽ nói: “Anh xin lỗi”, cô ngừng lại vài giây, quay sang nhìn anh. Thì ra anh đang nói mơ, cô chỉ nghe anh mơ hồ lẩm bẩm: “Em không được đi.”

Đầu óc Thẩm An Nhược như mê đi, đến khi ý thức được rằng người này trong lúc vô thức vẫn xấu tính như thế, có lẽ nên tránh đi một lát. Cô bước đi rất xa, lại nghe thấy tiếng anh khe khẽ gọi: “Bà ngoại, bà ngoại.” Cô quay đầu lại nhìn, bỗng nhiên lại cảm thấy hơi đau lòng, thì ra nhìn anh mạnh mẽ kiên cường là thế, cuối cùng trong lòng cũng chôn giấu những bí mật và tình cảm không thể nói ra, vào những lúc cơ thể yếu đuối nhất mới bộc lộ ra. Thẩm An Nhược chầm chậm trở về nằm xuống cạnh anh, khẽ đặt tay vào trong chăn thì bỗng bị tay anh nắm chặt lấy, nhất quyết không chịu buông ra.

Cô tìm thấy số điện thoại trực ban của bệnh viện trên mặt bàn, bác sĩ có mặt rất nhanh chóng, chẩn đoán anh không có vấn đề gì đáng lo, chỉ là bị sốt cấp tính. Bác sĩ tiêm cho anh và căn dặn Thẩm An Nhược một tràng rồi mới ra về. Tổng cộng là ba túi nước, suốt nửa đêm còn lại, Thẩm An Nhược chỉ nhìn chằm chằm vào dòng thuốc trong chiếc túi trong suốt đang chầm chậm nhỏ từng giọt, cũng không buồn ngủ nữa. Rõ ràng anh không quen với việc phải truyền dịch, tay cứ quờ quạng, Thẩm An Nhược khẽ đè lên tay anh, cảm thấy nhiệt độ cơ thể anh hạ dần, ngón tay và lòng bàn tay cũng dần lạnh.

Cô tìm mãi không thấy túi chườm nước nóng, may thay trong tủ lạnh của anh vẫn còn vài túi sữa, cô đem bỏ cả vào lò vi sóng cho nóng rồi dùng khăn mặt bọc lại, đặt vào lòng bàn tay anh.

Thực ra cô rất lo anh lại nói mơ gì đó. Bọn họ đã quen nhau rất lâu, rõ ràng từ trước đến nay anh chẳng bao giờ có thói quen này. Cô cũng không để tâm đi thăm dò những bí mật của người khác, đặc biệt là anh. Cũng may, anh cứ thế mê man ngủ, khẽ nhếch miệng, không phát ra âm thanh nào nữa, đến cả hơi thở cũng rất khẽ.

Thẩm An Nhược thấy tai mình đau nhói mới tỉnh dậy, thì ra cô đang ghế vào mé giường ngủ quên mất. Trình Thiếu Thần véo tai cô, nói: “Lên giường ngủ đi. Em ngủ xấu quá, nước miếng chảy hết lên tay anh rồi.”

Trông anh có vẻ đã tỉnh táo hơn, cứ như thể người quấy cô suốt cả đêm qua không phải là anh vậy. Thẩm An Nhược thở phào, nếu như không phải vì mí mắt sụp xuống không mở ra được thì cô đã trừng mắt lên lườm anh rồi.

Có vẻ anh đã khỏe lại, cô cũng không muốn để ý đến anh nữa, vì vậy quyết định tới công ty, nhưng giờ cũng đã muộn, bèn lấy điện thoại cho trưởng bộ phận định xin đến muộn một chút, cuối cùng chẳng hiểu sao lại nói thành xin nghỉ một buổi, đến lúc muốn sửa lại thì đã muộn.

Cô đi nấu một nồi cháo thật đặc, làm thêm canh trứng cho anh, ngồi đối diện bên bàn ăn, ai dùng bữa của người nấy. Trình Thiếu Thần lấy thìa gẩy gẩy phải đến nửa ngày: “Có lẽ phải hai mươi mấy năm nay anh không ăn thứ đồ kiểu như thế này nữa.”

“Đây là đồ ăn cho trẻ em, anh không ăn thì đổ đi.” Thẩm An Nhược không được ngủ, tâm trạng và tinh thần đều rất tệ, lại nhìn thấy anh tươi vui phơi phới, vì thế càng lười đối phó với trò đùa của anh.

Cô đang cắm cúi ăn, Trình Thiếu Thần bỗng vươn tay ôm lấy mặt cô: “Cô gái lương thiện này, thật là vừa đáng yêu vừa đáng thương, một đêm thức trắng mà mặt mũi đã hốc hác tiều tụy thế này rồi. Anh phải làm thế nào để báo đáp em đây?”

Mặt của cô bị anh bóp rất đau, cô chỉ sợ có vết bầm thì chắc chắn không dám gặp người khác, vì thế bèn vùng vằng thoát khỏi bàn tay anh, kết quả là đến tay mình cũng đau: “Ngồi tử tế đi, ai cần anh báo đáp chứ, người ta chỉ là đồng cảm với anh nên mới làm thế. Hồi nhỏ con chó cưng nhà em bị bệnh, em còn ở cạnh nó hai ngày hai đêm, huống hồ đêm qua anh còn bệnh nặng hơn nó khi đó nữa.”

Cô nói bóng gió mà Trình Thiếu Thần cũng không muốn bắt bẻ lại, chỉ khẽ mỉm cười, thấy cô không phản ứng gì bèn cúi đầu ăn tiếp, húp sạch bát canh trứng và hai bát cháo. Anh rút giấy ra lau khóe miệng và ngón tay, Thẩm An Nhược cảm thấy anh nhìn mình, vì thế ngẩng lên nhìn lại anh.

Có lẽ không ngờ cô lại ngẩng lên, ánh mắt của Trình Thiếu Thần không kịp lảng đi chỗ khác, hình như có chút ngập ngừng, nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến thành dòng nước dịu dàng.

Anh khẽ hỏi: “Thẩm An Nhược, anh có một đề nghị… Mình kết hôn đi.”

“Trình Thiếu Thần, anh bị sốt nên đầu óc lú lẫn hết rồi à?”

“Anh rất thật lòng, không phải đùa đâu.” Trình Thiếu Thần thu lại vẻ mặt tươi cười.

Một chút khổ nhục kế cũng có thể khiến anh nguyện hiến dâng cả đời cho em sao? Anh thật dễ bị mua chuộc.” Giọng điệu của Thẩm An Nhược cũng không hiền lành gì.

“Thẩm An Nhược, anh rất yêu cái cảm giác được ở bên em, em cũng không ghét anh, phải không? Lẽ nào em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chúng ta sẽ kết hôn sao?”

“Chưa, chưa bao giờ.”

Dường như Trình Thiếu Thần sững lại đôi chút, anh im lặng rất lâu, cuối cùng cũng mở lời, giọng điệu bình thản như lúc nói chuyện với khách hàng, không thể nghe ra được có cảm xúc gì:

“Thẩm An Nhược, thật ra anh rất muốn biết, người con gái như em, cứ ở cạnh anh một cách không rõ ràng bao ngày qua, cuối cùng em muốn một kết thúc như thế nào đây?”

Thấy ngữ khí của anh bắt đầu nhuốm mùi nguy hiểm, Thẩm An Nhược cũng ngay lập tức đề cao cảnh giác: “Em chưa nghĩ ra. Có lẽ đợi sau khi anh đá em, trả em một khoản phí chia tay hào phóng, coi như là hồi môn cho em chăng?” Cô mỉm cười duyên dáng với anh, cố gắng hết sức để giọng nói của mình nghe thật dịu dàng.

Thẩm An Nhược vốn tưởng rằng anh sẽ tức giận, cuối cùng anh chỉ nhìn cô mỉm cười, hình như tâm trạng vẫn rất tốt: “Vậy lấy anh không phải sẽ có lợi hơn sao? Tất cả của anh sẽ là của em. Nếu có một ngày nào đó chúng ta thật sự phải xa nhau, em không nghĩ những gì em nhận được sau khi ly hôn sẽ hậu hĩnh hơn sao?”

“Nghe có vẻ rất có lý.”

“Vậy em có thể để tâm suy nghĩ một chút về lời đề nghị của anh không?” Thấy Thẩm An Nhược không biểu lộ gì, anh bèn bổ sung: “Hay em thấy lời cầu hôn của anh chưa đủ chính thức hoặc chưa đủ thành ý? Em cũng thích hoa tươi và nhẫn kim cương à?”

“Không phải thế, em chỉ cảm thấy đầu óc anh đang không minh mẫn, tâm trí hỗn loạn, nên nghỉ ngơi đi anh ạ.”

Thật ra cô thực sự không quá để tâm tới lời cầu hôn của anh, chỉ coi đó là một câu nói đùa, vài ngày sau sẽ quên. Có lẽ cũng không thực sự coi là đã quên, nhưng cô vẫn cố hết sức để không nghĩ về nó.

Hồi còn rất nhỏ, đám trẻ con thường trốn người lớn lên núi bắt châu chấu, Hoàng Lượng Lượng nhà hàng xóm vì cứu cô mà ngã sứt cả trán. Cô cũng bị thương, vậy mà vẫn cố níu lại trong trạm xá ôm lấy cậu ta khóc to, một mực nói: “Nếu sau này anh trở thành người xấu xí không lấy được vợ, em sẽ lấy anh”, khi ấy cô hoàn toàn quên mất trước đó mấy ngày vừa tuyên bố Hoàng Lượng Lượng là người cô ghét còn hơn cả loài gián, chuyện này đã trở thành chuyện cười cho người lớn, cũng khiến cô tới tận bây giờ lần nào về thăm nhà nhìn thấy cậu ta đều lảng đi thật xa.

Trước lúc tốt nghiệp đại học, Hạ Thu Nhạn đi thực tập về bị cảm một trận rất nặng, khi đó bạn cùng kí túc của cô nàng vẫn chưa nhập trường, vì thế Thẩm An Nhược đành ở lại phòng bạn mình để chăm sóc. Lúc gặp cô, Hạ Thu Nhạn chỉ nói: “May mà còn có cậu. Biết sao không? Cả một buổi sáng tớ vật vã trên giường, đến uống nước cũng không đủ sức, vì thế lòng đã thầm quyết định, nếu lúc ấy có người con trai nào đem tới một chút hơi ấm cho tớ thôi, tớ nguyện sẽ hiến dâng cả tấm thân này để báo đáp… Nếu anh ấy đã có bạn gái, tớ cũng nhất quyết phải giành anh ấy cho mình.”

Ôi, con người trong những lúc yếu lòng thật dễ bị kích động, nhưng luôn có người giữ cho mình minh mẫn, không để phạm phải sai lầm.

Về sau Trình Thiếu Thần không nói lại chuyện kết hôn nữa, nhưng bọn họ vẫn ở bên cạnh nhau như thế. Có hôm cuối tuần, anh ngồi đọc tài liệu tới khuya, cô cũng ôm tiểu thuyết tới phòng đọc sách ngồi, đọc tới lúc gà gật, không biết ngủ từ lúc nào, cuối cùng được anh bế về giường. Thỉnh thoảng anh cũng cùng cô xem phim tình cảm, rất dè chừng không ý kiến gì, chỉ cười mờ ám.

Thẩm An Nhược nghĩ nếu có thể duy trì mãi tình trạng này thật ra cũng không tốt, vì thế trong lòng luôn né tránh mọi sự thay đổi, cô hiểu rõ rằng nếu khác đi dù chỉ là nhỏ tựa cánh bướm lay động cũng có thể tạo ra cơn cuồng phong, huống hồ là chuyện lần này. Nhưng cô cũng biết, tĩnh lại chỉ mang tính tương đối, vận động mới là vĩnh hằng, thứ gì rồi cũng sẽ phải thay đổi.

Ngày hôm đó cô đã xem đến lần thứ n bộ phim Kiêu hãnh và Định kiến. Bộ phim của đài truyền hình BBC phiên bản những năm 1980, vô cùng trung thành với nguyên tác, cô cảm thấy đấy là bản hay nhất so với các bản được cải biên trước đó, mặc dù trên mạng đâu đâu cũng có người ca ngợi bản phim năm 1995, thế nên cô đành tự mình hưởng thụ trong cô đơn. Đáng tiếc là phim này không có phụ đề tiếng Trung, khả năng nghe tiếng Anh của cô lại chẳng tốt lắm, may mà nguyên tác đã thuộc nằm lòng, vừa nghe vừa đọc phụ đề tiếng Anh cũng không ảnh hưởng đến nội dung đang theo dõi.

Ngài Collins đang cầu hôn Elizabeth, bị cự tuyệt còn cao hứng kể lể: “Tôi biết, phàm là cô gái lần đầu tiên được người khác cầu hôn, trong lòng đã đồng ý rồi nhưng vẫn từ chối, có khi còn từ chối đến hai, ba lần.”

Trình Thiếu Thần đang nằm trên sofa ngủ gà ngủ gật, gối đầu lên đùi cô, bỗng nhiên cười khẽ. Thẩm An Nhược cúi đầu thấy anh đang nhìn mình rất lạ, thấy không thoải mái bèn quay đi chỗ khác nhưng vẫn bị chăm chú hướng theo, đành vớ chiếc gối tựa đặt lên đầu anh. Trình Thiếu Thần không phản ứng gì, đợi đến lúc cô buông tay mới kéo chiếc gối sang một bên, nhắm mắt tiếp tục ngủ. Một lúc sau, ngài Darcy đến cầu hôn cũng bị cự tuyệt, Elizabeth kiên quyết nói: “Nếu cả thế gian này chỉ còn một mình anh là đàn ông, tôi cũng sẽ không lấy anh.” Cô đang đau lòng thay cho ngài Darcy đẹp trai lạnh lùng lại mang vẻ quý tộc, bỗng nghe thấy Trình Thiếu Thần hỏi, giọng có vẻ ai oán: “Thẩm An Nhược, nếu thế gian này chỉ còn một mình anh là đàn ông, em lấy anh đi.”

Cô nổi cả da gà vì giọng điệu của anh, vội vàng nói: “Vâng, chắc chắn rồi.”

Có vẻ Trình Thiếu Thần cảm thấy rất mãn nguyện với câu trả lời này, kéo chiếc gối ôm vào lòng, im lặng ngủ tiếp.

Thẩm An Nhược bỗng nghĩ ra một chuyện: “Này, Trình Thiếu Thần, tiếng Anh của anh hóa ra tốt như vậy sao, dậy đi dậy đi, anh không phiền thì giúp em dịch một ít tài liệu đi.” Đó là mấy đề tài Hạ Thu Nhạn ném cho cô làm, tiếng Anh của cô nàng còn tệ hơn cô nữa.

Trình Thiếu Thần đi công tác hai tuần mới về, cuối tuần hai người lại ở chung.

Thẩm An Nhược bị mặt trời chiếu vào mắt mới tỉnh, kéo chăn lên che kín đầu, nằm sấp trên giường, gối đầu lên cánh tay tiếp tục ngủ, nhưng toàn thân đau nhức, tứ chi mỏi nhừ, trằn trọc lăn đi lăn lại mãi mà vẫn không tài nào ngủ tiếp được. Bỗng có thứ gì đó cộm lên ở mặt cô, mãi mới phát hiện ra ở ngón áp út bàn tay phải không biết từ bao giờ có một chiếc nhẫn. Rèm cửa sổ bị mở ra quá nửa, ánh mặt trời tràn vào chói lóa khiến cô không tài nào mở mắt ra được.

Thẩm An Nhược từ trong chăn chui ra, dụi dụi mắt. Tuy cô chẳng hứng thú với kim cương nhưng cũng không khỏi trầm trồ, viên kim cương khá lớn được cẩn trên phần đế hình dáng vô cùng đặc biệt, lại điểm thêm vô số những viên kim cương nhỏ cực kì tinh xảo. Lúc ngồi dậy cô mới phát hiện ra đầu giường chất đầy hoa hồng phấn, là một bó khổng lồ, tất cả đều chưa nở, tầng tầng lớp lớp chẳng có lấy một kẽ hở.

Thẩm An Nhược đang ngồi trên mép giường, kinh ngạc đến mức suýt chút nữa ngã ngửa, lại bị ai đó ôm chầm lấy, tấm chăn mỏng rơi xuống đất. Trình Thiếu Thần ghé tai cô thì thầm: “Kim cương, hoa hồng đều đã có, còn thiếu gì nữa không em?” Cô lúng túng đẩy anh ra, kéo chăn quấn quanh người mới có thể miễn cưỡng trấn tĩnh nhìn Trình Thiếu Thần.

Anh thường dậy sau cô, vậy mà hôm nay đã sửa soạn chỉnh tề, bộ dạng như sắp sửa đi ra ngoài, còn mỉm cười rất mãn nguyện. Anh ôm bó hoa hồng đặt trước mặt cô, cầm lấy bàn tay đeo nhẫn của cô lên, cẩn trọng nhận xét: “Thật vừa vặn, xem ra con mắt của anh vẫn rất chuẩn xác.”

“Em thấy đeo nó liên tục một tháng chắc ngón tay em viêm khớp mất.”

“Phải nặng một chút mới có thể chứng tỏ được thành ý của anh. Em không đeo hoa tai, lát nữa chúng ta đi mua một đôi nhẹ hơn là được.”

Cô thực sự không biết nói gì với anh nữa.

“Vậy, Thẩm An Nhược, anh bây giờ chính thức…” Người nói để lộ lúm đồng tiền rất sâu. Thực ra Thẩm An Nhược ngờ rằng anh đang nhịn cười đến nội thương.

“Anh Trình, anh không cảm thấy để thể hiện sự nghiêm túc của anh thì ít nhất anh cũng phải để em mặc quần áo và rửa mặt đánh răng đã chứ?” Cô chẳng nể mặt, cắt ngang câu nói của anh.

“Anh chỉ cảm thấy, bây giờ em chưa kịp đề phòng gì, tỉ lệ thành công của anh sẽ cao hơn một chút.” Trình Thiếu Thần biện bạch hết sức ngây thơ rồi đứng dậy ngó quanh.

“Trình Thiếu Thần, đợi một chút.”

“Hả?”

“Anh làm ơn đừng có quỳ, thật mất phong độ quá.”

“Vậy thì thế nào mới được đây? Anh vô cùng có thành ý…”

“Em nói em sẽ nghiêm túc suy nghĩ về lời đề nghị vô cùng có thành ý của anh, hãy cho em thời gian. Nhưng bây giờ, có thể xin anh, để cho em mặc đồ vào đã được không?” Thẩm An Nhược cảm thấy đầu mình to ra.

“Em cần suy nghĩ trong bao lâu?”

“Một năm.” Nói rồi lại nhìn sắc mặt anh, “Thôi nửa năm cũng được.”

“Ba tháng.” Trình Thiếu Thần giơ ba ngón tay trước mặt cô.

Thẩm An Nhược hất tay anh ra: “Ba tháng thì ba tháng. Nhưng em có thể xin gia hạn thêm không?”

Trình Thiếu Thần chỉ đáp lại bằng một nụ hôn chẳng chút dịu dàng, cô vùng vẫy mãi mới thoát ra được: “Buông ra, em còn chưa đánh răng mà.”

“Ba tháng, đủ dài để em làm xong báo cáo hạng mục rồi đó.” Anh vén tóc cô ra sau tai, “Cho đến lúc đó nếu em vẫn còn cự tuyệt với anh, có lẽ anh sẽ thật sự nản lòng thoái chí mà đi lấy người khác mất.”

Rõ ràng vẻ mặt anh như thể đang đùa cợt, nhưng Thẩm An Nhược vẫn cảm thấy câu nói cuối cùng hoàn toàn đáng tin. Sau ba tháng, hoặc là phải kí giao ước vô thời hạn, hoặc là đường ai nấy đi, rõ ràng dứt khoát, mở ra nhiều hơn một lựa chọn so với dự tính ban đầu của cô. Vốn biết anh là một cao thủ trong đàm phán, nhưng cho đến giờ cô mới tận mắt chứng kiến.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor