Khách qua đường vội vã (Tập 1) - Chương 08 - Phần 2

Từ: Blog của Thẩm An Nhược

Chế độ xem: Không công khai.

Để một số chuyện chính thức trở thành dĩ vãng cần rất nhiều dũng khí để nhìn thẳng vào nó. Có lẽ mình thực sự rất yêu Giang Hạo Dương, đã từng là như thế, có lẽ cho tới tận bây giờ tình yêu ấy vẫn luôn nhiều hơn những gì mình thừa nhận, vì thế mới tính toán so đo, lúc nào cũng tự nhắc nhở bản thân không được rơi xuống vũng bùn, tôn nghiêm danh dự chẳng còn, đến cả lời từ biệt anh cũng không quá xem trọng. Cuối cùng tất cả cũng đã qua, thế cũng tốt, thật sự tốt.

Giữa người với người luôn phải tìm một điểm cân bằng mới có thể duy trì mối quan hệ hòa bình, yên ổn. Như Trình Thiếu Thần, mình lợi dụng anh ấy, vì thế cũng cam tâm tình nguyện bị anh ấy lợi dụng, hoàn toàn không muốn đi sâu tìm hiểu ý định của anh ấy là gì, lúc nào anh ấy mới dừng trò đùa của mình lại, cũng hoàn toàn không để tâm.

Đôi khi, vững lòng và buông xuôi có lẽ cũng chỉ trong suy nghĩ. Người có lúc muốn hồ đồ lại không thể hồ đồ được, chi bằng cứ để thế này đi.

Thẩm An Nhược vốn cho rằng quan hệ giữa mình và Trình Thiếu Thần sẽ nhạt dần đi, nhưng sự thật là mọi chuyện vẫn như cũ. Hai người vẫn hẹn hò ăn uống, thi thoảng liến láu đấu khẩu cùng nhau, không quá căng thẳng mà cũng chẳng lạnh nhạt xa cách. Buổi tối gặp nhau, anh sẽ kiếm cớ để ở lại nhà cô, hoặc bắt cô ở lại nhà mình. Quan hệ nam nữ đặc biệt là khi ở chung sẽ xuất hiện những ràng buộc về thể xác, giữa hai người cũng dần nảy sinh tình cảm. Ban đầu Thẩm An Nhược thấy khó thích nghi nhưng dần dần cũng quen. Trước đây cô thường bị mất ngủ, hay nằm mơ, mơ xong tỉnh lại thường không ngủ được. Nhưng khi ở trong vòng tay của Trình Thiếu Thần, cô lại có thể ngủ một cách ngon lành, cũng có khi bị đánh thức bởi những giấc mộng, nhưng chỉ cần nghe tiếng tim đập và hơi thở đều đều bình yên của anh, cô lại cảm thấy an lòng, tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Có lúc cô đã từng nghĩ rằng nếu quan hệ giữa hai người kết thúc thì bản thân liệu có lưu luyến hay không. Cô cảm thấy phải cố gắng nhiều hơn để không lưu luyến và lún quá sâu, nhưng có lẽ thất vọng một chút cũng là điều khó tránh khỏi.

Một lần cuối tuần, Trình Thiếu Thần dụ dỗ thành công An Nhược đến nhà anh gói sủi cảo, rõ ràng anh không thích ăn sủi cảo, hôm đó cũng không phải ngày lễ. Thật ra từ trước đến nay Thẩm An Nhược chưa bao giờ tự tay mình làm sủi cảo, vốn định mua sẵn vỏ bánh và nhân, nhưng Trình Thiếu Thần cho rằng như vậy thì không tình cảm và chẳng phải là thực sự làm bánh, nhất quyết đòi cô phải tự tay nhào bột, làm nhân, khiến người cô rất nhếch nhác. Anh ở bên cười vui vẻ, thỉnh thoảng cũng chạy ra phụ giúp cô một chút nhưng càng giúp càng rối khiến Thẩm An Nhược hoài nghi hình như anh đang có ý phá mình.

Anh có người giúp việc theo giờ, cứ cuối tuần sẽ đến dọn dẹp, lại thích làm khó Thẩm An Nhược, anh luôn nghĩ ra những món ăn kì lạ để cô thử nghiệm trong bếp. An Nhược thường mặc kệ nhưng cuối cùng vẫn bị lừa. Về cơ bản, cô cũng được tính là mẫu phụ nữ khéo léo, nhưng chẳng hiểu sao hết lần này đến lần khác vẫn bị anh đưa vào thế bí, lần nào cũng biến nhà bếp trở thành bãi chiến trường, có khi mấy món cô làm còn không thể ăn nổi, vậy mà anh vẫn hớn hở vào ăn vụng, Thẩm An Nhược cũng tranh thủ nhét thứ vừa khó ăn vừa khó coi đó vào miệng anh.

Cô sợ nhất là làm vỏ bánh, hồi nhỏ ở nhà bà bị lấy chày cán bột vụt vào lòng bàn tay nên để lại trong lòng cô không ít ám ảnh. Sủi cảo cô nặn hình thù rất xấu xí, Trình Thiếu Thần vừa cười nhạo vừa đi rửa tay rồi vào giúp cô, không ngờ anh biết nặn bánh, bánh anh làm rất đẹp, khiến Thẩm An Nhược phải nhìn anh bằng con mắt khác.

“Có gì kì lạ đâu. Hồi nhỏ anh sống cùng bà ngoại, mỗi lần làm bánh đều là anh làm vỏ bánh rồi chờ bà gói bánh, bà vừa làm vừa sai anh lấy thêm ít bột rắc lên trên. Anh còn biết hấp bánh nữa, bà ngoại bị đau lưng, thường là anh nhồi bột rồi mới đưa cho bà. Ấy, em đừng có nghi ngờ anh như vậy, đến cả màn thầu táo đỏ dùng trong dịp năm mới anh cũng có thể làm đấy.”

“Anh nhìn ra bên ngoài đi, có con trâu đang bay bên ngoài kìa.”

“Em thật là không biết khiêm tốn, thấy anh thông minh hơn em thì xấu hổ lắm à. Em vụng một chút cũng không sao, anh không để bụng đâu.”

Thẩm An Nhược bị anh trêu chọc, bực mình không nói lại được liền đẩy anh ra ngoài, không cho anh bước vào bếp nữa. Cô ở trong bếp buộc lại tạp dề, lấy vải buộc lên đầu, bị Trình Thiếu Thần nhìn thấy, cười cô ăn mặc theo phong cách “cô gái Hà Lan” thịnh hành trong năm tới, thật biết nắm bắt xu hướng của thời đại, còn dùng điện thoại chụp lại mấy bức.

Hai người họ hệt như đang chơi một trò chơi gia đình. Thẩm An Nhược thầm nghĩ, người đàn ông kia có lẽ hồi nhỏ đã nhìn lén mấy cô bé chơi trò chơi gia đình, đóng vai nấu ăn chăm em thì cũng muốn tham gia nhưng sợ mất mặt, bây giờ mới có dịp chơi, vì vậy mới biến thái thế này. Chỉ nghĩ đến đó thôi cô đã không nhịn được cười.

Đồ ăn sắp xong thì có tiếng chuông điện thoại vang lên. Tiếng của Trình Thiếu Thần vọng ra từ phòng khách, có vẻ không vui lắm: “Đúng, đang ở nhà… Không cần lên đâu, lúc đến nơi gọi điện thoại là được, tôi sẽ tự đi xuống lấy… Được rồi, biết rồi.”

Thẩm An Nhược thò đầu ra hỏi: “Có khách à?”

“Không, chuyển phát nhanh của công ty, có một kiện hàng thôi.”

Vài phút sau chuông cửa vang lên, Thẩm An Nhược chẳng thấy anh có động tĩnh gì bèn chạy ra xem, rất bất ngờ khi thấy Trình Thiếu Thần với một ông cụ đang giằng co nhau ở cửa. Nhìn thấy cô, ông cụ mỉm cười, quay qua Trình Thiếu Thần, hỏi: “Không mời ta vào uống trà hả? Đây là kiểu tiếp khách gì vậy?”

Trình Thiếu Thần nghiêng người để ông bước vào.

“Có cần cởi giày không?”

“Không cần.”

“Thích tha đất vào nhà hả?”

Thẩm An Nhược thấy hơi khó xử, tiến lên hay lùi lại cũng không được, người đàn ông tiến về phía cô: “Cô gái, lấy cho ta một đôi dép đi trong nhà.” Cô nhìn Trình Thiếu Thần, thấy anh không có phản ứng gì đành nghe theo.

Ông cụ đưa mắt nhìn quanh ngôi nhà, từ tốn ngồi xuống sofa, chỉ tay vào Trình Thiếu Thần: “Ngồi đi.”

Thẩm An Nhược quen biết Trình Thiếu Thần cũng không phải chỉ trong một sớm một chiều, rất nhiều loại phản ứng của anh cô đã được chứng kiến, nhưng kiểu phản ứng bị động thì chưa bao giờ thấy, nhất là vẻ cười gượng gạo này. Ông cụ chẳng đếm xỉa gì đến anh, tươi cười quay về phía Thẩm An Nhược: “Cháu là…”

Trình Thiếu Thần mím chặt môi, vốn không muốn trả lời, ông cụ ngồi trên ghế cũng chỉ nhìn về phía cô. Thẩm An Nhược cảm giác đầu mình tê rần, ông cụ này và Trình Thiếu Thần có ngoại hình khá giống nhau, phong thái và cách nói chuyện lại y hệt, cô cũng đã lờ mờ đoán ra người này là ai. Trình Thiếu Thần có thể lờ ông đi nhưng cô thì không, đành ngượng ngùng trả lời: “Cháu là người dọn vệ sinh làm việc theo giờ.”

Ông cụ cười thành tiếng: “Con đúng là sáng tạo, tìm một cô giúp việc trẻ trung, xinh đẹp, giúp ta pha một chén trà nhé.” Thấy cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, ông chợt ngừng lời, sau lại bổ sung thêm, “Trà xanh, loại nào cũng được, nếu như không có thì cho ta nước lọc cũng không sao.”

Thẩm An Nhược đi pha trà, tiện tay lấy cho Trình Thiếu Thần một cốc nước lọc, anh rất ít khi uống trà. Ông cụ hình như đang nói gì đó, giọng rất nhỏ, thấy cô ra liền ngẩng đầu lên mỉm cười hiền từ với cô, chỉ có điều nụ cười như ẩn chứa điều gì đó rất sâu xa: “Cháu làm cơm có đủ cho ba người ăn không?” Thấy Thẩm An Nhược gật đầu, ông liền ấn điện thoại: “Các anh đi ăn cơm đi, bốn mươi phút sau đón ta.”

Cô bị kẹt ở giữa, cảm thấy vô cùng khó xử, đang định lấy cớ có việc để đi trước, thì Trình Thiếu Thần ngẩng đầu lên nhìn cô: “Nếu em có việc thì cứ về trước đi.” Thẩm An Nhược thấy đúng như ý nguyện, toan đứng dậy, không ngờ ông cụ lại mở miệng: “Cậu hai Trình, gia giáo của cậu đâu hết rồi, bây giờ là mấy giờ rồi, cậu có thể để một cô gái bụng đói mà đi sao?”

Bữa cơm này xem ra chỉ có mỗi ông Trình Hưng Hoa là vui vẻ, thoải mái nhất. Cô chỉ làm hai món rau, thêm một món canh, ngoài ra có sủi cảo, thế mà lại được khen ngợi hết lời:

“Rau cần tây xào rất vừa lửa.”

“Măng tây xào thịt, cháu đã ướt qua với muối phải không, vị cũng rất ngon.”

Thẩm An Nhược chỉ có thể khiêm tốn mà nhận lời khen của ông. Thực ra từ đầu đến cuối chỉ có mình ông lão nói chuyện, Trình Thiếu Thần không hề mở miệng xen vào.

“Thiếu Thần, mẹ con trước nay không nấu ăn, con có nhớ hồi nhỏ có lần các con suýt bị ngộ độc không?”

“Con không nhớ.”

“Sang tuần bớt chút thời gian về thăm mẹ con, dạo này mẹ con bị đau đầu, cả ngày cứ nhắc đến tên con khiến ta cũng phát bực.”

“Sang tuần con đi công tác.”

“Món sủi cảo này có vị giống món bánh mà bà con làm năm đó. Chậc, hôm nay là sinh nhật bà, chớp mắt mà bà đã đi được bao nhiêu năm rồi.”

Cuối cùng Trình Thiếu Thần cũng mở miệng, nói một câu dài nhất trong suốt ba mươi phút trở lại đây: “An Khải sắp đóng cửa hay sao mà tự nhiên ngài Trình lại rảnh rỗi vậy?”

Thấy anh cuối cùng cũng chịu mở lời, ông lão lại cười: “Ta không hiểu, An Khải với con có liên quan gì đến nhau đâu, nếu nó sụp đổ thì con được lợi lộc gì?”

Trình Thiếu Thần cúi đầu tiếp tục cắm cúi ăn, vừa lúc tiếng chuông điện thoại vang lên bèn đứng dậy, quay người đi ra ban công: “Con đi nghe điện thoại.”

Bàn ăn thiếu mất một người, áp lực bỗng nhiên giảm đi nhiều, thật ra thì mọi người đều đã no. Thẩm An Nhược thay xong quần áo, cảm thấy không còn khó xử như ban nãy. Trình Hưng Hoa cũng không làm khó cô, chỉ hỏi cô một vài câu về gia đình, nhà ở đâu, bố mẹ làm gì, trong nhà có những ai, không vạch trần lời nói dối ban nãy của cô, cũng không hỏi quá nhiều vấn đề riêng tư. Thẩm An Nhược không dám nói dối thêm đành thành thật trả lời.

“Thiếu Thần nhà chúng ta cái gì cũng tốt, chỉ là tính khí không được bình thường lắm, từ nhỏ đã không có cách nào nói được nó. Cháu chỉ cần mặc kệ nó là sẽ không bị nó bắt nạt.”

Điều này là có ý gì đây, cha con nhà này thật khó đối phó. Thẩm An Nhược đang vắt óc nghĩ xem nên trả lời như thế nào thì Trình Thiếu Thần đã quay lại: “Ngài Trình, xe của ngài đang đợi ở dưới lầu rồi.”

Thẩm An Nhược dọn dẹp phòng bếp, Trình Thiếu Thần ngồi dựa lưng vào sofa trong phòng khách, không hề có ý định động tay vào việc gì. Thẩm An Nhược cũng không cần anh giúp, càng đỡ gây thêm phiền phức.

“Anh có thể nói với em là bố anh đến để em tránh đi mà.” Thẩm An Nhược nghĩ lại chuyện ban nãy, có chút giận dỗi.

“Tại sao em phải tránh mặt? Cũng không phải là người em không thể gặp.”

“Vừa rồi mất mặt quá, đã thế anh lại không giúp em giải vây.”

“Em đâu có ngốc đến mức tình huống đó mà không đối phó được, chẳng nhẽ bao nhiêu năm làm việc của em là vô ích hả? Huống hồ anh cũng không biết nên giải vây giúp em kiểu gì nữa.”

“Làm gì mà anh với bố anh cứ như thù địch vậy? Ông lớn tuổi rồi mà còn phải chăm lo chuyện của anh.”

“Chậc, em bị bố anh mua chuộc rồi sao? Em phát hiện ra lấy lòng ông ấy tốt hơn là lấy lòng anh rồi hả?”

Thẩm An Nhược giả vờ không nghe thấy.

“Có điều, trước nay ông ấy đều không hài lòng với mấy người ở cạnh anh, hôm nay lại có thiện cảm với em. Này, em phải cẩn thận, đàn ông lớn tuổi càng đáng sợ hơn đấy, em ngốc nghếch thế, căn bản không phải là đối thủ của ông ấy đâu.”

“Anh bị thần kinh hả!” Cô vừa rửa tay xong, cố ý vẩy nước vào người anh: “Có lẽ là do em vừa nông dân vừa thô tục, khác xa với mấy cô nàng tiểu thư đài các của anh trước kia, hợp với cách đánh giá của các cụ thì sao.”

Trình Thiếu Thần cười phá lên, biếng nhác ngả người ra ghế: “Cái này là em nói đấy nhé.”

Thẩm An Nhược dọn dẹp nhà bếp xong, không nhịn được quay sang anh: “Anh với bố giận nhau làm gì. Là người nuôi dưỡng anh, không phải kẻ thù của anh, anh không sợ bác bị anh làm cho tức giận mà sinh bệnh hả, lẽ nào anh không cảm thấy phiền lòng?”

“Đã nhiều năm rồi không nói chuyện với ông ấy, cũng quên mất cảm giác ở chung như thế nào rồi.” Trình Thiếu Thần thở dài, “Có chút mâu thuẫn với ông, nhưng vẫn chưa giải quyết được.”

“Cha con với nhau mà còn có mâu thuẫn gì? Trừ phi ông ép anh học môn anh không thích, ép anh đi học trường không mong muốn.”

“Còn gì nữa?”

“Hoặc là ông làm chuyện có lỗi với mẹ anh, anh thay mẹ trút giận? Cũng có thể… phá vỡ mối tình đẹp đẽ của anh?... Thậm chí không chỉ một lần?” Thẩm An Nhược bổ sung thêm.

Trình Thiếu Thần cười lớn: “Thẩm An Nhược, lúc em nói nhiều hóa ra lại đáng yêu như vậy, sao mà em thông minh thế, đoán ra mọi chuyện một cách chính xác.”

“Trong tiểu thuyết và phim ảnh đều có những tình tiết như thế.” Thẩm An Nhược nhìn anh đầy coi thường.

Hai người đi ăn ở một nhà hàng đúng vào giờ cao điểm nên phải đứng đợi một lúc lâu. Trình Thiếu Thần đã mất kiên nhẫn, đến nói chuyện điện thoại cũng có thể nhận ra anh đang tức giận:

“Không được… đây là mức thấp nhất rồi. Không, không cần thương lượng thêm gì cả, cứ như vậy đi… Được rồi, vậy tôi sẽ chờ xem. Tạm biệt.”

“Tôi với anh ta không có gì để nói. Anh bảo là tôi đã ra nước ngoài… Không cần chủ động liên lạc với họ, cứ để họ tự gọi lại, anh không hiểu rằng ai nóng vội trước sẽ rơi vào thế bị động sao… Vấn đề này có cần thiết phải hỏi tôi không? Tôi trả lương cho anh để làm gì?”

“Đưa A23 vào danh sách từ chối giao dịch của chúng ta. Bọn họ cũng không phải là lựa chọn duy nhất của chúng ta… Đúng, sau này phải chú ý, đừng nhắc đến họ trước mặt tôi.”

Thẩm An Nhược cảm thấy hoàn toàn xa lạ với một Trình Thiếu Thần đang đứng trước mặt mình. Rõ ràng anh là một người rất bình tĩnh, giọng điệu luôn ôn hòa, nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh lùng, càng nhìn càng thấy lạnh lẽo. Thấy cô quay sang mình, Trình Thiếu Thần mỉm cười: “Không có gì, gần đây việc công ty hơi bận rộn một chút.”

“Có rắc rối gì à?”

“Không. Là rắc rối của người khác.”

Khi anh cười, mắt ánh lên ánh sáng vô cùng ấm áp, tựa như ánh mặt trời sau cơn mưa. Đồ tắc kè hoa! Thẩm An Nhược nhủ thầm trong lòng, đột nhiên cảm thấy con người trước mắt mình thật đáng sợ. Trình Thiếu Thần cũng tiện tay tháo luôn pin điện thoại của mình ra.

Thức ăn của nhà hàng đưa lên rất chậm chạp, phục vụ cũng không tốt.

“Anh không hiểu, mỗi lần ăn phải đợi ít nhất là ba mươi phút, phục vụ so với tiêu chuẩn cũng kém hơn rất nhiều mà em lại cứ khăng khăng đến đây ăn.” Trình Thiếu Thần phàn nàn.

“Món măng thái sợi ở đây là ngon nhất, nhà hàng nào cũng không bằng.”

“Bởi vì em phải đợi quá lâu nên đã đói mềm rồi chứ sao, cho em ăn mầm đá cũng thấy ngon.” Trình Thiếu Thần rút điện thoại ra không biết để làm gì, có lẽ nhớ ra mình đã tháo pin điện thoại nên nói với Thẩm An Nhược: “Cho anh mượn điện thoại của em.”

Thẩm An Nhược cũng chán vì phải chờ đợi, đang xem Tom và Jerry trên điện thoại, lúc đưa qua cho anh vẫn chưa thoát về màn hình chính. Trình Thiếu Thần nhìn màn hình điện thoại, cười cười bĩu môi: “Trẻ con.”

Thực ra gần đây hai người lại cãi nhau một trận, chiến tranh lạnh mấy ngày liền mà vẫn kiên quyết không chịu gặp mặt nhau. Đã hai ngày Trình Thiếu Thần không gọi điện thoại cho cô, Thẩm An Nhược nghĩ thầm, vậy là Game Over, cuối cùng đã kết thúc, một cảm xúc kì lạ nhói lên trong tim, vừa có gì đó vui mừng lại có chút thất vọng. Hai ngày sau anh mới gọi điện cho cô, giọng điệu ấm áp, thái độ cũng nhẹ nhàng, không nhắc gì đến chiến tranh giữa hai người.

Mấy chuyện làm nũng hay giận hờn gì đó Thẩm An Nhược không rành, cô cũng cố gắng quên đi chuyện cãi cọ vừa rồi, chỉ có điều trong lòng khó tránh khỏi đôi chút buồn bực, không thèm tươi cười khi nhìn thấy anh, nhưng Trình Thiếu Thần cũng không để ý.

Trình Thiếu Thần trả điện thoại, cô lại tiếp tục xem phim hoạt hình của mình, chỉ nghe giọng người đối diện vang lên: “Tháng sau anh đi Paris. Không phải em vẫn muốn đi Pháp sao?Em xin nghỉ mấy ngày đi cùng anh đi.”

“Tháng sau công ty rất bận.”

Trình Thiếu Thần cười: “Sao em luôn bận hơn Chủ tịch Nghê vậy nhỉ? Trong danh sách mười nhân viên suất sắc nhất công ty năm nay không có em à?”

Thẩm An Nhược nhướng mày nhìn anh: “Em là người thứ mười một, cảm ơn anh. Em chỉ muốn đi xem cánh đồng hoa oải hương ở Provence mà thôi nhưng mùa này lại không có hoa.”

“Vậy đến thăm bảo tàng Louvre và đại lộ Champs-Élysees cũng được. Nếu có thời gian đi Venice du lịch.”

“Công ty đang cắt giảm biên chế, anh dụ em trốn đi chơi ngay lúc nước sôi lửa bỏng này sao?Em mà mất bát cơm thì anh được lợi gì?”

“Tại sao lại không được lợi lộc gì, nếu như em không có cơm ăn thì lấy anh làm phiếu cơm dài hạn cũng được, để đề phòng lúc anh không vui sẽ để em đói dài dài, em cũng sẽ không dám hung hăng ngang ngược khi ở với anh nữa.”

Thẩm An Nhược cũng nhạo lại anh: “Công ty anh muốn chen chân vào ngành công nghiệp ăn uống hả?”

“Cũng có ý định như vậy, chỉ có điều hiện tại đang nghiên cứu ngành chăn nuôi.” Anh nhìn Thẩm An Nhược bực mình cắn môi không nói được câu nào, mỉm cười để lộ lúm đồng tiền. “Ví dụ nhé, Thẩm An Nhược không thích đồ trang sức ngọc ngà, không hiểu đồ hàng hiệu, không tiêu xài lãng phí, ăn uống lại không tốn là bao, như vậy chi phí chăn nuôi sẽ cực thấp, chẳng mấy chốc mà đạt mục tiêu.”

Thẩm An Nhược muốn ném điện thoại vào anh nhưng mọi người xung quanh quá đông, bảo vệ hình tượng của mình là thượng sách vì thế làm như không nghe thấy, trấn tĩnh ngồi uống nước.

Trình Thiếu Thần vẫn tiếp tục nói: “Em thật sự không muốn cân nhắc chút nào sao? Công việc này của em cho dù có mất đi cũng không đáng tiếc lắm đâu? Anh chỉ cảm thấy kì lạ, đến cả anh mà em cũng lười ứng phó, vậy làm sao em có thể cam tâm tình nguyện mỗi ngày vui vẻ mà chịu đựng mấy ông già ở công ty em chứ?”

Thẩm An Nhược nghiến răng ken két: “Cân nhắc cái gì? Về chuyện được anh bao nuôi hả? Anh định nuôi em đến lúc béo mầm thì đem đi giết thịt hay đợi đến lúc cao giá thì bán đi?”

Lời nói ra rồi cô mới kịp định thần lại, rõ ràng Trình Thiếu Thần chỉ hỏi cô có muốn đi Paris với anh hay không mà cô lại kích động đến mất cả lý trí như thế.

“Thẩm An Nhược, hóa ra em có khiếu hài hước ghê nhỉ, trước đây anh không phát hiện ra đấy.” Thẩm An Nhược chán nản nhận ra mình lại trở thành trò tiêu khiển cho Trình Thiếu Thần, anh đang cười rất vui vẻ, phải kìm nén lắm mới nói được câu sau: “Vậy em muốn được nuôi đến khi nào?”

Thẩm An Nhược điên tiết ném điện thoại vào người Trình Thiếu Thần nhưng anh nhanh tay bắt được. Lúc anh đang cười nghiêng ngả thì phục vụ đã mang đồ ăn lên, Thẩm An Nhược tập trung dùng bữa, không thèm để ý đến Trình Thiếu Thần, cũng may anh cũng không có ý định trêu chọc cô nữa.

Cô ăn trưa được một nửa thì Trình Thiếu Thần đã ngừng đũa, không hối thúc cô mà chỉ với lấy tạp chí du lịch xem lướt qua. Thấy cô đã ăn xong mới mở đến một trang cho cô xem: “Em có bằng lái xe chưa? Loại xe này rất thích hợp cho con gái đi, em thích không?”

Thẩm An Nhược lườm anh: “Đây có phải là loại xe vợ bé trong truyền thuyết không? Anh thấy em và chiếc xe này liên quan gì đến nhau?”

Những ngày đó, Thẩm An Nhược cảm thấy quan hệ giữa mình và Trình Thiếu Thần dần dần rơi vào một vòng luẩn quẩn, hai người họ lúc thì lạnh nhạt, lúc thì lại quấn quít nồng nhiệt. Mặc dù Thẩm An Nhược đã tu luyện đến cảnh giới thần kinh trì trệ vô cùng nhưng linh cảm vẫn rất nhạy bén, cô nhận ra dạo gần đây tình cảm của Trình Thiếu Thần đối với cô rất lạ. Anh vốn thay đổi như chong chóng, ví như ngày hôm nay, phút trước còn không kiên nhẫn nổi, phút sau lại vô cùng gần gũi, có lúc cô có cảm giác rất mạnh mẽ rằng anh đang nhìn mình nhưng khi cô ngẩng đầu lên lại thấy anh đang nhìn đi hướng khác.

Đến cả thái độ của anh cũng dần dần chỉ cho có lệ. Thẩm An Nhược không cảm nhận được anh thật lòng với mình, có điều đến nước này cô mới tin, thì ra trước đây anh chưa bao giờ thật lòng, nhưng chí ít cũng từng dụng tâm. Bữa tiệc nào rồi cũng sẽ có lúc tàn, hành hạ nhau mệt mỏi đến khi chẳng còn chút sức lực nào, nên kết thúc đi thôi. Cô là người khá thoáng, từ trước đến nay chưa bao giờ đặt quá nhiều kì vọng vào mối quan hệ này, mỗi ngày cứ vậy mà trôi qua. Khi anh đối xử với cô cho có lệ, thì cô đến việc miễn cưỡng đáp lại cũng lười, nhưng nếu như có hôm nào đó anh chú ý săn sóc cô một chút, cô cũng sẽ vui vẻ mà ngoan ngoãn nghe theo.

Có lẽ đã đến hồi kết của câu chuyện, nên hai người lại càng trân trọng khoảng thời gian trước mắt, càng về sau, tuy mỗi ngày cơ hội gặp nhau đều ít đi, nhưng mỗi khi ở bên nhau lại hết sức thận trọng, không trêu chọc nhau để tránh gây tổn thương cho đối phương. Về điểm này, khó có lúc nào hai người lại ăn ý với nhau như thế, bởi lần gần đây nhất Trình Thiếu Thần trêu chọc làm Thẩm An Nhược tức giận, nên về sau anh cũng ít chọc cô hơn.

Trình Thiếu Thần không phải là người nhẫn nại, nhưng khi ở trên giường thì anh lại hết sức kiên nhẫn, khéo léo dẫn dắt từng bước, dùng lời lẽ dịu dàng vuốt ve mơn trớn khiến cô chẳng thể đề phòng, chỉ cần anh muốn, anh sẽ có thể có được cô.

Đôi lúc Thẩm An Nhược cảm thấy có lẽ Trình Thiếu Thần xuất phát từ trách nhiệm và thể diện của người đàn ông, chỉ đang chờ cô chủ động rời bỏ, mà cô thì lần nào cũng vì những bịn rịn không tên mà tự đánh mất dũng khí để mở lời, chỉ còn cách tiếp tục duy trì trạng thái này.

Lúc này đây, Thẩm An Nhược đang nằm trong vòm ngực trần của Trình Thiếu Thần, khẽ khàng ôm lấy bụng anh, nghe tiếng trái tim đập từng nhịp bình yên, cảm thấy anh cũng đang nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần của mình. Bốn bề tĩnh lặng, đèn không bật, chỉ có âm thanh của nhịp tim và hơi thở. Chợt có một ý nghĩ thoáng qua đầu cô trước khi chìm vào giấc ngủ: Cho dù sau này cô hoàn toàn quên mất người đàn ông này, cả tên tuổi và hình dáng của anh, thì cô cũng sẽ mãi mãi ghi nhớ khoảnh khắc ấm áp và yên bình này.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor